Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1625: Thật ra, thật ra tôi rất vui.


Công tác của Mạc Tiểu Bắc căn bản là khá nhẹ nhàng, nếu như muốn dùng một câu
để miêu tả mức độ công tác thoải mái của nàng, rõ ràng là thích đến thì đến mà
thích đi thì đi.

Tuy Mạc Tiểu Bắc căn bản không thích chính trị, thé nhưng nàng là vợ của Vương
Tử Quân, vẫn có nhiều lời nói thông qua nhiều con đường lọt vào trong tai của
nàng.

Mạc Tiểu Bắc đẩy cổng vào nhà mình, trên đường đi còn suy nghĩ thế nào để an
ủi Vương Tử Quân, nhưng căn bản là không có ý nghĩ gì hay. Nàng nghĩ khá nhiều
biện pháp, ví dụ như dịu dàng nói với chồng, cho anh ấy cảm nhận được sự ấm áp
của gia đình; còn có một phương pháp khác là tráng sĩ đứt cánh tay, dùng sức
đập lên vai chồng, sau đó lớn tiếng nói: Đời người nhấp nhô lên xuống, ai
không gặp lúc gập ghềnh? Nói thật thì qua tuổi ba mươi nhưng Mạc Tiểu Bắc vẫn
không biết nên an ủi một người thế nào cho tốt, thậm chí lại càng không biết
nên an ủi một người trước nay luôn sảng khoái thoải mái như chồng mình là thế
nào.

Nếu không thì mình gọi điện thoại cho ông nội, thậm chí dùng ông nội để an ủi
Vương Tử Quân, như vậy sự việc sẽ qua đi?

Mạc Tiểu Bắc đi vào nhà, nàng chợt thấy bên trong khá ồn ào, âm thanh phát ra
làm cho nàng chợt kinh hoảng. Nàng cho rằng Vương Tử Quân đang đập thứ gì đó,
thế nhưng âm thanh này lại không giống.

Khi Mạc Tiểu Bắc đi vào phòng khách mới phát hiện âm thanh kia truyền ra từ
trong phòng con trai. Lúc này nàng càng lo lắng, chỉ sợ Vương Tử Quân đánh
con, thế nên nhanh chóng tiến lên đẩy cửa ra.

Trong phòng có hai người đang ngồi chơi xúc xắc, khi Mạc Tiểu Bắc đi vào thì
thấy Tiểu Bảo Nhi đang dùng bàn tay nhỏ bé đáng yêu của mình để nâng một cái
dĩa lớn, sau đó thả ba con xúc xắc vào bên trong, bộ dạng rất đáng yêu.

Khi Mạc Tiểu Bắc nhìn Vương Tử Quân, nàng chợt phát hiện chồng đang nở nụ cười
nhìn mình.

– Em về rồi à? Vẫn giọng nói với giọng điệu như cũ phát ra từ miệng Vương Tử
Quân.

– Em mới về. Mạc Tiểu Bắc đặt túi xách trong tay xuống, sau đó nàng chuẩn bị
nói chuyện với Vương Tử Quân, chợt nghe Tiểu Bảo Nhi nói: – Bố, mau lên, đến
lượt bố.

Mạc Tiểu Bắc cho rằng Vương Tử Quân sẽ xổ xúc xắc, nhưng khi nhìn hắn cầm xúc
xắc thì nàng chợt tan vỡ. Lúc này Vương Tử Quân lấy ra một cái xúc xắc nhỏ hơn
của Tiểu Bảo Nhi, sau đó dùng sức thả xuống.

Khi thấy Tiểu Bảo Nhi lại cầm xúc xắc lớn của mình lên, Mạc Tiểu Bắc không
khỏi dùng giọng không công bằng nói: – Hai người làm gì vậy? Sao không cho
Tiểu Bảo Nhi dùng xúc xắc nhỏ?

– Nó nói muốn dùng cái lớn, tất nhiên anh cũng không để cho con cái không hài
lòng. Vương Tử Quân cười cười với Mạc Tiểu Bắc rồi dùng giọng lười biếng nói.

Mạc Tiểu Bắc nào không hiểu bộ dạng của Vương Tử Quân, nàng căn bản có chút
bất mãn vì chồng không có việc gì cứ trêu đùa con trai. Khi nàng chuẩn bị giữ
lấy cái xúc xắc lớn của Tiểu Bảo Nhi, sau đó nắm bắt người bố bất lương, thế
nhưng sự việc của Vương Tử Quân lại hiện ra trong lòng nàng.

Vương Tử Quân căn bản đang rất mất hứng, không bằng để cho anh ấy vui một
chút. Mạc Tiểu Bắc thầm cảm khái, sau đó nàng cười nói: – Mọi người ăn gì đây,
để em còn đi nấu ăn.

– Mẹ yêu, con muốn ăn KFC. Tiểu Bảo Nhi vừa ném xúc xắc vừa nói với Mạc Tiểu
Bắc.

Mạc Tiểu Bắc nhìn bộ dạng chăm chú của con trai, nàng lại nhìn sang Vương Tử
Quân, thấy chồng cũng đồng ý thì nàng nhanh chóng gọi điện thoại đặt KFC.

Từ sau khi về đến nhà và dùng cơm thì Mạc Tiểu Bắc luôn có chút mất tập trung,
nàng luôn nghĩ đến phương diện nên an ủi Vương Tử Quân thế nào, ngay cả khi
yêu cầu Tiểu Bảo Nhi học bài thì nàng cũng có chút không yên lòng.

– Tử Quân, nếu có chuyện gì không vui thì anh cứ nói với em. Sau khi Tiểu Bảo
Nhi chạy ra sân chơi bóng với Tiểu Na, Mạc Tiểu Bắc do dự mãi rồi cũng nói với
Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân đang đọc sách, hắn chợt ngẩng đầu nhìn thoáng qua Mạc Tiểu Bắc
rồi nó: – Em đừng nghĩ nhiều, anh đang rất vui.

Mạc Tiểu Bắc nhìn Vương Tử Quân lại cúi đầu đọc sách, nàng không khỏi sinh ra
hoài nghi về năng lực dự đoán của mình. Chính mình có lẽ không phải là một
người có thể an ủi người khác, ngay cả chuyện an rui chồng cũng không nên hồn.

Thời gian dần trôi qua, Tiểu Bảo Nhi đã đi ngủ trong phòng của mình, Mạc Tiểu
Bắc ngồi trên giường lại đang thầm nghĩ kế hoạch của mình. Nàng phải làm sao
để an ủi hắn, dù có gì ngăn trở thì gia đình của bọn họ vẫn là trên hết.

Hôm nay cũng giống như trước, Vương Tử Quân đọc sách xong thì tắt đèn đầu
giường, chuẩn bị tiến vào mộng đẹp. Đúng lúc này hắn chợt thấy Mạc Tiểu Bắc
giống như một con rắn ép lên người mình.

Phần cơ thể bên dưới vốn lạnh băng đã nóng lên một chút, ngọn lửa này nhanh
chóng thiêu đốt sự nhiệt tình của Vương Tử Quân.

Tuy hai người Vương Tử Quân và Mạc Tiểu Bắc đã là vợ chồng lâu năm, thế nhưng
Vương Tử Quân vẫn luôn là người chiếm thế chủ động trong sinh hoạt. Dù là
nhiệt tình đến thế nào thì Mạc Tiểu Bắc cũng luôn áp chế chính mình.

Lúc này thì ngược lại, thế cho nên bầu không khí càng thêm nóng bức.

Sau khi hai bên vui vẻ sảng kóoái, Vương Tử Quân ôm lấy cơ thể mềm mại của Mạc
Tiểu Bắc, hắn thầm thưởng thức những dư vị còn sót lại.

– Tử Quân, có em đây rồi, dù anh có không thoải mái thì cũng đừng đặt trong
lòng… Mạc Tiểu Bắc can đảm ôm lấy cổ Vương Tử Quân rồi khẽ nói.

Vương Tử Quân lúc này đã hoàn toàn lấy lại phản ứng của mình, hắn nhìn vợ đang
nằm lên người mình mà không khỏi nhéo mũi nàng nói: – Thật ra anh rất vui, đặc
biệt là lúc này…

– Anh..Anh không cần phải trói buộc mình như vậy, ông nói ai cũng không phải
là tướng quân trăm trận trăm thắng, cũng phải có lúc thất bại. Anh cũng đừng
lo, chỉ cần kiên cường vượt qua giai đoạn khó khăn, như vậy tất cả sẽ tốt
hơn…

– Anh thật sự không có vấn đề gì cả. Vương Tử Quân vỗ vỗ gương mặt nhỏ nhắn
của vợ rồi khẽ nói.

– Tử Quân, em biết rõ anh là người kiên cường, nhưng chúng ta là vợ chồng, em
hy vọng khi anh gặp khó khăn, anh nên để em chia xẻ và cùng đối mặt. Mạc Tiểu
Bắc nói, giọng điệu cực kỳ kiên định.

– Anh thật sự không có chuyện gì…

Sau khi ôm nhau trò chuyện được nửa giờ, Vương Tử Quân thật sự bị sự cố chấp
của Mạc Tiểu Bắc đánh bại, hắn sờ soạng da thịt của nàng, cơ thể lại có phản
ứng. Hắn do dự một chút, sau đó khẽ nói: – Lúc này anh thật sự có chút buồn
bực, vừa rồi…Vừa rồi em chỉ lấy mất một nửa, nếu như bây giờ lấy hết, anh
cảm thấy sẽ càng thoải mái hơn.

Khi Vương Tử Quân nói xong thì bầu không khí trong phòng có vẻ yên lặng. Hắn
cảm thấy cơ thể vợ mình có chút run rẩy, hắn thầm nghĩ mình cũng không nên quá
phận, chuyện kia làm nhiều cũng không hay.

Nhưng khi Vương Tử Quân đang suy nghĩ rối loạn thì chợt nghe Mạc Tiểu Bắc thì
thào nói: – Chuyện này…Theo sách thì…Cũng không tốt, chúng ta nên để sáng
mai…

Mạc Tiểu Bắc giống như hoàn thành hạng mục công tác quan trọng nhất của mình,
nàng khẽ thiếp đi. Vương Tử Quân vốn cực kỳ sảng khoái nhưng lại căn bản là
khó ngủ, hắn ôm lấy vợ, sau đó không nhịn được thầm nghĩ: – Thật ra anh rất
vui với sự kiện kia.

Sáng sớm sau khi phá lệ cho Tiểu Hà lái xe đưa Tiểu Bảo Nhi và Mạc Tiểu Bắc đi
đến trường và đi làm, Vương Tử Quân phấn chấn tinh thần đi đến phòng làm việc
của mình. Khi hắn ngồi vào vị trí của mình thì Trì Hoa Trục cầm một văn kiện
đi vào. Sau khi đưa văn kiện cho Vương Tử Quân, hắn báo cáo vài tình huống,
sau đó mới an ủi: – Trưởng phòng Vương, có một số việc ngài không nên đặt nặng
trong lòng, xưa nay chỉ cần thay đổi chuyện gì là luôn cực kỳ khó khăn, chưa
nói đến những thứ khác, ví dụ như chuyện Vương An Thạch…

Vương Tử Quân nghe những lời thao thao bất tuyệt của Trì Hoa Trục mà căn bản
cúi đầu không nói gì, hắn rất muốn cắt đứt lời Trì Hoa Trục, nói cho đối
phương biết mình cũng không phải đang rất mất hứng.

Sau khi Trì Hoa Trục rời khỏi phòng, Long Điền Hỉ nhanh chóng đến báo cáo công
tác. Thật ra văn kiện đưa đến cũng chỉ là báo cáo công tác khảo hạch được hắn
nói rõ ràng cho Vương Tử Quân vào ngày hôm qua, hắn đặt văn kiện lên bàn rồi
trầm giọng nói: – Trưởng phòng Vương, có một số việc ngài không nên đặt nặng
trong lòng, dù khảo hạch lần này có kết quả như vậy, thế nhưng đây chỉ là bắt
đầu, tôi cảm thấy chúng ta chỉ cần toàn lực thúc đẩy thì công tác sẽ ngày càng
tốt hơn…

Ngày hôm nay có không ít người có quan hệ không tệ gọi điện thoại đến, nội
dung chủ yếu chính là an ủi hắn. Phần lớn đều nói có chút sai lầm không là vấn
đề gì lớn, biết đâu sau đó lại là hy vọng lớn.

Vương Tử Quân ứng phó với những cuộc điện thoại này mà không khỏi sinh ra cảm
giác khó hiểu, hắn dù thế nào cũng không ngờ mọi người giống như đều đã biết
rõ kết quả sự việc rồi vậy.

Mười giờ thì Vương Tử Quân nhận được điện thoại của Khuất Chấn Hưng, thư ký
Khuất Chấn Hưng luôn nói lời cực kỳ khách khí, cuối cùng mới nói bí thư Diệp
mời Vương Tử Quân đến gặp mặt.

Vương Tử Quân đặt điện thoại xuống rồi cầm văn kiện của mình đi đến phòng làm
việc của bí thư Diệp Thừa Dân. Khi hắn đi đến văn phòng thường ủy tỉnh ủy, hắn
vừa hay gặp mặt Diêu Trung Tắc đi xuống cầu thang. Diêu Trung Tắc thấy Vương
Tử Quân thì nở nụ cười sáng lạn, hắn nhanh chóng tiến lên rồi vươn tay nói: –
Trưởng phòng Tử Quân, dạo này nhìn anh có vẻ hơi gầy thì phải.

Vương Tử Quân căn bản biết rõ thể trọng của mình, hắn biết gần đây vì mình
siêng tập thể dục mà căn bản tăng thêm một cân. Thịt da nằm trên người mình,
Diêu Trung Tắc anh sao lại biết tôi gầy đi được?

Khi Vương Tử Quân chuẩn bị giải thích một câu thì Diêu Trung Tắc đã vỗ vỗ vai
hắn như đại ca gặp em út: – Tử Quân, tôi nói với anh nhé, có một số việc tuy
làm cho người ta cực kỳ tức giận nhưng anh nhất định phải giữ vững tâm tình
của mình, anh không nên nổi nóng, như vậy là rất không hay.

Vương Tử Quân cảm nhận được lực lượng truyền đến từ bàn tay của Diêu Trung
Tắc, hắn cảm thấy rất khó hiểu, vì mình cũng không thật sự mất hứng giống như
lời nói của Diêu Trung Tắc.

– Tử Quân, thắng bại là chuyện thường tình của binh gia, anh không nên quá
đặt nặng trong lòng. Hơn nữa sự kiện xuất hiện tình huống này cũng có một phần
trách nhiệm của tôi.

Trong phòng làm việc của Diệp Thừa Dân, lúc này Diệp Thừa Dân đang đặt một ly
trà ngon xuống trước mặt Vương Tử Quân, đang nở nụ cười an ủi Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân hôm nay nghe quá nhiều lời an ủi, lúc này căn bản càng không
biết nói gì hơn với lời an ủi của Vương Tử Quân. Hắn nhìn gương mặt của Diệp
Thừa Dân, thế là khẽ nói: – Bí thư Diệp, chuyện này thật ra không…

– Tôi biết rõ, phương diện cải cách nhân sự không có liên quan đến nhiều vấn
đề mới là lạ. Hai ngày nữa tôi sẽ tổ chức một hội nghị, sẽ tiến hành phê bình
khi xuất hiện tình huống này, căn bản sẽ cho ra vài chỉ thị, nghiêm khắc phê
bình cảnh cáo. Diệp Thừa Dân không chờ Vương Tử Quân nói xong thì khoát tay
cản lại, sau đó nói tiếp.

Vương Tử Quân nhìn vẻ mặt nghiêm trang của Diệp Thừa Dân, hắn cảm thấy có chút
cảm động. Diệp Thừa Dân căn bản tổ chức hội nghị về cải cách nhân sự trong
tỉnh, đó là muốn chia sẻ với trách nhiệm của mình. Hắn có chút trầm ngâm, hắn
cảm thấy mình nên nói rõ cho bí thư Diệp biết: – Bí thư Diệp, thật ra tôi cảm
thấy kết quả này là không tồi.

Sau nửa giờ nói chuyện thì trên mặt Diệp Thừa Dân luôn xuất hiện nụ cười, khi
tiễn chân Vương Tử Quân ra khỏi phòng thì lão cười nói: – Trưởng phòng Tử Quân
nói không sai, kết quả này thật sự không tệ.

Trong đơn vị có nhiều tin tức được cho là bí mật thế nhưng căn bản được truyền
đi còn nhanh hơn những thông tin bình thường. Kết quả khảo hạch lần này căn
bản giống như được gió cuốn đi khắp Nam Giang, những người quan tâm đến cải
cách nhân sự lần này càng trừng mắt lên nhìn.

Có những áng mây dang dần được nâng lên không tiếng động, không ít người oán
thầm về phương án cải cách nhân sự của Vương Tử Quân đang tiến hành chê bai,
bắt đầu truyền bá những thông tin không hay. Khi những thông tin này truyền
đến tai mọi người, nội dung của nó chỉ có một, đó là Vương Tử Quân sẽ là chim
gãy cánh ở Nam Giang.

Khi mà đủ mọi lời nghị luận được cho ra lò, phòng tổ chức tỉnh ủy Nam Giang
cho ra thông báo, sẽ tổ chức hội nghị toàn thể công tác tổ chức trong tỉnh,
yêu cầu tất cả các trưởng phòng tổ chức các thành phố phải tham gia.

Cải cách nhân sự đã tụ tập được nhiều ánh mắt chú tâm theo dõi, bây giờ tất cả
ánh mắt lại chuyển sang hội nghị công tác tổ chức lần này. Rất nhiều người
muốn xem Vương Tử Quân sẽ nói gì khi nhận được kết quả quá tốt vừa rồi.

Hội nghị công tác tổ chức căn bản không phải là thứ gì lớn lao trong tỉnh, tuy
các vị trưởng phòng tổ chức các thành phố trong tỉnh đều là các lãnh đạo có vị
thế và quyền uy, thế nhưng vẫn kém so với chủ tịch và bí thư thị ủy. Nếu hội
nghị chỉ có trưởng phòng tổ chức tham gia, như vậy sẽ kém hơn so với các hội
nghị của các vị chủ tịch hoặc bí thư thị ủy.

Hội nghị lần này căn bản khá u ám, vì rất nhiều người cho rằng tâm tình của
trưởng phòng Vương là không vui, thế cho nên đám người đến rất sớm, chỉ sợ đến
muộn sẽ bị phê bình.

– Anh Lưu, anh nói xem trưởng phòng Vương có nổi giận phát uy hay không? Lưu
Giang Đào vừa ngồi xuống thì hỏi vị trưởng phòng tổ chức Ô Phổ là Lật Hiển
Tinh ở bên cạnh.

– Anh đúng là kẻ dối trá, bây giờ tôi đang rất lo lắng. Khi làm báo cáo thống
kê thì chủ tịch Mạnh có nói qua, yêu cầu tôi thật sự cầu thị, nhưng sự việc
bây giờ làm cho chủ tịch Vương khó xuống đài, tôi cảm thấy khả năng mình là
người chịu tội thay cực kỳ lớn. Lật Hiển Tinh lắc đầu rồi dùng giọng lo lắng
nói.

Lưu Giang Đào biết rõ lời nói của Lật Hiển Tinh cực kỳ đúng đắn, tuy Vương Tử
Quân bây giờ là người bị kẹp giữa không trung trong cải cách nhân sự, thế
nhưng dù sao cũng là trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy. Nếu như Vương Tử Quân phê
bình người nào ở hội nghị lần này, chỉ sợ người kia cũng chỉ có thể lắng nghe
mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter