Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1596: Muốn có uy phải có độ lượng.


Công tác cán bộ chính là phần quan trọng nhất của phòng tổ chức, chẳng lẽ
Vương Tử Quân không sợ mình bằng mặt không bằng lòng sao? Triệu Kỳ Tường nhìn
gương mặt lạnh nhạt của Vương Tử Quân, trong lòng chợt sinh ra cảm giác minh
ngộ. Không phải Vương Tử Quân không thèm quan tâm đến công tác cán bộ, mà đối
phương có tự tin mặc kệ mình nghĩ thế nào làm ra sao cũng không làm gì được
hắn. Chính mình căn bản không đủ tư cách, Vương Tử Quân là lãnh đạo đứng đầu
đơn vị, căn bản là một người cường thế cực mạnh.

Triệu Kỳ Tường nghĩ đến độ tuổi của Vương Tử Quân không lớn hơn mình, tâm tình
của hắn không khỏi hạ xuống vài phần. Hắn là người có bản lĩnh, mặc dù biểu
hiện khiêm tốn hiền hòa nhưng trong lòng lại cực kỳ cao ngạo, tự nghĩ số người
hơn mình là không nhiều. Nhưng bây giờ hắn nhìn thấy bộ dạng nhẹ nhàng bình
tĩnh như bình thường của Vương Tử Quân, hắn cảm thấy mình kém quá xa.

Trong đầu lóe lên nhiều ý nghĩ, thế cho nên sau đó Triệu Kỳ Tường trò chuyện
với Vương Tử Quân mà có chút mất tập trung. Sau khi hắn rời khỏi phòng làm
việc của Vương Tử Quân, hắn cảm nhận được sự thất thường của mình, nhìn qua có
chút xấu hổ. Trước mặt Vương Tử Quân sao mình lại mất kiên nhẫn như vậy? Chỉ
cần nói một câu tỏ thái độ rõ ràng, đó là nhất định làm tốt công tác được
giao, như vậy không tốt hơn sao?

Từ xưa đến nay những người cảm thấy khó chịu nóng lòng khi những chuyện nhỏ
nhặt diễn ra, căn bản khó thể nào hoàn thành được chuyện lớn. Chưa nói đến
những thứ khác, tâm tính không chờ đợi được sẽ làm cho người ta gặp chuyện
thua thiệt vài phần, ít nhất cũng nói rõ bản thân mình thiếu tự tin, không có
bản lĩnh tính trước sự việc phát sinh.

Vương Tử Quân tất nhiên không biết Triệu Kỳ Tường đang tự trách mình, hắn gọi
đối phương đến cũng không phải muốn áp chế, sở dĩ điều động Triệu Kỳ Tường
cũng là vì thấy đây là người có khả năng. Bây giờ Vương Tử Quân không muốn
những nô tài khăng khăng một mực, còn cần nhân tài có năng lực công tác.

Vương Tử Quân căn bản cũng có ý nghĩ phân công cho Triệu Kỳ Tường nắm công tác
nhân sự, nhưng hắn lại không lên tiếng. Những người có cá tính như Triệu Kỳ
Tường, nếu anh trực tiếp phân công thì căn bản sẽ không bao giờ cảm giác mang
ơn. Ngược lại anh cần phải xem xét thái độ của đối phương, phải thể hiện sự
tôn trọng, cũng có chút buông tay, căn bản là kế sách hay với người có quá
nhiều góc cạnh.

Quả nhiên Triệu Kỳ Tường không nằm ngoài dự đoán của Vương Tử Quân, đối phương
không ẩn giấu ở phương diện phân công của mình, trực tiếp nói thẳng. Vương Tử
Quân vui vẻ nhận lời, căn bản là phân công theo đúng ý của Triệu Kỳ Tường. Với
ánh mắt nhìn qua vô số người của Vương Tử Quân, Triệu Kỳ Tường sẽ cực kỳ kinh
ngạc, mà đây chính là thứ Vương Tử Quân muốn.

Lãnh đạo đơn vị phải có nghệ thuật trị người, cần phải bày ra uy thế của mình,
còn phải có sự độ lượng. Nếu anh bình dị gần gũi sẽ có được nhiều nhân duyên,
căn bản là hòa mình với cấp dưới, nhưng đây không phải là kế sách tốt nhất;
một lãnh đạo sao không nắm quyền uy cho được? Điều này cần kỹ xảo, mặc dù cấp
dưới nhìn anh giống như thần long thấy đầu không thấy đuôi, thế nhưng anh cũng
không cần quá mở rộng cõi lòng, anh cũng nên có vài phần cao cao tại thượng
mới được. Chỉ như vậy thì cấp dưới mới có thể thân cận với anh, cũng phải sợ
anh, căn bản chỉ có quyền lợi phục tùng quyết sách của anh, không có những ý
nghĩ khác biệt.

Ánh nắng chiều rất gay gắt, Trì Hoa Trục đã là chủ nhiệm ban nghiên cứu chính
sách của phòng tổ chức tỉnh ủy, hắn gõ cửa đi vào phòng làm việc của Vương Tử
Quân. Gương mặt Trì Hoa Trục có vài phần mỏi mệt, giống như tối qua không nghỉ
ngơi tốt.

– Trưởng phòng Vương. Trì Hoa Trục là một cán bộ được Vương Tử Quân đề bạt
trọng dụng, thế nên căn bản là cực kỳ cảm kích với Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân ngẩng đầu nhìn thoáng qua Trì Hoa Trục, hắn vung tay lên nói: –
Hoa Trục đến đấy à, mời anh ngồi.

Trì Hoa Trục cũng không dám ngồi xuống, hắn nghĩ một lúc lâu, cuối cùng lấy
dũng khí nói: – Trưởng phòng Vương, tôi cảm thấy phương án đề xuất cải cách
cán bộ của ngài có hơi nhanh, chấp hành rất khó khăn, vì đây không phải là ăn
một miếng có thể mập mạp ngay, thế nên tôi đề nghị nên làm từng bước thì tốt
hơn.

Trì Hoa Trục nói rồi đặt một phương án viết tay đơn giản lên bàn làm việc của
Vương Tử Quân, hắn dùng giọng chần chờ nói: – Trưởng phòng Vương, phương diện
chọn cán bộ công chức thì cần phải thi tuyển, phải nghiêm khắc nghiêm túc,
thành lập cơ chế tuyển chọn thật tốt, như vậy mới có được một đội ngũ cán bộ
tốt mà không phải tuyển kẻ ăn không ngồi rồi. Quốc gia có quốc sách quan
trọng, thế nhưng tôi cảm thấy kết hợp với thực tế bản địa thì nên có chút thay
đổi; còn phương diện chọn lựa cán bộ, cũng nên mở rộng pham vi ra một chút…

Trì Hoa Trục nói hết lời thì dùng ánh mắt tràn đầy chờ mong nhìn Vương Tử
Quân, hắn rất hy vọng Vương Tử Quân sẽ tiếp nhận lời đề nghị của mình. Thật
lòng thì hắn căn bản rất tán thành với phương án cải cách nhân sự của trưởng
phòng Vương, thậm chí còn có một xúc động tiến lên áp dụng không thể chờ đợi
được. Nhưng hắn là người chìm nổi quan trường nhiều năm, hắn vẫn cảm thấy áp
dụng phương án của Vương Tử Quân là có chút nguy hiểm.

Mặc dù phương án của Vương Tử Quân cũng là một lòng vì việc công, thế nhưng nó
lại có sự hạn chế và cắt giảm đi quyền lợi của các cán bộ lãnh đạo địa phương.
Khi mà sinh viên muốn thi tuyển công chức thì căn bản địa phương có quyền tự
chủ rất lớn, tất nhiên tự chủ cũng là vì tệ đoan rất lớn, nhưng đó là thói
quen của lãnh đạo, nếu phương án của Vương Tử Quân được áp dụng, như vậy không
phải là móc món ngon ra khỏi miệng của bọn họ sao?

Với vị trí của Vương Tử Quân hiện tại, cho dù động đến quyền lợi của vài chục
người, thậm chí là vài trăm người cũng không là vấn đề gì lớn. Thế nhưng khi
mà Vương Tử Quân động vào quyền lợi của cả Nam Giang, như vậy dù Vương Tử Quân
là người có thủ đoạn mạnh mẽ thế nào, căn bản sẽ khó chống đỡ được dòng nước
như thác lũ.

Hơn nữa phương diện chấp hành là làm theo từng cấp, cũng cần lãnh đạo địa
phương đứng ra chấp hành. Cho dù bọn họ không dám làm gì Vương Tử Quân, thế
nhưng cũng không thể không qua loa cho xong, bằng mặt không bằng lòng, điều
này là quá bình thường.

Nếu thật sự là như vậy thì uy tín mà Vương Tử Quân cố gắng lắm mới dựng lên
được ở Nam Giang sẽ bị đả kích. Trì Hoa Trục cảm thấy bây giờ trưởng phòng
Vương cần làm chính là một chữ ổn định, chỉ cần trưởng phòng Vương làm thật ổn
định, dù không cho ra thành tích mạnh mẽ, thế nhưng căn bản không có ảnh hưởng
gì đến tương lai chính trị của mình.

Vương Tử Quân nhìn hai mắt đỏ hồng của Trì Hoa Trục, hắn biết Trì Hoa Trục
đang lo lắng cái gì. Khi viết ra phương án này thì hắn đã căn bản suy xét rất
nhiều phương diện, những thứ mà Trì Hoa Trục nói ra căn bản là cực kỳ quan
trọng, là nơi dễ xảy ra vấn đề nhất. Hắn trầm ngâm giây lát, sau đó nới với
Trì Hoa Trục: – Hoa Trục, anh hoàn thiện phương án của tôi là được.

Nếu như trước kia Vương Tử Quân nói lời này thì Trì Hoa Trục sẽ gật đầu nhận
lời, lập tức đi chấp hành. Nhưng hôm nay Trì Hoa Trục căn bản không biết lấy
đâu ra dũng khí mà cầm tài liệu trong tay rồi dùng giọng trầm thấp và kiên
định nói: – Trưởng phòng Vương, nếu ngài muốn thúc đẩy phương án cải cách này
thì nhất định sẽ cực kỳ khó khăn, tôi đề nghị ngài nên thận trọng suy xét lại.

Vương Tử Quân thấy Trì Hoa Trục vẫn cố ý không đi, cố gắng can gián mình, thế
là trong lòng có chút cảm động. Nhưng hắn cũng không nói ra cảm tình của mình,
chỉ dùng giọng nhàn nhạt phân phó: – Những chuyện thế này sớm muộn cũng phải
có người làm, làm sớm một ngày thì tốt hơn một ngày, như vậy càng có lợi cho
sự phát triển của đội ngũ cán bộ.

Trì Hoa Trục công tác nhiều ngày bên cạnh Vương Tử Quân, hắn xem như cực kỳ
hiểu rõ về tính cách của trưởng phòng Vương. Dù đa số thời điểm thì trưởng
phòng Vương nhìn qua rất tùy ý, sắp xếp hạng mục công tác rất bình tĩnh hòa
ái, nhưng khi lãnh đạo đã cho ra quyết định, căn bản là người thường khó thể
sửa đổi được.

Nếu như là chuyện bình thường thì Trì Hoa Trục cũng không khuyên nữa, nhưng sự
việc này có liên quan đến tương lai chính trị của Vương Tử Quân. Tuy Vương Tử
Quân bây giờ nhìn qua giống như là một người quyền cao chức trọng ở Nam Giang,
thế nhưng ngàn người ngàn mặt, có nhiều người có rất nhiều tính toán, nếu như
Vương Tử Quân muốn đẩy mạnh cải cách nhân sự ở trong tỉnh Nam Giang, còn không
biết có bao nhiêu nguy hiểm đang chờ đón hắn.

Cũng không phải là anh bày ra vị trí của mình thì người ta sẽ nghe lời, xưa
nay không biết có bao nhiêu người chìm thuyền trong mương. Tuy làm tốt cải
cách thì căn bản sẽ có lợi cho dân cho nước, thế nhưng nói cho cùng thì không
phải ai cũng là chí công vô tư. Đặc biệt là khi động chạm đến lợi ích của
nhau, cũng không ai dễ dàng tha thứ cho ai.

– Trưởng phòng Vương, cho dù bây giờ anh đuổi tôi đi, tôi vẫn nói một câu như
vậy, tôi không hy vọng ngài thúc đẩy chuyện này. Tôi hy vọng ngài có thể suy
xét ý kiến của tôi, hoặc là liên hệ với nhiều người khác rồi hãy cho ra quyết
định. Trì Hoa Trục biết có khuyên nữa cũng vô dụng, thế cho nên dùng giọng
không cam lòng nói.

Vương Tử Quân nhìn vẻ kiên quyết của Trì Hoa Trục, hắn không khỏi cảm động.
Với vị trí của hắn thì căn bản người ta ít bao giờ nói lời làm cho mình mất
hứng, thế cho nên những lời thật lòng căn bản là rất hiếm có.

Vương Tử Quân tất nhiên biết rõ Trì Hoa Trục làm như vậy là cần có dũng khí
rất lớn, thế nên hắn đứng lên vỗ vai đối phương rồi cười nói: – Tôi biết anh
lo lắng cho tôi, sợ tôi lật thuyền trong sự kiện này. Nhưng anh yên tâm, tôi
không phải dựa vào sức của một mình mình là có thể loại bỏ tất cả tệ đoan, tôi
chỉ làm những gì trong khả năng của mình mà thôi.

– Trưởng phòng Vương, ngài có thể làm nhiều chuyện trong Nam Giang, nhưng có
một số việc ngài hoàn toàn có thể đợi tuyến trên cho ra chỉ thị, sau đó mới
hành động, như thế không phải ổn thỏa hơn sao? Triệu Tuyết Hoa căn bản cảm
thấy cảm động vì Vương Tử Quân không bày ra cái giá của lãnh đạo với mình,
nhưng càng như vậy thì hắn càng cần phải khuyên nhủ lãnh đạo.

– Nếu như sự việc gì cũng chờ, như vậy sẽ mất đi thời cơ tốt nhất. Vương Tử
Quân lấy ra một gói thuốc, rút một điếu ném cho Trì Hoa Trục, sau đó lại châm
cho mình một điếu nói: – Theo ý của anh, bây giờ vị trí của tôi có phải là
công thành danh toại, đại công cáo thành rồi không? Cho dù sau này nước chảy
bèo trôi thế nào, ít nhất cũng có một chức vụ lãnh đạo tỉnh đang chờ đón phải
không?

Trì Hoa Trục khẽ gật đầu, tuy những lời này đối với người bình thường là quá
to lắn, thế nhưng Vương Tử Quân nói ra căn bản là cực kỳ hợp tình hợp lý.

– Anh hãy tin tưởng tôi, tôi cũng không có ý nghĩ kia, tôi chỉ là muốn thừa
lúc mình còn trẻ để cố gắng công tác thực tế một chút, cho dù là té ngã thì ít
nhất cũng nhìn thấy được phong cảnh đẹp, ít nhất cũng mạnh hơn một người cả
đời đần độn u mê. Vương Tử Quân nói đến đây thì nở nụ cười tự ngạo nói: – Hơn
nữa muốn ép tôi ngã xuống cũng không dễ dàng chút nào.

Trì Hoa Trục nhìn gương mặt tươi cười của Vương Tử Quân mà sinh ra cảm giác ấm
áp, hắn cầm văn kiện lên, sau đó nói một câu: – Trưởng phòng Vương, ngày mai
tôi sẽ đưa bản thảo đến cho ngài.

Vương Tử Quân nhìn Trì Hoa Trục rời đi mà nụ cười trên mặt tăng tiến thêm vài
phần. Hắn rất hài lòng vì biểu hiện của Trì Hoa Trục, dù sao thì tri nhân tri
diện bất tri tâm, người có thể cùng mình chung phú quý căn bản là có rất
nhiều, nhưng người cùng chung hoạn nạn thì không dễ tìm như vậy.

Vương Tử Quân ngồi vào bàn làm việc của mình, hắn nghĩ đến phương án cải cách
nhân sự sắp được thúc đẩy ở Nam Giang. Ngay cả Trì Hoa Trục cũng thấy rõ nguy
hiểm bên trong, Vương Tử Quân hắn sao lại ngây thơ cho được?

Mặc dù sau lưng Vương Tử Quân có sự giúp đỡ to lớn của Lâm Trạch Viễn, thế
nhưng vị đại thần Lâm Trạch Viễn chỉ có thể đứng ra vào thời điểm mấu chốt,
rất nhiều chuyện phải dựa vào hắn.

Khi Vương Tử Quân đang suy tư về phương diện cải cách nhân sự, suy tư về các
vấn đề bên trong, chuông điện thoại chợt vang lên. Hắn nghe máy, chợt nghe
thấy bên trong vang lên giọng nói của Khuất Chấn Hưng: – Trưởng phòng Vương,
tôi là Chấn Hưng, bí thư Diệp mời anh đến một chuyến.

Vương Tử Quân gật đầu đồng ý, hắn nhanh chóng cầm lấy bản ghi chép rồi đi về
phía khu văn phòng thường ủy tỉnh ủy.

Khi Vương Tử Quân đi vào phòng thì Diệp Thừa Dân đang xem văn kiện, khi thấy
Vương Tử Quân đi vào thì Diệp Thừa Dân cười nói: – Tử Quân ngồi xuống trước
đi, tôi đọc xong văn kiện này rồi chúng ta cùng bàn bạc.

Vương Tử Quân ngồi xuống chiếc ghế sa lông đối diện với Diệp Thừa Dân, trong
lòng thầm suy đoán xem vì sao Diệp Thừa Dân lại tìm mình nói chuyện. Khi hắn
đang trầm ngâm thì chợt nghe Diệp Thừa Dân nói: – Tử Quân, hai ngày nay tôi đi
thủ đô họp, tuyến trên căn bản cho ra lời khen ngợi với xe Tùng Thử của công
ty xe hơi Đông Hồng, yêu cầu chúng ta phải tăng cường đẩy mạnh nhãn hiệu loại
xe này. Lãnh đạo còn nói nếu có gì cần giúp đỡ thì cứ nói, tuyến trên sẽ ưu
tiên.

Nam Giang là một trọng khu kinh tế trong nước, nếu như kinh tế không cho ra số
liệu kinh người, như vậy Diệp Thừa Dân căn bản không có nhiều hào quang. Nhưng
lúc này nhờ một chiếc xe hơi mà phát sinh nhiều lực ảnh hưởng sâu xa, căn bản
là không giống bình thường.

Vương Tử Quân cười cười, tuy hắn luôn chú ý đến công ty xe hơi Đông Hồng, thế
nhưng hắn cũng chỉ quan tâm đến vài vấn đề mà thôi, vì hắn vẫn là trưởng phòng
tổ chức tỉnh ủy.

– Hai ngày trước chủ tịch Chử tìm tôi, nói rằng hy vọng treo cho cậu một vị
trí phó chủ tịch tỉnh ở phía ủy ban nhân dân tỉnh. Tôi đã suy nghĩ một chút,
ngay sau đó từ chối lời đề nghị của anh ấy. Cậu là một nhân tài phát triển
kinh tế, thế nhưng cũng là một lãnh đạo tỉnh ủy, căn bản phải làm tốt công tác
cân đối. Diệp Thừa Dân giống như đang nói xấu về Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân cũng không ngờ Chử Vận Phong có ý nghĩ như vậy, hơn nữa lại còn
cho ra hành động rõ ràng. Ý nghĩ này hầu như không có khả năng được tuyến trên
thông qua, thế nhưng ít nhất cũng nói rõ thái độ thả lỏng của Chử Vận Phong
với mình. Hắn luôn bội phục Chử Vận Phong, chính mình mãi luôn không ăn ý với
Chử Vận Phong, thế nhưng Chử Vận Phong là người đại trí tuệ, căn bản không
phải là người thường có thể so sánh được.

Vương Tử Quân thầm nghĩ như vậy rồi tỏ thái độ với Diệp Thừa Dân: – Bí thư
Diệp, tôi dù sao cũng còn trẻ, căn bản không nên ôm đồm, như vậy sẽ được cái
này mất cái khác, nên để cho tôi thành thật làm công tác của một trưởng phòng
tổ chức thì hay hơn.

Diệp Thừa Dân cười cười, lão căn bản cũng có vài phần hưởng thụ với câu trả
lời của Vương Tử Quân. Theo lão thì Vương Tử Quân căn bản quá thông minh, lão
không cần phải giải thích, sở dĩ lão phải nói ra vì người này căn bản đã phát
triển đến mức mà chính mình không thể coi thường được nữa rồi.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter