Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1610: Đắc thế vênh vĐắc thế vênh váo tự đắc, thất ý thì uy phong bị đả kích.áo tự đắc, thất ý thì uy phong bị đả kích.


Trần Gia Hòa rời khỏi phòng làm việc của chủ tịch Chử Vận Phong mà cảm thấy
rất thất vọng. Mặc dù Chử Vận Phong nói sẽ quan tâm đến sự việc này, thế nhưng
căn bản cho ra đáp án quá mơ hồ.

Trần Gia Hòa là người ở trong quan trường lâu năm, hắn căn bản biết rõ thái độ
của lãnh đạo là thế nào. Có một người thích nghiên cứu chi tiết về quan trường
có nói thế này: Lãnh đạo tỏ thái độ cũng có dấu vết để lần theo. Ví dụ như anh
có việc cần nhờ lãnh đạo, cần phải để cho lãnh đạo tiến hành phê bình, như vậy
lãnh đạo sẽ phê chỉ thị lên văn kiện của anh.

Lãnh đạo ký tên lên văn kiện căn bản cực kỳ chú ý, một vài văn kiện quan trọng
thì căn bản là tự mình phê chỉ thị, thậm chí lời phê cũng là ít lời mà nhiều
nội dung, vừa xem đã hiểu ngay, rất dễ hiểu. Cũng có một vài hạng mục có vẻ
đặc thù, cho dù lãnh đạo đồng ý thì người bên dưới làm việc cũng cần chú ý. Sự
chú ý này cũng không đồng nghĩa với hai từ đồng ý, mà chính là những dấu chấm
sau hai chữ đồng ý kia. nếu như sau hai chữ đồng ý có một dấu chấm câu, như
vậy căn bản là không có kết luận, có thể không phải làm. Nếu như có dấu ngắt
câu, như vậy cần phải xem xét lại kỹ càng hơn. Nếu như lãnh đạo khoanh một
vòng tròn, như vậy là toàn tâm toàn ý hoàn thành. Nếu như là khoanh tròn và
bên trong có một dấu chấm, như vậy rõ ràng là chữ ký lãnh đạo cũng như không.

Phương diện phê duyệt văn kiện đã khó chịu như vậy, huống hồ là lãnh đạo tự mở
miệng nói: “Sẽ hỏi đến”. Câu nói này vừa ngẫu nhiên không biểu hiện thái độ,
cũng có thể nói là cho ra thái độ của mình. Hai lựa chọn này chênh lệch nhau
quálowsn, Trần Gia Hòa căn bản cảm thấy khó thể hiểu được cho rõ.

Nhưng Trần Gia Hòa cũng không dám biểu hiện thất ý trước mặt Chử Vận Phong.
Hắn biết rõ Chử Vận Phong là nhân vật thế nào, nếu để cho chủ tịch biết mình
không có chuẩn bị tốt, như vậy sẽ bị đánh lên mặt.

Khi Trần Gia Hòa chưa lập được vòng quan hệ cho mình, hắn cần phải dựa vào Chử
Vận Phong. Vì một chút thể diện mà để cho Chử Vận Phong ném bỏ tín nhiệm với
mình, điều này có thể nói là tổn thất quá lớn với hắn.

Chử Vận Phong ngồi sau bàn làm việc của mình, nhưng trong lòng lại nghĩ về câu
chuyện vừa rồi của Trần Gia Hòa. Sở dĩ lão không tỏ thái độ cũng không vì
không tín nhiệm Trần Gia Hòa, căn bản là sự việc này làm cho lão cảm thấy
không đơn giản.

Chử Vận Phong là người chìm nổi quan trường nhiều năm, có đôi khi nhìn sự việc
rất rõ ràng, căn bản không cần hỏi, chỉ cần nhìn vào một chút đã thấy có vấn
đề nào bên trong hay không.

Chử Vận Phong biết rõ vị trí hiện tại của Trần Gia Hòa ở thành phố Đông Hồng.
Tuy Đậu Minh Đường là thường ủy tỉnh ủy, bí thư thị ủy, thế nhưng Đậu Minh
Đường có được sự ủng hộ của mình nên cũng không bị Đậu Minh Đường áp chế, thậm
chí có nhiều lúc còn chơi trò cứng tay với Đậu Minh Đường.

Chuyện này không chỉ là việc nhỏ với Chử Vận Phong, còn là chuyện cực kỳ nhỏ
nhặt của Trần Gia Hòa. Lúc này Trần Gia Hòa cầm một chuyện nhỏ như vậy để phản
ứng với mình, thế là lão chợt nghĩ một phương diện, có lẽ liên quan đến tranh
luận giữa Đậu Minh Đường và Trần Gia Hòa.

Hai người đều ở thành phố Đông Hồng, nếu quyết nghị của Trần Gia Hòa bị ngăn
cản thì chỉ có Đậu Minh Đường mới đủ lực mà thôi. Tuy Chử Vận Phong căn bản
giúp đỡ Trần Gia Hòa ở nhiều phương diện, thế nhưng cũng không có nghĩa là sẽ
giúp đỡ Trần Gia Hòa mà bất chấp nguyên tắc. Nếu như Trần Gia Hòa không có
quyết định chính xác, lão cũng sẽ đánh ngược sự việc này quay về.

Khi Chử Vận Phong thầm suy nghĩ thì Xà Tiểu Cường đến thu dọn trà nước. Chử
Vận Phong nhìn mái tóc có vài sợi bạc của Xà Tiểu Cường, bộ phận mềm mại nhất
trong lòng giống như có chút chấn động. Năm xưa khi Xà Tiểu Cường được điều
đến phòng làm việc của mình, người này căn bản là cán bộ trẻ tuổi hào hoa, bây
giờ mới đó đã đi về phía trung niên rồi.

Chử Vận Phong tuy không thích thư ký đảng, nhưng không thể phủ nhận thư ký đi
theo lãnh đạo nhiều năm thfi căn bản có công lao không lớn mà khổ lao thì
nhiều. Dù là ở phương diện giúp đỡ lãnh đạo công tác hay là bất cứ thứ gì
khác, đám thư ký kia ở bên cạnh lãnh đạo nhiều năm, tất nhiên lãnh đạo cũng
sinh ra cảm tình.

Chử Vận Phong căn bản dùng ánh mắt như thấy con cháu để nhìn Xà Tiểu Cường.
Những năm qua cho dù là con trai Chử Ngôn Huy cũng không ở bên cạnh lão nhiều
bằng thư ký Xà Tiểu Cường.

– Tiểu Cường, cậu công tác bên cạnh tôi được bao lâu rồi? Chử Vận Phong đi
đến bên cạnh Xà Tiểu Cường rồi khẽ hỏi.

Tâm tư của Xà Tiểu Cường khẽ động, hắn thầm nghĩ không phải là chủ tịch Trần
nói thay cho mình trước mặt chủ tịch Chử Vận Phong đấy chứ? Hắn cảm thấy rất
vui mừng, thế là khẽ nói: – Chủ tịch, đã hơn năm năm rồi.

– Năm năm công tác liên tục cũng làm cho con người cảm thấy mệt mỏi. Chử Vận
Phong cảm khái nói một câu rồi lại cười: – Cậu có muốn xuống tuyến dưới rèn
luyện không? Dù thế nào thì cậu cũng không thể ở mãi bên cạnh tôi, cậu cần
phải bay đi, kinh nghiệm cơ sở lại không thể thiếu được.

Lúc này căn bản là khảo nghiệm với Xà Tiểu Cường, hắn muốn biểt đạt ý nghĩ
muốn đi của mình, thế nhưng hắn lại không nên để cho Chử Vận Phong biết hắn
đang cực kỳ muốn chạy.

– Chủ tịch, tôi tình nguyện ở bên cạnh ngài, chỉ sợ thư ký mới sẽ làm tốt
công tác đời thường của ngài. Xà Tiểu Cường là người cực kỳ thông minh, thế
nhưng nói ra những lời này cũng cảm thấy khốn khổ. Hắn đi theo chủ tịch Chử
Vận Phong nhiều năm, hắn cũng có cả tình với Chử Vận Phong.

Chử Vận Phong cười cười cũng không tiếp tục ở phương diện này, lời nói khẽ
thay đổi: – Cậu có biết chuyện xảy ra liên quan đến cục công an thành phố Đông
Hồng hay không?

Xà Tiểu Cường tất nhiên biết rõ sự kiện kia, hắn suy tư giây lát rồi khẽ nói:
– Chủ tịch, theo tôi nghe nói thì bây giờ báo chí đang cố gắng làm rùm beng vụ
này.

– Gia Hòa đã nhắc đến chuyện này với tôi, vì sao bây giờ cục công an thạch
phong huy Đông Hồng còn chưa cho ra ý kiến gì với sự kiện này? Có phải là thị
ủy Đông Hồng có ý kiến gì không? Chử Vận Phong nói rồi đưa mắt nhìn Xà Tiểu
Cường, ánh mắt căn bản gây áp lực lớn cho Xà Tiểu Cường.

Xà Tiểu Cường là thư ký của Chử Vận Phong, ở rất nhiều thời điểm hắn giống như
tai mắt của Chử Vận Phong. Những tin tức muốn lọt vào lỗ tai của Chử Vận
Phong, ít nhất cũng phải được hắn biết đến.

Xà Tiểu Cường căn bản biết rõ chuyện hội nghị buổi sáng hôm nay ở thành phố
Đông Hồng, hắn muốn mượn cơ hội này báo cáo cho Chử Vận Phong. Lúc này hắn
nhìn Chử Vận Phong rồi nói: – Chuyện này vốn chủ tịch Trần đã bắt tay vào cho
ý kiến, thế nhưng trưởng phòng Vương lại…

Xà Tiểu Cường cũng không thêm mắm dặm muối, hắn nói ra những gì xảy ra ở hội
nghị hôm nay của thành phố Đông Hồng cho Chử Vận Phong. Lúc này hai hàng chân
mày của Chử Vận Phong chợt nhíu lại, lão vốn nghĩ rằng chuyện này chỉ là xung
đột giữa Trần Gia Hòa và Đậu Minh Đường, không ngờ nó còn liên quan đến Vương
Tử Quân.

Chử Vận Phong căn bản có chút vò đầu vì đồng sự Vương Tử Quân, đồng thời cũng
không thiếu tán thưởng. Lão cảm thấy Vương Tử Quân là cán bộ trẻ tuổi có năng
lực mạnh nhất Nam Giang, nếu như không phải vị trí hiện tại của Vương Tử Quân
là quá mẫn cảm, không phải đang nắm công tác nhân sự, thậm chí lão hy vọng
Vương Tử Quân sẽ chạy sang giúp mình ở khối công tác kinh tế trong ủy ban nhân
dân tỉnh.

Vương Tử Quân bây giờ cố ý xuất hiện, điều này chính là kết luận của Chử Vận
Phong sau khi nghe xong báo cáo của Xà Tiểu Cường. Vương Tử Quân làm như vậy
có phải là đang cố gắng bảo trì thể diện cho cục công an thành phố Đông Hồng
mà thậm chí là đội cảnh sát hình sự cục công an thành phố Đông Hồng hay không?

Chử Vận Phong dù đang ở trên vị trí cao vời của tỉnh Nam Giang, thế nhưng lão
lại biết rất rõ tình huống cơ bản ở Nam Giang. Lão biết rõ Vương Tử Quân nắm
bắt thật chặt cục công an thành phố Đông Hồng, nhưng chút chuyện nhỏ như vậy
cũng không đáng bận tâm. Bây giờ Trần Gia Hòa chọc sự việc đến người lão, căn
bản là muốn tìm sự giúp đỡ từ phía chủ tịch, thế nhưng lão giúp đỡ Trần Gia
Hòa thì lại áp chế Vương Tử Quân.

Chử Vận Phong từ một người bình thường đi đến vị trí như hôm nay thì căn bản
không biết đã trải qua bao nhiêu chuyện. Khi người ta nhắc đến lão thì không
khỏi tán thưởng giỏi quyết đoán, nhưng lúc này lão lại khó thể nào cho ra ý
nghĩ gì hay.

Nói từ phương diện lý trí thì chuyện này nên xử lý càng nhanh càng tốt, kéo
dài thêm sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của Đông Hồng và thậm chí là của Nam
Giang. Hơn nữa Trần Gia Hòa là người được Chử Vận Phong coi trọng, thế nên sự
kiện này xảy ra thì lão nên vung tay giúp Trần Gia Hòa một chút.

Nhưng tâm lý của Chử Vận Phong lại không muốn vì sự kiện này mà đứng về phía
đối lập với Vương Tử Quân. Lão biết rõ chỉ cần mình tỏ thái độ, như vậy sẽ ảnh
hưởng đến thể diện của Vương Tử Quân.

Chử Vận Phong trầm ngâm một lát rồi nhấc điện thoại lên, lão nghĩ trái nghĩ
phải, khi đang do dự thì ánh mắt chuyển lên bức thư pháp trong phòng.

Bức thư pháp kia cũng không phải lấy được từ tay danh gia, ngoài có thể nhìn
một chút cho hay thì căn bản không có giá trị sưu tầm. Nhưng lúc này bức tranh
kia căn bản có giá trị đặc thù với Chử Vận Phong, vì đó là bức tranh chữ do
một vị lãnh đạo tặng cho lão, nội dung là: Ngẩng mặt không hổ với trời, cúi
mặt không hẹn với đất!

Không phải mình thật sự bị ảnh hưởng bởi Vương Tử Quân đấy chứ?

Chử Vận Phong lắc đầu, lão cầm điện thoại lên rồi bấm số của cục trưởng cục
công an tỉnh Chân Hồng Lỗi. Sau khi Chân Hồng Lỗi nhận được điện thoại của Chử
Vận Phong, hắn cũng không đến cục công an thành phố Đông Hồng, trực tiếp cho
ra văn kiện, cho ra quyết định của cục công an tỉnh. Nội dung của văn kiện
chính là tiến hành phê bình công tác của đội cảnh sát hình sự cục công an
thành phố Đông Hồng, cũng tiến hành xử phạt khai trừ với Khương Tồn Minh.

Sau khi nhận được văn kiện này thì Đoạn Văn Đống không lên tiếng, nguyên nhân
Chân Hồng Lỗi cho ra quyết định cũng rơi vào trong tai hắn. Là chủ tịch Chử
Vận Phong cho ra chỉ thị yêu cầu cục công an phải xử lý vấn đề, nhanh chóng
cho ra quyết định.

Đoạn Văn Đống nhìn quyết định chỉ có vài dòng chữ của cục công an tỉnh mà
không khỏi cảm thấy không thoải mái. Quyết định này căn bản là làm khó khăn
cho Khương Tồn Minh, căn bản là đả kích với Vương Tử Quân.

Hôm nay trưởng phòng Vương còn cho ra đánh giá tốt với cục công an thành phố
Đông Hồng, đánh vào mặt Trần Gia Hòa, nhưng mới qua được chút thời gian thì
cục công an tỉnh đã căn cứ vào chỉ thị của Chử Vận Phong để tiến hành phê bình
cục công an thành phố Đông Hồng, xử phạt đồng chí Khương Tồn Minh.

Vì vậy mà thể diện của Vương Tử Quân bị ảnh hưởng, sự kiện này căn bản là
Vương Tử Quân dùng đá đập chân mình. Chuyện này xem như Vương Tử Quân dùng vị
trí của mình để ép Trần Gia Hòa, thế nhưng cuối cùng lại không làm gì được,
ngược lại còn để cho Chử Vận Phong đè lên người mình.

– Cục trưởng Đoạn, quyết định của cục công an tỉnh đây là gì? Chuyện này phía
thành phố Lâm Hồ còn chưa cho ra đáp án chính xác, cục công an tỉnh đã gấp gáp
cho ra xử lý với Khương Tồn Minh, không phải là xát muối lên vết thương của
Khương Tồn Minh sao? Niên Chí Tân cũng không gõ cửa mà trực tiếp xông vào
phòng của Đoạn Văn Đống, hắn lớn tiếng chất vấn Đoạn Văn Đống.

Đoạn Văn Đống hiểu rõ tâm tình của Niên Chí Tân, hắn cũng là cán bộ từ cơ sở
đi lên, hắn hiểu cảm tình của một đội trưởng với cấp dưới bị oan là thế nào,
hơn nữa bây giờ Khương Tồn Minh còn đang ở trên giường bệnh, còn chưa tỉnh
lại.

Nhưng Đoạn Văn Đống có thể nói được gì? Tuy hắn là phó cục trưởng cục công an
tỉnh kiêm cục trưởng cục công an thành phố Đông Hồng, thế nhưng hắn khó thể
nào khiêu chiến quyền uy của Chân Hồng Lỗi. Đừng nói là sự việc này Chân Hồng
Lỗi tuân theo chỉ thị của chủ tịch Chử Vận Phong.

Lúc này sự việc nếu không thay đổi, căn bản không có bất kỳ điều gì đẩy ngã
được quyết định này. Diệp Thừa Dân sẽ không vì một việc nhỏ như vậy mà chống
đối với Chử Vận Phong, không làm cho mâu thuẫn ở Nam Giang thêm gay gắt.

– Chính Tân, anh ngồi xuống đi, chúng ta trò chuyện một chút. Đoạn Văn Đống
nhìn thoáng qua Niên Chí Tân, sau đó trầm giọng nói.

– Cục trưởng, tôi muốn tỉnh táo trò chuyện với ngài, thế nhưng căn bản là
không thể tỉnh táo được. Ngài biết rõ người trong đội chúng tôi nghe được
quyết định này thì có bộ dạng thế nào không? Tất cả mọi người cùng công tác
với Khương Tồn Minh lâu năm, căn bản điều hiểu rõ Tiểu Khương là người thế
nào, chúng tôi thậm chí hoài nghi sự việc này có vấn đề. Lúc này cục công an
tỉnh cho ra quyết định, chúng tôi chỉ có thể nuốt nghi ngờ vào bụng mà thôi.
Niên Chí Tân không ngồi xuống mà giọng nói còn lớn hơn vừa rồi vài phần.

Đoạn Văn Đống lắc đầu đứng lên vỗ vai Niên Chí Tân rồi nói: – Tôi biết rõ các
anh không thoải mái, tôi cũng không thoải mái gì. Chuyện này dù là với Khương
Tồn Minh hay với cục công an thành phố Đông Hồng thì đều là sỉ nhục. Nhưng tổ
chức có nguyên tắc của mình, đó là hạ cấp phục tùng thượng cấp, dù anh không
hiểu thì cũng phải chấp hành quyết định của cục công an tỉnh.

Niên Chí Tân căn bản hiểu mình phải phục tùng quyết định của cục công an tỉnh,
hắn vội vàng chạy đến phòng làm việc của Đoạn Văn Đống chính là muốn xem sự
việc này còn dư âm phản hồi gì không. Nhưng thái độ của Đoạn Văn Đống lại cho
thấy không còn dư âm phản hồi.

Bầu không khí trong phòng cực kỳ trầm lắng, không biết bao lâu sau Niên Chí
Tân chợt nói: – Cục trưởng, nếu như Tiểu Khương bị khai trừ, như vậy phí tổn
trị liệu…

Đoạn Văn Đống có chút run rẩy, hắn mới nói: – Vì sự việc có chút chưa rõ ràng,
hơn nữa cũng không phải bị thương khi đang làm nhiệm vụ, thế cho nên…Cục
công an không thể tiếp tục chi trả phí trị liệu.

– Nhưng anh yên tâm, chúng ta có thể nghĩ biện pháp khác. Tôi đã bắt chuyện
qua với một người bạn của mình, anh ta có nắm một quỹ giúp đỡ bệnh nhân, có
thể giúp đỡ Khương Tồn Minh, mà cục công an thành phố Đông Hồng chúng ta cũng
nên bắt đầu quyên tiền…

Niên Chí Tân không lên tiếng, ánh mắt mở thật lớn, vẻ mặt như cô đọng lại. Hắn
luôn có biểu hiện là một người đàn ông sắt trong đơn vị, nhưng lúc này hắn
thật sự muốn rơi lệ.

Niên Chí Tân cảm thấy lính của mình đi ra ngoài sẽ không có vấn đề gì, hắn
thấy Tiểu Khương phát sinh vấn đề cũng là vì đi đến thành phố Lâm Hồ điều tra
một vụ án giết người, hắn cảm thấy mình thật sự phải xin lỗi những đồng sự,
những anh em đã công tác bên cạnh mình, đồng thời cũng rất xấu hổ. Hắn không
muốn cúi đầu, hắn không muốn buông tha, thế là chần chờ giây lát rồi nói: –
Cục trưởng, nếu như chúng ta nói với trưởng phòng Vương, liệu có cơ hội xoay
mình hay không?

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter