Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1585: Anh thành công tôi nghẹn họng nhìn.


Phó chủ nhiệm văn phòng mời Tần Dũng Khải vào trong phòng xép, lúc này điện
thoại bên ngoài phòng làm việc liên tục vang lên.

– À, công ty đang nghiên cứu chuyện này, trước tết sẽ cho ngài câu trả lời
thuyết phục. Vâng, được, tôi đã ghi lại số điện thoại của ngài, thành ý của
công ty các anh sẽ được chuyển đạt đến lãnh đạo công ty, vâng, tạm biệt.

– Chúng ta là những người bạn hợp tác lâu nă, công ty của các anh muốn làm
đại ly tiêu thụ cho sản phẩm xe Tùng Thử, tôi tin tưởng lãnh đạo sẽ nhất định
ưu tiên cho các ngài.

– Vâng, tôi sẽ chuyển đạt thành ý của ngài, à, lãnh đạo vẫn chưa về, đang ở
triển lãm xe hơi Ma Đô, ngài yên tâm, một khi cho ra phương án tiêu thụ thì
tôi sẽ thông báo cho ngài đầu tiên… Ba nhân viên công tác tiếp điện thoại
đưa mắt nhìn nhau, lúc này điện thoại thật sự là liên tục đổ chuông, vừa cúp
điện thoại phía bên này thì bên kia đã gọi đến.

Tần Dũng Khải ngồi trong phòng làm việc cũng không được bao lâu thì đi ra, lúc
này điện thoại vẫn liên tục vang lên.

– Cắt điện thoại đi, lát nữa hãy nghe máy. Vị phó chủ nhiệm văn phòng là tâm
phúc của Tần Dũng Khải nhanh chóng lên tiếng khiển trách nhân viên.

Có lời nói của chủ nhiệm văn phòng thì đám nhân viên không dám tiếp tục nhận
điện thoại, khi điện thoại được lấy ra gác lên mặt bàn thì không gian mới yên
tĩnh.

– Tiểu Hà, cậu thông báo cho toàn thể công ty, chiều nay sẽ tổ chức hội nghị
toàn thể nhân viên trong đại lễ đường, để cho tất cả các xưởng cho ra sắp xếp
trực ban. Tần Dũng Khải mỉm cười nói lời sắp xếp với vị phó chủ nhiệm văn
phòng.

– Giám đốc Tần, ôi, cuối cùng cũng tìm được ngài… Khi Tần Dũng Khải chuẩn
bị nói thêm vài câu thì một giọng nói nhiệt tình vang lên. Tần Dũng Khải có
một thói quen là trước khi nói chuyện phải suy nghĩ kỹ càng trong đầu, giọng
điệu và tâm tình cũng phải là thật tốt.

Mỗi lần lên tiếng, đặc biệt là khi đang chỉ thị cho thủ hạ thì Tần Dũng Khải
không thích có người cắt ngang lời mình. Tất cả mọi người đều có thân phận,
mặc dù không đến mức không cho người ta lên tiếng, thế nhưng anh cũng đừng nên
cắt đứt tâm tình vui vẻ của tôi chứ?

Vì vậy khi một người lên tiếng cắt ngang lời của mình, Tần Dũng Khải căn bản
trầm mặt xuống. Đối với hắn thì đối phương cắt ngang lời mình là không lễ
phép, không có đạo đức.

Khi Tần Dũng Khải định nổi trận lôi đình với người cắt ngang lời mình, đúng
lúc thấy rõ mặt kẻ chạy đến.

Tần Dũng Khải nhìn người chạy đến mà gương mặt chợt biến đổi, hắn nhanh chóng
cười tươi như một đóa hoa. Hắn biết người này, đây là một trong những đại lý
quan trọng nhất của công ty xe hơi Đông Hồng.

Những năm qua công ty xe hơi Đông Hồng phát triển không được tốt, thế cho nên
những đại lý bán xe căn bản là thần tài của công ty, hằng năm căn bản đều có
lễ tri ân, xem những người này như thượng khác. Lúc này thấy đám người kia chủ
động đến tận cửa, thế là Tần Dũng Khải căn bản không dám làm chậm trễ.

– Ôi, giám đốc Lưu, anh sao lại tự mình chạy đến đây? Ngài sao không gọi điện
thoại cho tôi, tôi dù bận rộn thế nào cũng phải đi nghênh đón ngài.

– Ha ha, tôi cũng không dám như vậy. Giám đốc Lưu khoát tay chặn lại, sau đó
dùng giọng không dằn lòng được nói: – Giám đốc Tần, tôi biết rõ các anh gần
đây bận rộn không rảnh tiếp đãi, thế nhưng chúng ta hợp tác nhiều năm, dù ngài
thế nào cũng phải để tôi làm quyền đại lý cho xe Tùng Thử ở tỉnh Chiết Giang
mới được. Tất nhiên ngài có điều kiện gì thì hai bên chúng ta có thể ngồi lại
bàn bạc…

Tần Dũng Khải chợt sững sờ, khi hắn cảm thấy cực kỳ khó hiểu thì có vài chục
người nữa chạy đến. Đám người này tràn vào phòng, sau đó xông về phía hắn: –
Giám đốc Tần, chúng tôi là các đại lý làm ăn buôn bán với công ty xe hơi Đông
Hồng nhiều năm qua, ngài cũng không thể bỏ rơi chúng tôi vào thời điểm mấu
chốt này được, chúng tôi mong muốn ký được hợp đồng càng nhanh càng tốt…

– Giám đốc Tần, chúng ta không nói nhiều làm gì, tôi đã đưa chi phiếu đến,
chỉ cần ngài đồng ý, chúng tôi sẽ trả trước một nửa tiền hàng…

– Giám đốc Tần, chúng ta là bạn bè lâu năm, hợp tác nhiều năm, ngài cũng đừng
quên chúng tôi…

Những người kia mở miệng liên tục, tuy tình cảnh ồn ào nhưng lại không rời
khỏi hai chữ Tùng Thử. Lúc này Tần Dũng Khải nhìn đám người liên tục mở miệng
mà không khỏi cảm thấy ngây cả người, giống như một con Tùng Thử(sóc) đang
nhảy qua nhảy lại, làm cho người ta hoa mắt chóng mặt.

Chử Vận Phong là chủ tịch tỉnh, mỗi ngày đều có nhiều sắp xếp, dựa theo lời
nói của người khác, đó chính là một ngày của chủ tịch thậm chí phải biến thành
bốn mươi tám giờ mới đủ. Nhưng dù cho con người có đủ năng lực thì cũng không
thể làm cho ngài thêm dài.

Ngày thường Chử Vận Phong vừa đi làm cũng không xem văn kiện, bắt đầu đọc báo
xem tin tức, tin tức hay dở thế nào sẽ cho thấy Xà Tiểu Cường có năng lực hay
không, vì mỗi ngày Xà Tiểu Cường đều sắp xếp các loại báo đưa đến cho Chử Vận
Phong, lại đánh dấu những bài báo mà lãnh đạo nên chú ý.

Chử Vận Phong xem qua những bài báo mà thư ký Xà Tiểu Cường của mình đánh dấu,
quả nhiên khá tốt, hay, phù hợp. Thế là lão không khỏi cảm thán Xà Tiểu Cường
là người có tâm tư, làm khá tốt công tác của mình, xem như giảm bớt đi vài
phần tinh lực của Chử Vận Phong.

Sau này Chử Vận Phong đọc báo lại có thói quen mới, chính là những gì không
được Xà Tiểu Cường đánh dấu thì chỉ nhìn sơ qua mà thôi.

Chử Vận Phong nhìn vào bài viết “Xe và tiên tử – Liêu An Như làm người mẫu xe
hơi ở Ma Đô” mà không khỏi lắc đầu. Con người càng hiện đại thì giống như càng
chú ý đến giới giải trí còn hơn cả tin thức thời sự chính trị.

Trước nay Chử Vận Phong cũng không quan tâm đến những tin tức thuộc phương
diện giải trí, thế nên lại đặt tờ báo này xuống, cầm tờ báo khác lên. Lão xem
xét vài bài của nhật báo Nam Giang, sau đó lật sang mục dân sinh.

Nhưng khi Chử Vận Phong lật sang trang báo dân sinh, lại cảm thấy mắt mình
giống như có gì đó không đúng, vì lúc này trang báo dành cho dân sinh của nhật
báo Nam Giang có một bức ảnh khá lớn, vẫn là hình ảnh Liêu An Như mặc một
chiếc váy dài đứng bên cạnh một chiếc xe.

Đây là có chuyện gì? Báo Nam Giang cũng biến thành báo giải trí rồi sao?

Chử Vận Phong chợt cau mày, báo khác thì không có vấn đề, nhưng nhật báo Nam
Giang căn bản đã được lão đi thị sát nhiều lần, đã từng chú trọng yêu cầu nhật
báo Nam Giang là báo đảng cần phải là tiếng nói của đảng, phải làm tốt công
tác bắc cầu cho chính quyền và nhân dân. Lão đặt yêu cầu nhật báo Nam Giang
phải chú ý dân sinh, chú ý quần chúng, cho ra đặc sắc. Mà tổng biên tập của
nhật báo Nam Giang cũng không phụ lòng kỳ vọng của Chử Vận Phong, căn bản làm
cho chuyên mục dân sinh của tờ báo cực kỳ sinh động.

Chẳng lẽ bây giờ vì nhu cầu thị trường mà nhật báo Nam Giang phải cho ra những
bài viết về giới giải trí như thế này? Chử Vận Phong nghĩ vậy mà cảm thấy
không vui, thế nhưng vẫn phải đưa mắt nhìn tiêu đề.

Nhưng tiêu đề của nhật báo Nam Giang lại khác, cũng không phải ghi tên Liêu An
Như, là một dòng chữ lớn: “Sáng tạo cuộc sống mới!”

Chử Vận Phong nhìn dòng tiêu đề bài viết mà không khỏi hiếu kỳ, trong lòng
thầm nghĩ mỹ nữ này thì có liên quan gì đến cuộc sống mới? Hơn nữa còn là sáng
tạo cuộc sống mới, đúng là không đâu ra đâu.

Chử Vận Phong nhìn giới thiệu một chiếc xe hơi tiết kiệm nhiên liệu, bảo vệ
môi trường, linh động nhỏ gọn mà không khỏi nhíu mày, sau đó tâm tư thả lỏng
một chút. Chử Vận Phong căn bản hiểu rõ về xe hơi hơn người thường, cũng không
phải là lão thích xe hơi, sở dĩ nghiên cứu về xe hơi cũng là vì liên quan đến
công ty xe hơi Đông Hồng.

Chử Vận Phong xem giới thiệu về chiếc xe Tùng Thử, căn cứ vào những gì báo chí
viết vê chiếc xe này, lão cảm thấy tương lai của chiếc xe sẽ là cực kỳ tốt. Có
lẽ đây là một chiếc xe có thể gây đột phá trên thị trường xe hơi trong nước.

– Cũng không biết doan nghiệp nào cho ra sản phẩm này, rõ ràng là đi đường
tắt đón đầu thị trường, thật sự là tài giỏi. Sản phẩm này rất phù hợp, cũng là
kinh nghiệm lớn cho công ty xe hơi Đông Hồng học tập theo. Chử Vận Phong thầm
cảm thán mọt câu, sau đó lão chợt nghẹn họng: Không phải tờ báo đã ghi rõ nhà
máy sản xuất ra xe Tùng Thử là công ty xe hơi Đông Hồng sao?

Chiếc xe kia là sản phẩm của công ty xe hơi Đông Hồng? Điều này sao có thể?
Chử Vận Phong lật tờ báo xem lại một lượt, còn lấy ra vài tờ báo khác để đối
chiếu.

Những tờ báo kia không làm cho Chử Vận Phong thất vọng, hơn phân nửa đều đưa
tin về dòng xe Tùng Thử, là kiểu xe mới của công ty xe hơi Đông Hồng sao? Tại
sao lại có kiểu xe mới này? Chử Vận Phong nhớ đến đánh giá điều tra của chuyên
gia về kiểu xe mới của công ty xe hơi Đông Hồng, trong báo cáo có ghi là Lưu
Thành Lâm quyết định giữ ý kiến của mình, không nghe lọt tai ý kiến của người
khác, cố ý áp dụng đẩy mạnh sản xuất một dòng xe gia đình giá rẻ.

Chẳng lẽ đây là chiếc xe mới mà Lưu Thành Lâm muốn đẩy ra thị trường sao?

Chử Vận Phong cảm thấy đầu óc xao động, lão lật qua lật lại chồng tư liệu trên
bàn, lão muốn xem bản báo cáo điều tra về công ty xe hơi Đông Hồng được làm
thế nào, vì sao không có đánh giá về kiểu xe Tùng Thử kia.

Sau khi lật tìm đống tư liệu trên bàn, Chử Vận Phong không tìm được tài liệu
mình cần. Lão cầm điện thoại gọi cho thư ký Xà Tiểu Cường nói: – Cậu đến phòng
làm việc của tôi một chuyến.

Xà Tiểu Cường là người công tác khá lâu bên cạnh Chử Vận Phong, hắn căn bản
hiểu rõ tính cách của chủ tịch Chử. Lúc này chủ tịch Chử nói như vậy làm cho
hắn có chút lo lắng, công tác của mình xuất hiện sai lầm và chủ tịch Chử nổi
giận sao? Hắn cảm thấy rất bất an không yên, sau khi đặt điện thoại xuống thì
không khỏi nhanh chóng đi vào phòng làm việc của lãnh đạo.

– Tư liệu báo cáo điều tra về công ty xe hơi Đông Hồng đâu rồi?

Xà Tiểu Cường nghe Chử Vận Phong hỏi mà không khỏi cảm thấy có hơi căng cứng
cả người, cũng không phải là vì tài liệu kia, mà là vì thái độ của lãnh đạo.
Gương mặt của chủ tịch lúc này không giống bình thường, thế là Xà Tiểu Cường
không dám nghĩ nhiều, hắn nhanh chóng tìm ra tư liệu báo cáo.

Chử Vận Phong tiếp tư liệu nhìn thoáng qua, khi lật qua tờ thứ hai thì thấy
bên trong viết: Lưu Thành Lâm không trải qua hội chuẩn khoa học, tự mình chủ
trương áp dụng phương án sản xuất dòng xe gia đình giá rẻ.

Nếu như lúc đầu Chử Vận Phong nhìn vào thì thấy điều này rất đúng, nhưng bây
giờ lại phát hiện ra vấn đề. Báo cáo ghi rõ những phê phán của chuyên gia với
dòng xe mới của công ty xe hơi Đông Hồng, nhưng thành công của xe Tùng Thử ở
triển lãm xe hơi Ma Đô đã đánh nát tất cả, làm cho bản báo cáo mất đi sức
thuyết phục.

Chử Vận Phong là người chủ trì công tác của ủy ban nhân dân tỉnh nhiều năm, đã
từng nhìn qua vô số báo cáo. Lão nghĩ đến phần báo cáo điều tra này, rõ ràng
là cố gắng đẩy Lưu Thành Lâm rời khỏi vị trí giám đốc công ty xe hơi Đông
Hồng, thế là gương mặt chợt bỏng rát.

– Bốp! Chử Vận Phong ném mạnh bản báo cáo xuống đất, sau đó không thể kiềm
giận được mà nói với Xà Tiểu Cường ở bên cạnh: – Cậu đi tìm Thẩm Tiềm Thiết
đến cho tôi.

Thẩm Tiềm Thiết? Xà Tiểu Cường cũng xem như quen thuộc Thẩm Tiềm Thiết, dù vị
trí của hắn thấp hơn đối phương, thế nhưng tầm quan trọng lại hơn hẳn Thẩm
Tiềm Thiết. Hai người trước nay căn bản là nước giếng không phạm nước sông,
quan hệ không tệ.

Nhưng lúc này Xà Tiểu Cường cũng không có tâm tư giải vây cho Thẩm Tiềm Thiết,
hắn căn cứ vào gương mặt của chủ tịch Chử, hắn biết lãnh đạo đã nổi giận, lúc
này mình không nên nói lung tung.

Xà Tiểu Cường không dám hỏi nhiều mà nhanh chóng rời đi. Hắn quay về phòng làm
việc của mình, tranh thủ thời gian gọi điện thoại đến phòng làm việc của Thẩm
Tiềm Thiết. Điện thoại vang lên một lúc lâu không ai nghe máy, thế là hắn
tranh thủ gọi điện thoại di động, cũng không ai nghe máy.

Xà Tiểu Cường thật sự nóng lòng như lửa đốt, hắn cũng không còn tâm tư gọi
điện thoại, hắn nhanh chóng chạy xuống dưới lầu, muốn tự mình tìm Thẩm Tiềm
Thiết.

Trong phòng tổng hợp số ba, vài nhân viên công tác trẻ tuổi đang làm việc, còn
có vài người đang trò chuyện với nhau. Xà Tiểu Cường đi vào thì chợt thấy có
người nói” – Triển lãm xe hơi Ma Đô lần này căn bản là quá náo nhiệt, không
ngờ Liêu An Như lại đến làm người mẫu xe hơi. Nếu sớm biết tình huống đồ sộ
như vậy, dù thế nào tôi cũng sẽ đến để tận mắt chứng kiến Liêu An Như.

– Ôi, hèn gì nãy giờ thấy có trâu bay trên trời, thì ra là cậu thổi trâu bay
lên. Liêu An Như khi nào thì là người của cậu? Hừ, liếc mắt nhìn đã là may mắn
muôn đời rồi. Nghe nói có nhiều người đến tham dự triển lãm xe hơi Ma Đô, xe
Tùng Thử kia căn bản là cực kỳ tốt, có nhiều điểm nhấn, làm cho người ta phải
vỗ tay tán dương. Kiểu xe này vừa có mặt thì căn bản tạo nên chấn động, lại có
mặt Liêu An Như thế nên làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào, căn bản là kích
động nhân tâm.

– Này, Liêu An Như xuất hiện lần này sẽ thu bao nhiêu tiền? Xem ra người tham
gia triễn lãm này cũng bỏ ra khá nhiều.

– Đó là công ty xe hơi Đông Hồng… Khi hai nhân viên công tác đang trò
chuyện với nhau thì thấy Xà Tiểu Cường nghiêm mặt đi vào.

Xà Tiểu Cường tuy không phải là lãnh đạo trực tiếp của bọn họ, thế nhưng là
thư ký của chủ tịch tỉnh, Xà Tiểu Cường vẫn là nhân vật quan trọng. Khi Xà
Tiểu Cường đi đến thì hai tên cán bộ nhanh chóng đứng lên: – Chào trưởng khoa
Xà!

Xà Tiểu Cường khẽ gật đầu, nếu là trước đó thì hắn nhất định sẽ trò chuyện với
hai người này vài câu, thế nhưng bây giờ hắn cũng không có tâm tình như vậy,
hắn trực tiếp hỏi: – Có thấy thư ký trưởng Thẩm ở đâu không?

– Thư ký trưởng Thẩm hình như đang đi gặp chủ tịch Kim.

Thẩm Tiềm Thiết ở trong phòng làm việc của Kim Hành Thuấn, hèn gì không nhận
điện thoại củaminfh. Xà Tiểu Cường trầm ngâm giây lát, sau đó hắn bấm số điện
thoại phòng làm việc của Kim Hành Thuấn. Lúc này nhiệm vụ quan trọng nhất của
hắn là hoàn thành phân công của chủ tịch Chử Vận Phong.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter