Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1612: Có ân sủng thì hét lớn.


Đàn ông tất nhiên lúc nào cũng muốn mình là người hiểu biết trước mặt phụ nữ,
mặc dù người phụ nữ này không phải là người yêu của mình, thế nhưng nụ cười
trên mặt Triệu Đức Nguyên vẫn sáng lạn. Hắn nhìn thoáng qua bộ ngực đang bị bó
chặt của Lý Minh Châu, sau đó nuốt nước miếng nói: – Cục công an khi nào thì
mạnh tay cứng rắn như vậy? Chủ tịch Chử chỉ thị thế nên cục công an tỉnh mới
tận tâm như thế.

– Thì ra là chủ tịch Chử lên tiếng, hèn gì sự việc mới tiến triển như vậy.
Nhưng lần này xem như chủ tịch của chúng ta đã hoàn toàn đắc tội với trưởng
phòng Vương rồi. Lý Minh Châu nói đến trưởng phòng Vương thì hai mắt có vài
phần mơ màng.

Cảm giác mơ màng thế này của phụ nữ rõ ràng là đang sùng bái một người nào đó,
tuy Lý Minh Châu chỉ là hôm qua phụ vụ hội nghị thì được gặp tận mặt Vương Tử
Quân, thế nhưng khi thấy trưởng phòng Vương ép cho chủ tịch Trần không thở
nổi, nàng sinh ra ý nghĩ muốn gả cho hắn.

Nhưng Lý Minh Châu muốn gả cho Vương Tử Quân cũng không dễ dàng, chẳng qua đó
là quyền lợi mơ tưởng của nàng, không ai cấm đoán được. Bây giờ nghe thấy thần
tượng của mình gặp phải vấn đề, tất nhiên nàng sẽ cảm thấy không thoải mái.

Khi Lý Minh Châu chuẩn bị tìm hiểu thêm vài thông tin từ miệng Triệu Đức
Nguyên, chợt nghe thấy có người nói: – Các anh chị đang làm gì mà náo nhiệt
như vậy?

Khi nhân viên công tác nghị luận về lãnh đạo của mình và bị người ta bắt quả
tang thì căn bản sẽ rất kinh hoảng, Triệu Đức Nguyên và Lý Minh Châu không
khỏi đưa mắt nhìn ra cửa, chợt thấy một người đàn ông hơn hai mươi tuổi mặc áo
sơ mi quần tây đi vào.

Khi thấy người này thì nụ cười trên mặt Lý Minh Châu càng thêm sáng lạn, nàng
hầu như ghé sát vào người đàn ông kia: – Anh Tôn, anh xem mình kìa, đến cũng
không nói một tiếng, thiếu chút nữa làm em sợ hét toáng lên rồi.

Lý Minh Châu vừa nói vừa dùng tay khẽ vuốt bộ ngực cao ngất của mình, bộ dạng
cực kỳ quyến rũ. Lúc này ánh mắt của Tiểu Tôn cũng bị nàng hấp dẫn, thế là
không khỏi đưa mắt nhìn về phía bộ ngực của nàng.

Gương mặt Triệu Đức Nguyên lại có vài phần lạnh lẽo, nhưng ngay sau đó lại
tươi cười nói với Tiểu Tôn: – Trưởng ban Tôn, anh đại giá quang lâm làm cho
chúng tôi cảm thấy rất vinh hạnh. Mời anh ngồi, chỗ này của tôi có trà ngon,
mời ngài nếm thử.

Tiểu Tôn dùng ánh mắt khinh thường nhìn Triệu Đức Nguyên, sau đó dùng giọng
lạnh nhạt nói: – Anh Triệu, anh cứ giữ lại trà của mình, bây giờ tôi có
chuyện, cũng không có thời gian.

“Không có thời gian mà chạy đến nơi này, đúng là chó đuôi lớn, căn bản giả vờ
làm quân tử!” Tuy trong lòng thầm mắng nhưng Triệu Đức Nguyên vẫn phải cười
nói: – vậy thì chờ lần sau, nếu sau này trưởng ban Tôn có thời gian, chúng ta
sẽ cùng nhau dùng trà.

Tuy Lý Minh Châu và Triệu Đức Nguyên không có chút quan hệ gì, thế nhưng Triệu
Đức Nguyên vẫn cảm thấy mình là người đến trước, thế nên có chút chủ quyền
riêng. Tuy chủ quyền này chính là thứ mà chính hắn tự nhận định, căn bản không
có hiệu lực pháp luật, nhưng như vậy thì có sao? Dù gì thì hắn cũng là người ở
gần hơn, thấy được ánh trăng sớm và sáng hơn.

– Được rồi, lần sau nhất định sẽ uống. Tiểu Tôn đang nói thì đưa mắt nhìn Lý
Minh Châu: – Em Minh Châu, giúp anh tìm số liệu vận hành kinh tế của thành phố
trong năm nay.

Mặc dù Tiểu Tôn không phải là lãnh đạo trực tiếp của Lý Minh Châu, thế nhưng
Lý Minh Châu căn bản không cho ra bất kỳ lời dị nghị nào với sắp xếp của Tiểu
Tôn. Triệu Đức Nguyên thì thầm oán trong lòng, lúc này cũng phải nhiệt tình đi
tìm tài liệu cho Tiểu Tôn.

– Trưởng ban Tôn, sao anh lại đến đây tìm tài liệu này? Lý Minh Châu có ưu
thế của một nữ cán bộ, nàng vừa lật xem tư liệu vừa khẽ hỏi.

– Anh cũng không muốn gây phiền cho em, chẳng qua chủ tịch đang cần. Tiểu Tôn
ngồi xuống chiếc ghế vốn là của Lý Minh Châu, hắn trêu đùa: – Vẫn là ghế của
Minh Châu thì tốt, ngồi xuống đã thấy hương thơm tươi mát. Anh Triệu, tiểu tử
anh rõ ràng có phúc, văn phòng ở trong bụi hoa, căn bản là sướng chết người.

Triệu Đức Nguyên cười ha hả nói: – Trưởng ban Tôn, anh cũng không biết tôi căn
bản là rất dày vò, tuy hương thơm ngát nhưng tâm tư của Minh Châu lại đặt lên
người khác mất rồi.

Hai người nói đùa với nhau vài câu, Lý Minh Châu đã lấy ra một văn kiện, sau
đó nàng đưa cho Tiểu Tôn rồi nói: – Trưởng ban Tôn, hai anh rõ ràng là không
đứng đắn, tôi sẽ nói những lời của hai anh cho chị nhà nghe đấy.

– Ha ha ha, Minh Châu thật sự lợi hại, nhưng anh không sợ, chỉ sợ anh Triệu
sẽ gặp vấn đề mà thôi. Thế này đi, xem như anh nói sai lời, anh xin lỗi em, mà
cũng mong em đừng làm khó anh Triệu. Tiểu Tôn tiếp nhận tài liệu rồi cười hì
hì nói.

– Trưởng ban Tôn, có phải là có vấn đề gì về số liệu nên chủ tịch Trần mới
tìm lại văn kiện này không? Triệu Đức Nguyên là một phó chủ nhiệm, vị trí của
hắn trong văn phòng căn bản là khá chính đáng, hắn chỉ sợ làm cho lãnh đạo nổi
giận, thế nên dùng giọng chú ý hỏi Tiểu Tôn.

– Con số cũng không có gì sai, hơn nữa dù có sai sót thì lãnh đạo cũng không
truy cứu. Tiểu Tôn cầm tài liệu lên, sau đó xoay người rồi nói: – Chủ tịch
Trần sẽ tham gia hội nghị kinh tế toàn tỉnh vào sáng nay, thế nên muốn làm
quen với số liệu một chút.

Tiểu Tôn nghênh ngang rời đi, Triệu Đức Nguyên tiễn chân ra đến ngoài cửa. Dù
gương mặt Triệu Đức Nguyên căn bản là cười tươi như hoa, thế nhưng sau khi đối
phương rời đi thì nhanh chóng trầm xuống. Khi hắn đang cảm thấy có chút bức
bối, thậm chí là vừa ghen ghét vừa hâm mộ Tiểu Tôn, chợt nghe thấy Lý Minh
Châu dùng giọng có chút chần chờ nói: – Không phải có chủ tịch Vương tham gia
hội nghị kinh tế toàn tỉnh sao? Vì sao bây giờ lại là chủ tịch Trần đi tham
gia hội nghị?

Chủ tịch Vương chính là phó chủ tịch thường vụ thành phố Đông Hồng, hắn là
người được xác định tham gia hội nghị kinh tế toàn tỉnh, nhưng bây giờ lại đổi
thành chủ tịch Trần, căn bản có vài vấn đề khó nghĩ ra.

Triệu Đức Nguyên vốn cũng không thoải mái, lúc này bị câu nói của Lý Minh Châu
làm cho bừng tỉnh, hắn trầm ngâm giây lát thì hiểu ra vấn đề. Hắn ngồi xuống
ghế uống một hớp nước, sau đó mới dùng giọng có vài phần ý nghĩa dạy bảo nói:
– Minh Châu, cô cũng không biết đấy thôi, thực tế thì sự việc này rất đơn
giản. Hôm qua chủ tịch Trần xem như bị mất mặt, bây giờ đã tìm được thể diện
của mình, tất nhiên phải lộ mặt nhiều hơn, cô nói xem có đúng không?

Lý Minh Châu có chút ngạc nhiên, nàng không thể tin được, thế nhưng vẫn cảm
thấy lời nói của Triệu Đức Nguyên có vài phần đúng đắn.

– Hì hì, không cần làm cho hình tượng của lãnh đạo thêm thần bí như vậy, năm
xưa Sở bá vương còn nói công thành danh toại không khác gì cẩm y dạ hành,
huống hồ là chủ tịch Trần?

– Chủ tịch Vương, công tác tài chính thuế vụ chính là một trong những cơ sở
phát triển của thành phố Đông Hồng, anh nhất định phải nắm chắc công tác này.
Lúc này tổ chức hội nghị tài chính thuế vụ, anh nên khen thưởng thì khen
thưởng, nên phê bình thì phê bình, nếu có người nào không ủng hộ công tác của
anh, anh cứ nói với tôi, tôi sẽ thu thập bọn họ. Trần Gia Hòa vừa đi ra ngoài
vừa nói với phó chủ tịch thường vụ thành phố Đông Hồng là Vương Gai Huy ở bên
cạnh.

Vương Giai Huy là một người hơn năm mươi tuổi, bộ dạng mập mạp làm cho người
ta sinh ra cảm giác trầm ổn trưởng thành. Hắn đi bên cạnh Trần Gia Hòa nhỏ hơn
mình mười tuổi nhưng vẫn dùng giọng cung kính nói: – Chủ tịch Trần, ngài yên
tâm, tôi sẽ nhất định truyền đạt xuống người bên dưới chỉ thị của ngài…

Trần Gia Hòa khẽ gật đầu, hắn bày ra bộ dạng chờ tin tức tốt từ anh. Sau khi
lái xe mở cửa xe, hắn ngồi vào bên trong. Hắn nhìn qua kính chiếu hậu thấy
gương mặt Vương Giai Huy ở phía sau, đó là một gương mặt cười tươi hớn hở,
nhưng Trần Gia Hòa căn bản biết gương mặt kia căn bản chưa từng bao giờ đồng
lòng với mình.

Đừng nhìn vào nụ cười sáng lạn của Vương Giai Huy mà lầm, rõ ràng là người này
có chút thất ý, còn hôm qua thì sao? Hôm qua gương mặt người này căn bản rất
nghiêm túc, thế nhưng rõ ràng là vui mừng như nở hoa.

Trước khi Trần Gia Hòa tiến lên làm chủ tịch thành phố Đông Hồng, Vương Giai
Huy vẫn luôn là một nhân tuyển cạnh tranh cực mạnh cho vị trí này. Tuy nhiên
cuối cùng vẫn là Trần Gia Hòa tiến lên ngồi vào vị trí chủ tịch thành phố.
Vương Giai Huy tỏ thái độ vô cùng tốt, nói là nhất định sẽ phối hợp công tác
với chủ tịch Trần, thế nhưng thực tế có chuyện gì xảy ra thì ai cũng hiểu rõ
ràng.

Lúc này Trần Gia Hòa sẽ đến tỉnh ủy để làm nổi bật tâm tư của mình, hắn cũng
không phải chỉ có một lựa chọn như vậy. Hắn cướp mất miếng ăn trong miệng của
Vương Giai Huy, cướp lấy vinh quang đến tham gia hội nghị kinh tế toàn tỉnh,
căn bản làm cho Vương Giai Huy không được thoải mái.

Trần Gia Hòa chưa từng bao giờ tỏ ra thương tiếc Vương Giai Huy, mình thương
tiếc người ta thì ai thương tiếc cho mình? Nếu như không phải hôm qua chủ tịch
Chử ra tay giúp đỡ, chỉ sợ lúc này đã hóa thành đối tượng cười nhạo của đám
người Vương Giai Huy.

Lần này Trần Gia Hòa đến tham gia hội nghị trong tỉnh rõ ràng là một cách thức
bày tỏ thái độ. Hắn là một cán bộ cấp phó tỉnh, hắn tin tưởng tin tức mình bị
Vương Tử Quân chèn ép ở hội nghị ngày hôm qua đã được truyền đi khắp nơi. Sau
đó chủ tịch Chử xuất hiện giúp đỡ mình, mặc dù mình không nói đến chuyện này,
thế nhưng biểu hiện của nó là quá rõ ràng, không thể che giấu được.

Nếu như mình không lên tiếng, người ta sẽ cho rằng mình là quả hồng mềm, muốn
hái thế nào thì hái.

Hội nghị kinh tế toàn tỉnh là một hội nghị quan trọng đối với các phương án
vận hành kinh tế trong tỉnh, khi Trần Gia Hòa xuống xe thì bên ngoài bãi đỗ xe
đã dừng đầy các loại xe. Khi hắn xuống xe, một chiếc xe có biển số thành phố
Ngân Bằng chậm rãi chạy đến và dừng lại.

– Chủ tịch Trần, anh căn bản làm cho tôi cảm thấy rất bội phục đấy. Một gương
mặt với nụ cười tươi rói xuất hiện, nhưng nụ cười của đối phương lại làm cho
Trần Gia Hòa sinh ra cảm giác ngoài cười trong không.

Trần Gia Hòa tất nhiên không xa lạ gì người này, chính là chủ tịch thành phố
Ngân Bằng Cảnh Kính Anh, cũng có cấp phó tỉnh như hắn. Hai người vốn có sự
cạnh tranh về vị trí, hơn nữa hai thành phố Ngân Bằng và Đông Hồng cũng có
cạnh tranh với nhau, thế cho nên căn bản không thể nào là bạn bè tốt được.

Sau khi nghe những lời cực kỳ có ý nghĩa của Cảnh Kính Anh, Trần Gia Hòa cảm
thấy rất khó chịu. Nhưng hắn cũng không muốn gương mặt không thoải mái của
mình rơi vào trong mắt Cảnh Kính Anh, hắn cười hì hì nói: – Được lãnh đạo coi
trọng cũng là thứ mà tôi không thể làm cách nào khác đi được.

Trần Gia Hòa cố ý dùng giọng trịnh trọng nói mình được lãnh đạo coi trọng, lời
vừa ra khỏi miệng thì không khỏi làm cho gương mặt Cảnh Kính Anh chợt biến
đổi. Dù trên mặt Cảnh Kính Anh vẫn treo nụ cười nồng nhiệt, thế nưng Trần Gia
Hòa có thể khẳng định đối phương vừa bị lời nói của mình kích thích.

– Chủ tịch Trần, tôi nói với ngài một câu thật lòng, oan gia nên giải không
nên kết, có vài người không nên đắc tội thì hay hơn. Cảnh Kính Anh sóng vai
cùng Trần Gia Hòa đi vào trong phòng họp, vừa đi vừa dùng giọng thấm thía
khuyên nhủ.

Trần Gia Hòa nghe và hiểu lời nói của Cảnh Kính Anh, những lời này căn bản là
sự thật. Nhưng hắn đắc tội với Vương Tử Quân cũng không còn cách nào hơn,
không có lựa chọn nào khác. Sau khi nghe xong lời khuyên bảo ngoài cười trong
không của Cảnh Kính Anh, hắn thầm hận người này rõ ràng là đang xát muối vào
vết thương trong lòng mình, thế nên hắn dùng giọng không chút yếu thế nói: –
Anh Cảnh, những người tính cách hiền lành như anh là không được, việc nhỏ có
thể nói đến đoàn kết, nhưng việc lớn cần phải quan tâm đến nguyên tắc. Chủ
tịch căn bản rất không thích những người có tính cách như anh.

– Ha ha ha. Cảnh Kính Anh nhìn vẻ mặt đắc ý của Trần Gia Hòa rồi cười khan
một tiếng, cũng không nói thêm điều gì. Tuy hắn không thích bộ mặt trẻ tuổi
đắc chí càn rỡ của Trần Gia Hòa, thế nhưng lúc này hắn biết mình có nói gì
thêm cũng tốn nước miếng, căn bản là không chiếm được tiện nghi từ người Trần
Gia Hòa.

Khi Trần Gia Hòa đi vào phòng họp, chợt có người đưa tay lên vẫy vẫy: – Chủ
tịch Trần, ngồi bên này đi.

Trần Gia Hòa nhìn về phía người vẫy tay với mình, hắn đi đến nói: – Bí thư
Thích, sao ngài lại đến đây?

Trần Gia Hòa căn bản có quan hệ không tệ với Thích Phúc Lai, mặc dù Trần Gia
Hòa có cấp bậc cao hơn, thế nhưng hắn biết Thích Phúc Lai là bí thư thị ủy Lâm
Hồ và vẫn có nhiều thứ không thua kém mình. Biết đâu Thích Phúc Lai sẽ có một
ngày đột nhiên nổi tiếng, sẽ nhảy lên làm thường ủy tỉnh ủy? Một người có tiềm
lực như vậy sao không chú trọng kết giao cho được?

– Chủ tịch thành phố chúng tôi đến thủ đô bàn về một hạng mục, thế nên không
thể đến được, những người khác thì đang bận, tôi căn bản đang có chút thời
gian, thế cho nên đến tham gia hội nghị. Thích Phúc Lai chờ Trần Gia Hòa ngồi
xuống thì cười nói.

Trần Gia Hòa không chút tin tưởng lời nói của Thích Phúc Lai, người ta bận rộn
mà Thích Phúc Lai có thời gian sao? Đúng là chỉ có thể gạt con nít mà thôi,
nếu như không phải là chủ tịch Chử tự mình tham dự hội nghị này, như vậy chỉ
sợ Thích Phúc Lai anh đã không điên cuồng chạy đến tham gia rồi.

Nhưng có một số việc chỉ cần hiểu trong lòng là được, nói thẳng ra căn bản là
không hay. Thế cho nên Trần Gia Hòa mỉm cười, sau đó chuyển chủ đề. Khi hắn và
Thích Phúc Lai đang nói về hợp tác giữa hai thành phố, chợt Thích Phúc Lai khẽ
nói: – Chủ tịch Trần, tối nay chúng ta phải uống vài ly mới được. Thứ nhất là
chúc mừng cậu, thứ hai cũng là cảm ơn cậu đã cho tôi thời gian thở một hơi.

Thích Phúc Lai dù không nói rõ nhưng Trần Gia Hòa căn bản hiểu rõ chúc mừng
như vậy là có ý gì. Chuyện này trong mắt người ta thì căn bản rất đáng được
chúc mừng, vì hắn không những bảo vệ được thanh danh của mình, hơn nữa danh
vọng cũng tăng tiến.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter