Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1617: Tiêu diệt.


– Đại ca, tôi…Tôi đây… Hào Tam cực kỳ kích động, đại ca để mắt đến mình
như vậy, chính mình còn có thể nói gì được đây? Hào Tam rất muốn khiêm tốn một
chút với anh Trịnh, thế nhưng lúc này lòng tham đã chiếm thế thượng phong, hắn
cảm thấy dù thế nào thì mình cũng không thể khiêm tốn được.

Phải biết rằng Thành Nam chính là khu vực phồn hoa ở thành phố Lâm Hồ, nếu như
hắn chiếm được vị trí này, như thế sẽ không khác nào ngồi lên một chậu châu
báu…

– Ha ha ha, cậu là anh em của tôi, cần gì khách khí như vậy. Đại ca Trịnh
giống như nhìn thấu tâm lý của Hào Tam, hắn khoát khoát tay, sau đó dùng giọng
cực kỳ khí phách nói: – Uống trà đi, chúng ta uống xong thì nói những thứ
khác.

Hào Tam nâng ly trà lên mà cảm động đến rơi nước mắt, hắn uống một ngụm, làm
mát cổ họng khô khốc của mình, lúc này mới dùng giọng sắt son nói: – Đại ca,
hôm nay tôi nói một câu, từ hôm nay trở đi ngài nói tôi đi hướng đông thì nhất
quyết không đi hướng tây, ngài nói tôi đánh chó thì tôi quyết không đuổi gà.
Cho dù ngài muốn cái mạnh của tôi, tôi cũng không thèm chớp mắt.

Hào Tam nói ra những lời này thì trong lòng có vài phần toan tính, những lời
này căn bản là quá cảm động, hắn cảm thấy lời nói của mình đã có thêm vài
trình độ.

Nụ cười trên mặt anh Trịnh là cực kỳ sáng lạn, giống như rất hưởng thụ lời nói
của Hào Tam.

– Vậy thì cậu chết đi. Mặc dù anh Trịnh nói những lời này có kèm theo nụ
cười, thế nhưng Hào Tam nghe vào tai lại cảm thấy rất u ám, hắn thật sự hoài
nghi đại ca sao lại nói những lời như vậy. Hắn chỉ là tỏ thái độ trung thành,
đại ca sao lại mở miệng nói chặn họng hắn như vậy?

Khi hắn cảm thấy rất bức bối thì chợt nghe đại ca lên tiếng: – Hào Tam, cậu là
anh em tốt của tôi, nhưng có một số việc mà không thích hợp cho nhiều người
biết rõ. Sau này bí mật sẽ theo cậu mà đi thôi. Cậu biết không, sự hiện hữu
của cậu uy hiếp đến tổ chức, tôi cũng không còn cách nào khác. Nhưng cậu cứ
yên tâm ra đi, tôi sẽ quan tâm đến người nhà của cậu.

Hào Tam thật sự rất hoảng sợ, hắn muốn há miệng hô lớn, thế nhưng lại không
phát ra âm thanh gì. Hắn cố gắng mở to mắt, muốn nhìn gương mặt của đại ca,
thế nhưng lúc này ánh mắt của hắn đã rất mơ hồ.

Lúc này trong đầu Hào Tam chỉ còn lại một hình ảnh, khoảnh khắc khi hắn ném
tên cảnh sát trẻ tuổi kia xuống bên dưới, đối phương chăm chú nhìn hắn, lúc
này ánh mắt của đối phương lại cực kỳ rõ ràng trong đầu hắn.

– Ầm! Hào Tam ngã xuống đất, hắn mở to mắt, căn bản không tin được tất cả
những gì đang diễn ra, nhưng sự thật tàn khốc lại nói cho hắn biết: Mình không
còn giá trị tồn tại, căn bản phải chết.

Chú Triệu mở cửa cho Hào Tam không biết đã đi vào từ khi nào. Đại ca Trịnh
ngẩng đầu nhìn chú Triệu, hắn mới khẽ nói: – Hào Tam là một người được việc,
nói thật thì tôi cũng không muốn kết thúc nó sớm như vậy, phải biết rằng đối
với tôi thì một người thế này cũng không dễ có được.

Chú Triệu nói: – Tôi biết rõ điều này, anh không muốn kết thúc mạng hắn, nhưng
sự việc đã phát triển đến mức này, chúng ta đã không còn đường lui, nếu không
diệt trừ hắn thì sẽ là tai họa cho tổ chức.

– Hào Tam là người có thể không tiếc mạng sống vì anh em huynh đệ, chuyện này
qua đi thì anh nhớ nhắc nhở tôi, phải đối xử tốt với người nhà của cậu ấy. Đại
ca Trịnh nói đến đây thì vỗ bàn thật mạnh: – Nhưng người tính căn bản không
bằng trời tính, tôi cũng không ngờ sự việc lại phát sinh vấn đề như vậy.

– Tôi cũng không ngờ, ngay cả đại công tử cũng không ngờ, chúng ta không thể
ngờ được cũng là bình thường. Vì vậy sự kiện này đại công tử cũng không trách
anh. Chú Triệu nói đến ba chữ đại côn tử thì vẻ mặt cực kỳ cung kính.

Vẻ mặt đại ca Trịnh đã khôi phục lại như thường, hắn lắc đầu nói: – Tuy đại
công tử không trách tôi ở chuyện này, thế nhưng tóm lại thì tôi vẫn thấy mình
làm sự việc phát sinh vấn đề, tôi chuẩn bị nói lời từ chức với công tử, để tôi
ra nước ngoài đề tỉnh lại mình.

Chú Triệu cười nói: – Anh Trịnh, anh suy nghĩ quá nhiều rồi, anh là người theo
chân công tử giành lấy những gì ngày hôm nay, công tử còn cần anh chủ trì công
việc ở thành phố Lâm Hồ, sao anh lại bỏ đi được?

– Đại công tử căn bản rất thành tâm, tôi cực kỳ cảm kích, nhưng tôi tự mình
hiểu lấy mình, nếu như tôi tiếp tục ở vị trí này sẽ làm cho công tử khó xử.
Anh Trịnh nói đến đây thì chợt nói: – Phía bên kia cũng được giải quyết rồi
chứ?

– Hôm nay Trần Tĩnh Khắc lái xe vì thắng không còn tốt thế nên va chạm vào xe
tải, bây giờ căn bản đã không thể cứu chữa được, đã tử vong. Chú Triệu nói đến
hai chữ tử vong thì hào hứng giống như một sinh mệnh vừa được cho ra đời.

Nhưng cái tên Trần Tĩnh Khắc kia căn bản là khá quen thuộc với người thành phố
Lâm Hồ, vì người này là phó cục trưởng cục công an quận Thành Tây, tuy chỉ là
cán bộ cấp phó phòng nhưng căn bản có năng lượng cực kỳ lớn ở Lâm Hồ.

Bây giờ người từng được xưng tụng là sát tinh của kẻ cướp đã chết một cách
không tiếng động.

– Tốt, làm như vậy thì đại công tử cũng không quá lo lắng nữa rồi. Anh Trịnh
nói, sau đó dùng giọng cảm khái nói: – Anh Triệu, anh em ta đã sát cánh với
nhau khá lâu, cũng lâu rồi không nói nhiều như hôm nay, mời anh điếu thuốc.

Anh Triệu cười cười, bàn tay vừa định duỗi ra phía sau, đúng lúc này chợt cảm
thấy da đầu tê dại. Vì đó cũng không phải là điếu thuốc, chính là một khẩu
súng với nòng súng đen ngòm.

– Anh…Anh muốn làm gì? Anh Triệu nhìn anh Trịnh rồi dùng giọng khó tin nói,
lời nói lắp bắp.

Anh Trịnh nhìn anh Triệu rồi cười hì hì nói: – Tôi biết rõ anh chuẩn bị làm
gì. Anh Triệu, anh cho rằng tôi không biết anh nhận được chỉ lệnh của đại công
tử, căn bản là xử cả tôi sao? Tôi làm thế này cũng là tự bảo vệ mình, anh đừng
trách tôi.

– Đoàng. Anh Triệu còn định lên tiếng nhưng đại ca Trịnh đã không cho hắn cơ
hội, khi tiếng súng vang lên, thi thể anh Triệu ngã xuống. Khi anh Triệu ngã
xuống, khẩu súng trên một bàn tay còn lại cũng rơi xuống sàn.

Đại ca Trịnh cúi người nhặt khẩu súng lên, sau đó hắn cười cười nói: – Anh
Triệu, đại công tử đã không cho tôi đường sống, như vậy tôi cũng chỉ có thể tự
tìm đường sống cho mình. Anh cũng đừng trách tôi, tôi cũng không còn cách nào
khác, chúng ta vì cái gì mà sống, không phải là vì cái mạng của mình sao?

Khi Đoạn Văn Đống lấy thân phận phó cục trưởng cục công an tỉnh đi đến thành
phố Lâm Hồ, lúc này những người nên khống chế đã bị khống chế. Vì có chứng cứ
rõ ràng, thế cho nên nữ nhân viên của quán bar căn bản bị đột phá phòng tuyến
tâm lý, nàng thừa nhận mình làm theo sắp xếp của giám đốc quán bar.

Nhưng sau khi bắt được đám người của quán bar, manh mối chĩa về phía Hào Tam.
Đoạn Văn Đống cho người đi bắt Hào Tam, căn bản là người này đã biến mất không
chút tăm tích.

Một manh mối khác chính là phó cục trưởng cục công an quận Thành Nam.

Vị phó cục trưởng này đã chết vì tai nạn xe hơi, lúc này giống như trời xanh
có mắt, tất cả những kẻ ác đều bị diệt sạch, nhưng kết quả này lại làm cho da
đầu Đoạn Văn Đống chợt tê dại.

Tráng sĩ đứt cổ tay, đây là người ta cố gắng chặt đứt tay của mình. Tuy Đoạn
Văn Đống thầm hiểu chuyện gì xảy ra, thế nhưng hắn căn bản không tìm ra manh
mối gì khác, thậm chí muốn tìm ra cũng không dễ dàng gì.

Khi Đoạn Văn Đống cảm thấy sự việc khó giải quyết, hắn nhận được tin tức ông
chủ Trịnh Uy Quân của công ty bất động sản lớn nhất Lâm Hồ đã chết cháy trong
phòng mình, lúc này trong phòng chỉ còn lại một thi thể cháy xém mà thôi.

Sự việc giống như không liên quan, thế nhưng Đoạn Văn Đống lại giống như cảm
nhận được điều gì đó, hắn sắp xếp cho tổ chuyên án xem xét thật kỹ vụ này.

Khi Đoạn Văn Đống đang tìm manh mối trong thành phố Lâm Hồ, lúc này trong một
gian phòng không lớn ở thành phố Đông Hồng, Chử Ngôn Huy đang dùng ánh mắt dữ
tợn nhìn báo cáo từ thành phố Lâm Hồ. Tuy báo cáo nói người chết là Trịnh Uy
Quân, thế nhưng hắn lại biết rõ người chết thật sự là ai.

Chử Ngôn Huy cảm thấy mình căn bản là người tính toán không bỏ sót, không ngờ
sự việc này vẫn để cho cá lọt lưới. Hắn cảm thấy cực kỳ tức giận, cũng cảm
thấy nhục nhã, gần đây hắn là người cao hơn người ta một cái đầu, thế nhưng
lại bị người ta đùa bỡn.

Trịnh Uy Quân đúng là một quả bom hẹn giờ, nếu như không thể xử lý người này,
biết đâu sẽ có một ngày đối phương mang đến đòn trí mạng cho sự nghiệp của Chử
Ngôn Huy? Sau khi suy xét trước sau, một chỉ lệnh truy sát Trịnh Uy Quân đã
được Chử Ngôn Huy thông qua con đường của mình để truyền ra ngoài.

Vương Tử Quân thông qua Đoạn Văn Đống mà biết được rõ ràng sự việc ở thành phố
Lâm Hồ, nhưng sự việc này lại làm cho hắn cảm thấy lạnh lẽo. Tuy hắn không
trông cậy Đoạn Văn Đống có thể vung tay xử lý đám buôn lậu ngay lập tức, thế
nhưng tình huống này diễn ra lại cho thấy đối phương căn bản là quá ranh ma và
manh động.

Nhưng bây giờ công tác chủ yếu của Vương Tử Quân là thúc đẩy cải cách nhân sự
ở Nam Giang, những ngày qua tuy hắn chủ yếu quan tâm đến sự kiện của Khương
Tồn Minh, thế nhưng phương án cải cách vẫn liên tục được đẩy mạnh.

– Trưởng phòng Vương, đã có năm thành phố báo cáo phương án cải cách lên cho
chúng ta. Du Giang Vĩ đi đến trước mặt Vương Tử Quân, hắn đặt vài văn kiện lên
bàn làm việc của Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân tiếp nhận văn kiện cũng không lập tức xem qua, hắn nhìn thoáng
qua Du Giang Vĩ rồi nói: – Giang Vĩ, gần đây có quá nhiều chuyện, cậu cũng nên
xuống bên dưới tìm hiểu tình hình thực tế.

Đi theo bên cạnh Vương Tử Quân chíh là công tác chủ yếu và quan trọng của Du
Giang Vĩ, chỉ khi nào đi theo Vương Tử Quân thì địa vị của hắn mới tăng tiến.
Nhưng Vương Tử Quân đã nói ra những lời vừa rồi, đây là thứ mà hắn khó thể nào
tự quyết định, thế nên hắn trầm ngâm giây lát rồi nói: – Tôi nghe lời trưởng
phòng Vương.

Vương Tử Quân cười một chút rồi nói: – Tôi đã nghiên cứu với trưởng phòng
Long, quyết định thành lập một tổ giám sát, tiến hành đi đôn đốc cải cách nhân
sự ở khắp các thành phố trong tỉnh. Cậu đi tìm trưởng phòng Long, để anh ấy
cho cậu một vị trí, đi xuống tuyến dưới xem xét.

– Vâng! Du Giang Vĩ không phải là kẻ ngốc, hắn vốn có suy đoán của mình, bây
giờ nghe Vương Tử Quân nói như vậy thì không khỏi càng khẳng định mười phần.
Hắn là người đi theo công tác bên cạnh trưởng phòng Vương, hắn biết trưởng
phòng Vương căn bản là cực kỳ coi trọng cải cách nhân sự lần này, một bộ phận
quan trọng nhất trong đó chính là vấn đề về nhân sự.

Cổ kim đều nói hễ cải cách nhân sự thì luôn liên quan đến lợi ích của các bên,
nếu xử lý không tốt thì căn bản là chọc ra một lỗ hổng lớn, hơn nữa khi hành
động sẽ có đủ mọi lực cản xuất hiện từ rất nhiều phương hướng làm cho người ta
không thể nào tưởng tượng được.

Lúc này Vương Tử Quân đẩy mạnh cải cách nhân sự, cũng không biết có bao nhiêu
người đang chuẩn bị ngáng chân. Lần này mình đi xuống xem xét, có lẽ biến
thành con mắt của trưởng phòng Vương, bất cứ lúc nào cũng trực tiếp báo cáo
cho trưởng phòng Vương.

Du Giang Vĩ nghĩ đến chuyện mình sắp được gánh vác sứ mạng lớn mà cảm xúc
không khỏi bành trướng. Hắn đi theo trưởng phòng Vương đã khá lâu, rất muốn
phát huy tác dụng với lãnh đạo của mình.

Khi Du Giang Vĩ định hỏi xem trưởng phòng Vương có gì cần nhắc nhở hay không,
điện thoại của Vương Tử Quân lại vang lên. Vương Tử Quân nhìn thoáng qua số
điện thoại gọi đến, hắn nhanh chóng nghe máy: – Cục trưởng Đoạn, có chuyện gì
không?

– Trưởng phòng Vương, đã trải qua xác nhận, người chết ở thành phố Lâm Hồ
không phải là Trịnh Uy Quân. Đoạn Văn Đống thở dài một hơi rồi nói tiếp: – Bây
giờ không tìm ra tung tích của Trịnh Uy Quân, nhưng có một việc có thể xác
định, đó là người này còn sống.

Sáng sớm đã có những hạt mưa rơi xuống, những đám mây màu xám làm cho cả thành
phố Đông Hồng như được bao phủ trong không khí u sầu. Đối với những nam thanh
nữ tú thì bầu không khí này căn bản khá nên thơ, nhưng đối với một số người
đang u buồn, tình cảnh này càng làm cho bọn họ đau xót thêm.

Sáng sớm có đầy người đi làm ở cổng ủy ban nhân dân thành phố Đông Hồng, cũng
có nhiều chiếc xe dừng lại bên trong sân.

Trong số đó có một chiếc xe cảnh sát rất bắt mắt, không ít nhân viên công tác
phải nhìn về phía chiếc xe cảnh sát kia.

Không phải có chuyện gì xảy ra hay sao? Mới làm cho người của cục công an đến
ủy ban nhân dân thành phố báo cáo công tác? Hay là có chuyện gì khác? Khi mọi
người đang thầm suy đoán, chợt thấy một người đàn ông trung niên từ trong xe
đi ra.

– Đây không phải là cục trưởng Đoạn Văn Đống sao? Anh ta sao lại đến đây rồi?
Không có chuyện gì xảy ra đấy chứ? Một tên cán bộ thanh niên thấy Đoạn Văn
Đống đi vào trong văn phòng ủy ban nhân dân thành phố, hắn khẽ nói với người
đồng sự bên cạnh.

Người đồng sự nhìn thoáng qua Đoạn Văn Đống, sau đó mới khẽ nói: – Được rồi,
anh không nên nói lung tung, lần này Đoạn Văn Đống đến có lẽ là vì muốn tìm
lãnh đạo nói chuyện.

– Có chuyện gì mà phải tìm nói chuyện? Đoạn Văn Đống là một người thực lực
mạnh mẽ, bây giờ cũng là phó cục trưởng cục công an tỉnh, có gì đáng để anh ấy
vội vàng như vậy? Một người đồng sự khác đi qua rồi dùng giọng tò mò hỏi.

Rất nhiều người căn bản rất tò mò về việc Đoạn Văn Đống xuất hiện trong khu
văn phòng ủy ban nhân dân thành phố, lúc này càng có không ít ánh mắt nhìn
Đoạn Văn Đống.

– Cậu đúng là cái gì cũng không biết, tôi nghĩ lần này cục trưởng Đoạn đến
tìm bí thư Lý Hồng Phảng. Một viên cán bộ nhìn theo ánh mắt mọi người rồi dùng
giọng đắc ý nói.

Nhưng câu trả lời của người này cũng không làm cho những người bên cạnh giải
tỏa sự tò mò, có người khẽ cười nhạo: – Đoạn Văn Đống là cục trưởng cục công
an thành phố, anh ấy không đến tìm bí thư ủy ban tư pháp thị ủy mới là lạ.

Người kia vốn cảm thấy đắc ý vì câu nói của mình, thế nhưng viên đồng sự lên
tiếng lại làm cho hắn bị xem thường, gương mặt cũng không tốt lắm. Hắn cũng
không định nói nhiều, thế nhưng bây giờ không khỏi dùng ánh mắt hung hăng nhìn
người kia rồi nói: – Hừ, anh biết gì mà nói, không biết đừng nói mò.

– Tốt, tôi không nói mò, nhưng anh nói xem rốt cuộc là có chuyện gì? Người
kia cũng không buông tha mà mở miệng khiêu khích.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter