Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1584: Luật dành cho người bị miễn chức.


Tần Dũng Khải là phó giám đốc công ty xe hơi Đông Hồng, hắn cũng xem như là
một lão cán bộ. Khi Triệu Hòa Duyệt tiến làm giám đốc công ty, Tần Dũng Khải
là người căn bản luôn chơi trò cao tay. Mặc dù cuối cùng Triệu Hòa Duyệt cũng
là người nắm quyền thế nhưng vẫn còn nhiều thủ hạ của Tần Dũng Khải, đám người
này căn bản cực kỳ trung thành và tận tâm.

Cũng vì dưới tay có nhiều người nên Tần Dũng Khải mới không ngừng ra tay, cuối
cùng đã có thể ép ngã một Lưu Thành Lâm căn bản còn chưa có căn cơ ổn định.

Những ngày nay Tần Dũng Khải có tâm tình rất tốt, mặc dù tuyến trên vẫn chưa
có người nào nói lời hứa hẹn sẽ đẩy hắn lên, thế nhưng ít nhất thì hắn cũng
vui vẻ vì làm cho Lưu Thành Lâm ngã đỗ. Dù sao hội nghị thường ủy cũng đã cho
ra quyết định, trưởng phòng tổ chức Vương Tử Quân ủng hộ Lưu Thành Lâm thì thế
nào? Rốt cuộc là cũng không có đủ lực xoay chuyển đất trời.

– Giám đốc Tần, đây là báo cáo quý này, ngài xem qua một chút. Trưởng phòng
thống kê Lý Chiến Quốc đưa một bản tư liệu đặt lên bàn làm việc của Tần Dũng
Khải rồi khẽ báo cáo.

Tần Dũng Khải nhận lấy báo cáo xem qua, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Trước kia vì chuyện phân công mà hắn căn bản không được xem những thứ này,
nhưng bây giờ Lý Chiến Quốc lại chạy đến đưa cho hắn, nguyên nhân là gì thì
quá rõ ràng rồi.

Tần Dũng Khải cũng không quan tâm đến những con số, hắn chủ yếu quan tâm đến
thái độ của Lý Chiến Quốc. Trước kia Lý Chiến Quốc có vẻ mặt gì? Trước đó
người này căn bản là cùng vui với Triệu Hòa Duyệt, sau khi Lưu Thành Lâm tiến
lên thì lại càng như cái đuôi đi theo sau.

Có một lần Tần Dũng Khải vì một tờ đơn tố cáo mà muốn xem số liệu buôn bán
trong tháng, nhưng Lý Chiến Quốc lại căn bản không chịu, nói đây là số liệu
mật của nhà máy, dựa theo quy định của phòng thống kê, nhân viên không phận sự
không được đọc qua.

Tần Dũng Khải nghe mà thiếu chút nữa nổi điên, cái gì là nhân viên không phận
sự? Tôi tuy không phải là người chủ quản nghiệp vụ của xí nghiệp, thế nhưng ít
nhất cũng là một vị phó giám đốc, tôi sao không được xem những số liệu đáng
minh bạch của nhà máy được?

Khi đó Tần Dũng Khải căn bản là nổi giận, mắng mỏ Lý Chiến Quốc, thế nhưng sau
đó hắn nghe nói Lưu Thành Lâm lại tìm mọi cách trấn an và ban thưởng cho Lý
Chiến Quốc, đúng là không ra gì.

Lúc này nhìn bộ dạng Lý Chiến Quốc chủ động ngoan ngoãn đến đưa báo cáo, Tần
Dũng Khải không khỏi cảm thấy vui mừng. Hừ, tên này thích mũi hơn cả chó, có
lẽ đã thấy tình thế không đúng, thế nên cố ý chạy đến dựa vào mình.

Tần Dũng Khải căn bản cảm thấy hèn mọn với hành vi của Lý Chiến Quốc. Tần Dũng
Khải không phải là kẻ ngốc, hắn nghĩ rằng Lý Chiến Quốc chơi trò này với Lưu
Thành Lâm, khó bảo toàn sau này đến lúc mình thất thế thì đối phương sẽ phủi
mông bỏ đi. Quan trường có luật danh cho người ra đi, căn bản không sợ trà
nguội lạnh, chỉ sợ đám bác sĩ nham hiểm đứng trước mặt thì ngoan ngoãn cung
kính nhưng sau lưng rút dao đâm chết người. Rất nhiều người bị những kẻ này
làm cho mê hoặc, đề bạt những tên không ra gì như thế này lên vị trí quan
trọng, cuối cùng để đối phương làm cho tức chết.

Tần Dũng Khải căn bản hiểu rõ ràng, hắn biết những loại người như vậy không
nên đẩy lên. Khốn nổi nhân phẩm của Lý Chiến Quốc không tốt, thế nhưng thân
phận của người này khá rõ ràng, là người của Lưu Thành Lâm. Hiện tại nhân tâm
của xí nghiệp đang bàng hoàng, sao Tần Dũng Khải không lợi dụng Lý Chiến Quốc
để trấn áp nhân tâm?

– Chiến Quốc, năng lực công tác của anh là quá ro ràng, năm xưa anh đến nhà
máy công tác chưa được hai năm thì đã được điều động lên làm phó khoa trong
phòng thống kê có phải không? Tần Dũng Khải vừa phất tay cho Lý Chiến Quốc
ngồi xuống vừa nói việc nhà.

– Trí nhớ của giám đốc Tần thật sự rất tốt, chuyện năm xưa ngài nói không
sai, tôi là một vị phó khoa, căn bản là nhờ khảo sát của ngài. Lý Chiến Quốc
thấy Tần Dũng Khải không nhắc đến hiềm khích trước đó, thế là cười tủm tỉm
nói, gương mặt đầy kính sợ, hắn cẩn thận đặt mông ngồi xuống ghế sa lông.

Tần Dũng Khải cười năm, năm xưa khi khảo sát Lý Chiến Quốc thì căn bản không
phải là chỉ một mình hắn, ngoài ra còn có một người đứng đầu dẫn đội. Trình tự
khảo sát như vậy căn bản là mọi người đều hiểu, trừ khi có vấn đề đặc thù quá
cứng, nếu không dưới tình huống chỉ cần đi ngang qua sân khấu là được. Nếu như
không phải sau lưng Lý Chiến Quốc có người, Tần Dũng Khải sao có thể có tác
dụng trong lúc khảo sát? Hơn nữa Tần Dũng Khải cũng chỉ là một thủ hạ có nhiệm
vụ đi thực hiện công tác mà thôi.

– Mới đó mà đã là hai mươi năm rồi, năm xưa anh là một cán bộ thanh niên, bây
giờ cũng là nòng cốt của đơn vị. Đặc biệt là tổ chức căn bản luôn khẳng định
năng lực công tác của anh, ha ha. Lời nói khích lệ của Tần Dũng Khải làm cho
Lý Chiến Quốc cười tươi hớn hở. Nếu như nói trước khi đến thì hắn cảm thấy cực
kỳ bất ổn, nhưng bây giờ tảng đá đã rơi xuống, hai người liên tục bàn về
chuyện cũ, cảm tình giữa hai bên nhanh chóng ấm lên.

Lý Chiến Quốc thấy Tần Dũng Khải vẫn còn chưa thỏa mãn thì mỉm cười dùng giọng
chỉ hận rèn sắt khi còn nóng nói: – Giám đốc Tần, cháu tôi vừa mở một quán cơm
nấu đồ cay Tứ Xuyên, hương vị chính tông, không biết giám đốc Tần ngài có thể
bớt chút thời giờ đến làm rạng danh quán nhỏ được không?

– Ha ha ha… Tần Dũng Khải sờ lên đầu, hắn chuẩn bị lên tiếng thì điện thoại
trên bàn làm việc đã vang lên.

Tần Dũng Khải có tâm tình rất tốt, hắn cầm lấy điện thoại, sau khi đối phương
báo danh, Tần Dũng Khải cung kính nói: – Ôi, trưởng phòng Lý, chào lãnh đạo,
có văn kiện miễn chức của Lưu Thành Lâm rồi sao? Tốt, tốt quá, tôi sẽ phái
người đi lấy, cám ơn anh, ha ha ha…

Lý Chiến Quốc nghe Tần Dũng Khải nói về văn kiện miễn chức của Lưu Thành Lâm,
hắn không khỏi vểnh lỗ tai lên nghe ngóng. Hắn là một cán bộ trung tầng của
công ty xe hơi Đông Hồng, hắn căn bản cực kỳ chú ý đến phương diện ai làm giám
đốc sau này. Mặc dù hắn không thể tiến lên một bậc, thế nhưng thực tế hắn
không hy vọng mình bị lãnh đạo mới cho ra rìa.

Sự kiện Lưu Thành Lâm bị miễn chức nằm trong dự liệu của Lý Chiến Quốc, nhưng
hôm nay căn cứ vào cuộc điện thoại của Tần Dũng Khải thì hắn mới có thể xác
định. Hắn thầm cảm thấy may mắn, phải nói thế nào nhỉ? Nữ sợ lấy sai chồng,
nam sợ đi sai đường. Lý Chiến Quốc thầm nghĩ, câu nói kia căn bản là quá đúng.
Nếu phụ nữ lấy phải chồng không tốt thì thế nào? Căn bản là lên sai giường.
Còn đối phương đi sai đường thì sao? Căn bản là khốn khổ không chịu nổi.

Vì vậy Lý Chiến Quốc là một thủ hạ trong đơn vị, hắn căn bản mong muốn phát
triển tốt, quan trọng là nhìn chuẩn hướng gió, ánh mắt tinh tế là không thể
thiếu đi được. Nếu không anh bị người ta hất văng khỏi vị trí hiện tại, thậm
chí khi đầu óc anh còn u mê thì sẽ bị người ta đâm cho một đao vạn kiếp bất
phục.

Lý Chiến Quốc luôn nhớ kỹ câu nói kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, vì vậy
sau khi phân tích hướng đi tương lai của công ty xe hơi Đông Hồng, hắn căn bản
nhanh chóng chạy đến tìm Tần Dũng Khải. Hắn muốn dùng tốc độ nhanh nhất để
tiến lên thuyền của Tần Dũng Khải, như vậy sau này Tần Dũng Khải sẽ nhớ kỹ tâm
ý của mình.

– Ha ha, trưởng phòng Lý, làm phiền ngài một việc, ngài giúp tôi hẹn trưởng
phòng Viễn Lũng, để xem hôm nay lãnh đạo ngài có rảnh không? Nếu lãnh đạo có
thời gian, tôi sẽ mời trưởng phòng Viễn Lũng ra ngoài nghỉ ngơi một chút, tất
nhiên ngài cũng phải đến tiếp khách đấy! Tần Dũng Khải nói vài lời khách khí,
sau đó mới cúp điện thoại. Hắn nhìn Lý Chiến Quốc đang ngồi ở đối diện cực kỳ
cung kính, thế là gãi gãi đầu nói: – Chiến Quốc, vừa rồi cậu cũng nghe thấy
rồi đấy, phòng tổ chức đã cho ra văn kiện, từ hôm nay trở đi Lưu Thành Lâm
không còn là giám đốc công ty xe hơi Đông Hồng chúng ta nữa.

– Trong mắt tôi thì đồng chí Lưu Thành Lâm vẫn luôn là người có khả năng, thế
nhưng đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi, tổ chức sẽ suy xét toàn diện hơn. Có
người có khả năng nhưng chưa nhất thiết là lãnh đạo tài giỏi. Thật ra đồng chí
Lưu Thành Lâm là một người tốt, ít nhất cũng có thể tĩnh tâm đẩy mạnh nghiên
cứu và cho ra sản phẩm, thế nhưng tổ chức đã thông qua điều tra, sau đó hội
nghị thường ủy cho ra quyết định, cần phải sửa chữa sai lầm điều động trước
đó.

– À, đồng chí Lưu Thành Lâm vừa lên chức thì tôi cảm thấy đổ cả mồ hôi hột,
lo lắng công ty sẽ đi theo hướng xấu. Bây giờ thì hay quá, cuối cùng cũng có
một quyết định cứu vãn công ty chúng ta. Lý Chiến Quốc nói làm cho Tần Dũng
Khải cảm thấy vui vẻ, nhưng biểu hiện lại khá trịnh trọng: – Chiến Quốc, cũng
không thể nói như vậy được, tiểu tử Thành Lâm có năng lực nhưng căn bản là quá
trẻ, tư tưởng không sâu, dễ dàng phạm vào sai lầm khó cứu chữa. Thế cho nên
cậu ấy có phương hướng không tốt, căn bản không nghe lọt tai ý kiến của người
khác, tôi nghĩ sau này nên chú trọng ma xát rèn luyện là được.

Lý Chiến Quốc ngoài miệng nói cho qua thế hưng căn bản không dám gật bừa với
lời nói của Tần Dũng Khải. Dù thế nào thì Lưu Thành Lâm cũng là giám đốc tiền
nhiệm, sao bây giờ lại biến thành một tiểu tử được?

Nhưng bây giờ Tần Dũng Khải lên tiếng, đừng nói rằng Lưu Thành Lâm là tiểu tử,
cho dù nói là cháu nội thì Lý Chiến Quốc cũng không tranh chấp làm gì. Sau khi
nói thêm vài câu thì Lý Chiến Quốc chủ động xin đi giết giặc: – Giám đốc Tần,
lát nữa tôi sẽ đến văn phòng tỉnh ủy, hay là tôi đến nhận luôn văn kiện của
phòng tổ chức tỉnh ủy?

– Cậu nên chuyên tâm làm việc của mình, phương diện nhận văn kiện là công tác
của văn phòng, hãy để cho bọn họ tự xử lý. Hơn nữa bọn họ đi đến văn phòng
tỉnh ủy cũng xem như quen mặt dễ làm. Tần Dũng Khải cười từ chối lời đề nghị
của Lý Chiến Quốc.

Lý Chiến Quốc có chút không thoải mái, Tần Dũng Khải từ chối ý kiến của mình,
rõ ràng là không tin tưởng mình. Nhưng bây giờ thế lực của người ta đang mạnh,
cho dù hắn bất mãn cũng phải nở nụ cười vui vẻ đón chào.

Tần Dũng Khải nhìn Lý Chiến Quốc rời đi mà không khỏi nở nụ cười mỉa mai.
Những ngày qua có nhiều người đến tỏ thái độ, Lý Chiến Quốc căn bản chỉ là một
trong số đó mà thôi. Nếu hắn là người thức thời, nếu cứ cho đối phương dễ dàng
vượt qua kiểm tra, rồi nhét vào dưới trướng của mình, chẳng phải sau này quyền
lực của hắn sẽ không còn bao nhiêu sao?

Tần Dũng Khải trầm ngâm giây lát, sau đó hắn phái tâm phúc của mình đi nhận
văn kiện của phòng tổ chức tỉnh ủy. Sau đó hắn bấm số điện thoại của bí thư
Hùng Nghiêu Đống: – Chào bí thư Hùng, tôi là Tần Dũng Khải.

Dù mâu thuẫn giữa hai bên đã trong sáng hóa, thế nhưng biểu hiện vẫn là cực kỳ
vui vẻ, Hùng Nghiêu Đống hỏi: – Giám đốc Tần, có chuyện gì không?

– Bí thư Hùng, tôi vừa nhận được điện thoại của lãnh đạo phòng tổ chức tỉnh
ủy, nói là đã có văn kiện miễn đi chức vụ của đồng chí Lưu Thành Lâm. Vì quán
triệt tinh thần của tỉnh ủy, chiều nay tôi sẽ tổ chức đại hội toàn thể công
nhân viên chức công ty. Tần Dũng Khải tuy là người nắm quyền thế nhưng căn bản
không dám làm bừa bãi với Hùng Nghiêu Đống. Dù sao thì bây giờ cấp bậc của
Hùng Nghiêu Đống không những cao hơn hắn, căn bản là uy tín trong công ty cũng
cao vời.

Hùng Nghiêu Đống trầm mặc một lúc, sau đó cũng không nói gì. Tần Dũng Khải
hiểu tâm tình của Hùng Nghiêu Đống, vì vậy hắn cũng không thúc giục, chỉ lặng
lẽ chờ đối phương mở miệng. Hắn không sợ Hùng Nghiêu Đống không đồng ý, vì với
thế cục hiện tại, Hùng Nghiêu Đống nếu tiếp tục làm châu chấu đá xe, như vậy
là không lý trí.

Nhưng khi Tần Dũng Khải đang chờ Hùng Nghiêu Đống tỏ thái độ thì điện thoại
vang lên những tiếng tút tút, hắn nhìn qua điện thoại trong tay, lại có chút
căm tức, người này không nói lời nào mà cúp điện thoại của mình.

Tần Dũng Khải có chút tức giận, hắn định ném điện thoại của mình, thế nhưng
nghĩ lại và cảm thấy không đáng. Sự việc đã phát triển đến mức này, Hùng
Nghiêu Đống cúp điện thoại của mình, rõ ràng là biểu hiện mất bình tĩnh.

Anh không phải cúp điện thoại của tôi sao? Tôi tiếp tục gọi cho anh là được.
Làm người phải là như vậy, lúc nên tàn nhẫn thì phải tàn nhẫn. Tần Dũng Khải
cười lạnh một tiếng, sau đó bấm số điện thoại của Hùng Nghiêu Đống.

Điện thoại vang lên một tiếng chuông thì có người nghe máy, Tần Dũng Khải định
chọc vào nổi đau của Hùng Nghiêu Đống, nhưng lại nghe Hùng Nghiêu Đống thản
nhiên nói: – Sao anh lại cúp điện thoại của tôi?

Tần Dũng Khải căn bản nghẹn họng vì câu hỏi của Hùng Nghiêu Đống, thế là phải
nói tín hiệu điện thoại không được tốt.

Hùng Nghiêu Đống cũng không tiếp tục cúp điện thoại, lão căn bản cũng không
cho ra lời dị nghị nào với hội nghị toàn thể, chỉ nói anh nghĩ sao thì cứ làm
như vậy. Tần Dũng Khải bị những lời của huyện Đằng Nhạc làm cho không thoải
mái, cái gì là nghĩ sao làm vậy?

Nhưng một giờ sau thì cảm giác không vui của Tần Dũng Khải đã tan thành mây
khói. Sau khi nhận được văn kiện thì hắn nhìn vào chăm chú, cảm thấy tờ giấy
mỏng này lại nặng như ngàn vàng. Hắn đã chờ quá lâu, cuối cùng cũng thấy được
ánh rạng đông thắng lợi.

“Quyết định về việc miễn đi chức vụ của đồng chí Lưu Thành Lâm ở công ty xe
hơi Đông Hồng!”

Sau này Lưu Thành Lâm sẽ không còn là giám đốc công ty, hì hì, vào thời điểm
mấu chốt này Tần Dũng Khải sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Tất nhiên hắn phải
khơi mào trọng trách, thế nhưng tất cả phải do phòng tổ chức tỉnh ủy quyết
định. Chẳng qua hắn tin tưởng phòng tổ chức có thể tìm người mới nhưng không
thể bỏ qua hắn, nếu không thì người ta đã không quyết tâm hạ gục Lưu Thành
Lâm.

Tần Dũng Khải nghĩ đến hội nghị toàn thể công nhân viên vào buổi chiều mà hai
mắt không khỏi lóe lên, hắn chợt sinh ra ý nghĩ: “Nếu để cho Hùng Nghiêu Đống
đọc văn kiện này thì không phải sẽ tốt hơn sao?”

Tần Dũng Khải thiếu chút nữa vỗ bàn khen hay vì ý nghĩ của mình, một chiêu này
căn bản là quá tuyệt.

Tần Dũng Khải hưng phấn và chuẩn bị tự mình đi xuống xưởng. Hắn tổ chức hội
nghị toàn thể, hắn căn bản sẽ phải sắp xếp tất cả cho thật sự đúng chỗ, dù thế
nào thì sự kiện hôm nay cũng quá quan trọng, là lúc thay đổi người, tóm lại
hắn phải lộ mặt sao cho thật hoàng tráng.

Vài phút sau Tần Dũng Khải đi đến văn phòng công ty xe hơi Đông Hồng, những
nhân viên trực ban thấy hắn thì tranh thủ đứng lên. Có một vị đồng chí đang
gọi điện thoại nhưng nhanh chóng cúp máy và đứng thẳng như cây cọc, ánh mắt
nhìn về phía Tần Dũng Khải, giống như chờ lãnh đạo lên tiếng.

Phải nói là lúc này Tần Dũng Khải cảm thấy rất sung sướng, trận thế như thế
này giống như lãnh đạo đi xem duyệt binh, tất nhiên đám người kia không cần
gào lên những khẩu hiệu như “Vì nhân dân phục vụ” hay “Hoan nghênh lãnh đạo
đến kiểm tra chỉ đạo công tác”, cũng không cần phiền phức như vậy, ít nhất hắn
cũng là người tiến lên, uy tín tràn trề.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter