Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1661: Thất bại và thành công.


Lưu Nhị căn bản còn có chút tôn kính khi đối diện với ông Lý, thế nhưng lại
căn bản không thèm quan tâm đến Lý Kiếm Tú. Hắn nhìn qua Lý Kiếm Tú rồi cười
cười nói: – Tú Tài, muốn đánh nhau với tôi sao? Tôi nói cho cậu biết, khi còn
nhỏ thì tôi chấp cậu hai người, bây giờ thì cậu lại càng không chịu được.

Lưu Nhị nói đến đây cũng không chờ Lý Kiếm Tú mở miệng, hắn nhanh chóng nói
tiếp: – Ông Lý, lúc này mọi người đang rất bận rộn, cháu cũng không muốn đến
đây nói chuyện vòng quanh. Tòa nhà Đế Hanh chính là hạng mục do đích thân bí
thư thị ủy nắm quyền thống soái, cảm thấy chỉ bằng vài người các ông có thể
chống đỡ được sao? Tôi nói cho các người biết, cánh tay không lay được đùi,
ông thành thật ký cho tôi, sau đó nhận tiền bồi thường rồi đi làm gì thì làm.

– Chút tiền bồi thường của các người có thể làm cho người ta sống được sao?
Lý Kiếm Tú vừa rồi bị Lưu Nhị nói móc, bây giờ mặt căn bản là đỏ bừng. Lúc này
nghe thấy Lưu Nhị nói như vậy thì cũng cố gắng phản bác.

Lưu Nhị cười cười nói: – Tú Tài, tiêu chuẩn đề bù là do tuyến trên quy định,
anh không đồng ý cũng phải tiếp nhận, mà không đồng ý cũng không làm ra trò
trống gì. Không phải Lưu Lão Nhị tôi không nể mặt anh, nhưng căn bản là người
bên trên không nể mặt anh.

– Đồng thời tôi nói cho anh biết, nên thành thật dọn nhà đi là vừa. Tuyến
trên vừa cho ra quyết định khởi công, dù anh có như thế nào thì cũng chỉ toi
công mà thôi.

– Tôi cũng không tin không có chỗ nào nói lý, chúng tôi bán căn hộ này cũng
có thể được bảy tám trăm ngàn, các người chỉ ném ra vài chục ngàn là xong sao?
Nào có chuyện như vậy? Hôm nay tôi nói thẳng thừng, nhà của tôi ở đây, tôi
không chuyển đi đâu cả. Lý Kiếm Tú càng nói càng nóng nảy, nhưng Lưu Nhị cũng
không thèm quan tâm. Lúc này ánh mắt của hắn chủ yếu rơi lên người của Mạc
Tiểu Bắc, giống như đang nhìn vào một mâm cơm cực kỳ thịnh soạn, chảy cả nước
miếng.

Vương Tử Quân căn bản nổi giận với ánh mắt không thèm kiêng nể gì của Lưu Nhị,
hắn cũng không nhịn được. Hắn nhìn thoán qua Lưu Nhị, sau đó thản nhiên nói: –
Sự việc đã xong rồi, mời anh về thôi.

Lưu Nhị nhìn thoáng qua Vương Tử Quân, sau đó cười hì hì dùng giọng tà ác nói:
– Tôi tưởng là đại thần nơi nào, thì ra cũng chỉ là một cậu em mà thôi. Tôi
nói cho cậu biết, chỗ này không có chuyện của cậu, tốt nhất là cậu đừng trộn
lẫn vào. Nếu không tôi sẽ cho người đưa cậu đi hai ba ngày, cho cậu một bài
học nhớ đời.

Mặc dù nói những lời khá cứng nhưn Lưu Nhị cũng biết mình không nên ở lâu nơi
này, hắn nói thêm vài câu khá mạnh mẽ rồi rời đi.

Khi đám người kia rời đi thì bầu không khí trong phòng rơi vào trầm mặc, ông
Lý nhìn thoáng qua Mạc Tiểu Bắc rồi nói: – Thị ủy muốn dùng quỹ đất nơi này để
xây dựng tòa nhà Đế Hanh, không phải là chúng tôi không muốn dọn nhà, nhưng
đối với bọn tôi thì nhà cũ tuy khó bỏ nhưng thị ủy đã cho ra quyết định, thế
nên vẫn cố gắng giúp đỡ. Khốn nổi đám người kia cho ra điều kiện đền bù quá
kém, đây không phải là muốn cắt đứt đường sống của dân sao?

Mạc Tiểu Bắc không tỏ thái độ mà nhìn về phía Vương Tử Quân. Lúc này Vương Tử
Quân cũng không nói lời nào, tòa nhà Đế Hanh là hạng mục lớn của thành phố Lâm
Hồ, Thích Phúc Lai phải cho ra chuẩn bị đầy đủ mới phải. Trước đó thành phố
Lâm Hồ căn bản có báo cáo cực kỳ tỉ mỉ và xác thực về hạng mục này, cũng rất
có sức thuyết phục, vì vậy tỉnh Nam Giang chọn thái độ giúp đỡ, miễn thuế và
đầu tư khá mạnh, hơn nữa còn bật đèn xanh ở phương diện kiểm duyệt dự án. hạng
mục này một khi được hoàn thành sẽ có tác dụng lớn với tình hình phát triển
kinh tế của Lâm Hồ. Tuy Vương Tử Quân rất bất mãn với công tác ở thành phố Lâm
Hồ, thế nhưng dù sao hắn cũng không phải là lãnh đạo được phân công quản lý ở
phương diện này, nếu bây giờ tỏ thái độ thì không quá tốt.

May mà tâm tình của mọi người cũng không chịu ảnh hưởng quá nặng, sau khi nói
thêm vài câu thì ông Lý đề nghị ra ngoài dùng cơm. Người nhà Lý gia đều đồng
ý, dù sao thì cả nhà Vương Tử Quân cũng là khách từ xa đến, là đối tượng được
cả nhà bọn họ hoan nghênh.

Lý Kiếm Tú vừa mở cửa phòng thì hô lên một tiếng kinh hoảng, Vương Tử Quân
nhìn theo ánh mắt của Lý Kiếm Tú, chợt thấy một con rắn xanh như chiếc đũa
đang ngẩng đầu ở cửa ra vào. Con rắn kia dù không tấn công người thế nhưng lại
làm cho người ta sinh ra cảm giác sợ hãi.

Không cần hỏi cũng biết con rắn kia nhất định là do đám người Lưu Nhị để lại,
ý nghĩa của nó rất rõ ràng, đó là đánh núi dọa hổ.

Khi không ít người nhà Lý gia cảm thấy bó tay, Mạc Tiểu Bắc đã lấy ra một cây
lau nhà, nàng cũng không chờ con hắn kia chuyển động, nhanh chóng dùng thân
cây lau nhà đập vào đầu rắn.

Chỉ sau chốc lát thì con rắn xanh dang diễu võ giương oai đã chết cứng trên
mặt đất. Tuy động tác của Mạc Tiểu Bắc rất đơn giản, thế nhưng nếu không có
ánh mắt và hai tay nhuần nhuyễn, căn bản khó là được như vậy.

Người nhà Lý gia vào khách sạn và tỏ ra cực kỳ nhiệt tình, thế nhưng Vương Tử
Quân vẫn có thể thấy được trong vẻ nhiệt tình của bọn họ còn có vài phần bất
an không yên, đặc biệt là Lý Kiếm Tú càng ít lên tiếng.

Tuy người Lý gia không muốn nhắc đến đề tài này, nhưng Vương Tử Quân vẫn dùng
giọng bóng gió hỏi vài câu. Vương Tử Quân từ trong miệng người nhà Lý gia mà
biết tòa nhà Đế Hanh là hạng mục mới được khởi động gần đây, là hạng mục được
bí thư thị ủy Thích Phúc Lai cực kỳ coi trọng, bí thư Thích cho ra yêu cầu các
ban ngành phải bật đèn xanh với hạng mục này.

Hạng mục này sở dĩ làm cho người nhà Lý gia cảm thấy khó chịu cũng là vì căn
hộ của gia đình nằm trong phạm vi di dời, nhà bọn họ đồng ý phối hợp công tác
với chính quyền, thế nhưng bọn họ khó thể tiếp nhận vì điều kiện đền bù quá
kém. Chưa nói đến phương diện cầm số tiền đền bù khó mua được một căn hộ, mà
dù bọn họ có đi thêu nhà cũng không chống đỡ được vài năm.

Không riêng gì Lý gia mà trong khu dân cư kia có rất nhiều hộ không chịu di
dời, lúc mới bắt đầu thì công ty xây dựng có đến đàm phán, nhưng chỉ sau vài
ngày thì lại biến thành đám người Lưu Nhị. Hai bên tiếp xúc với nhau một thời
gian, đàm phán cực kỳ khó khăn, chênh lệch là rất lớn. Vì đám người Lưu Nhị
kia quá thông minh, lại ra vẻ hùng hồn, thật ra rất keo kiệt, thế nên đàm phán
giữa hai bên rơi vào bế tắc.

Vì đối phó với đám người Lưu Nhị, bọn họ đã nghĩ ra không ít biện pháp, thậm
chí còn phản ánh vấn đề với tỉnh ủy, thế nhưng kết quả cuối cùng vẫn không
giải quyết được gì. Lý Kiếm Tú nghĩ đến tình huống mình phản ánh vấn đề lên
tỉnh, hắn chợt vỗ bàn nói: – Những người này căn bản là cùng một giuộc với
nhau, bọn họ muốn đuổi chúng tôi ra ngoài để kiếm tiền về tay mình.

Bữa cơm vì chuyện di dời mà có bầu không khí rất đè nén, sau khi dùng cơm xong
thì Lý gia mời Vương Tử Quân về nhà, thế nhưng Vương Tử Quân lại lấy lý do đặt
phòng ở khách sạn để từ chối.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter