Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1590: Công tác không ra nước, ép trấu không ra dầu.


Gương mặt Diêu Trung Tắc có vài phần dữ tợn, trong lòng sinh ra cảm giác bị
đùa bỡn, vừa rồi Vương Tử Quân báo cáo công tác làm hắn sinh ra cảm giác vừa
vui sướng vừa hụt hẫng. Hắn không tin Vương Tử Quân không biết Lưu Thành Lâm
trả lời mình như thế nào, thế nhưng người này lại gọi điện thoại đến, rõ ràng
là muốn dùng ánh mắt hả hê nhìn mình.

Tên súc sinh không biết xấu hổ kia đúng là tâm tính quá đen tối, thấy mình
nóng lòng như lửa đốt không nghĩ ra được đối sách còn cười ha hả chạy đến đạp
mình một cái. Hành vi bỏ đá xuống giếng này xem như Vương Tử Quân cũng đã quen
rồi.

Tuy Diêu Trung Tắc cực kỳ phẫn hận, căn bản là đến cực hạn, thế nhưng hắn vẫn
cố gắng khắc chế. Hắn biết rõ những suy đoán của mình cùng sự thật không khác
biệt bao nhiêu, thế nhưng hắn căn bản không có căn cứ chính xác, cuối cùng vẫn
là suy đoán, hắn căn bản không thể đặt nó lên bàn để nói về Vương Tử Quân.

– Được rồi, tôi biết rồi, trưởng phòng Vương, tôi sẽ tích cực làm công tác tư
tưởng với đồng chí Lưu Thành Lâm.

– Vậy thì ngài nên đẩ nhanh tiến độ, bí thư Diêu, thời gian cũng không còn
dài, tối nay nên làm cho xong, nếu không cũng chẳng biết đám công nhân kia sẽ
còn làm ra trò gì. Bí thư Diệp đang chờ chúng ta báo cáo về tình huống của
công ty xe hơi Đông Hồng, anh ấy bảo tôi nói với ngài, có vấn đề gì mới tôi sẽ
phải nhanh chóng báo cáo với ngài.

Sau khi Vương Tử Quân cúp điện thoại thì Diêu Trung Tắc căn bản là cực kỳ bức
bối, gương mặt đỏ rần. Lúc này hắn không tiếc dùng những hình tượng xấu để
liên hệ với Vương Tử Quân, thế nhưng ngoài như vậy thì biết làm thế nào đây?
Hắn đã bị gác lên lò lửa, đừng nói là cười tươi hớn hở, ngày cả việc dừng lại
hít vào một hơi cũng là cực kỳ khó khăn. Vương Tử Quân đã cho hắn một đòn cảnh
báo, thời gian căn bản không chờ người.

Diêu Trung Tắc nằm trằn trọc trên giường, hắn suy xét nhiều lượt, cuối cùng
thầm hạ quyết tâm, sự việc đã tiến triển đến mức này, cũng chỉ có thể làm như
vậy mà thôi.

Thẩm Tiềm Thiết là phó thư ký trưởng văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh, hắn vẫn
là một nhân vật cực kỳ có cảnh tượng. Cũng đừng nói thư ký trưởng là một nhân
vật phải hầu hạ kẻ khác, hầu hạ thì có làm sao? Đây căn bản là biểu tượng có
thể tiến vào trong những quan hệ hạch tâm. Vì vậy Thẩm Tiềm Thiết luôn cảm
thấy chức vụ của mình rất ưu việt, đồng thời cũng thực hiện công tác của một
bảo mẫu cực kỳ xuất sắc.

Nhưng từ sau khi sự kiện công ty xe hơi Đông Hồng phát triển đột ngột, Thẩm
Tiềm Thiết bị Chử Vận Phong gọi vào phòng và mắng như sấm sét, điều này làm
cho hắn căn bản khong còn chút tinh thần, không còn phong thái. Hắn giống như
một con chó đang chạy loạn khắp nơi, căn bản không tìm được chốn dung thân.

Tuy những công tác ở khối văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh vẫn hoạt động như
ngày thường, thế nhưng Thẩm Tiềm Thiết biết rõ tất cả căn bản không bình
thường như vậy. Hắn đưa mắt nhìn chung quanh, tai nghe tám hướng, đầu liên tục
suy nghĩ, vì bây giờ hắn không còn là một phó thư ký trưởng quyền cao chức
trọng, chỉ còn là một người bị nhét vào góc xó xỉnh mà thôi.

Còn nhét vào chỗ nào thì Thẩm Tiềm Thiết căn bản không thể biết được, vì trong
ủy ban nhân dân tỉnh còn có rất nhiều chỗ trống, căn bản chưa đến lượt hắn tự
quyết định lấy cho mình. Hắn không có tâm tư đi xem xét, nhưng mỗi lần nghĩ
đến điều này thì hắn thật sự đau lòng. Hắn căn bản không kịp chuẩn bị một chút
nào cho tương lai sắp tới của mình.

Đã nhiều năm Thẩm Tiềm Thiết đi theo làm công tác của một người tùy tùng, hắn
căn bản không bao giờ so đo. Nhưng lúc này trong lòng hắn không ngừng hét lên,
hắn không cam lòng, hắn còn có chí lớn cần thực hiện.

Lúc này Thẩm Tiềm Thiết cảm thấy người duy nhất có thể cứu mình chính là vị
lãnh đạo mà trước nay mình tỉ mỉ phục vụ, chính là phó chủ tịch thường vụ Kim
Hành Thuấn. Hắn luôn quan sát, luôn tìm kiếm cơ hội thích hơp để nói lời cầu
viện với Kim Hành Thuấn.

Cơ hội luôn dành cho những người kiên nhẫn chờ đợi, sau khi chờ được hai giờ,
Thẩm Tiềm Thiết cuối cùng cũng được đi vào trong phòng làm việc của phó chủ
tịch Kim Hành Thuấn. Khi hắn nhanh chóng đi vào phòng của lãnh đạo, chợt thấy
Kim Hành Thuấn đang cúi đầu giống như đang suy nghĩ điều gì đó.

– Tiềm Thiết đến đấy à? Kim Hành Thuấn nhìn Thẩm Tiềm Thiết rồi dùng giọng
nhàn nhạt nói.

Cách xưng hô của Kim Hành Thuấn căn bản không có chút biến đổi, thậm chí gương
mặt cũng không khác biệt là mấy so với ngày thường. Nhưng bây giờ lời nói của
Kim Hành Thuấn rơi vào trong tai của Thẩm Tiềm Thiết giống như cực kỳ lạnh
lùng, gương mặt giống như cực kỳ thận trọng, giống như có một cảm giác không
hài lòng, giống như chỉ sợ tránh đi không kịp.

Chẳng lẽ chủ tịch Kim thật sự bỏ rơi mình? Thẩm Tiềm Thiết thầm nghĩ như vậy,
hắn tranh thủ thời gian tìm từ, sau đó dùng giọng chân thành nói: – Chủ tịch
Kim, tôi không điều tra công ty xe hơi Đông Hồng cho tốt, căn bản là phụ lòng
kỳ vọng của ngài.

Thẩm Tiềm Thiết không nói hai lời mà nhận tất cả tội lỗi về mình, đây chính là
ý nghĩ đầu tiên sau khi hắn bước qua cánh cửa phòng làm việc của Kim Hành
Thuấn. Người công tác trong quan trường cần phải có lá gan chủ động đảm đương,
như vậy hắn mới có thể tăng thêm chút ý nghĩ nâng đỡ cho Kim Hành Thuấn.

Quả nhiên Thẩm Tiềm Thiết nói những lời này có tác dụng lập tức, Kim Hành
Thuấn dùng ánh mắt không mấy biểu cảm nhìn hắn, sau đó mới trầm giọng nói: –
Tiềm Thiết ơi là Tiềm Thiết, anh có biết không, anh làm không tốt mang đến bao
nhiêu bị động? Ngay cả chủ tịch Chử cũng phải làm kiểm điểm với bí thư Diệp,
tôi…Tôi thật sự không biết phải nói sao với anh cho tốt.

Chử Vận Phong phải làm kiểm điểm với bí thư Diệp, như vậy thì Kim Hành Thuấn
thế nào? Thẩm Tiềm Thiết thầm nghĩ như vậy, hắn dùng ánh mắt cẩn thận xem xét
gương mặt của Kim Hành Thuấn, sau đó ngại ngùng nói: – Chủ tịch Kim, đều là
lỗi của tôi, tôi không làm tốt công tác, không được vững chắc, tôi tình nguyện
gánh chịu trách nhiệm.

Kim Hành Thuấn khẽ gật đầu, gương mặt hòa hoãn hơn một chút, sau đó hắn chỉ
vào chiếc ghê sa lông đối diện rồi nói: – Anh nếu đã đến rồi thì cũng không
cần đứng, anh ngồi xuống đi, chúng ta cùng trò chuyện.

Thẩm Tiềm Thiết có chút do dự, cuối cùng vẫn cẩn thận ngồi xuống trước mặt Kim
Hành Thuấn. Dù thế nào thì Kim Hành Thuấn cũng cho hắn ngồi xuống, đó là tỏ
một loại thái độ, ít nhất thì chủ tịch Kim cũng không trừng phạt mình.

Khi Thẩm Tiềm Thiết đang suy nghĩ miên man thì Kim Hành Thuấn rút ra một gói
thuốc, ném một điếu cho hắn.

Thẩm Tiềm Thiết nhận lấy điếu thuốc và cho tay sờ túi, chỉ biết chủ tịch Kim
muốn châm lửa, tranh thủ tìm bật lửa. Thế nhưng chủ tịch Kim lại nhanh tay
hơn, tự mình châm lửa, hơn nữa còn châm lửa cho chính mình.

Hành vi khác thường của Kim Hành Thuấn căn bản làm cho Thẩm Tiềm Thiết hoảng
sợ. Hắn cảm nhận được độ nóng của ngọn lửa, cảm thấy trái tim mình rỉ máu. Hắn
biết rõ Kim Hành Thuấn là lãnh đạo, đối phương khách khí với mình như vậy, có
lẽ thời điểm không may của mình đã đến rồi.

Nhưng dù mình sắp gặp phải tình huống không may thì Thẩm Tiềm Thiết cũng không
thể phản kháng, hắn giơ tay chặn bàn tay của Kim Hành Thuấn, thế nhưng Kim
Hành Thuấn lại ngăn cản: – Anh Thẩm, hai chúng ta công tác đã vài chục năm,
khách khí cái gì nữa? Hút đi.

Thẩm Tiềm Thiết thấy chủ tịch Kim tự châm lửa cho mình, trong lòng cực kỳ khó
chịu, tay cầm điếu thuốc có hơi run. Hắn không nói lời nào, Kim Hành Thuấn
cũng không mở miệng, hai người giống như chỉ muốn yên lặng hút thuốc mà thôi.

Khi bầu không khí trong phòng đầy khói thuốc thì Kim Hành Thuấn mới nói: –
Tiềm Thiết, chủ tịch Chử căn bản thừa nhận năng lực công tác của anh, nhưng
chuyện này ảnh hưởng quá lớn, suy xét đến phương diện tiêu cực đến đại cục mà
lãnh đạo sẽ tiến hành điều động vị trí của anh. Nhưng tổ chức cũng sẽ suy xét
tất cả nhân tố, sẽ cho ra những sắp xếp thận trọng nghiêm cẩn. Tiềm Thiết, anh
không thích hợp ở chỗ này nữa rồi.

– Tôi biết rõ điều này, chủ tịch Kim, mặc kệ ngài sắp xếp thế nào cũng là vì
tôi. Nhưng ngài xem tôi đi đến đâu thì phù hợp? Thẩm Tiềm Thiết mặc dù có
chuẩn bị tâm lý thế nhưng lúc này nghe Kim Hành Thuấn trực tiếp lên tiếng nói
rõ thì trong lòng vẫn không khỏi sinh ra cảm giác nức nở nghẹn ngào.

– Vị trí của anh là gì thì tôi cũng không biết. Kim Hành Thuấn nói đến đây
thì nhìn đồng hồ nói: – Đi thôi, thừa dịp tan tầm, hai người chúng ta đi đến
một nơi, để xem có thể tranh thủ được một vị trí tốt cho anh hay không.

Đi đến một địa phương tranh thủ vị trí tốt? Chẳng lẽ chủ tịch Chử muốn đưa
mình đến nhà chủ tịch Chử để cầu tình? Mặc dù lúc này Kim Hành Thuấn lên tiếng
làm cho trong lòng Thẩm Tiềm Thiết khá ấm áp, thế nhưng việc này có liên quan
đến tương lai của hắn, hắn vẫn cực kỳ chờ mong. Vì vị trí mình được nhận vào
lúc này có liên quan đến hướng phát triển vào mai sau.

Thẩm Tiềm Thiết leo lên xe của Kim Hành Thuấn với bộ dạng mất hết hồn vía,
trong lòng tràn đầy mê man. Hắn biết rõ chỉ sợ sau này mình không còn bao
nhiêu cơ hội được ngồi lên chiếc xe của lãnh đạo đứng hàng thứ ba trong ủy ban
nhân dân tỉnh này nữa rồi. Bây giờ đại thế của hắn đã mất, chủ tịch Chử chắc
chắn sẽ không thèm suy nghĩ nhiều, chỉ cần sự việc được an tĩnh, tất cả được
bãi bình, dù hắn đi đến nơi nào cũng xong. Lúc này hành trình của hai người
chủ tớ Thẩm Tiềm Thiết đi đến khu nhà thường ủy tỉnh ủy căn bản giống như một
bản án cho sự kiện lần này.

Xe chạy rất ổn định, lái xe và thư ký chuyên trách của Kim Hành Thuấn ngồi ở
hàng ghế trước như tượng gỗ, căn bản không có chút động tĩnh. Thẩm Tiềm Thiết
căn bản quá quen thuộc hai người kia, hai người này thường xuyên mở miệng trêu
đùa anh anh em em với hắn, bây giờ bọn họ lại như người câm, căn bản không
chịu làm sinh động bầu không khí.

Thẩm Tiềm Thiết nhìn chằm chằm vào gáy hai người ngồi phía trước, thấy bọn họ
chỉ ngồi tĩnh lặng không lên tiếng, biết đâu chỉ sợ bọn họ mở miệng thì lại
càng làm cho chủ tịch Kim ngồi phia sau thêm mất hứng?

Kim Hành Thuấn ngồi cũng cực kỳ trầm lắng, gương mặt âm trầm giống như một pho
tượng, không nói lời nào.

Bầu không khí trong xe bị áp chế mà cực kỳ cô đọng, Thẩm Tiềm Thiết căn bản
cảm thấy không thở nổi, hắn không khỏi đưa mắt nhìn ra ngoài xe. Hắn biết xe
của chủ tịch Kim đang chạy về phía khu nhà thường ủy tỉnh ủy, xem ra chủ tịch
Kim thật sự muốn đưa mình đến gặp chủ tịch Chử.

Nếu như hiện tại hắn được chủ tịch Kim đưa đến nhà của chủ tịch Chử để bày tỏ
thái độ khi tiến lên làm chủ tịch thành phố Lâm Hồ, hắn sẽ suy xét cực kỳ kỹ
càng xem mình nên nói với chủ tịch Chử ra sao. Nhưng bây giờ giấc mộng đã tan
nát, hắn chỉ có thể hy vọng chủ tịch Chử căn cứ vào công lao nhiều năm đi theo
làm tùy tùng, để cho mình một địa phương tốt, chuẩn bị cho ngày về hưu.

Khung cảnh khu nhà thường ủy tỉnh ủy căn bản là cực kỳ quen thuộc với Thẩm
Tiềm Thiết, khi xe đi đến cửa chính thì cảnh vệ đưa tay lên chào. Hắn đưa mắt
nhìn ra bên ngoài, cảnh vệ cao lớn oai hùng nhìn cực kỳ đẹp mắt, động tác đầy
tính tiêu chuẩn, ánh mắt nhìn theo xe của chủ tịch Kim căn bản là không chớp.

Cũng không biết sau này Thẩm Tiềm Thiết đi xe vào khu trung tâm quyền lực của
tỉnh Nam Giang, hắn còn có được hưởng thụ đãi ngộ thế này nữa không? Không,
cực kỳ không, vì hắn thậm chí còn không có cơ hội đi đến nơi này nữa.

Thẩm Tiềm Thiết nghĩ như vậy mà cảm thấy lần này mình đi đến đây căn bản là
quá bi tráng, gió lạnh thổi dòng Dịch Thủy chảy nặng nề, tráng sĩ một đi không
trở lại.

Thẩm Tiềm Thiết thầm cảm khái, hắn cảm thấy chiếc xe hình như có chút vấn đề,
vì hắn biết xe không phải đang chạy về phía biệt thự số hai của Chử Vận Phong,
càng không phải chạy về nhà Kim Hành Thuấn, mà chạy theo một hướng khác, rất
lạ.

Chẳng lẽ muốn tìm đến nhà bí thư Diệp sao? Vì nhà của bí thư Diệp cũng ở hướng
này.

Khi Thẩm Tiềm Thiết đang cực kỳ nghi hoặc thì xe đã dừng lại, cửa mở ra, Thẩm
Tiềm Thiết đi xuống bên dưới.

Dù gió không quá lạnh nhưng khi một ngọn gió thổi lên người vẫn làm cho Thẩm
Tiềm Thiết không tự chủ được cảm thấy rùng mình. Hắn quay đầu nhìn thoáng qua
Kim Hành Thuấn, chợt cảm thấy chủ tịch Kim của mình khá gầy yếu.

Chủ tịch Kim làm sao vậy?

Khi Thẩm Tiềm Thiết còn đang chần chờ thì Kim Hành Thuấn đã đẩy cửa xe, Thẩm
Tiềm Thiết không dám chậm trễ mà nhanh chóng tiến lên đón lãnh đạo.

“Số bảy!” Thẩm Tiềm Thiết nhìn căn biệt thự trước mặt mà không khỏi kinh
hoảng, tất nhiên hắn biết rõ căn nhà này là của ai. Lúc này chủ tịch Kim đưa
hắn đến biệt thự số bảy, điều này làm cho hấn cảm thấy cực kỳ bi ai.

Biệt thự số bảy, là nhà của Vương Tử Quân, đối với một người như Kim Hành
Thuấn thì trừ khi có quan hệ tốt nếu không sẽ chẳng bao giờ đến nhà của đối
phương. Cho dù có chuyện gì lớn cũng chỉ liên hệ điện thoại mà thôi, dù sốt
ruột lắm cũng chỉ có thể đi đến phòng làm việc của người ta.

Lúc này Kim Hành Thuấn lại phải đi đến nhà của Vương Tử Quân.

Đây cũng không phải chỉ giải thích là một hành vi cúi đầu mà thôi.

Kim Hành Thuấn giống như nhìn thấu ý nghĩ trong lòng Thẩm Tiềm Thiết, hắn nhìn
chằm chằm vào Thẩm Tiềm Thiết, lại dùng giọng không chút gợn sóng nói: – Chủ
tịch Chử gần đây yêu cầu tôi phối hợp công tác với trưởng phòng Vương, có một
số việc tôi cần phải liên hệ với trưởng phòng Vương.

Phối hợp? Nhìn gương mặt ung dung của Kim Hành Thuấn, cuống họng Thẩm Tiềm
Thiết có hơi co giật, cuối cùng cũng nuốt lời của mình xuống bụng. Hắn căn bản
cảm thấy đáng buồn cho lãnh đạo của mình, nhưng bây giờ người ta quá mạnh,
ngoài việc làm như vậy thì còn làm gì được khác sao? Hơn nữa hai người đi vào
trong biệt thự này, nếu như chủ nhân của nó căn bản là đồng ý, Thẩm Tiềm Thiết
sẽ có được một tương lai tốt hơn.

– Các bác tìm ai? Một cậu bé mập mạp ôm một trái bóng cao su trong tay đang
ngửa đầu ra từ trong cửa sổ biệt thự hỏi hai người Kim Hành Thuấn và Thẩm Tiềm
Thiết.

Tuy tâm tình không tốt nhưng khi thấy cậu bé kia quá đáng yêu thì Thẩm Tiềm
Thiết không nhịn được phải nở nụ cười. Khi hắn chuẩn bị lên tiếng, chợt nghe
thấy Kim Hành Thuấn cười lớn nói: – Nếu như bác đoán không sai thì cháu nhất
định là Tiểu Bảo Nhi vừa thông minh vừa đáng yêu, có phải đúng vậy không?

– Ủa, sao mà bác biết? Cậu bé dùng ánh mắt kinh ngạc và nghi hoặc nhìn Kim
Hành Thuấn, lại dùng giọng trẻ thơ nói.

– Bác không những biết rõ cháu tên là Tiểu Bảo Nhi, còn biết cháu rất thích
xe hơi. Cháu đang mở hội chợ xe hơi trên ban công có phải không? Có bán vé
không? Bác thương lượng với cháu một chút nhé, bác không có vé vào cửa, nhưng
sẽ tặng cháu một chiếc xe hơi, có thể cho bác vào tham gia với được không? Kim
Hành Thuấn vừa nói vừa nhận lấy một chiếc xe cảnh sát dài chừng sáu mươi phân
trong tay của thư ký.

Cậu bé quẹt miệng không nói lời nào, chỉ là lệch đầu nhìn chiếc xe cảnh sát
trong tay của Kim Hành Thuấn, gương mặt có vài phần cổ quái. Thẩm Tiềm Thiết
và Kim Hành Thuấn đưa mắt nhìn nhau, cũng không biết đứa bé này đang nghĩ gì.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter