Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1634: Hừ, cuối cùng đều là người thông minh.


Vương Tử Quân căn bản hiểu rất rõ nội dung của phương án này, dù sao thì
phương án cũng được xây dựng dựa theo ý chỉ của mình. Hắn cầm phương án nhìn
qua, sau đó nhìn Triệu Kỳ Tường nói: – Trưởng phòng Kỳ Tường, lần này tuyển
chọn sinh viên làm nhân viên nhà nước, đây chính là lần đầu tiên tỉnh Nam
Giang chúng ta tiến hành sự kiện này. Vì đảm bảo hạng mục công tác này được
triển khai mở rộng tốt, chúng ta nhất định phải kiên trì công khai, công bình
và công chính.

– Muốn đảm bảo công khai công chính một cách tốt nhất, như vậy ngoài phương
diện nghiêm khắc tọa trấn, còn có thể chọn ra vài biện pháp, ví dụ như thi
trên đất khách. Tất nhiên điều này sẽ liên quan đến phương diện nhân vật lực,
nhưng ý kiến của tôi thì thi viết được tiến hành ở bản địa, còn phỏng vấn thì
nhất định phải thực hiện trên đất khách.

Triệu Kỳ Tường nhìn Vương Tử Quân phủ quyết một phần phương án mà khóe môi có
hơi co giật, cuối cùng đành phải nuốt ý kiến của mình xuống.

Triệu Kỳ Tường sở dĩ bỏ qua bộ phận này, vì chủ yếu cảm thấy nên làm giảm bớt
thành phẩm khi tổ chức thi tuyển. Dù sao thì phỏng vấn trên đất khách cũng làm
cho thành phẩm khi tìm được một cán bộ nhà nước là khá cao, nhưng bây giờ
Vương Tử Quân căn bản là càng lúc càng cường thế, hắn cảm thấy ngoài việc chấp
hành thì căn bản không có gì để phản bác.

Trong công tác khảo hạch cuối năm thì hắn là người đứng đầu tổ giám sát đi đến
thành phố Lộc Hồ, nhưng kết quả ở thành phố Lộc Hồ lại làm Triệu Kỳ Tường
không chút thoải mái. Tuy cũng không có người đề xuất nghi vấn với công tác
của hắn, thế nhưng những lời nghị luận sau lưng vẫn rơi vào tai hắn, có người
nói hắn đang cố ý châm chước bỏ qua cho Lộc Hồ.

Với tính cách của Triệu Kỳ Tường, nếu như không có chuyện như vậy, tất nhiên
sẽ là cây đứng thẳng không sợ bóng lệch. Nhưng đáng tiếc là chính hắn thật sự
có vài thứ không nói rõ ở sự kiện này, tuy Vương Tử Quân giống như không phát
hiện ra, thế nhưng dù sao thì cán dao cũng nằm trong tay người khác, thế cho
nên khoảng thời gian này an phận hơn rất nhiều.

– Trưởng phòng Vương, tôi sẽ để cho văn phòng sửa chữa lại một chút. Triệu Kỳ
Tường thu văn kiện lại rồi khẽ nói.

Vương Tử Quân căn bản gật đầu với Triệu Kỳ Tường, hắn nhìn Triệu Kỳ Tường rời
đi mà không khỏi thở dài một hơi. Triệu Kỳ Tường có chút hành vi mờ ám, sao có
thể gạt được ánh mắt của hắn? Nhưng hắn cũng không muốn quá so đo với đối
phương, vì nước trong không có cá, người theo sát bên cạnh sẽ không có tương
lai, hắn cũng không phải hạng người chú ý tính toán chi li. Tất nhiên đây cũng
xem như là một cơ hội, nếu như Triệu Kỳ Tường sau này vẫn tiếp tục không thay
đổi hối cải, như vậy Vương Tử Quân sẽ tuyệt đối không nhân nhượng, sẽ cho đối
phương rời khỏi phòng tổ chức tỉnh ủy.

Khi Vương Tử Quân đưa Du Giang Vĩ vào trong quán trà, lúc này trưởng phòng tổ
chức Lưu Giang Đào của thành phố Đông Hồng sắp bị điều động đến nhận công tác
tương tự ở thành phố Ngân Bằng đang đợi trên bậc cầu thang, khi thấy xe của
Vương Tử Quân đi đến thì nhanh chóng tiến lên đón chào.

Tuy vẻ mặt của Lưu Giang Đào là khá bình tĩnh ung dung, thế nhưng Vương Tử
Quân nhìn những vết mồ hôi trên áo sơ mi trắng của Lưu Giang Đào, hắn thầm
nghĩ có lẽ Lưu Giang Đào bây giờ đang cực kỳ sốt ruột.

Trước khi đến thì Vương Tử Quân đã nói với Đậu Minh Đường là nên đến một mình,
thế nhưng bây giờ thấy Lưu Giang Đào đứng bên ngoài với ánh mắt trông mong,
thế là hắn nhanh chóng hiểu rõ ý nghĩa của nó là gì.

Đậu Minh Đường cũng là một người rõ ràng mạch lạc, bánh ít đi bánh quy lại,
nếu đối phương đã sắp xếp diễn như vậy thì Vương Tử Quân cũng không nên níu
giữ không tha, nếu không thì mình biểu hiện quá hẹp hòi, ánh mắt thế cục quá
hẹp. Vì vậy khi thấy Lưu Giang Đào tiến lên chào đón thì Vương Tử Quân nhiệt
tình vươn tay nói: – Trưởng phòng Giang Đào, làm phiền anh phải chờ chỗ này
rồi.

Lưu Giang Đào nhìn gương mặt tươi cười của Vương Tử Quân, trong long thật sự
có hàng ngàn hương vị khác thường. Trước đó vài ngày hắn khờ dại chơ rằng vị
thủ trưởng nhỏ tuổi này không làm gì được mình, không ngờ đến bây giờ đã thay
đổi quá lớn, vì chuyện này mà lãnh đạo của mình là Đậu Minh Đường phải tự mình
đi đến đây với mình.

Lưu Giang Đào không phải là một người chỉ biết tức giận, hắn biết rõ mình
trong chốn quan trường thì không thích hợp có cá tính quá căng cứng, khi cần
cúi đầu thì phải cúi đầu, anh phải biết vâng lời, biết cúi người, nếu không
thì xem như kết thúc đường làm quan.

Lần này Lưu Giang Đào đi đến thành phố Ngân Bằng, hắn biến thành một kẻ cô đơn
nơi đất khách, gần đây quan hệ giữa thành phố Đông Hồng và Ngân Bằng là cực kỳ
căng thẳng, thế cho nên đãi ngộ của hắn ở thành phố Ngân Bằng chắc chắn kém xa
Đông Hồng.

Tuy Đậu Minh Đường vẫn sẽ giúp đỡ hắn, thế nhưng dù sao thì nơi kia cũng xa
rời tầm tay của Đậu Minh Đường. Tuy Đậu Minh Đường là thường ủy tỉnh ủy, thế
nhưng phạm vi công tác chủ yếu là thành phố Đông Hồng, mà vị lãnh đạo thành
phố Ngân Bằng kia cũng không thèm nể mặt Đậu Minh Đường.

Nếu như Lưu Giang Đào không muốn bị cho ra rìa ở thành phố Ngân Bằng, hắn cần
phải tìm một người khác có lực lượng để chèo chống cho mình. Người thích hợp
chèo chống nhất vào lúc này căn bản không nghi ngờ chính là trưởng phòng tổ
chức Vương Tử Quân đang cực kỳ có quyền uy trong tỉnh ủy.

Nhưng Lưu Giang Đào cũng hiểu độ nặng của mình, hắn đi báo cáo với Vương Tử
Quân thì chỉ sợ sẽ bị mất mặt, nhưng không báo cáo công tác thì căn bản không
còn phương pháp nào tiếp xúc với Vương Tử Quân.

Khi Lưu Giang Đào đang bàng hoàng bất lực thì Đậu Minh Đường vung tay kéo. Tuy
biết rõ Vương Tử Quân bây giờ mới đến nhưng Đậu Minh Đường lại để hắn chờ bên
ngoài từ nửa giờ trước, nhưng hắn không oán hận, ngược lại còn cảm thấy mang
ơn lãnh đạo của mình. Hắn ý thức được bây giờ mình tiếp nhận trừng phạt nhỏ
này, sau này sẽ càng dễ dàng vượt qua kiểm tra.

Lưu Giang Đào nhiệt tình bắt tay Vương Tử Quân, sau đó không khỏi dùng giọng
cung kính nói: – Trưởng phòng Vương, bí thư Đậu đang pha trà ngon ở bên trên,
đang mong muốn được chia xẻ với ngài.

Thành phố Vân Mặc ở phía tây nam, kinh tế không quá phát đạt nhưng bốn mùa như
mùa xuân làm cho thành phố này phát triển du lịch rất náo nhiệt. Vương Tử Quân
từ trên máy bay đi xuống, hắn cảm nhận được bầu không khí ấm áp và thanh tân,
căn bản tốt hơn rất nhiều so với thành phố Đông Hồng.

Lần này Vương Tử Quân đến thành phố Vân Mặc là vì có lời mời, hắn cũng không
phải đến tham gia họp, chủ yếu là vì mừng thọ Hách lão gia tử.

Hách lão gia tử năm xưa là chiến hữu của Vương lão gia tử, nhưng hai người bị
phân công đến hai địa phương khác nhau, lúc này thế hệ sau của Hách lão gia tử
đang liên tục điêu linh, căn bản cũng không có được vài người trong quan
trường. Nói đến chuyện mừng thọ, căn bản Vương Quang Vinh đến mới xem như là
có thành ý nhất, nhưng Vương Quang Vinh đang gánh chịu công tác làm đại thư ký
cho Lâm Trạch Viễn, thế nên căn bản là không có thời gian, lúc này đang cùng
Lâm Trạch Viễn đi sang Châu Âu.

– Chị ở chỗ này. Trong điện thoại truyền đến một giọng nói trong trẻo, âm
thanh có mang theo vài phần kích động khi mà lâu ngày mới được gặp lại. Vương
Tử Quân nhận điện thoại rồi nhìn chung quanh theo bản năng, chợt thấy Trương
Lộ Giai mặc váy dài màu trắng đang đứng cách đó không xa, đang vui mừng vẫy
tay với mình.

Từ sau khi rời khỏi tỉnh Sơn Nam thì Vương Tử Quân và Trương Lộ Giai căn bản
ít được gặp mặt nhau, mặc dù phương diện tình cảm cũng không vì khoảng cách mà
bất hòa, thế nhưng gặp lại cũng không quá thân mật khăng khít như trước.

Lần này Vương Tử Quân đến tham dự lễ mừng thọ Hách lão gia tử sớm hơn một ngày
cũng là vì lời đề nghị của Trương Lộ Giai. Mặc dù bản thân Trương Lộ Giai chưa
từng nói với hắn điều gì khác, thế nhưng hắn vẫn từ con đường của mình mà biết
được vài năm qua nàng luôn không vui vì chuyện hôn nhân của mình. Chỉ cần có
người nói giới thiệu đối tượng cho nàng, nàng sẽ nhanh chóng giữ im lặng và
tránh đi rất xa.

Mặc dù Trương Lộ Giai không muốn kết hôn với nguyên nhân là gì thì Vương Tử
Quân hiểu rất rõ, nhưng căn cứ vào tuổi tác thì Trương Lộ Giai lớn hơn hắn,
càng như vậy thì Trương Lộ Giai giống như không thể chờ đợi thêm được.

Vương Tử Quân tràn đầy cảm giác áy náy với một người luôn đứng sau lưng như
người chị, hơn nữa còn cực kỳ yêu thương mình như Trương Lộ Giai. Hắn nhanh
chóng tiến lên, đi đến bên cạnh Trương Lộ Giai rồi cười nói: – Chị đến từ khi
nào vậy?

– Vừa đến chưa được bao lâu. Trương Lộ Giai nói rồi nhìn thoáng qua va li nhỏ
ở sau lưng Vương Tử Quân: – Đây không phải chỗ nói chuyện, chị có lái xe đến,
chúng ta đi thôi.

Mặc dù đã từng lấy chồng nhưng Trương Lộ Giai chưa từng sinh con, lần này gặp
mặt rõ ràng cực kỳ chú ý cách ăn mặc, tuy nhìn qua thì có vẻ rất quý phái, thế
nhưng vẫn rất chói lọi.

Lần này Vương Tử Quân đến với tư cách cá nhân, thế cho nên cũng không có mấy
người biết rõ hắn đi đến thành phố Vân Mặc. Trên đường đi đến bãi đậu xe thì
Trương Lộ Giai cũng không nói nhiều lắm, nhưng ánh mắt không chịu dời khỏi
người Vương Tử Quân, giống như có bộ dạng không vui không giận.

– Đây là xe của chị sao? Vương Tử Quân thấy cách đó không xa là một chiếc
Hummer, thế là không khỏi giật mình hỏi.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter