Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1598: Đợi quân địch vào tròng.


Vương Tử Quân nhìn bình luận cuối cùng mà không khỏi nhíu mày thêm chặt, những
câu nói này căn bản là sắc như đao kiếm, chất vấn cả thượng cấp của Tiểu
Khương, không biết quản thuộc hạ thế nào mà để xảy ra chuyện không hay thế
này.

Nếu so sánh với những tờ báo bên ngoài, những tờ báo khác càng đưa tin rất ghê
gớm, đặc biệt là một tờ nhật báo trong tỉnh, hơn nữa thông tin này còn được
đăng lên các báo giải trí.

Vương Tử Quân nhìn vài tờ báo mà không khỏi gạt sang một bên, hắn đã tìm hiểu
được khá rõ ràng thông qua lời nói của Niên Chí Tân, nhưng hắn cũng có thể xác
định là có người đứng thúc đẩy sau lưng, mục đích của bọn họ chính là không
muốn có người tiếp xúc được bí mật buôn lậu ở thành phố Lâm Hồ.

Thành phố Lâm Hồ rốt cuộc có bí mật gì không cho người ta biết, lại cho ra thủ
đoạn không hay này với nhóm người Tiểu Khương? Vương Tử Quân thầm nghĩ đến bữa
ăn sáng ngày hôm qua, khi đó Niên Chí Tân lơ đãng nói rưangf bọn họ đã có được
một manh mối, xem ra bây giờ manh mối này đã bị chặt đứt.

Khi Vương Tử Quân đang lẳng lặng suy tư trong phòng làm việc của mình, lúc này
điện thoại lại đổ chuông. Hắn nhìn thoáng qua dãy số, là từ phòng làm việc của
Lỗ Kính Tu gọi đến. Hắn áp chế tâm tình của mình, sau đó trầm giọng nói với Lỗ
Kính Tu: – Chào bí thư Lỗ!

– Tử Quân, anh có xem báo hôm nay không? Lỗ Kính Tu có quan hệ khá gần với
Vương Tử Quân, thế nên cũng không khách sáo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi
Vương Tử Quân.

Tuy chỉ nói là báo hôm nay nhưng Vương Tử Quân biết rõ Lỗ Kính Tu đang nói gì,
thế là hắn gật đầu nói: – Tôi đã xem rồi.

Lỗ Kính Tu trầm ngâm giây lát rồi trầm giọng nói: – Vừa rồi Chân Hồng Lỗi có
gọi điện thoại đến báo cáo chuyện này với tôi, anh ấy tỏ ra cực kỳ bất mãn với
công tác của cục công an thành phố Đông Hồng.

Tuy Chân Hồng Lỗi bị Vương Tử Quân áp chế mà căn bản không dám vung tay quá
trán, thế nhưng lúc này nó liên quan đến cục công an, thế là Chân Hồng Lỗi tỏ
thái độ có vẻ cực kỳ quan trọng, vì hắn là lãnh đạo cục công an tỉnh Nam
Giang, hoàn toàn có quyền uy như vậy.

Vương Tử Quân trầm ngâm giây lát rồi khẽ nói: – Nếu như sự việc còn chưa được
điều tra rõ ràng, cũng không nên bày tỏ như vậy, nếu thật sự có vấn đề thì cục
công an thành phố Đông Hồng cần phải chỉnh đốn công tác của mình.

Lỗ Kính Tu khẽ gật đầu, hắn trầm ngâm giây lát rồi hỏi: – Nếu như Chân Hồng
Lỗi yêu cầu thay đổi lãnh đạo cục công an thành phố Đông Hồng, trưởng phòng
Vương, anh nói xem, chúng ta nên làm gì bây giờ?

Lỗ Kính Tu sở dĩ gọi điện thoại đến chính là vì hỏi ý kiến Vương Tử Quân,
nguyên nhân cũng là vì Đoạn Văn Đống là người được Vương Tử Quân đề bạt lên,
hơn nữa Đoạn Văn Đống lại cực kỳ giúp đỡ công tác của Lỗ Kính Tu ở Nam Giang,
thế cho nên hắn cần phải né đòn mạnh từ phía Chân Hồng Lỗi.

Nếu vị trí của Đoạn Văn Đống có bất kỳ thay đổi nào, chỉ sợ lực khống chế của
Lỗ Kính Tu với ủy ban tư pháp Nam Giang sẽ xuất hiện vết rách lớn, phiền toái
lớn, hắn không muốn thấy cục diện này phát sinh.

– Bọn họ sẽ không dám kéo sự việc lên người Đoạn Văn Đống. Vương Tử Quân trầm
ngâm giây lát rồi dùng giọng khẳng định nói, vì sau lưng Đoạn Văn Đống nếu
không có chỗ dựa thì chỉ sợ sẽ là sóng to biển động rồi, thậm chí là Đoạn Văn
Đống đã bị điều đi từ lâu. Thế nhưng Vương Tử Quân là người đứng sau lưng Đoạn
Văn Đống, đám người kia cũng không ngốc khi có ý nghĩ điều chỉnh công tác của
Đoạn Văn Đống.

Nhưng không điều chỉnh công tác của Đoạn Văn Đống thì cũng không phải không
thể động vào một người lãnh đạo trực tiếp của Tiểu Khương như Niên Chí Tân.
Niên Chí Tân là người phải phụ trách sự việc này, nếu như Niên Chí Tân bị phạt
mất chức đội trưởng đội cảnh sát hình sự, như vậy sẽ được nhiều người hoan
nghênh.

Vương Tử Quân nghĩ đến sự kiện Niên Chí Tân sẽ là cánh chim gãy cánh, hắn
không khỏi nhớ đến tình huống Tiểu Khương lên tiếng giúp đỡ cho bà chủ quán ăn
trấn áp một tên mập vòi tiền.

Chuyện này không thể cứ để nó phát triển trong mơ hồ như vậy được.

Có một sân gôn lớn ở phía tây thành phố Đông Hồng, đây là nơi tụ tập của những
thành phần cao quý, lúc này bầu trời xanh như ngọc, mặt cỏ mềm mại làm cho
tinh thần của con người cực kỳ thả lỏng. Hơn nữa bên cạnh còn có nhiều nhân
viên phục vụ xinh đẹp mặc váy ngắn khêu gợi, làn da trắng nõn mát rượu nhìn
qua cực kỳ đẹp mắt.

Bãi cỏ được chăm sóc cực kỳ tỉ mỉ, tất cả toát lên màu xanh mơn mởn, đứng trên
bãi cỏ say lòng người này cảm thấy cực kỳ vui vẻ thoải mái.

– Bốp! Một gậy đánh vào bóng, dụng cụ đẹp đẽ với chất liệu tốt, động tác tiêu
chuẩn và trang nhã, tất cả nhìn qua cực kỳ hài hòa. Nhưng đáng tiếc khi bóng
được đánh đi thì phải có tiếng vỗ tay rộn rã, lại không có âm thanh nào, đám
người đứng chung quanh căn bản không vỗ tay.

Nếu như là một người ngoài thì căn bản cho rằng nhân phẩm của người kia là quá
kém, thế cho nên mới không ai vỗ tay cổ động. Nhưng thực tế thì không phải
nhân phẩm của người này quá kém, chẳng qua là hắn chơi gôn không tốt, quả bóng
màu trắng bay lên không, sau đó rơi xuống rất có quy luật dưới ánh mắt chăm
chú của mọi người.

Đáng tiếc là đánh lệch, hơn nữa lại lệch đi rất xa.

Nữ nhân viên phục vụ đứng bên cạnh với nhiệm vụ nhặt bóng không nhịn được phải
thở dài một hơi, trong lòng căn bản cảm thấy buồn cười, thế nhưng nàng thở dài
vì người đàn ông trẻ tuổi này chính là đối tượng được người người nịnh bợ.
Người kia căn bản là anh tuấn tiêu sái, chẳng qua chơi gôn quá kém, nàng đã
công tác ở nơi đây khá lâu, thế nhưng chưa từng thấy người này đánh bóng vào
trong lỗ bao giờ.

Nữ nhân viên phục vụ nhớ rõ năm đó khi người này đến chơi bóng thì lãnh đạo
sân gôn phải tự mình đến, khi hắn vung gậy cực kỳ trang nhã, lãnh đạo là người
đầu tiên vỗ tay vang dội. Tất nhiên lãnh đạo vỗ tay quá mạnh, hơn nữa căn bản
là có chút hớn hở vui sướng. Chẳng qua người kia có tư thái rất tốt, kỹ thuật
đẹp, dùng đúng lực, điểm tiếc nuối duy nhất chính là bóng lại đi đâu đâu, căn
bản không bay về phía lỗ.

Khi đó vẻ mặt của người đàn ông kia rất ung dung thế nhưng gương mặt của giám
đốc sân gôn lại cực kỳ căng thẳng, giống như bố của hắn vừa mới chết, những
giọt mồ hôi như hạt đậu liên tục rơi xuống. Anh thử nghĩ mà xem, lãnh đạo sân
gôn vỗ tay khen ngợi chỉ là một hành động bình thường biểu hiện sự sùng bái
với người ta; thế nhưng một hành vi vô tâm của giám đốc sân gôn lại xem như
cực kỳ thất bại, vì người ta đánh quá kém, anh còn vỗ tay nhiệt tình, không
phải là có ý hả hê sao?

Vì vậy mỗi khi người đàn ông kia đến chơi gôn, hầu như không có bất kỳ người
nào dám vỗ tay ủng hộ.

Dù sao thì người đàn ông này vẫn đánh gôn quá kém, căn bản như mèo mù gặp
chuột chết, không ra thể thống gì.

Đám đàn ông đứng bên cạnh người đàn ông trẻ tuổi kia thấy bóng rơi xuống vị
trí cách lỗ gôn quá xa, thế là cũng không khỏi bày ra gương mặt thoải mái với
nụ cười trên môi, bọn họ nhanh chóng đi đến vây quanh người đàn ông này.

Sau khi ha hả nói vài câu vui đùa với những người chung quanh, Chử Ngôn Huy
dùng tư thái đẹp đẽ đi về phía khu vực nghỉ ngơi phía bên kia. Lúc này đám
người sau lưng hắn cũng nhanh chóng giải tán, nhưng có một người đàn ông hơn
bốn mươi tuổi nhanh chóng đi theo hắn đến vị trí đặt dù che nắng nghỉ ngơi.

Chử Ngôn Huy có gương mặt rất sáng lạn, nhưng khi nữ nhân viên phục vụ rời đi
thì vẻ mặt lại trở nên cực kỳ dữ tợn. Hắn nhìn thoáng qua người đàn ông kia,
sau đó lạnh giọng nói: – Ai cho các anh lá gan lớn như vậy? Dám làm ra những
chuyện thế này sao?

Người đàn ông ở bên cạnh có vẻ lớn tuổi hơn Chử Ngôn Huy, thế nhưng hắn đứng
trước mặt Chử Ngôn Huy mà giống như một đứa cháu nội. Hắn do dự một chút, sau
đó mới ngập ngừng nói: – Giám đốc Chử, điều này cũng không trách tôi được, đám
người Niên Chí Tân căn bản là ép người quá đáng. Bọn họ đập bể đường phát
triển của chúng ta ở thành phố Đông Hồng còn chưa cảm thấy đã tay, bây giờ còn
đi đến thành phố Lâm Hồ. Nếu như để cho bọn họ gây náo loạn, không phải trận
tuyến của chúng ta càng rối loạn sao?

Chử Ngôn Huy nhìn người đàn ông đối diện đang mở lời giải thích, vẻ mặt hắn
cực kỳ không tốt. Hắn hừ một tiếng, cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn
người đàn ông đối diện một lúc, sau đó mới nói: – Anh nghĩ ra trò này sao?

– Giám đốc Chử, đó là ý kiến của tôi, tôi không thể để cho các anh em không
còn cơm ăn. Hơn nữa chuyện này làm cực kỳ kín kẽ, dù tên kia tỉnh lại cũng bị
ném vào trong vũng bùn, trong quần không phải là cứt thì cũng chỉ là cứt mà
thôi. Người đàn ông kia tuy nói rất nhỏ nhưng gương mặt lại có vài phần đắc ý.

Gương mặt Chử Ngôn Huy lúc này mới dễ chịu hơn một chút, sau đó xuất hiện nụ
cười, làm cho người ngoài cảm thấy hắn đang rất vui vẻ, nhưng ánh mắt lạnh
lùng thì căn bản là khó ai nhìn rõ được. Tuy hắn nhìn sự việc lần này căn bản
không đơn giản bằng thủ hạ của mình, thế nhưng sự việc đã phát triển đến mức
này, dù nói sao thì cũng đã muộn.

Vòng quan hệ này căn bản lấy Chử Ngôn Huy làm trung tâm, dù là hắn cũng bị
trói buộc chặt vào bên trong, nếu quy củ của nó tan vỡ, như vậy cũng không có
gì tốt với hắn. Nhưng người ta làm bậy không khỏi để hắn sinh ra cảm giác cực
kỳ không thoải mái.

Sau khi nói vài câu thì Chử Ngôn Huy phất tay cho người kia rời đi. Hắn ngồi
xuống mặt ghế, lẳng lặng suy nghĩ xem bước tiếp theo nên đi như thế nào. Một
lúc sau Chử Ngôn Huy đứng lên, hắn gọi một cuộc điện thoại cho ai đó, sau đó
lái xe rời khỏi sân gôn.

Hai mươi phút sau Chử Ngôn Huy đi đến một nhà hàng cực kỳ bình thường, gọi một
phần thức ăn, sau đó lẳng lặng dùng cơm. Khi hắn dùng cơm, một người đàn ông
hơn bốn mươi tuổi nhanh chóng đi đến bên cạnh, sau đó cung kính ngồi xuống một
bên.

– Nếu sự việc đã như vậy thì chúng ta tăng thêm chút lực, làm lớn chuyện lên
một chút. Sau khi ăn xong miếng thịt cuối cùng thì Chử Ngôn Huy khẽ mở miệng
nói với người đàn ông kia.

Người đàn ông khẽ gật đầu, sau đó cũng nhanh chóng xử lý phần cơm của mình.

Vương Tử Quân nghe giọng nói truyền đến từ đầu dây bên kia mà có chút bất ngờ,
vì người gọi điện thoại đến chính là con trai một chiến hữu năm xưa của Vương
lão gia tử, cũng có thể nói đây là một người hắn phải gọi bằng chú. Nhưng hắn
không có ấn tượng với người này, dù sao thì hai bên cũng không có nhiều liên
hệ với nhau.

Triệu Thái Sóc, là cán bộ thuộc bộ và ủy ban trung ương, chưa đến năm mươi
nhưng đi đến vị trí như vậy cũng không dễ dàng gì. Kiếp trước Vương Tử Quân
cũng chỉ ngẫu nhiên nghe nói về người này, thế nhưng Vương lão gia tử ở Chiết
Giang, Triệu lão gia tử lại ở thủ đô, thế nên mối quan hệ giữa hai nhà cũng
dần phai nhạt.

Kiếp trước khi Vương gia xuống dốc, nhà Triệu Thái Sóc căn bản là cắt đứt quan
hệ với Vương gia. Bây giờ Vương gia đang như mặt trời giữa ban trưa, có câu
giàu ở núi sâu cũng có họ hàng xa, thế cho nên Triệu Thái Sóc căn bản là liên
lạc nhiều hơn với Vương Tử Quân.

– Ha ha, Tử Quân, bây giờ cậu có rảnh không? Tôi đang ở thành phố Đông Hồng.
Sau khi nói hai câu khách sáo thì Triệu Thái Sóc dùng giọng cười ha hả nói với
Vương Tử Quân.

Với thân phận của Triệu Thái Sóc thì không thể vô duyên vô cớ chạy đến thành
phố Đông Hồng, nhưng dù thế nào thì Vương gia và Triệu gia cũng có quan hệ với
nhau, thế cho nên Vương Tử Quân dù không muốn cũng phải ra mặt chiêu đãi.

Vương Tử Quân cười cười nói: – Chú Triệu đang ở đâu vậy? Cháu sẽ đến ngay.

Lúc này Triệu Thái Sóc đang ngồi trong một khách sạn bốn sao ở thành phố Đông
Hồng. Tuy khách sạn này rất tốt nhưng cũng không phải là địa điểm tiếp đãi
khách của thành phố Đông Hồng hay là tỉnh Nam Giang, lúc này Triệu Thái Sóc
xuất hiện ở đây có lẽ cũng không phải là vì việc công.

Vương Tử Quân thầm suy đoán ý nghĩ của Triệu Thái Sóc, thế là hắn tiện tay gọi
điện thoại cho bố mình. Lúc này Vương Quang Vinh là phó chủ nhiệm văn phòng,
hầu như phụ trách công tác của Lâm Trạch Viễn, suốt ngày bận rộn còn hơn khi
công tác ở Ma Đô.

– Chuyện này anh nên liên hệ với bên kia, xác định thời gian cụ thể. Vương
Quang Vinh không biết đang trò chuyện với ai, căn bản là đang nói chuyện với
một người nào đó. Khi điện thoại vừa nối thông thì Vương Tử Quân nghe thấy bên
trong vang lên giọng nói như vậy của bố mình.

Vương Tử Quân chờ bố mình nói xong, thế là hắn mới nói rõ sự kiện Triệu Thái
Sóc gọi điện thoại cho mình với Vương Quang Vinh. Vương Quang Vinh đến thủ đô
còn chưa quá lâu, nhưng dù sao thì lão cũng là người lớn lên cùng thời với
nhóm người Triệu Thái Sóc, vì vậy cũng có chút cảm tình. Lúc này lão nghe
Vương Tử Quân nói vừa nhận được điện thoại của Triệu Thái Sóc, thế là lên
tiếng: – Tử Quân, ông Triệu và ông cụ nhà mình có kết giao với nhau, tuy hai
bên vì công tác mà ít liên hệ với nhau, thế nhưng dù thế nào thì hai bên cũng
có tình cảm. Chỉ cần sự việc không quá khó khăn, con nên hỗ trợ người ta một
chút.

Vương Tử Quân căn bản không từ chối với lời đề nghị của bố mình, hắn còn muốn
hỏi bố một câu về tình hình bên phía Lâm Trạch Viễn. Nhưng Vương Quang Vinh
căn bản là quá bận, cũng không cho Vương Tử Quân nhiều thời gian hỏi han, sau
khi hỏi một câu có còn chuyện gì nữa không thì cúp điện thoại.

Vương Tử Quân nghe những tiếng tút tút truyền ra từ trong điện thoại mà không
khỏi nở nụ cười bất đắc dĩ, mặc kệ hắn nghĩ như thế nào, hắn cần phải đi gặp
Triệu Thái Sóc kia cho xong.

– Trưởng phòng Vương, đây là văn kiện ngài yêu cầu tôi chuẩn bị. Khi Vương Tử
Quân chuẩn bị đi ra ngoài thì Trì Hoa Trục đi vào trong phòng của Vương Tử
Quân, hắn đặt văn kiện trong tay lên mặt bàn làm việc của Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân cầm lấy văn kiện xem xét vài lượt, biết rõ lần này Trì Hoa Trục
cũng không phải liên tục can gián như trước, căn bản là thành thật quán triệt
tinh thần chỉ thị của mình. Hắn đặt văn kiện lên bàn rồi nói: – Hoa Trục, tôi
về sẽ xem xét lại văn kiện này, nhưng nội dung của nó căn bản là rất tốt.

Trì Hoa Trục nghe được lời khích lệ của Vương Tử Quân thì không có chút hưng
phấn, nếu như có thể thì hắn căn bản còn muốn khuyên Vương Tử Quân bỏ qua
phương án cải cách nhân sự lần này. Mặc dù hắn đã vài lần mở miệng, thế nhưng
căn bản là không xoay chuyển được một người đã quá quyết đoán như trưởng phòng
Vương.

Tuy Vương Tử Quân hiểu Trì Hoa Trục đang nghĩ gì, thế nhưng hắn cũng không
muốn tiếp tục dừng lại ở đề tài này. Hắn nhìn Trì Hoa Trục rồi khoát tay áo
nói: – Hoa Trục, anh cứ bận rộn đi thôi, tôi ra ngoài một chuyến.

Vì đi gặp trưởng bối nên Vương Tử Quân không đưa Du Giang Vĩ theo. Tuy hắn đưa
Du Giang Vĩ theo thì người ta cũng không nói gì, thế nhưng hắn cũng không muốn
lưu lại ấn tượng hung hăng vênh váo trong mắt Triệu Thái Sóc.

Khi xe của Vương Tử Quân chạy trên đường, Triệu Thái Sóc đang ở trong một gian
phòng khách sạn, hắn đang loay hoay điện thoại của mình. Một người đàn ông
nhìn qua chưa đến bốn mươi tuổi có gương mặt khá giống như Triệu Thái Sóc đang
rất mất tập trung, căn bản là đi qua đi lại trong phòng.

– Cậu Tứ, cậu ngồi xuống được không? Cậu đi lại làm tôi cảm thấy đầu óc
choáng váng. Triệu Thái Sóc lạnh giọng nói.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter