Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1583: Hồ ly ngàn năm chơi liêu trai.


Sau khi nói vài câu khiêm tốn với Vương Tử Quân, Lưu Thành Lâm cắn răng khẽ
nói: – Trưởng phòng Vương, vài ngày sau tôi có thể sẽ phải chào tạm biệt anh.
Tôi có một người bạn mở xí nghiệp ở thủ đô, tôi sẽ đi sang đó hùn vốn làm giám
đốc, khi nào xong triển lãm xe hơi thì tôi sẽ đi…

Lưu Thành Lâm cũng không nói gì thêm, Vương Tử Quân cũng xem như đã hiểu tâm
tình của Lưu Thành Lâm ở sự kiện này. Trước đó Lưu Thành Lâm mất ăn mất ngủ vì
muốn đưa xe Tùng Thử ra thị trường, bây giờ có được thành công trước mắt, thế
nhưng lại bị người ta đạp ra khỏi công ty, tất nhiên sẽ cảm thấy cực kỳ khó
chịu.

Lưu Thành Lâm cúp điện thoại, Vương Tử Quân nghe những tiếng tút tút trong
điện thoại mà không khỏi thở dài. Cho đến bây giờ hắn vẫn tin tưởng rằng người
thích hợp đảm nhiệm vị trí giám đốc công ty xe hơi Đông Hồng chính là Lưu
Thành Lâm, người này hoàn toàn có năng lực đưa công ty tiến lên vinh quang.

Nhưng tình hình hiện tại không phải là Lưu Thành Lâm bỏ gánh mặc kệ, chính là
tỉnh Nam Giang chối bỏ nhân tài.

Khi Vương Tử Quân cảm thấy không chút thoải mái thì Du Giang Vĩ dẫn một người
vào phòng, người này chính là phó phòng thường vụ Trần Viễn Lũng.

Sau sự kiện Vương Tử Quân điều chỉnh phân công lần trước thì Trần Viễn Lũng
căn bản luôn cố gắng tránh mặt Vương Tử Quân, cũng rất an phận ở phòng tổ
chức. Thế nhưng kết quả của hội nghị thường ủy lần trước giống như một ngọn
gió xuân làm thức tỉnh Trần Viễn Lũng trong giấc ngủ đông, ngay cả tiếng cười
nói cũng thêm vang vọng.

Trần Viễn Lũng vừa đi đến thì đã cười nói với Vương Tử Quân: – Trưởng phòng
Vương, vừa rồi tôi đi đến văn phòng tỉnh ủy, vừa vặn gặp mặt bí thư Diêu. Khi
đó bí thư Diêu có hỏi về chuyện của công ty xe hơi Đông Hồng, tôi tranh thủ
thời gian tỏ thái độ, nói rằng phòng tổ chức nhất định sẽ đề cao hiệu suất
công tác.

Vương Tử Quân vốn có chút bực mình, lúc này thấy Trần Viễn Lũng hấp tấp chạy
đến, lại nói đến điều này, thế là trong lòng có thêm vài phần chán ghét. Trần
Viễn Lũng tất nhiên không biết cảm thụ tâm lý của Vương Tử Quân, hắn há miệng
nói rất lớn, giọng nói sang sảng, có lẽ là vì kích động cho nên đầu óc cũng
hoạt động tốt hơn.

Vương Tử Quân cảm thấy buồn cười, hắn đã tiếp xúc qua nhiều cấp bậc quan viên,
Trần Viễn Lũng trước mặt dù thế nào cũng là phó phòng thường vụ phòng tổ chức,
hơn nữa còn là người quyền cao chức trọng, thế nhưng sao lại có tố chất trình
độ kém như vậy?

Cũng khó trách Trần Viễn Lũng, có lẽ khi mà phần bánh ngọt quyền lợi bị mình
lấy đi, căn bản tạo nên tổn thất không thể đo lường cho Trần Viễn Lũng. Lúc
này tất nhiên Trần Viễn Lũng phải dựa vào Diêu Trung Tắc, cố gắng đôi diện với
lực lượng của Vương Tử Quân, dùng Diêu Trung Tắc để chống lại Vương Tử Quân.

Nhưng Trần Viễn Lũng cảm thấy đó là mình đang tụ tập lực lượng, chẳng qua
người ta nhìn vào lại thấy hắn đang tự mình hóa thành mũi thương. Người này
sao lại ngu ngốc hóa thành viên đạn đồng bay như điên về phía trước như vậy?

Cái gì gọi là gặp mặt bí thư Diêu? Rõ ràng là anh chủ động đi dán mặt lên mông
bí thư Diêu, còn tranh thủ thời gian tỏ thái độ, sự việc của phòng tổ chức há
để cho một vị phó phòng như anh tỏ thái độ sao? Người này căn bản không định
vị rõ ràng thân phận và địa vị của mình, còn đứng đây nói nhiều lời? Đúng là
quá ngây thơ.

Vương Tử Quân thầm oán hận, hắn cuối cùng cũng không khắc chế được, hắn đặt
mạnh cây bút trong tay xuống mặt bàn rồi dùng giọng lạnh lùng nói: – Anh đi ra
ngoài cho tôi.

Trần Viễn Lũng có chút kinh ngạc, hai mắt trợn trừng, gương mặt cực kỳ khó
coi, trong lòng cực kỳ khó chịu. Khoảng thời gian trước Vương Tử Quân căn bản
là chuyện bé xé ra to, giẫm hắn xuống bùn. Hắn đã suy nghĩ nhiều biện pháp đối
phó, ví dụ như không thể trêu vào thì trốn, không gặp mặt thì tâm tình không
phiền muộn, nước giếng không phạm nước sông, lui một bước trời cao biển rộng.
Nhưng bây giờ sự việc đã qua, lúc này Trần Viễn Lũng cũng không muốn trốn
tránh, hắn đã có được nơi nương tựa của mình, hội nghị thường ủy ngày hôm
trước chính là một minh chứng rõ ràng.

Mặc dù trước nay Vương Tử Quân luôn tỏ ra cực kỳ ôn hòa nhã nhặn, thế nhưng
Trần Viễn Lũng biết Vương Tử Quân căn bản là hạng người tâm cơ âm trầm, bề
ngoài hiền lành, không bao giờ nói ra những lời quát mắng. Nhưng hôm nay đối
phương lại lớn tiếng không che đậy miệng, thật sự là quá không bình thường.
Hắn vừa định mở miệng, chợt thấy gương mặt không tốt của Vương Tử Quân, thế là
trong lòng chợt phát lạnh.

Trần Viễn Lũng uể oải rời khỏi phòng làm việc của Vương Tử Quân, hắn cảm thấy
mặt mũi nóng bừng bừng. Hắn cực kỳ không ngờ lúc này Vương Tử Quân lại không
thèm nể mặt mình như vậy.

Dù thế nào thì Trần Viễn Lũng cũng là phó phòng thường vụ phòng tổ chức, Vương
Tử Quân sao có thể dùng kiểu bạo ngược để đối đãi với mình? Hắn càng nghĩ càng
cảm thấy uất ức, thế là có chút do dự, sau đó đi đến phòng làm việc của bí thư
Diêu Trung Tắc.

Phòng làm việc của bí thư Diêu Trung Tắc vẫn như thường, vẫn có nhiều người
đến báo cáo công tác, nhưng sau khi nghe nói Trần Viễn Lũng đến thì Diêu Trung
Tắc cho thư ký trực tiếp đưa vào. Khi thấy Diêu Trung Tắc đang thản nhiên tự
đắc ngồi uống trà thì Trần Viễn Lũng không khỏi cảm thấy thoải mái hơn một
chút.

Trần Viễn Lũng cố gắng nặn ra nụ cười, hắn chào hỏi Diêu Trung Tắc: – Chào bí
thư Diêu, ngài có vẻ thanh nhàn quá.

Diêu Trung Tắc cười khoát tay áo với Trần Viễn Lũng nói: – Viễn Lũng đến đấy
à? Mời ngồi, đứng làm gì.

Diêu Trung Tắc nói rồi khoát tay áo với thư ký của mình: – Sau này Viễn Lũng
đến, chỉ cần phòng làm việc của tôi không có người, có thể trực tiếp mời
trưởng phòng Trần đi vào, không nên đứng chờ mất thời gian, nhớ kỹ chưa?

Thư ký vội vàng gật đầu đồng ý, hắn nhanh chóng dâng trà cho Trần Viễn Lũng.
Lúc này Trần Viễn Lũng cảm thấy ánh mắt viên thư ký kia nhìn mình đã có thêm
vài phần tôn trọng. Thực tế thì Trần Viễn Lũng cảm thấy trực tiếp đi vào trong
phòng của bí thư Diêu cũng chẳng phải là đặc quyền khó lường, nhưng đây là một
hành vi biểu hiện sự thân cận. Diêu Trung Tắc thông qua thủ đoạn này để tìm
cách lôi kéo chính mình.

Lúc này Trần Viễn Lũng có thể từ chối lời lôi kéo của Diêu Trung Tắc sao? Căn
bản là không thể. Vì hắn ở đơn vị gặp một Vương Tử Quân không ưa, nếu như hắn
làm cho Diêu Trung Tắc nổi giận, như vậy càng không dễ sống.

– Cám ơn bí thư Diêu đã tín nhiệm tôi, tôi thật sự cảm thấy vạn phần vinh
hạnh. Trước kia Trần Viễn Lũng mở miệng tâng bốc khá hàm súc, nhưng hôm nay
hắn lại không quan tâm đến kỹ thuật che đậy của mình.

Diêu Trung Tắc cũng không phải mới liên hệ với Trần Viễn Lũng ngày một ngày
hai, thế nên cũng hiểu rõ tính nết của người này là gì. Lúc này nghe thấy đối
phương thổ lộ trắng trợn như vậy thì cảm thấy có vài phần cảm xúc không đúng.

Tuy buồn bực nhưng Diêu Trung Tắc cũng không hỏi, chỉ miễn cưỡng ngồi lên ghế,
hai tay duỗi thẳng đặt lên thành ghế, mắt nhìn về phía trước, biểu hiện hờ
hững, rất khó ai đoán được ý nghĩ trong lòng hắn.

Trần Viễn Lũng cũng không mở miệng nói vài câu tu bổ bầu không khí, hắn nhanh
chóng ngồi không yên, dùng giọng tức tối nói: – Bí thư Diêu, tôi không có năng
lực làm tốt sắp xếp của ngài. Sau khi ngài nói thì tôi đã đi tìm báo cáo cho
trưởng phòng Vương, thế nhưng anh ta…Anh ta chỉ vào mặt đuổi tôi ra ngoài.

Diêu Trung Tắc đang cầm ly uống một ngụm trà nghe Trần Viễn Lũng nói chuyện,
lúc này lời nói của Trần Viễn Lũng không khỏi làm cho lão kinh ngạc. Lão là
người liên hệ với Vương Tử Quân gần một năm qua, căn bản cảm nhận được nhiều
điều, người kia tuy không lớn tuổi nhưng cực kỳ trầm ổn, căn bản là có thủ
đoạn và có cả tâm cơ. Chưa nói đến phương diện xử lý sự việc của Vương Tử
Quân, nhìn từ phương diện mưu kế đối sách cũng thấy đây là cáo già tu luyện
lâu năm.

Hôm nay vì sao Vương Tử Quân lại đuổi Trần Viễn Lũng ra khỏi phòng, vì cái gì?
Hành động không chú ý đến phong độ này cũng không phải là tính cách của Vương
Tử Quân. Phải biết rằng Vương Tử Quân là lãnh đạo tỉnh ủy, mà vị lãnh đạo tỉnh
ủy nào cũng cực kỳ chú ý đến hình tượng của mình, dù bọn họ nổi giận cũng sẽ
nhẫn nhịn, chưa từng phát sinh sự kiện đuổi ra khỏi phòng như thế.

Vương Tử Quân làm sao vậy? Không phải đã bộc phát tính cách của thanh niên?
Trước nay đối phương mãi xuôi chèo mát mái, bây giờ gặp chút ngăn cản thì
không nhịn nổi nữa sao?

Nếu thật sự là như vậy thì Diêu Trung Tắc cảm thấy rất vui mừng. Dù thế nào
thì như thế cũng tốt, vui thì cười, tức giận thì nổi nóng, căn bản tốt hơn một
người mặt mày vui vẻ như hoa nhưng lại ra tay không biết chừng, khi anh không
đề phòng thì đâm một dao vào bụng. Đối với hắn thì một người lộ rõ ý nghĩ trên
mặt căn bản dễ đối phó hơn một cáo già trầm ổn luôn tươi cười như hoa.

Diêu Trung Tắc trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới lên tiếng, giọng điệu rất
chậm, giống như không phải đang nói mà giông như đếm số: – Trưởng phòng Viễn
Lũng, nếu như anh nói là sự thật, như vậy hôm nay xem như uất ức cho anh. Tôi
sẽ đến gặp mặt trưởng phòng Vương và cường điệu một chút phương diện tác phong
công tác, cũng không nên xúc động như vậy mới được.

Trần Viễn Lũng tuy không biết rõ Diêu Trung Tắc nói vậy là thật hay giả, thế
nhưng hắn đối mặt với lời bày tỏ thái độ của Diêu Trung Tắc, hắn cũng phải
thành thật nói lời cảm ơn.

Diêu Trung Tắc khoát tay áo nói: – Công tác của phòng tổ chức rất quan trọng,
anh là phó phòng thường vụ thì trọng trách cũng không nhẹ. Tuy tác phong công
tác của trưởng phòng Vương là vượt qua thử thách, thế nhưng ở vài phương diện
vẫn xem như không đủ, anh nên làm một trợ thủ tốt, làm việc cần phải quan tâm
nhiều hơn đến trưởng phòng Vương, nếu có chuyện gì lớn thì càng phải dũng cảm
đảm đương. Chỉ như vậy thì vị trí cấp phó như anh mới hợp cách, mới xem như là
tham mưu cho lãnh đạo đơn vị.

– Có gì không giải quyết được có thể báo cáo với trưởng phòng Vương, cũng có
thể báo cáo với tôi, tôi tin tưởng vào năng lực của anh.

Trần Viễn Lũng nghe được lời nói khẳng định của Diêu Trung Tắc thì không khỏi
có chút kích động, hắn nghe và hiểu rất rõ ràng, đây là Diêu Trung Tắc giúp đỡ
mình đấu với Vương Tử Quân. Mặc dù mình còn kém xa một vị thường ủy tỉnh ủy
như Vương Tử Quân, thế nhưng nếu có được sự giúp đỡ của Diêu Trung Tắc, dù hắn
bị áp chế cũng không quá lớn.

Hơn nữa có sự giúp đỡ của bí thư Diêu, Vương Tử Quân có thể làm gì được mình?

– Bí thư Diêu, ngài yên tâm, tôi sẽ nhất định không phụ lòng kỳ vọng của
ngài, sẽ là tham mưu trợ thủ tốt cho trưởng phòng Vương. Tôi tin tưởng có sự
tọa trấn chỉ huy của ngài thì công tác của phòng tổ chức sẽ càng ngày càng
khởi sắc.

Diêu Trung Tắc thấy Trần Viễn Lũng thầm hiểu ý nghĩ của mình thì căn bản là
rất hài lòng. Hắn là phó bí thư nắm công tác tổ chức, sự việc hắn cam tâm tình
nguyện làm nhất chính là nắm quyền lực vận hành điều động nhân sự trong tay
mình.

Sau khi nói ra những lời trao đổi từ tận đáy lòng thì mối quan hệ giữa Diêu
Trung Tắc và Trần Viễn Lũng thân thiết hơn vài phần. Sau khi Trần Viễn Lũng
uống nửa ly trà, Diêu Trung Tắc trầm giọng nói: – Viễn Lũng, kỷ yếu của hội
nghị thường ủy đã được truyền xuống, lát nữa anh quay về dựa theo kỷ yếu đó để
thực hiện cho đúng, cho dù có người không cam lòng thế nhưng cũng không dám
nghi vẫn quyết định của hội nghị thường ủy.

Trần Viễn Lũng khẽ gật đầu, hắn biết rõ Diêu Trung Tắc làm như vậy là có ý gì.
Đây là Diêu Trung Tắc dùng phương pháp này để ngã bài với Vương Tử Quân, ép
Vương Tử Quân mất hứng nhưng không làm gì được.

Lưu Thành Lâm nghĩ đến tình huống mình cho ra thông báo miễn chức của Lưu
Thành Lâm, hắn không khỏi cảm thấy cực kỳ sảng khoái. Vương Tử Quân không phải
muốn đẩy tôi ra rìa sao? Còn dám lớn tiếng đuổi tôi ra khỏi phòng, hừ, bay giờ
thì nên làm gì vẫn phải làm mà thôi. Anh không phục quyết định của tỉnh ủy mà
được sao? Dù đau nhức nhưng cũng chỉ có thể tự há miệng liếm láp mà thôi.

– Bí thư Diêu, tôi sẽ đưa kỷ yếu này về, sau đó sẽ dựa theo trình tự tổ chức
để cho ra văn kiện. Ngài có muốn xem xét một chút, sau đó mới… Trần Viễn
Lũng nói cũng có chút không phù hợp quy tắc, nhưng chút sai lầm nho nhỏ đó
không có gì quá đáng để so đo. Vì vậy Diêu Trung Tắc dùng ánh mắt tha thứ nhìn
Trần Viễn Lũng rồi gật đầu nói: – Anh làm tốt rồi đưa sang cho tôi một phần.

Trần Viễn Lũng rời khỏi phòng làm việc của Diêu Trung Tắc với tâm tình đầy
kích động, dù gương mặt lạnh lùng nhưng bước chân đã nhẹ nhàng linh hoạt hơn.

– Chào trưởng phòng Trần! Khi Trần Viễn Lũng đi trên hành lang của phòng tổ
chức tỉnh ủy, hắn không ngừng gật đầu với những người chào hỏi mình, bày ra bộ
dạng ung dung gần gũi.

– Chào trưởng phòng Trần, đã lâu rồi tôi chưa báo cáo công tác với ngài, tối
nay trưởng phòng Trần có thời gian rảnh không? Trần Hiển Hải là phó ban khảo
sát thuộc phòng tổ chức tỉnh ủy, hắn nhanh chóng đi đến bên cạnh Trần Viễn
Lũng rồi khẽ nói.

Trần Viễn Lũng căn bản không có ấn tượng gì tốt với Trần Hiển Hải, chủ yếu đối
phương làm người không ra gì, trước đó Trần Viễn Lũng rơi vào thế hạ phong thì
đối phương đi đường gặp mặt mà không thèm quan tâm, bây giờ thấy hắn nắm được
chút quyền lợi thì nhanh chóng thay đổi chóng vánh.

Trần Viễn Lũng căn bản chỉ cười lạnh với tên khốn cùng họ với mình, hắn nói: –
À, gần đây tôi công tác có hơi bận rộn, cũng không có thời gian.

Trần Viễn Lũng cho ra một câu nói không chút nể tình, hắn nhìn gương mặt khổ
sở của Trần Hiển Hải mà không khỏi sảng khoái, hắn thầm nghĩ bây giờ tôi sắp
lên chức đến nơi rồi, cũng không có thời gian chấp nhất với loại ruồi bọ như
anh.

Trần Hiển Hải há miệng định nói thêm vài câu, thế nhưng Trần Viễn Lũng căn bản
không cho hắn cơ hội này, hắn nhanh chóng bước đi.

Tuy Trần Hiển Hải chỉ là tiểu nhân vật trong phòng tổ chức tỉnh ủy, thế nhưng
lại làm cho Trần Viễn Lũng cảm thấy rất thỏa mãn. Trong lúc đi về phía trước,
Trần Viễn Lũng chợt sinh ra một ý nghĩ, đó là phải cho đám người trước đó phản
bội mình thấy rõ, mình căn bản vẫn là một đại nhân vật, đám người mắt mù các
ngươi có lẽ bây giờ đã hối hận chết đi được rồi.

Khi Trần Viễn Lũng đi đến lầu hai, chợt thấy trong văn phòng vang lên những âm
thanh nhao nhao. Nếu như là trước kia thì hắn sẽ không quan tâm, thế nhưng bây
giờ lại không giống trước, hắn sẽ quay về vị trí thực của mình, thế nên không
cần cẩn thận sợ hãi như trước.

Trần Viễn Lũng khẽ đẩy cửa ra, hắn thấy hơn mười thanh niên đang chen chúc bên
máy tính, còn có tiếng nhạc nhẹ vang lên bên tai. Trần Viễn Lũng thấy đám cán
bộ trẻ xem máy tính, thế là càng nắm chắc vài phần.

– Giờ làm việc mà các anh làm gì vậy? Không biết làm gì có phải không? Trần
Viễn Lũng ho nhẹ một tiếng rồi lớn tiếng nói.

Đám cán bộ trẻ đang vây quanh máy tính, sau khi nghe được âm thanh của Trần
Viễn Lũng thì giống như chim sợ cành cong, nhanh chóng nghiêng đầu nhìn, khi
thấy đó là Trần Viễn Lũng thì xấu hổ đi về vị trí của mình.

– Hừ, cán bộ nhà nước, các anh nhìn lại hình tượng của mình đi, các anh xứng
đáng với tên gọi như vậy sao? Nơi này là văn phòng, không phải là tụ điểm vui
chơi giải trí, các anh như vậy nếu để cho lãnh đạo nhìn thấy, các anh giải
thích với lãnh đạo, với trưởng phòng Vương như thế nào? Trần Viễn Lũng mở
miệng răn dạy đám cán bộ thanh niên, sau đó vung tay lên nói: – Tranh thủ thời
gian làm tốt công tác của mình, sau này không được như vậy nữa.

Đám cán bộ thanh niên vốn đang cảm thấy hoảng sợ, nhưng bây giờ Trần Viễn Lũng
đã răn dạy xong, bọn họ xem như được đại xá, thế là ba chân bốn cẳng tranh thủ
công tác.

Tuy màn hình máy tính được đám cán bộ thanh niên tắt đi rất nhanh, thế nhưng
Trần Viễn Lũng vẫn thấy một mỹ nữ mặc áo xanh bên cạnh một chiếc xe rất đẹp
màu xanh, nhìn qua căn bản là rất thu hút.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter