Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1641: Phát triển quá nhanh.


Nếu như Đảng Hằng đến, như vậy phải sắp xếp cho một vị trí giám đốc sở. Tuy
Vương Tử Quân đã nắm chắc phòng tổ chức tỉnh ủy trong tay, muốn lấy cho Đảng
Hằng một vị trí lãnh đạo thành phố cũng không là quá khó, thế nhưng đối với
Đảng Hằng nếu chạy đến một tỉnh cạnh tranh dữ dội về kinh tế như Nam Giang
cũng không phải chuyện tốt, còn không bằng làm một nhân vật xuất chúng để dễ
dàng phát triển hơn trong tỉnh Sơn Nam.

– Là ai đề xướng các anh đến Nam Giang học tập vậy? Vương Tử Quân nhấp một
ngụm trà rồi khẽ hỏi Đảng Hằng.

Đảng Hằng lần này đến tỉnh Nam Giang chính là một hoạt động trao đổi học tập
của phòng tổ chức tỉnh ủy Sơn Nam, đi theo hắn còn có các vị trưởng phòng tổ
chức thị ủy trong tỉnh, còn có cả trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy dẫn đội ngũ.
Người dẫn đội ngũ tổ chức tỉnh Sơn Nam đến Nam Giang chính là lãnh đạo mới của
khối tổ chức tỉnh, là Lý Dật Phong.

– Là trưởng phòng Lý đề nghị. Đảng Hằng cũng không giấu diếm Vương Tử Quân ở
sự kiện này, hắn vừa đến Nam Giang thì nhanh chóng tìm đến báo danh với Vương
Tử Quân. Thứ nhất là cùng lãnh đạo gặp mặt sau thời gian dài không liên hệ,
trong lòng có vài phần tưởng niệm; thứ hai chính là đến báo cáo tư tưởng với
Vương Tử Quân, nói rõ những ý nghĩ và mục đích của đoàn tỉnh Sơn Nam khi đến
học tập trao đổi kinh nghiệm lần này, cũng để cho trưởng phòng Vương dễ dàng
chuẩn bị.

Lý Dật Phong cũng xem như là một người quen mà Vương Tử Quân sớm tiếp xúc ở
tỉnh Sơn Nam. Khi hắn đi vào Sơn Nam thì Lý Dật Phong còn là chủ tịch thành
phố An Dật, sau đó trở thành bí thư thị ủy, bây giờ từ vị trí bí thư thị ủy
tiến lên trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy.

Vương Tử Quân có vài năm làm thuộc hạ của Lý Dật Phong, nhưng khi đó quan hệ
giữa hắn và Lý Dật Phong là khá bình thường, sau khi Vương Tử Quân rời khỏi
Sơn Nam thì mối quan hệ này dần phai nhạt.

– Vị trưởng phòng Lý kia cũng chuẩn bị cải cách nhân sự tỉnh Sơn Nam sao?
Vương Tử Quân uống một ngụm trà rồi khẽ cười nói.

– Điều này cũng không nghe nói, nhưng tôi cảm thấy trưởng phòng Lý thật sự
muốn mượn xu thế cải cách để cho ra chút điều chỉnh và thay đổi, nếu không thì
khó thể nào làm vững chắc địa vị của anh ấy hiện tại. Khi mà Đảng Hằng được
tôi luyện nhiều năm trên vị trí trưởng phòng tổ chức thị ủy, phương diện tiếp
thu ý đồ của lãnh đạo càng được đề cao hơn. Cho dù bình phán về lãnh đạo trực
tiếp thế nhưng cũng nói trúng tim đen mà không chút khiếp đảm.

Vương Tử Quân cười cười, hắn hiểu ý nghĩ của trưởng phòng Lý. Tuy tâm tư hiệu
quả và lợi ích của Lý Dật Phong khá mạnh, thế nhưng ít nhất đối phương cũng đã
đến Nam Giang, thế cho nên cũng thấy được đối phương có một mặt tích cực.

Thế cục ở tỉnh Sơn Nam khác biệt với Nam Giang, nhưng phương diện cải cách
nhân sự căn bản là xu hướng phát triển, Lý Dật Phong muốn nhân cơ hội này để
dựng lên quyền uy của mình trong tỉnh Sơn Nam, rõ ràng là một hành vi nhất cử
lưỡng tiện.

Khi Vương Tử Quân đang trầm ngâm thì điện thoại trên bàn làm việc chợt vang
lên, Vương Tử Quân nhìn thoáng qua dãy số gọi đến, là một dãy số xa lạ trong
tỉnh Sơn Nam. Hắn trầm ngâm giây lát, sau đó khoát tay áo với Đảng Hằng, lại
cầm điện thoại lên cười nói: – Chào ngài, tôi là Vương Tử Quân.

– Ha ha ha, trưởng phòng Tử Quân, đã lâu rồi không gặp, bây giờ ngài rõ ràng
là quá xuân phong đắc ý rồi. Tôi đến tìm ngài để học hỏi kinh nghiệm, tôi là
Lý Dật Phong. Điện thoại vừa nối thông thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng
nói thân mật của Lý Dật Phong.

Mặc dù khi ở tỉnh Sơn Nam không có nhiều kết giao với Lý Dật Phong, thế nhưng
bây giờ Vương Tử Quân ở Sơn Nam, hắn lại không thể nào bất hòa khách sáo với
Lý Dật Phong. Dù thế nào thì trước kia Lý Dật Phong vẫn là thượng cấp của hắn.

Lần này đám người Đảng Hằng chạy đến, Vương Tử Quân đang tổ chức công tác thi
tuyển cán bộ công chức, vì vậy công tác tiếp đón đoàn người Lý Dật Phong được
giao cho phó phòng thường vụ phòng tổ chức Long Điền Hỉ.

Khi nhóm người Lý Dật Phong xuống máy bay thì Vương Tử Quân có gọi điện thoại
nói vài lời bày tỏ sự áy náy của mình, cũng chuẩn bị cho ngày mai gặp mặt Lý
Dật Phong, không ngờ bây giờ Lý Dật Phong lại gọi điện thoại đến.

– Chào lão lãnh đạo, chúng ta thật sự đã lâu không gặp, hôm nay đáng lý ra
tôi phải đến sân bay đón ngài, nhưng tạm thời có chút chuyện, bí thư Thừa Dân
để tôi nắm chắc xử lý, thế cho nên kính mong ngài tha thứ cho. Vương Tử Quân
ngoài miệng thì chào hỏi Lý Dật Phong, thế nhưng cũng không quên giải thích vì
sao hôm nay không đi nghênh đón đối phương.

Thực tế thì chuyện nghênh đón này là thế nào, Vương Tử Quân và Lý Dật Phong
căn bản đều hiểu rõ trong lòng. Trong thể chế có quy luật bất thành văn ở
phương diện quy cách nghênh đón, không thể nào huy động nhân lực vượt qua
được. Vương Tử Quân chăm chú giải thích như vậy chỉ là biểu hiện thái độ lấy
lòng của mình.

– Trưởng phòng Vương, nhà của anh ở trong khu thường ủy tỉnh ủy có phải
không? Tôi chuẩn bị đến nhà anh quấy rầy một chút, anh cũng không phải không
chào đón đấy chứ? Sau khi nói đùa vài câu thì Lý Dật Phong khẽ cười hỏi.

Lý Dật Phong và Vương Tử Quân có vị trí như nhau ở hai tỉnh Sơn Nam và Nam
Giang, lúc này Lý Dật Phong chủ động đến nhà thăm hỏi Vương Tử Quân, nhìn từ
phương diện nào đó rõ ràng là chủ động sơn son thiếp vàng lên mặt Vương Tử
Quân.

Vương Tử Quân căn bản không thể nào đồng ý, vì nếu như vậy sẽ không quá tôn
trọng lão lãnh đạo của mình. Hắn cười cười nói: – Lão lãnh đạo, năm xưa tôi có
thể phát triển tốt căn bản không thể nào xa rời sự giúp đỡ mạnh mẽ của ngài.
Bây giờ tôi mới quay về thành phố, đang chạy về phía khách sạn, ngài cứ nghỉ
ngơi một chút, mười phút sau tôi sẽ đến.

Lý Dật Phong mở miệng từ chối một phen, sau đó mới cúp điện thoại.

Vương Tử Quân đặt điện thoại xuống, hắn nói với Đảng Hằng: – Vốn chuẩn bị về
nhà uống với anh vài ly, bây giờ trưởng phòng Lý lại gọi điện thoại đến, xem
ra tôi còn phải đi qua cửa ải của lão lãnh đạo trước cái đã.

Tuy Vương Tử Quân ngoài miệng nói rất thân thiết nhưng Đảng Hằng nghe và cảm
thấy có chút hương vị không quan tâm. Lý Dật Phong là người mới lên làm trưởng
phòng tổ chức chưa lâu, thế nhưng cũng là một người có thể dậm châm làm chấn
động Sơn Nam.

Rất nhiều cán bộ cùng thời với Vương Tử Quân căn bản kính sợ Lý Dật Phong một
phép, nhưng Vương Tử Quân lại không giống người thường, hắn gọi Lý Dật Phong
là lão lãnh đạo cực kỳ thoải mái. Cảm giác ngang hàng càng thể hiện vị trí
ngang hàng giữa Vương Tử Quân và Lý Dật Phong.

Khi Đảng Hằng chuẩn bị lên tiếng thì điện thoại đi động vang lên, hắn nhìn
thoáng qua số điện thoại gọi đến, thế là cười cười nói với Vương Tử Quân: – Là
trưởng phòng Lý.

Vương Tử Quân khẽ gật đầu, tỏ ý cho Đảng Hằng nghe điện thoại. Sau khi bấm nút
nghe thì bên kia vang lên giọng nói của Lý Dật Phong: – Trưởng phòng Đảng
Hằng, tôi là Lý Dật Phong, lát nữa trưởng phòng Tử Quân sẽ đến, tôi và anh đi
ra nghênh đón.

Mặc dù là sắp xếp công tác thế nhưng lời nói của Lý Dật Phong lại có vài phần
nịnh nọt, điều này làm cho Đảng Hằng cảm thấy cực kỳ hưởng thụ. Hắn chắc chắn
không bước lên con thuyền của Lý Dật Phong, thế nhưng hắn cũng không muốn đắc
tội với đối phương. Đắc tội với lãnh đạo trực tiếp của mình là hành vi ngu
dốt, huống chi Đảng Hằng là người có tâm tư kín đáo, căn bản cũng không muốn
làm ra những việc lỗ mãng.

Đảng Hằng sảng khoái đồng ý, sau khi nghe Lý Dật Phong bên kia cúp điện thoại
thì Đảng Hằng mới nói: – Trưởng phòng Vương, vừa mới nhận được điện thoại của
trưởng phòng Lý, yêu cầu tôi cùng anh ấy đi đón ngài đại giá quang lâm.

Vương Tử Quân cười cười nói: – Tôi cho người đưa anh đi trước, một lúc sau tôi
sẽ đi.

Vì thời gian khẩn cấp nên Đảng Hằng cũng không dám trì hoãn thời gian, hắn
nhanh chóng chạy vội xuống lầu. Dù nói ở phương diện tâm lý thì Đảng Hằng tình
nguyện trò chuyện nhiều hơn với Vương Tử Quân, thế nhưng hắn còn nhiều thời
gian khảo sát ở Nam Giang, nếu thừa cơ hội này để nối gần quan hệ với lãnh đạo
hơn, hắn căn bản sẽ rất thích thú.

Mười phút sau thì Vương Tử Quân đi đến cửa chính của khách sạn Nam Giang, lúc
này hắn thấy Lý Dật Phong đem theo Đảng Hằng và một người đàn ông hơn ba mươi
tuổi đứng đón ở đại sảnh khách sạn.

Lý Dật Phong bây giờ không khác gì khi Vương Tử Quân rời khỏi tỉnh Sơn Nam,
ngoài trừ mập hơn một chút so với khi là thường ủy tỉnh ủy, bí thư thị ủy, thế
nhưng trên cơ bản thì không có thay đổi gì quá lớn.

Khi nhìn thấy Vương Tử Quân thì Lý Dật Phong nở nụ cười vui vẻ, mà Vương Tử
Quân cũng nhanh chóng vươn hai tay nói: – Chào lão lãnh đạo, chào mừng ngài
đến tỉnh Nam Giang kiểm tra chỉ đạo công tác.

Lý Dật Phong vừa bắt tay với Vương Tử Quân vừa cười nói: – Trưởng phòng Tử
Quân, chỉ đạo công tác thì không dám, chúng tôi lần này đến Nam Giang chủ yếu
là học tập kinh nghiệm. Anh là lãnh đạo từ tỉnh Sơn Nam đi ra, anh cũng không
nên cất giấu không chịu chia xẻ với nhà mẹ đẻ của mình được.

Trí nhớ của Vương Tử Quân với Lý Dật Phong chủ yếu là khi đối phương còn công
tác ở thành phố An Dật, khi đó Lý Dật Phong căn bản khá lạnh lùng, thế cho nên
khai hai người là thường ủy tỉnh ủy, vì công tác ở hai thành phố khác nhau nên
cũng không kết giao nhiều. Lúc này Lý Dật Phong tỏ ra nhiệt tình càng làm cho
Vương Tử Quân cảm thấy câu nói “người hai mặt” căn bản là rất đúng.

Hai người bắt tay trò chuyện với nhau, Lý Dật Phong chỉ vào Đảng Hằng rồi nói:
– Trưởng phòng Vương, đây là bộ hạ cũ của anh, cũng không cần tôi giới thiệu
nữa.

– Trưởng phòng Lý, ngài nói những lời này là không đúng, phải nói là hai
chúng tôi đều là bộ hạ cũ của ngài. Vương Tử Quân vừa bắt tay Đảng Hằng vừa
mỉm cười nói.

Mặc dù biết những lời này của Vương Tử Quân không thể coi là thật, thế nhưng
ôột người cường thế như Vương Tử Quân lại tỏ ra khiêm tốn với mình, điều này
làm cho Lý Dật Phong cảm thấy rất mỹ mãn. Lúc này hắn cười cười nói với Vương
Tử Quân: – Trưởng phòng Tử Quân, đây không phải chỗ nói chuyện, chúng ta lên
lầu rồi nói sau.

Vương Tử Quân căn bản rất muốn biết người đứng sau Lý Dật Phong là ai, thế
nhưng thấy Lý Dật Phong không giới thiệu, hắn nghĩ đó là thư ký của Lý Dật
Phong, nhưng lại cảm thấy kỳ quái vì người này có vẻ quen quen.

Thật ra không phải chỉ là Vương Tử Quân có tâm tư muốn chào hỏi vị thư ký kia
của Lý Dật Phong, mà vị thư ký kia cũng có ý nghĩ như vậy.

Thư ký của Lý Dật Phong tên là Đổng Hải Xuyên, chính là vị thư ký cuối cùng
của Lý Dật Phong khi công tác trên vị trí chủ tịch thành phố An Dịch. Khi hắn
làm thư ký cho Lý Dật Phong, lúc đó Vương Tử Quân còn là chủ tịch huyện bên
dưới.

Khi đó Đổng Hải Xuyên làm thư ký cho Lý Dật Phong, hắn căn bản thích xưng anh
em với những vị bí thư và chủ tịch huyện bên dưới. Nhưng vì Vương Tử Quân
không có quan hệ với Lý Dật Phong, thế cho nên mối quan hệ giữa hắn và Vương
Tử Quân cũng rất ảm đạm.

Khi đó Đổng Hải Xuyên cảm thấy không phục một vị chủ tịch huyện trẻ tuổi như
Vương Tử Quân, hơn nữa hắn còn chuẩn bị để mình vượt qua người này. Hắn nhớ
mang máng là khi đó có một đợt tập trung hoạt động, khẩu hiệu chính là đẩy
mạnh học tập, khi đó làm hắn có ấn tượng rất sâu. Những người hành tẩu trong
quan trường nào không có ai muốn triển khai mở rộng công tác của mình? Thế
nhưng chưa chắc là có vị lãnh đạo nào học tập tốt được.

Đổng Hải Xuyên nghĩ chỉ cần vài năm mà thôi, chỉ cần mình được chủ tịch Lý tán
thưởng, vài năm sau sẽ không khó đi xuống làm chủ tịch huyện.

Nhưng làm cho Đổng Hải Xuyên mở rộng tầm mắt chính là vài năm qua đi mà lý
lịch chính trị của hắn vẫn như trước, vẫn là thư ký cho Lý Dật Phong, còn
Vương Tử Quân đã không còn là Vương Tử Quân của ngày nào. Phải nói là vài năm
qua hắn phát triển rất khó hiểu, vì mỗi lần hắn cảm thấy vị trí ngay trước
mặt, chỉ cần với tay là có được, thế nhưng dù hắn cố gắng thế nào thì vị trí
kia vẫn chạy đi, nhưng khoảng cách chỉ là một bước ngắn, hắn vẫn căn bản không
thể nào nắm giữ được.

Nếu như nói năm xưa Đổng Hải Xuyên sinh ra cảm giác ngạo mạn vì ngang hàng với
Vương Tử Quân, nhưng bây giờ Vương Tử Quân đã đi quá xa, là một tồn tại mà hắn
chỉ có thể đứng bên dưới nhìn lên ngưỡng mộ mà thôi.

Dù sao Vương Tử Quân cũng đã là trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy Nam Giang, ở góc
độ nào đó thì xem như đã vượt qua độ cao của Lý Dật Phong.

– Chào anh, tôi là Du Giang Vĩ của phòng tổ chức tỉnh ủyNam Giang, rất vui
được gặp anh, có chuyện gì ngài cứ liên lạc với tôi. Khi Đổng Hải Xuyên đang
cảm thấy khổ sở, người trẻ tuổi đi theo sau lưng Vương Tử Quân chợt dùng giọng
lễ phép mà không thiếu nhiệt tình nói với hắn.

Dù anh là quan viên hay thương nhân, nếu anh là một nhân vật có thân phận,
trên người ít nhất cũng có một dấu ấn, cho dù là người thường nhìn vào cũng
nhìn ra được. Đổng Hải Xuyên vì tính chất công tác mà gặp qua vô số người, tuy
nói người kia giới thiệu rất an phận, thế nhưng hắn hiểu người này căn bản một
tấc không rời với Vương Tử Quân. Người này luôn bảo trì khoảng cách nửa bước
với Vương Tử Quân, ngay cả những chi tiết nhỏ cũng được chú ý thấu đáo, thế
cho nên rõ ràng là thư ký của Vương Tử Quân. Nghĩ đến phương diện mình tuy
không thể kết giao với Vương Tử Quân, thế nhưng lại có thể làm tốt công tác
với thư ký của Vương Tử Quân, điều này cũng không tồi, hắn chợt cười nói: –
Tôi là Đổng Hải Xuyên, chào anh.

Sự kiện xen kẽ giữa Đổng Hải Xuyên và Du Giang Vĩ căn bản không làm ảnh hưởng
đến sự kiện Lý Dật Phong gặp mặt Vương Tử Quân. Sau khi Lý Dật Phong ngồi vào
vị trí của mình, hắn cũng không nói đến chuyện công tác, trọng điểm nhắc lại
những ngày tháng ở thành phố An Dịch. Tất nhiên trong quá trình này hắn nói
nhiều nhất đến sự lãnh đạo của bí thư Trịnh Đông Phương, đã học được nhiều
điều.

Đồng thời cũng tán dương bí thư Trịnh Đông Phương đã cho ra nhiều cống hiến
với thành phố An Dịch, nếu như người không biết sẽ cho rằng hắn phối hợp công
tác cực kỳ thân mật với Trịnh Đông Phương ở thành phố An Dịch.

Nhưng những thứ này cũng không quan trọng, chủ yếu là lúc này Lý Dật Phong nói
như vậy rõ ràng là muốn dựng lên mối quan hệ mật thiết với Vương Tử Quân. Vì
năm xưa Vương Tử Quân là một thành viên thủ hạ cực kỳ có khả năng của Trịnh
Đông Phương.

Hai người nói cười một lúc, sau đó rượu và thức ăn được dâng lên. Khi Vương Tử
Quân kính Lý Dật Phong hai ly, Lý Dật Phong cũng nâng ly lên nói: – Trưởng
phòng Tử Quân, rồng đặt nơi nào cũng là rồng, trước đó khi cậu đến Nam Giang
thì có người còn nói chuyến đi này không rõ là phúc hay họa, nhưng trong mắt
tôi thì dù cậu đến nơi nào đều có thể công tác xuất sắc, vì hoàn cảnh là nhân
tố bên ngoài thế nhưng nhân tài mới là nhân tố quyết định.

– Lúc này tỉnh Nam Giang đang hừng hực khí thế cải cách nhân sự, điều này làm
cho tỉnh Sơn Nam rất hâm mộ. Lúc này đang vào xu thế cải cách cấp bách, kính
mong trưởng phòng Vương giúp đỡ nhiều hơn cho công tác cải cách nhân sự của
tỉnh Sơn Nam.

Vương Tử Quân cảm thấy có chút đỏ mặt vì lời tán dương của Lý Dật Phong, cũng
không phải là hắn cảm thấy mình không đảm đương nổi, chủ yếu là Lý Dật Phong
nói quá rõ ràng.

Vương Tử Quân uống cạn ly với Lý Dật Phong, lúc này mới cười nói: – Lão lãnh
đạo, ngài nói vậy là quá rối. Nam Giang cải cách nhân sự căn bản là triển khai
mở rộng dưới sự lãnh đạo của bí thư Diệp và chỉ đạo của hội nghị thường ủy,
tôi cũng không dám tự ngạo kể công, như vậy là mua danh chuộc tiếng. Nhưng có
một phương diện tôi có thể đảm bảo với ngài, đó là chỉ cần những gì Nam Giang
đã dùng thực tế chứng minh thì lão lãnh đạo cứ đưa đi, tôi tuyệt đối không che
giấu.

Lý Dật Phong cười hai tiếng, sau đó mới bỏ qua đề tài này.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter