Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1611: Bên trên thành thật bên dưới ầm ĩ.


Tìm trưởng phòng Vương là phản ứng theo bản năng của Niên Chí Tân, hắn thấy
nếu như không có trưởng phòng Vương thì căn bản không giải quyết được chuyện
này. Dù vấn đề gì phiền toái nhưng rơi vào trong tay của trưởng phòng Vương
thì tất cả chỉ là binh đến tướng đỡ nước lên đắp đê mà thôi.

Khi Niên Chí Tân đang dùng ánh mắt bức thiết nhìn Đoạn Văn Đống, lúc này Đoạn
Văn Đống lại cho hắn một câu trả lời cứng rắn: – Chính Niên, chuyện này không
cần làm phiền đến trưởng phòng Vương. Anh biết không, lần này sở dĩ anh còn
ngồi trên vị trí đội trưởng đội cảnh sát hình sự cũng là vì trưởng phòng Vương
đã ra mặt phối hợp.

Niên Chí Tân có chút sững sốt, sau đó hắn nhanh chóng cho ra phản ứng. Hắn
không phải là người ngu, chuyện này được xử lý nhẹ nhàng, vì sao lại như vậy?
Bên trong nhất định là có người cố kỵ mặt mũi của trưởng phòng Vương. Mặc dù
không nói rõ ràng nhưng ý nghĩa của sự việc là như vậy, mọi người cũng xem như
ngầm hiểu.

Trưởng phòng Vương đã lên tiếng trong hội nghị của thành phố Đông Hồng, tuy
chuyện này vì có sự tham gia của Chử Vận Phong mà cho ra quyết định xử lý
Khương Tồn Minh, thế nhưng người ta vẫn phải quan tâm đến mặt mũi của Vương Tử
Quân, căn bản cũng không dám truy cứu trách nhiệm của một người làm lãnh đạo
trực tiếp như Niên Chí Tân.

Quan trường căn bản là rất vi diệu, có nhiều chuyện có thể được coi là lý do,
cũng có thể bị người ta lấy cớ, thế nhưng khi sự việc rơi vào thế cực đoan,
cần phải xem anh có người chống đỡ phía sau hay không.

Niên Chí Tân xem như là một người có cây đại thụ sau lưng, nhưng nhìn từ
phương diện nào đó thì thể diện của Vương Tử Quân cũng bị Trần Gia Hòa giẫm
xuống đất.

Càng là người có vị trí cao thì càng quan tâm đến thể diện của mình, vì mình
mà trưởng phòng Vương đã mất đi thể diện, điều này làm cho Niên Chí Tân cảm
thấy mình không nên tiếp tục đi cầu tình trưởng phòng Vương.

Vô tình trong lòng Niên Chí Tân giống như bừng sóng, thật sự không biết nói gì
cho phải, hắn cảm thấy cực kỳ áy náy với Vương Tử Quân.

– Cục trưởng Đoạn, tôi đi đến nhận sai với trưởng phòng Vương. Khóe miệng
Niên Chí Tân có chút co giật, hắn khẽ nói.

Đoạn Văn Đống khua tay áo nói: – Anh có tâm tư như vậy là tốt rồi, nhưng bây
giờ anh không thích hợp đến phòng làm việc tìm trưởng phòng Vương, anh gọi
điện thoại là được.

Niên Chí Tân có chút do dự, hắn cầm điện thoại lên gọi cho số văn phòng của
trưởng phòng Vương. Điện thoại vang lên vài tiếng chuông, Niên Chí Tân cảm
thấy trái tim đập dồn dập, cũng không biết nên biểu đạt lời xin lỗi thế nào.

Vì Vương Tử Quân mất thể diện cũng không phải là chuyện nhỏ, dù sao thì đây
cũng chính là sự kiện được cả tỉnh Nam Giang chú tâm.

– Alo, chào anh, tôi là Vương Tử Quân. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói
trầm bổng của Vương Tử Quân.

Niên Chí Tân nghe giọng nói này mà có chút nghẹn lời, khi Vương Tử Quân nói
lần thứ hai thì hắn mới dùng giọng nghẹn ngào nói: – Trưởng phòng Vương, tôi
là Niên Chí Tân, tôi thật sự xin lỗi vì mang đến phiền toái cho ngài.

Sau khi nghe Niên Chí Tân nói thì Vương Tử Quân bên kia cười lên ha hả: –
Chính Tân, thái độ của anh như vậy không giống với phong thái của một vị đội
trưởng đội cảnh sát hình sự, tôi cũng không thích anh như vậy.

– Trưởng phòng Vương, nếu như không phải vì tôi thì ngài cũng không bị mất
mặt như vậy…

Vương Tử Quân cười cười, hắn tuy không gặp trực tiếp Niên Chí Tân, thế nhưng
hắn vẫn hiểu tâm tình của Niên Chí Tân: – Anh cảm thấy Tiểu Khương bị oan sao?

– Trưởng phòng Vương, mặc kệ là ai hỏi điều này thì tôi cũng chỉ có thể cho
ra một câu trả lời khẳng định, đó là Tiểu Khương sẽ tuyệt đối không làm ra
những chuyện như vậy. Niên Chí Tân dùng giọng chém đinh chặt sắt nói.

– Anh cho rằng Tiểu Khương bị oan, như vậy cần điều tra cho rõ, vì thế mà anh
cũng không cần phải áy náy với tôi. Vì anh căn bản là không sai ở sự kiện này,
cảm giác của tôi cũng giống như anh, cảm thấy sự việc này cực kỳ đáng ngờ.

– Tuy cục công an tỉnh đã cho ra kết quả xử lý, thế nhưng sự việc còn chưa
chấm dứt. Đội trưởng Chính Niên, anh phải nghênh đón khó khăn, phải điều tra
ra manh mối, đây không phải là vì Tiểu Khương, còn là chiến đấu vì vinh dự của
lực lượng công an. Vương Tử Quân nói không nhiều thế nhưng lại làm cho Niên
Chí Tân sinh ra hy vọng, hắn dùng giọng kiên định nói: – Trưởng phòng Vương cứ
yên tâm, tôi biết mình nên làm thế nào.

Niên Chí Tân cúp điện thoại và khôi phục vài phần tinh thần của mình. Đoạn Văn
Đống nhìn gương mặt của Niên Chí Tân, hắn vỗ vỗ vai của Niên Chí Tân nói: –
Chính Tân, trưởng phòng Vương đã nhận đi nhiều áp lực cho chúng ta, chúng ta
cũng không nên làm cho trưởng phòng Vương thất vọng được.

Niên Chí Tân khẽ gật đầu, tuy Đoạn Văn Đống cũng không nói quá rõ ràng, thế
nhưng hắn hiểu được ý nghĩ của lãnh đạo. Nếu như hôm nay hắn cảm thấy Vương Tử
Quân áp chế Trần Gia Hòa ở hội nghị thành phố Đông Hồng là chuyện sảng khoái,
bây giờ hắn lại ý thức được sự nguy hiểm bên trong là thế nào.

Bây giờ Niên Chí Tân mới nghĩ đến nguy hiểm này, nhưng đối với trưởng phòng
Vương thì chỉ sợ đã biết trước có hậu quả gì rồi. Dưới tình huống như vậy mà
trưởng phòng Vương vẫn ra tay giúp đỡ mình, mục đích rõ ràng là muốn bảo toàn
mình.

Niên Chí Tân mình có đức gì mà được trưởng phòng Vương giữ gìn như vậy? Nếu
như hắn không làm ra thành tích, không điều tra rõ ràng sự việc, không phải đã
phụ lòng trưởng phòng Vương rồi sao?

Niên Chí Tân khẽ lắc đầu, hắn trầm ngâm giây lát rồi nói: – Cục trưởng, tôi đi
đến bệnh viện thăm Tiểu Khương đây.

Đoạn Văn Đống không cản Niên Chí Tân, hắn đi thêo Niên Chí Tân rồi lấy ra năm
ngàn nói: – Đây là số tiền hút thuốc của riêng tôi, bà nhà không biết được,
anh cầm lấy đi qua đi.

– Cục trưởng, điều này… Niên Chí Tân biết rõ Đoạn Văn Đống là người thế
nào, tuy căn bản không nhận đồ vật này nọ thế nhưng tối đa chỉ thu vào chút
thuốc rượu, năm ngàn đối với Đoạn Văn Đống cũng không phải là con số nhỏ.

– Lề mề cái gì? Tiểu Khương là lính của anh, cũng không phải lính của tôi.
Đoạn Văn Đống nói rồi nhanh chóng đẩy Niên Chí Tân ra khỏi phòng làm việc của
mình.

Trên đường đi đến bệnh viện thì xe của Niên Chí Tân thi thoảng bị chặn lại,
thỉnh thoảng có người chạy đến nhét tiền vào tay hắn. Hắn cầm số tiền cũng khá
nặng trong tay, cảm thấy trái tim của mình cực kỳ nặng nề.

Mặc dù tiền nhiều hay ít cũng không quan trọng, chủ yếu là tâm tư tình cảm của
mọi người với Tiểu Khương.

– Đội trưởng, ngài đến rồi à. Khi Niên Chí Tân đi đến bên dưới phòng bệnh thì
Tiểu Hào phụ trách chăm nom cho Tiểu Khương chạy đến, hắn căn cứ vào gương mặt
của Tiểu Hào mà biết tình hình nơi này cũng không tốt lắm.

– Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra? Niên Chí Tân nhìn Tiểu Hào rồi trầm giọng
hỏi.

– Đội trưởng, có nhiều phóng viên đến đây, bây giờ đã vây quanh bố mẹ của
Tiểu Khương và Tiểu Mộ, mà…Mà Tiểu Mộ cũng đã biết được kết quả xử lý Tiểu
Khương rồi. Tiểu Hào nói, vẻ mặt hắn có vài phần khó chịu.

Niên Chí Tân không ngờ sự việc lại diễn tiến như vậy, hắn căn bản dùng giọng
có chút tức giận hỏi: – Đám phóng viên kia đến đây làm gì?

– Bọn họ nói là muốn phỏng vấn Tiểu Mộ, hỏi xem Tiểu Mộ và cha mẹ Tiểu Khương
có ý kiến gì hay không? Tiểu Hào nói đến đây thì dùng giọng có chút chần chờ
nói: – Tôi muốn đuổi bọn họ đi, thế nhưng đám người kia là quá nhiều, tôi…

– Hừ, sự việc rối loạn cũng là vì đám người này, Tiểu Mộ bây giờ thế nào rồi?
Niên Chí Tân lúc này cũng bất chấp những thứ khác mà hỏi Tiểu Hào.

Tiểu Hào có chút chần chờ nói: – Tiểu Mộ nhìn qua cũng khá tốt, nhưng đội
trưởng Niên, tình huống này ngài cũng không cần phải đi qua…

Tuy Tiểu Hào không nói ra nhưng ý nghĩa lời nói là quá rõ ràng, Niên Chí Tân
cũng hiểu được. Tuy hắn cực kỳ thừa nhận ý nghĩ của Tiểu Hào, thế nhưng hắn
cũng biết đối phương có ý tốt.

Niên Chí Tân áp chế cảm giác tức giận trong lòng, hắn dùng sức vỗ vỗ lên tai
Tiểu Hào rồi nói: – Tiểu Hào, có một số việc chúng ta có thể tránh đi, thế
nhưng cũng có một số việc mà chúng ta căn bản không thể lùi bước. Tiểu Khương
chính là anh em của chúng ta, khi mà cậu ấy còn chưa biết sống chết thế nào,
chúng ta tuyệt đối không để cho người ta làm tổn thương đến người nhà cậu ấy.

Lúc này bên ngoài phòng bệnh của Tiểu Khương đã đầy người, có không ít phóng
viên đang cầm máy quay và micro, đang ồn ào nói chuyện, ở cách đó không xa lại
có một đám thân nhân người bệnh trong bệnh viện đang đứng xem náo nhiệt.

Niên Chí Tân không tự chủ được sinh ra cảm giác chán ghét những người đến tham
gia náo nhiệt, đồng thời những lời nói của đám người chung quanh lọt vào ai
lại càng làm hắn cảm thấy không thoải mái.

Cps đủ mọi lời nghị luận, nhiều nhất là trào phúng về Tiểu Khương, Niên Chí
Tân vừa đi được vài bước thì đã nghe được năm sáu câu nói rằng kết quả xử lý
là trừng phạt đúng tội.

Tiểu Khương thật sự là bị trừng phạt đúng tội sao? Niên Chí Tân dùng giọng oán
hận nghĩ một cảnh sát tốt đẹp sao có thể làm ra những chuyện xấu xa như vậy.

– Cô Mộ, cô cảm thấy thế nào với kết quả xử lý của tuyến trên? Cô luôn miệng
nói chồng mình bị oan, như vậy bây giờ cục công an tỉnh đã cho ra quyết định,
chồng của cô cũng đã bị cách chức, xin hỏi tâm tình của cô bây giờ có phải là
cực kỳ phức tạp không? Cô có cho rằng chồng đã phản bội lại tình cảm của mình
không? Cô có cảm thấy rằng mình nên tiếp tục sống với anh ta hay không? Một nữ
phóng viên mặc áo choàng khá dài dùng giọng dịu dàng nhưng sắc bén như dao
kiếm hỏi Tiểu Mộ.

Khi cô gái phóng viên kia vừa hỏi thì đã có người nói theo: – Tôi nghe nói cô
vừa kết hôn không được bao lâu, xin hỏi có phải là tình cảm giữa hai người
không được tốt, thế cho nên chồng cô mới cho ra hành vi như vậy, thế nên cô
đang tự trách mình sao?

– Cô Mộ, tôi là người của báo buổi sáng Nam Giang…

Tiểu Mộ bị đám phóng viên vây quanh mà gương mặt chợt trắng bệch, nàng nhìn
bốn phía, giống như sắp ngất xỉu. Niên Chí Tân nhìn gương mặt của Tiểu Mộ, hắn
cũng không bất chấp nhiều thứ, cất bước đi về phía nàng.

– Tôi có chứng cứ, tôi có chứng cứ chứng minh chồng tôi là trong sạch, tôi có
chứng cứ… Tiểu Mộ đột nhiên la lớn lên như bị điên.

Cổng khu văn phòng thị ủy Đông Hồng rất rộng rãi, lúc này ánh nắng chan hòa
làm say lòng người đang chiếu xuống khắp nơi, biển hiệu văn phòng thị ủy Đông
Hồng càng giống như bừng sáng.

Trần Gia Hòa từ trong xe đi ra, trên mặt treo nụ cười nhàn nhạt, nụ cười này
rơi vào trong mắt đám nhân viên công tác, bọn họ cảm thấy nó giống như một
luồng gió ấm áp thổi tan sương mù mùa đông.

Trần Gia Hòa thân thiết lên tiếng đáp lại những lời chào khắp bốn phía, một
vài người cảm thấy mình có thân phận thì căn bản vây quanh hắn đi về phía bên
trên giống như một đám thị vệ, rất có tư thái tiền hô hậu ủng.

– Chủ tịch Trần hôm nay có tâm tình rất tốt. Tôi còn tưởng rằng có phát sinh
bão tố ấy chứ. Sau khi đi vào phòng làm việc của mình, cán bộ ban thông tin là
Lý Minh Châu dùng giọng kinh ngạc nói với phó chủ nhiệm Triệu Đức Nguyên đang
ngồi bên cạnh bàn làm việc.

Triệu Đức Nguyên nhìn thoáng qua Lý Minh Châu, sau đó trong mắt có vài phần
chờ mong. Hắn là một người đàn ông đã kết hôn, hắn căn bản có chút chờ mong
mập mờ với những cô gái trẻ trong văn phòng của mình, tuy sự chờ mong này căn
bản không có hy vọng quá lớn.

– Minh Châu, cô dựa vào cái gì để nói tâm tình của chủ tịch Trần là không
tốt? Triệu Đức Nguyên cố tình che giấu tâm tư của mình, hắn cười hì hì nói.

Lý Minh Châu nhìn thoáng qua Triệu Đức Nguyên, tuy nàng không phải là một cô
gái cực kỳ xinh đẹp, thế nhưng lại có vài phần quyến rũ, thế cho nên đưa mắt
nhìn không khỏi làm cho Triệu Đức Nguyên có vài phần ngất ngây.

– Anh cũng không phải không biết đến nội dung hội nghị ngày hôm qua, như vậy
tâm tình của chủ tịch Trần sẽ tốt được sao? Tôi bây giờ nghĩ đến mà còn cảm
thấy có chút kinh sợ, cũng không ngờ bây giờ chủ tịch Trần lại rất vui vẻ hòa
ái, nếu như không phải Tiểu Tôn đứng bên cạnh chủ tịch Trần, tôi còn tưởng
rằng mình đã nhìn lầm.

– Cô đấy, đừng căn cứ vào bộ dạng thành thật của anh Tôn mà lầm, người này
biểu hiện với tuyến trên thì thành thật như vậy, thế nhưng bên dưới lại sinh
ra nhiều động tĩnh ồn ào. Tôi nghe nói anh ta có người tình trong học viện
nghệ thuật, nghe nói cô gái kia căn bản đã ba lần có thai với anh ta rồi.
Triệu Đức Nguyên thấy trong mắt Lý Minh Châu có vài phần hướng đến Tiểu Tôn,
thế là dùng giọng có chút ghen ghét nói.

– Anh Triệu, anh nghe ai nói những lời như vậy thế? Tôi thấy anh Tôn là người
rất có trách nhiệm với vợ con. Lý Minh Châu nói đến đây thì khoát tay áo nói:
– Tiểu Tôn có thế nào cũng không liên quan đến tôi, chúng ta bây giờ cần phải
xác định chủ tịch Trần có phải thật sự vui vẻ thoải mái hay không, nếu như tâm
tình của chủ tịch Trần là tốt đẹp như vậy, thế thì công tác của chúng ta mới
thoải mái được.

– Điều này thì cô không cần phải nghi ngờ, vì tâm tình của chủ tịch Trần căn
bản là rất tốt. Triệu Đức Nguyên khoát tay áo cực kỳ đắc ý, hắn dùng giọng
khẳng định nói.

– Thật vậy sao? Chủ tịch Trần không phải đang cố gắng biểu hiện đấy chứ? Có
chuyện gì xảy ra sao? Vì sao sau sự kiện hôm qua thì tâm tình của chủ tịch
Trần lại tốt đẹp như vậy? Lý Minh Châu tuy mới biết đến chủ tịch Trần, thế
nhưng nàng cũng biết chủ tịch Trần là người có tính tình không hay, đôi khi
không bằng lòng sẽ trầm mặt, căn bản làm cho nhân viên cảm thấy rất áp lực.

Triệu Đức Nguyên tuy ghen ghét Lý Minh Châu ném tâm tư cho Tiểu Tôn, thế nhưng
lúc này có cơ hội biểu hiện mình là người có kiến thức rộng rãi, hắn cũng
không chịu bỏ qua. Hắn cười cười, sau đó dùng giọng có chút thần bí nói: – Cô
không biết đâu, hôm qua cục công an tỉnh đã cho ra thông báo, đã cho ra kết
luận với sự kiện của cục công an thành phố Đông Hồng, như vậy chủ tịch Trần
sao mất vui cho được?

– Thật vậy sao? Cục công an tỉnh thật sự xác nhận rồi à? Lý Minh Châu nhìn
Triệu Đức Nguyên, cái miệng nhỏ nhắn chợt mở lớn.

Triệu Đức Nguyên thấy Lý Minh Châu không tin lời nói của mình thì cảm thấy có
chút không thoải mái, hắn cố gắng tỏ ra cực kỳ nghiêm túc nói: – Cô Lý, việc
này tôi nói mà cô không tin sao?

– Không phải tôi không tin, chỉ là cảm thấy quá bất ngờ, mà vị cục trưởng cục
công an tỉnh sao lại trở nên cứng tay như vậy rồi? Lý Minh Châu tuy còn trẻ
nhưng cũng là người tám mặt lung linh, nàng thấy lời nói của mình làm cho
Triệu Đức Nguyên không thoải mái, thế là nhanh chóng lên tiếng.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter