Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1632: Anh là một liều thuốc độc.


Điều chỉnh ban ngành thành phố Lộc Hồ, xem như hạ sát thủ với Lộc Hồ, do đó
đạt được hiệu quả phá núi dọa hổ. Xem ra Vương Tử Quân căn bản không định
nương tay với thành phố Lộc Hồ.

– Tử Quân cậu có ý kiến gì với phương diện điều chỉnh ban ngành thành phố Lâm
Hồ? Diệp Thừa Dân suy tư về vài khả năng, sau đó khẽ hỏi Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân cười cười, hắn dùng giọng có chút hỗ thẹn nói: – Bí thư Diệp,
nói thật thì những ngày qua trong đầu tôi chỉ là chuyện khảo hạch giữa năm,
căn bản chưa từng có ý nghĩ về phương diện này. Anh xem, anh có thể vung tay
chỉ điểm một chút ở phương diện xử lý vấn đề này không?

Diệp Thừa Dân nghe câu hỏi của Vương Tử Quân mà không khỏi bật cười. Vương Tử
Quân giằng co ở trong phòng mình một lúc lâu, thế nhưng ngay cả chuyện này mà
cũng không nghĩ ra được? Tất nhiên lão sẽ không tin. Nhưng nhìn gương mặt với
nụ cười của Vương Tử Quân, lão nào không rõ đây là Vương Tử Quân đang ném một
phần lễ lớn cho mình?

Thay đổi ban ngành thành phố Lộc Hồ, nếu không có gì bất ngờ sẽ được chấp hành
theo ý mình. Diệp Thừa Dân dù là người trên cơ bản cực kỳ ổn định ở Nam Giang,
thế nhưng căn cơ vẫn thiếu hụt. Nếu như lão có thể nắm được thành phố Lộc Hồ
trong tay, như vậy sau này dư âm ở tỉnh Nam Giang sẽ càng rộng rãi hơn.

– Được, tôi sẽ đi bàn với chủ tịch Chử phía bên kia. Diệp Thừa Dân có chút
trầm ngâm, sau đó nói ra vài chữ như vậy.

Một câu nói hời hợt của Diệp Thừa Dân làm cho Vương Tử Quân cực kỳ vui mừng:
Vì Diệp Thừa Dân đã đồng ý với chuyện này, thế cho nên cũng đã có phân nửa
thành công. Tuy Vương Tử Quân là người nắm thế chủ động, thế nhưng hắn khó thể
nào đi thuyết phục được Chử Vận Phong. Bây giờ Diệp Thừa Dân chủ động đi
thuyết phục Chử Vận Phong, như vậy đã xem như giải quyết một khó khăn lớn cho
Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân rời khỏi phòng làm việc của Diệp Thừa Dân, hắn cảm thấy rất
thoải mái. Tuy sự việc có nhiều phong ba gió lốc, thế nhưng lúc này trên cơ
bản được tiến hành theo đúng phương hướng của hắn. Vương Tử Quân tiến hành cải
cách nhân sự, hắn cảm thấy điều quan trọng nhất chính là quá triệt ý chỉ của
mình vào trong hàng ngũ cán bộ.

Dù thế nào thì Vương Tử Quân đến Nam Giang quá ngắn, tuy đã nắm giữ vị trí
trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy trong tay, thế nhưng lại không quá hiểu rõ về đám
trưởng phòng tổ chức bên dưới. Nếu như không quán triệt được ý chỉ của mình
với đám người này, Vương Tử Quân cảm thấy cực kỳ lo lắng.

Vì vậy khi mới bắt đầu công tác cải cách nhân sự, hắn đã nghĩ rất kỹ, sẽ tiến
hành điều chỉnh vị trí trưởng phòng tổ chức ở các thành phố trong tỉnh. Nhưng
bây giờ chưa là nhiệm kỳ mới, cũng không có chuyện điều động nhân viên số
lượng lớn. Cho dù hắn là một tồn tại quyền cao chức trọng ở Nam Giang, thế
nhưng cũng không thể cho ra động tác gì quá lớn.

– Trưởng phòng Tử Quân, bí thư Diệp có ở trong phòng không? Vương Tử Quân rời
khỏi khu văn phòng thường ủy tỉnh ủy, hắn vừa vặn gặp mặt Diêu Trung Tắc. Lúc
này Diêu Trung Tắc thấy Vương Tử Quân thì vươn tay, bộ dạng cười tủm tỉm.

Vương Tử Quân nhìn rồi nói với Diêu Trung Tắc: – Bí thư Diệp đang ở trong
phòng, tôi vừa từ trong đó đi ra. Nếu ngài có chuyện gì thì bây giờ nên đi đến
ngay, có lẽ còn chưa có người nào đi vào.

– Ha ha, cũng không có chuyện gì, chỉ là có chút tình huống cần liên hệ với
anh ấy. Diêu Trung Tắc nói đến đây thì có chút chần chờ: – Công tác luôn xuất
hiện nhiều nghi vấn và vấn đề, có vài vấn đề không đáng sợ, thế nhưng chỉ sợ
con người quá gian lận, điều này luôn làm cho người ta cảm thấy chán ghét.

Vương Tử Quân sóng vai bước với Diêu Trung Tắc, hắn khẽ cười với Phòng Quảng
Thắng ở một bên, sau đó khẽ nói: – Bí thư Diêu, chút thủ đoạn nhỏ thì cuối
cùng cũng không được cho vào trong bầu, cũng không ra thể thống gì, ngài cũng
không nên chấp nhất với những người kia làm gì.

– Không chấp nhất đám người bọn họ thì thật sự có vài phần nén giận. Diêu
Trung Tắc gật đầu thật mạnh, hắn quét mắt nhìn vẻ mặt của Vương Tử Quân, sau
đó chuẩn bị bỏ đi.

– Bí thư Diêu, tối nay ngài có thời gian rảnh không? Vương Tử Quân thấy Diêu
Trung Tắc chuẩn bị bỏ đi thì cười nói.

Diêu Trung Tắc chưa từng một mình ước hẹn với Vương Tử Quân, bây giờ chợt nghe
Vương Tử Quân hỏi tối nay có rảnh không, hắn chợt sững sờ. Hắn nhanh chóng
hiểu rõ ý nghĩ của Vương Tử Quân, thế nhưng hắn lại cố gắng giả vờ hồ đồ: –
Trưởng phòng Tử Quân, buổi tối có chuyện gì sao?

– À, cũng không có gì cả, chỉ là muốn mời bí thư Diêu một bữa cơm. Vương Tử
Quân dùng giọng nghiêm trang nói.

Diêu Trung Tắc xoa xoa hai bàn tay rồi trầm giọng nói: – Trưởng phòng Tử Quân,
nếu như có chuyện gì thì tôi có thể giúp anh được ngay, có gì thì anh cứ nói,
để xem tôi có thể cung cấp cho anh được cái gì tham khảo hay không.

– Cũng không có chuyện gì lớn, chẳng qua bây giờ có chút thoải mái, thế nên
muốn mời ngài uống vài ly mà thôi. Vương Tử Quân nhìn Diêu Trung Tắc rồi dùng
giọng thản nhiên nói.

Diêu Trung Tắc thấy nụ cười nhàn nhạt trên miệng Vương Tử Quân có vài phần
trào phúng, thế là hắn cười đắc ý nói: – Tử Quân, thật sự xin lỗi, hôm nay
trong nhà có đứa cháu đính hôn, lại tổ chức vào buổi tối, tôi là người phải nể
mặt đến tham gia. Tôi đã đồng ý với người ta, không thể chối từ được, nếu
không lần sau tôi mời anh nhé?

– Vậy thì để lần sau. Vương Tử Quân mỉm cười dùng giọng tùy ý nói: – Bí thư
Diêu, lần này là tôi thật tình muốn mời ngài.

Diêu Trung Tắc muốn nói gì đó nhưng chưa kịp phát ra khỏi miệng thì Vương Tử
Quân đã đi xuống bên dưới. Diêu Trung Tắc nghĩ đến nụ cười trên mặt Vương Tử
Quân, lão không khỏi cảm thấy có vài phần nghi hoặc.

Một ngọn gió nhẹ thổi qua, trời xanh không mây, không khí nhẹ nhàng khoan
khoái. Tuy lúc này trời tối nhưng con đường bên dưới rừng cây xanh ngắt lại có
rất nhiều người đang đi tản bộ.

– Chào bí thư Diêu, ngài cũng chạy bộ à?

– Bí thư Diêu, đã vài ngày không được gặp ngài, buổi tối ngài có thời gian
không? Con cái bên kia gửi đến cho tôi ít trà, bây giờ có thể thưởng thức xem
thế nào.

– Bí thư Diêu…

Diêu Trung Tắc đối mặt với những lời chào hỏi khắp bốn phía mà mỉm cười chối
từ, hắn cũng không phải không muốn tăng tiến tình cảm với bọn họ, mà hắn thật
sự có tâm sự.

Diêu Trung Tắc cố ý bày ra bộ dạng tùy ý chạy bộ, thế nhưng ánh mắt lại luôn
dao động, lơ đãng xẹt qua nhà của Chử Vận Phong. Nhưng hắn căn bản là thất
vọng, vì biệt thự hai tầng kia căn bản không sáng đèn.

Tuy trước mặt người khác thì Diêu Trung Tắc không tiếp xúc quá nhiều với Chử
Vận Phong, thế nhưng thực tế hắn lại cực kỳ hiểu quy luật hoạt động của chủ
tịch Chử. Hắn biết rõ chỉ cần chủ tịch Chử có mặt ở nhà thì phòng làm việc
phải sáng đèn.

Lúc này phòng làm việc không bật đèn, như vậy không có chủ nhân ở nhà.

Chử Vận Phong đi làm gì rồi? Vì sao lúc này còn chưa về? Trước khi tan tầm thì
hắn cố ý hỏi chương trình của Chử Vận Phong hôm nay, biết rõ hôm nay chủ tịch
Chử cũng không có nhiệm vụ tiếp đãi gì cả. Thế cho nên hắn mới cố gắng chối bỏ
tất cả công tác xã giao, căn bản chỉ muốn về gặp mặt Chử Vận Phong.

Nhưng Diêu Trung Tắc thất vọng vì lúc này chủ tịch Chử Vận Phong còn chưa về
nhà.

Diêu Trung Tắc hít vào một hơi thật sâu, hắn đi bộ với tâm sự nặng nề, sau đó
quay về phòng làm việc của mình. Lúc này bên bàn làm việc căn bản không lớn
lắm trong phòng có vài văn kiện, còn có một vài tờ báo.

Những tờ báo này căn bản không nổi danh trong nước nhưng lại có lực ảnh hưởng
rong tỉnh Nam Giang. Những bài viết trên báo cũng không quá bắt mắt, thế nhưng
nếu chú tâm xem xét, như vậy sẽ liên lụy đến nhiều người, thành tích xa hoa
khi khảo hạch cán bộ của các thành phố trong tỉnh Nam Giang cũng sẽ là một
nghi vấn cực kỳ lớn.

“Những vấn đề tồn tại trong phương diện xây dựng nhà máy xử lý nước ở thành
phố Lâm Hồ!” Diêu Trung Tắc cầm báo lên xem, hắn nhìn thông tin được đăng ở
trang nhất, thế là không khỏi nở nụ cười. Những thứ này được cho ra ngoài
không khác nào kho thuốc nổ, chỉ sợ là Chử Vận Phong bên kia cũng khó thể nào
bảo trì bình thản.

Diêu Trung Tắc cho rằng Vương Tử Quân thúc đẩy phương án cải cách nhân sự lần
này thật sự có chút tác dụng tích cực, đặc biệt là có thể hốt thuốc cho những
tệ nạn đang tồn tại trong tỉnh, căn bản là hốt thuốc đúng bệnh. Nếu như có thể
xóa bỏ những tệ nạn này, như vậy sẽ dựng lên uy danh tốt của tỉnh Nam Giang, ý
nghĩa của nó là cực kỳ quan trọng.

Chỉ là Vương Tử Quân muốn phổ biến cải cách nhưng có nhiều thứ khó thể nói
trước được. Dù thế nào thì hạng mục công tác nào cũng phải có người thúc đẩy,
nếu dựa theo ý nghĩ của Vương Tử Quân mà thành lập một cơ chế khả thi, nghiêm
túc đối với người đi vào, mở rộng cơ chế cán bộ, như vậy là cả một quá trình.
Hơn nữa quá trình này không phải một lần là xong, phải tiến hành từng bước,
phải làm từ từ.

Diêu Trung Tắc thầm suy nghĩ, sau đó ý nghĩ kéo đi rất xa, nhiều nhất chính là
đối thủ còn trẻ tuổi kia. Hắn luôn cho rằng mình có hai đối thủ ở Nam Giang,
một người là Chử Vận Phong, người còn lại là Diệp Thừa Dân.

Nhưng đến bây giờ Diêu Trung Tắc cũng không thể không thừa nhận người trẻ tuổi
với nụ cười thường trực trên môi kia thực tế là một đối thủ có thực lực tương
đối hùng mạnh. Hơn nữa đối thủ kia giống như là một lọ thuốc độc, khi anh đang
chú tâm đề phòng thì căn bản bị loại thuốc kia làm cho mục nát dần dần, đến
khi anh phát hiện ra thì căn bản là không thể nào chữa trị được, thế cho nên
là cực kỳ đáng sợ.

Một người như vậy nếu cứ để cho phát triển thì căn bản sẽ gây ra lực ảnh hưởng
càng lúc càng lớn. Cơ hội lần này là rất tốt, bây giờ tên đã lên dây, Chử Vận
Phong bên kia chắc chắn đâm lao cũng theo lao.

Nếu để cho Diêu Trung Tắc lựa chọn thì căn bản sẽ chọn người gửi vàng là Chử
Vận Phong. Dù sao thì Chử Vận Phong mới là cột trụ ở Nam Giang, kinh tế Nam
Giang không thể rời khỏi ban tay của Chử Vận Phong.

Khi Diêu Trung Tắc đang trầm ngâm thì tiếng xe dừng lại vang vào trong tai,
hắn chợt có chút kinh hoảng, không khỏi tiến lên nhìn ra, hắn thấy đó là chiếc
xe số hai tỉnh ủy đang dừng bên cạnh nhà Chử Vận Phong.

Chử Vận Phong đã về, Diêu Trung Tắc thầm vui vẻ, hắn trầm ngâm giây lát rồi
cầm theo một tờ báo đi về phía nhà Chử Vận Phong.

Khi Diêu Trung Tắc đi đến bên ngoài nhà Chử Vận Phong, chiếc xe Audi chuyên
phục vụ cho Chử Vận Phong đã biến mất bên cạnh biệt thự. Hắn nhìn cổng nhà đã
đóng lại, thế là tùy ý gõ cửa.

– Ai vậy? Hơn chục giây sau thì bên trong truyền ra giọng nói của chị Lý vợ
của Chử Vận Phong.

Diêu Trung Tắc căn bản rất chướng mắt với chị Lý này, hắn cảm thấy mình có
nhiều chỗ kém Chử Vận Phong, nhưng có một phương diện mạnh hơn, đó chính là
chọn vợ tốt hơn. Dù thế nào thì vợ của hắn cũng là một người khá giỏi, tiến có
thể lên giường, lui có thể ra bếp, nhưng vợ của Chử Vận Phong thì sau khi là
một phu nhân danh giá của tỉnh Nam Giang, căn bản không còn là một người vợ
đúng nghĩa.

Chẳng qua Diêu Trung Tắc nghĩ như vậy nhưng khi đối diện với chị Lý thì nở nụ
cười sáng lạn: – Chị Lý, tôi là Diêu Trung Tắc.

Ba chữ Diêu Trung Tắc thật sự giống như một tờ giấy thông hành, chị Lý tươi
cười mở cửa ra, sau đó dùng giọng thân mật nói: – Bí thư Diêu, ngài đã dùng
cơm chưa?

Diêu Trung Tắc không nhịn được phải cười thầm về lời nói quá tục của chị Lý.
Hắn thầm nghĩ chị Lý tốt xấu gì cũng là phu nhân số hai trong tỉnh Nam Giang,
sao không hỏi mình đến làm gì? Bây giờ là mấy giờ rồi, sao còn chưa dùng cơm
tối? Tuy hắn thầm khinh bỉ chị Lý, thế nhưng ngoài miệng lại dùng giọng chân
thật nói: – Tôi đã ăn rồi, nhưng chị Lý nếu có chè hạt sen cho chủ tịch Chử,
tôi cũng muốn uống một chút.

Diêu Trung Tắc nói lời thân mật như vậy làm cho gương mặt chị Lý có vài phần
hớn hở, càng thêm thân cận hơn. Nàng nói chuyện nhà với Diêu Trung Tắc, sau đó
mời Diêu Trung Tắc vào phòng.

Diêu Trung Tắc vào cửa thì lúc này trong nhà cũng không phải chỉ có mình Chử
Vận Phong, còn có một người ngồi vị trí đối diện với Chử Vận Phong trên ghế sa
long. Khi Chử Vận Phong chào hỏi Diêu Trung Tắc, người kia cũng đứng lên nói:
– Chào bí thư Diêu.

Tuy ánh đèn mờ ảo nhưng Diêu Trung Tắc chỉ cần nhìn đã biết đây là bí thư thị
ủy Lâm Hồ Thích Phúc Lai. Hắn cũng có vài phần kết giao với Thích Phúc Lai,
hắn biết rõ địa vị của Thích Phúc Lai với Chử Vận Phong, lúc này thấy Thích
Phúc Lai ở đây thì hắn không khỏi mừng thầm.

Đối với loại người này thì căn bản dễ dàng nhìn thấy gió thổi cỏ lay, chỉ cần
liếc mắt nhìn qua đã thấy rõ bản chất.

– Chủ tịch Chử, tôi đi trước đây. Mặc dù có chút không muốn thế nhưng Thích
Phúc Lai vẫn thành thật nói lời cáo từ với Chử Vận Phong.

Chử Vận Phong gật đầu nói: – Có chuyện gì cứ gọi điện thoại cho tôi, trọng
điểm là đẩy mạnh phát triển kinh tế thành phố Lâm Hồ, phát triển mới là đạo lý
cứng vào lúc hiện tại.

Chị Lý bên kia đưa Thích Phúc Lai ra ngoài, lúc này Chử Vận Phong bên này đã
mời Diêu Trung Tắc đi vào trong phòng. Hai người tùy ý ngồi xuống, Diêu Trung
Tắc đưa tờ báo trong tay cho Chử Vận Phong rồi nói: – Tôi đọc những tờ báo hôm
nay mà có chút không yên, thấy anh quay về thì đến nhờ một chút.

Chử Vận Phong nhìn thoáng qua tờ báo, sau đó đặt tờ báo xuống bàn, dùng giọng
không quan tâm nói: – Tôi đã xem qua tờ báo này rồi.

Diêu Trung Tắc biết rõ hành vi này của Chử Vận Phong cũng không phải là cố ý
qua loa mình, tuy hắn và Chử Vận Phong mỗi ngày đều xử lý nhiều việc, thế
nhưng gió thổi cỏ lay ở bên ngoài thì bình thường chẳng đáng quan tâm. Bọn họ
đều có nguồn phát thông tin của riêng mình, nếu như Chử Vận Phong không biết
thì mới là kỳ quái.

– Chủ tịch Chử, tôi biết bên dưới có chút quá phận, thế nhưng nếu nắm bắt lấy
nó mà không tha, như vậy là bất lợi cho quá trình phát triển của tỉnh Nam
Giang. Dù sao ổn định cũng là quan trọng nhất, là yếu tốt chủ yếu nhất. Diêu
Trung Tắc biết rõ Chử Vận Phong là người đại trí tuệ, vì vậy mà Diêu Trung Tắc
lựa chọn đi thẳng vào vấn đề, thế là dứt khoát nói ra ý nghĩ của mình.

Chử Vận Phong nghe lời của Diêu Trung Tắc thì cũng không lập tức trò chuyện,
lão khẽ dựa lưng lên phía sau, có chút trầm ngâm. Diêu Trung Tắc cũng không
ngại biểu hiện của Chử Vận Phong, dù sao thì bọn họ cũng không phải là những
người mới. Chử Vận Phong nếu không suy xét một chút, như vậy mới có chút không
nỡ.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter