Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1681: Mở rộng xúc tiến phát triển


– Bí thư, khách quý đến nhiều lắm, nếu như cùng ngồi lên chỉ sợ đài chủ tịch
không đủ chỗ. Trần Kiến Dương đi đến bên cạnh Thích Phúc Lai rồi khẽ báo cáo.

Thích Phúc Lai đã nghĩ đến vấn đề này, hắn suy nghĩ một lát rồi nói với Trần
Kiến Dương: – Vấn đề này anh nên liên lạc một chút, để cho bọn họ nới rộng đài
chủ tịch. Anh nói cho bọn họ biết, nói là trước khi nghi thức bắt đầu phải
giải quyết vấn đề này, phải hoàn thành nhiệm vụ, chỉ là thêm vài vị trí mà
thôi, tôi tin tưởng sẽ có người làm được.

Trần Kiến Dương đồng ý một tiếng rồi bước đi. Lúc này đủ mọi chuyện vặt vãnh
tụ tập đến trước mặt Thích Phúc Lai, thế nhưng hắn vẫn trấn định tự nhiên chỉ
huy các đơn vị sắp xếp có trật tựu. Bình thường những chuyện này phần lớn đều
do người bên dưới đi làm, hắn chỉ cần hỏi kết quả là được, nhưng hôm nay có
khác biệt rất lớn, thế nên thứ gì cũng phải thông qua tay hắn. Lúc này khí thế
của một vị đại tướng chỉ điểm giang sơn đã quay lại, hắn tin tưởng dưới sự bày
mưu nghĩ kế của mình thì tất cả vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng mà thôi.

Khi kim đồng hồ chỉ mười giờ, người được sắp xếp nghênh đón xe của lãnh đạo
gọi điện thoại đến, nói là xe của bí thư Diệp Thừa Dân và chủ tịch Chử Vận
Phong đã đi đến địa phương cách thành phố Lâm Hồ ba kilomet.

Thích Phúc Lai biết rõ thời gian thì nhanh chóng triệu tập bốn bộ ban ngành
trong thành phố Lâm Hồ, nhanh chóng đi đến đường cao tốc.

Thích Phúc Lai đứng trên đường rẽ vào thành phố Lâm Hồ nhìn từng chiếc xe nối
đuôi nhau đi đến, hắn nhanh chóng tiên lên nghênh đón.

Sân khấu đã làm xong, diễn viên đã vào chỗ, chỉ chờ người xem cuộc vui mà
thôi.

Phải nói là dù nhìn dọc hay nhìn ngang thì sự phát triển của thành phố Lâm Hồ
là cực kỳ đáng khẳng định. Lãnh đạo đi xe trên đường cao tốc, bọn họ nhìn ra
cửa sổ, vài năm trước bọn họ đã đến nơi này, thế nhưng bây giờ khung cảnh
không còn giống như trong ký ức của bọn họ nữa rồi.

Ngày xưa là đồng quê hoang vu, bây giờ cầu đường giao thoa, nhà cao tầng sừng
sững, hoa cỏ lay động, cây xanh mát mắt, khu công nghiệp, khu hành chính, khu
dân cư, khu vệ sinh, khu buôn bán, khu giáo dục…Với hình thức quá rõ ràng,
hô ứng lẫn nhau, kết hợp lại càng tăng thêm sức mạnh. Chạy sâu vào nội thành
thì đường lớn sạch đẹp thênh thang, khung cảnh tươi đẹp, hoa cỏ bốn mùa, một
thành phố tràn đầy sinh thái và ngập tràn sức quyến rũ nhân văn ánh vào trong
mắt mọi người.

Phải nói tình cảnh biến đổi trước mắt làm cho người ta khó thể nào tin nổi,
đồng thời nó cũng nói rõ với các vị lãnh đạo: Thành Phố Lâm Hồ đang dùng hành
động thực tế để cố gắng xây dựng chính mình thành khu kinh tế mới, thực hiện
tư tưởng chỉ đạo hiện đại hóa, cố gắng thúc đẩy hoàn cảnh và năng lực chịu tải
phát triển không ngừng.

– Bí thư Diệp, chủ tịch Chử, thành phố Lâm Hồ không núi không khoáng sản, tất
nhiên là thiếu thốn tài nguyên, công nghiệp có cơ sở kém, thế cho nên luôn tạo
ra muôn vàn khó khăn để phát triển kinh tế. Thành Phố Lâm Hồ không dựa dẫm vào
ai, hiệu triệu tất cả cán bộ đảng viên cố gắng công tác, giải phóng tư tưởng.
Dựa theo chỉ thị tinh thần và sự chú trọng cao độ của tỉnh ủy với phương diện
phát triển kinh tế, chúng tôi càng chú trọng đẩy mạnh phát triển, càng chú
trọng trù tính chung, càng chú trọng yêu cầu dân sinh. Chúng tôi cố gắng mở
rộng đối ngoại, tích cực mở rộng quy mô, đào sâu các sản nghiệp để gấp rút
phát triển, vượt qua bình cảnh với khí thế mạnh mẽ, tạo dựng lên một cuộc
chiến đấu phát triển kinh tế toàn diện.

– Chúng tôi nắm chặt phát triển kinh tế không buông lỏng, đồng thời còn huy
động lực lượng của cả thành phố để chăm lo cho đời sống nhân dân, cố gắng tạo
phúc cho hậu thế, thực hiện những đường lối phát triển đúng đắn và khoa học.
Trong quá trình này chúng tôi liên tục cải tạo và thăng cấp các công ty xí
nghiệp ô nhiễm nặng và tổn hao tài nguyên, xây dựng nhiều nhà máy nước thải.
Nước xanh sạch chính là yêu cầu của thành phố chúng tôi, nếu các công ty không
đạt điều kiện này, tất cả sẽ bị thanh lý ra ngoài thành phố Lâm Hồ.

– Với cơ sở hiện tại, chúng tôi áp dụng phương thức mời gọi các công ty xí
nghiệp nổi tiếng trong nước và thường xuyên mở hội chợ đầu tư, bây giờ cùng
thành phố Ngân Bằng liên hợp phát triển hành lang kinh tế, chính là một chuyển
biến cụ thể trong phương hướng phát triển của thành phố chúng tôi… Thích
Phúc Lai ngồi trên chiếc xe Toyota Coaster mới tinh, hắn khẽ giới thiệu với
Diệp Thừa Dân và Chử Vận Phong.

Lần này tỉnh ủy có bốn chiếc xe Toyota Coaster đi đến thành phố Lâm Hồ, đại bộ
phận các vị thường ủy tỉnh ủy đều ngồi trên xe. Lúc này có nhiều lãnh đạo quan
trọng của tỉnh ủy đến tham gia nghi thức, có thể nói rõ sự coi trọng của cấp
ủy chính quyền tỉnh với hành lang kinh tế ở thành phố Lâm Hồ là như thế nào.

Dưới tình huống bình thường thì Diệp Thừa Dân và Chử Vận Phong căn bản không
ngồi cùng một xe, hai người đều là lãnh đạo một bộ ban ngành, đều có nhân viên
phụ thuộc của riêng mình. Lúc này hai người cùng ngồi một xe, thật sự là một
chuyện làm cho người ta kinh ngạc rơi mắt ra ngoài.

Sự thật khác thường nói rõ bên trong nhất định có vấn đề, Thích Phúc Lai nhìn
nụ cười trên mặt Diệp Thừa Dân và Chử Vận Phong, trong lòng thầm hiểu vì sao
lần này bí thư và chủ tịch lại ngồi chung một xe.

Thích Phúc Lai nghĩ đến những hy sinh của chủ tịch Chử với mình, hắn không
khỏi cảm kích, đồng thời lại cảm thấy có hơi đau trong ***g ngực.

Mặc dù nhiều chuyện Thích Phúc Lai đều có tính toán của mình, thế nhưng vào
thời điểm mấu chốt hắn có được sự ủng hộ của lãnh đạo, điều này là cực kỳ tốt.

Chủ tịch Chử cũng không phải là người thích cúi đầu, Thích Phúc Lai nghĩ đến
tình cảnh lãnh đạo phải uất ức vì mình, mục đích là muốn mình vượt qua kiểm
tra, ánh mắt hắn không khỏi nhìn lên người Vương Tử Quân ngồi cách đó không
xa.

Vì trên xe có Diệp Thừa Dân và Chử Vận Phong thế cho nên Vương Tử Quân cũng
không được ngồi phía trước. Lúc này Vương Tử Quân đang ngồi bên cạnh Lỗ Kính
Tu, hắn ném ánh mắt hào hứng nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ xe.

Tâm tình của Vương Tử Quân lúc này có vui vẻ như biểu hiện hay không? Thích
Phúc Lai có một suy nghĩ ác ý, khi hắn nhìn về phía Vương Tử Quân, lúc này
Vương Tử Quân cũng nhìn về phía hắn.

Hai bên đột nhiên đối mặt làm cho Thích Phúc Lai chợt hoảng sợ, hắn có chút
chột dạ, chuẩn bị nghiêng đầu đi. Đúng lúc này có một âm thanh vang lên trong
đầu hắn: – Hai bên cũng đã rạch mặt, cần gì phải sợ hãi đối phương? Chính mình
có sự giúp đỡ của chủ tịch Chử, bí thư Diệp cũng tôn trọng ý chỉ của chủ tịch
Chử, hai bên phối hợp tốt với nhau, cho dù Vương Tử Quân muốn ép mình cũng
không được.

Thích Phúc Lai nghĩ như vậy mà cảm thấy không còn mấy lo lắng, ánh mắt sáng
như đuốc, ánh mắt không xe dịch mà nhìn thẳng về phía Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân cười cười với Thích Phúc Lai. Hắn nhìn vào gương mặt của đối
phương, hắn thấy đối phương cực kỳ xuân phong đắc ý. Tất nhiên vừa rồi hắn
cũng nghe rõ những lời nói của Thích Phúc Lai với Diệp Thừa Dân và Chử Vận
Phong.

Vương Tử Quân cảm thấy những lời nói của Thích Phúc Lai về phương diện phát
triển kinh tế như vậy là cực kỳ chính xác. Bây giờ thành phố Lâm Hồ đã có tích
lũy kinh tế rất tốt, cần phải chú trọng vào các hạng mục trọng điểm, đây là
hướng phát triển tất yếu của Lâm Hồ.

– Trưởng phòng Vương, ngài là người đẩy mạnh phát triển thành phố Lâm Hồ ở
tỉnh Sơn Nam, tôi căn bản cực kỳ bội phục ngài ở phương diện đẩy mạnh kinh tế.
Hôm nay ngài đến thành phố Lâm Hồ chúng tôi cũng không nên cất giấu kinh
nghiệm, nhất định phải giúp đỡ chúng tôi một chút, chỉ điểm vài ý nghĩ phát
triển kinh tế. Thích Phúc Lai mỉm cười nhìn Vương Tử Quân rồi dùng giọng cung
kính nói.

Vẻ mặt người ngồi trên xe không chút biến đổi, thế nhưng ánh mắt lại có chút
khác thường. Nếu như người khác nói ra những lời này, mọing. cảm thấy khá
đường đột. Nhưng Thích Phúc Lai mở miệng lên tiếng, căn bản lại có ý nghĩa
khác.

Vẻ mặt Diệp Thừa Dân vẫn trầm tĩnh như trước, nụ cười nhàn nhạt làm cho gương
mặt không khác gì bình thường. Lão không mở miệng, chỉ đưa mắt nhìn hai người
Vương Tử Quân và Thích Phúc Lai.

Chử Vận Phong ngồi bên cạnh cũng không mở miệng, nhưng lão dùng ánh mắt nghiêm
khắc hung hăng nhìn Thích Phúc Lai. Lão là lãnh đạo cũ của Thích Phúc Lai, lão
biết rõ tính cách của Thích Phúc Lai, đây không phải chỉ là khiêu khích không
thôi.

Tin tức Vương Tử Quân ép Thích Phúc Lai nhận lỗi từ chức không còn là bí mật
trong tỉnh Nam Giang, hôm nay lãnh đạo chủ yếu của tỉnh ủy đến Lâm Hồ tâng bốc
Thích Phúc Lai, người này lại chủ động áp sát Vương Tử Quân, ý nghĩa là gì
không cần nói cũng biết.

Nhưng Chử Vận Phong chỉ trừng mắt nhìn để Thích Phúc Lai không làm quá mức là
được. Anh nói xem, Vương Tử Quân cứ nắm chặt Thích Phúc Lai không tha, Chử Vận
Phong sao có thể vui vẻ được? Cũng nên để cho Vương Tử Quân ***ng đầu vào
tường, dù sao thì sự kiện này lão cũng có ý kiến trái chiều với Vương Tử Quân.

Còn Hoắc Quang Lĩnh và Đào Nhất Hành ngồi một bên thì bày ra tư thái sự việc
không liên quan đến mình. Diệp Thừa Dân không có biểu hiện gì, thế cho nên bọn
họ cũng không phát biểu ý kiến.

Người khác không nói lời nào nhưng Lỗ Kính Tu là minh hữu thân mật của Vương
Tử Quân, hắn không thể không nói. Khi hắn đang định mở miệng thì Vương Tử Quân
đã lặng lẽ cười lên tiếng: – Thành tích phát triển kinh tế của thành phố Lâm
Hồ là quá rõ ràng, bây giờ nên vứt bỏ những ngành sản xuất tổn hao nhiều năng
lượng và thành phẩm thấp, chú trọng sản nghiệp công nghệ cao, như vậy mới là
bước lựa chọn chính xác. Tôi còn chưa được tìm hiểu về tình huống vận hành
kinh tế của thành phố Lâm Hồ, khi nào đào sâu xem xét mới có thể hiểu cho rõ
được, nhưng tôi tin tưởng thành phố Lâm Hồ nếu cứ đi theo phương hướng như
vậy, nấht định có thể siêu quần xuất chúng trong con nước lớn phát triển kinh
tế vào tương lai.

Vương Tử Quân nói rất nhiệt tình, hắn cũng không quan tâm đến lời nói khiêu
khích của Thích Phúc Lai. Dù sao thì người ta đang ở vào thời khắc huy hoàng,
hắn dù thế nào cũng phải có vài phần tôn trọng.

Thích Phúc Lai cười ha hả nói: – Cám ơn trưởng phòng Vương đã có lời bình về
kinh tế thành phố Lâm Hồ, có lời khẳng định của trưởng phòng Vương, sau này
tôi nhất định sẽ tràn đầy tin tưởng vào quá trình phát triển của Lâm Hồ.

Hai chữ “sau này” được Thích Phúc Lai nói rất trịnh trọng, giống như muốn
thông qua phương thức này để nhắc nhở Vương Tử Quân, Lâm Hồ là do Thích Phúc
Lai hắn định đoạt, tương lai hắn cũng là người chỉ điểm giang sơn ở thành phố
Lâm Hồ.

Tiếng cười lanh lảnh của Thích Phúc Lai làm cho bầu không khí trên xe có chút
nhộn nhạo, nhưng khi thấy người khác không mở miệng thì hắn cũng phải dừng
cười. Khi mà mọi người cảm thấy bầu không khí trên xe có chút xấu hổ, đoàn xe
chợt chậm rãi dừng lại.

Vì chuẩn bị cho nghi thức khởi công lần này mà thành phố Lâm Hồ căn bản chuẩn
bị cực kỳ tinh tế. Xe của nhóm người Vương Tử Quân trực tiếp lái vào khách sạn
Lâm Hồ, cho các vị lãnh đạo tỉnh ủy vừa rồi di chuyển mệt mỏi có chút thời
gian hồi phục.

Sau khi vừa rửa mặt xong thì Lỗ Kính Tu đi đến phòng của Vương Tử Quân, hắn
khoát tay cho nhân viên khách sạn rời đi, sau đó trầm giọng nói với Vương Tử
Quân: – Trưởng phòng Vương, Thích Phúc Lai này quá không ra gì, nói như vậy có
nghĩa là gì? Rõ ràng là đánh rắn dập đầu, ra tay ổn mạnh và hung ác, căn bản
không nương tay nhân từ.

Lỗ Kính Tu đến đây rõ ràng là vì an ủi mình, Vương Tử Quân căn bản cười cười
nói với Lỗ Kính Tu: – Miệng trên mặt anh ta, thế nên anh ta thích nói gì cũng
chẳng cần quan tâm.

Lỗ Kính Tu nhìn gương mặt Vương Tử Quân rất tốt, hắn cũng không nói gì thêm.
Sau khi hai người trao đổi với nhau vài vấn đề thì thời gian xuất phát đã đến.
Khi đi đến bậc cầu thang thì Vương Tử Quân nói với Lỗ Kính Tu: – Hôm nay hai
người chúng ta chỉ đến phối hợp diễn xuất, cần nhìn là được, không cần phải
nói gì.

Lỗ Kính Tu khẽ gật đầu, hắn có chút nghi hoặc. Hắn thấy Vương Tử Quân chính là
một vị lãnh đạo cực kỳ cao tay, thế nhưng đối phương dù sao cũng còn trẻ tuổi,
không biết chải chuốt lông cánh của mình. Lúc này Vương Tử Quân nói những lời
như vậy, không phải còn có chiêu gì chế địch nữa sao?

Lỗ Kính Tu căn bản cảm thấy rất khó hiểu, lúc này Vương Tử Quân sao còn chưa
phát hiện ra tình cảnh Thích Phúc Lai đang chuẩn bị cười vào mặt mình? Thời
gian cũng không còn nhiều cho Lỗ Kính Tu có thể tiếp tục suy nghĩ mông lung,
hắn cùng Vương Tử Quân đi xuống đại sảnh khách sạn, hai bên dừng lại một phút
chờ Diệp Thừa Dân và Chử Vận Phong sóng vai đi ra với vẻ mặt sáng láng, biểu
hiện cực kỳ ăn ý.

Thích Phúc Lai là bí thư thị ủy Lâm Hồ, hắn căn bản bảo trì khoảng cách thích
hợp với hai vị lãnh đạo, căn bản không bao giờ rời xa. Mặc dù hắn cúi đầu gập
lưng, thế nhưng lại liên tục cười nói, vẻ mặt vui vẻ.

– Trưởng phòng Vương, mời ngài sang bên này. Người được sắp xếp chuyên làm
bạn với Vương Tử Quân chính là trưởng phòng tổ chức thị ủy Lâm Hồ Vân Thương
Chi. Người này liên tục nở nụ cười, động tác lại rất cung kính, thế nhưng lại
làm cho người ta sinh ra cảm giác như qua loa cho xong.

Mọi người vẫn lên chiếc xe Toyota Coaster, xe chạy trên đường lớn của thành
phố Lâm Hồ, đi đến nơi diễn ra nghi thức đặt nền móng cho hành lang kinh tế ở
phía tây thành phố. Vì lộ tuyến đã được sắp xếp sẵn, thế cho nên đường xá đẹp
đẽ ngăn nắp, căn bản là di chuyển rất nhanh.

Từ bên ngoài nhìn vào thấy khung cảnh nơi diễn ra nghi thức đặt nền móng cực
kỳ đẹp đẽ, cờ màu tung bay, có hàng trăm cái khinh khí cầu màu đỏ thẫm, bên
trên khinh khí cầu có hàng trăm biểu ngữ giống như những hàng ruy băng đẹp đẽ
đang vui vẻ múa lượn trên bầu trời.

– Công ty Điện Tử Thần Trí nhiệt liệt chúc mừng lễ khởi công hành lang kinh
tế Lâm Hồ Ngân Bằng!

– Khu công nghệ Chế Thần nhiệt liệt chúc mừng lễ khởi công thành công thắng
lợi.

– Công ty điện tử Hướng Vân chúc mừng lễ khởi công hành lang kinh tế… Vương
Tử Quân nhìn những dòng biểu ngữ chúc mừng của các xí nghiệp nổi tiếng mà
không khỏi lau mắt nhìn với Thích Phúc Lai. Những công ty xí nghiệp kia không
phải nhỏ, cũng không phải nói một hai câu là đến tham gia cho được.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter