Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1682: Anh vừa ngồi xuống thì tôi rút ghế


Đài chủ tịch cực kỳ rộng, những tấm thảm đỏ được treo bên trên cực kỳ bắt mắt.
Lúc này đám nhân viên mặc trang phục thống nhất cũng đứng quy củ hai bên.
Vương Tử Quân đi theo sau lưng Diệp Thừa Dân và Chử Vận Phong, hắn nhanh chóng
tién lên đài chủ tịch. Khi hắn lên đến đài chủ tịch, một bức biểu ngữ rất lớn
thu hút ánh mắt của hắn.

Bức biểu ngữ này làm cho Vương Tử Quân chú ý cũng không phải vì nó lớn hơn
những tấm khác gấp đôi, cũng không phải vì nó được chế tác quá đẹp hay dòng
chữ bên trên quá tốt.

Sở dĩ Vương Tử Quân chú ý đến bức biểu ngữ này vì nội dung của nó: Công ty Bắc
Gấm chúc lễ khởi công hành lang kinh tế thành công tốt đẹp!

Vương Tử Quân biết rõ ràng về công ty Bắc Gấm, tuy nó thành lập chưa quá lâu,
thế nhưng nó lại rất nổi tiếng.

– Trưởng phòng Vương, công ty công nghệ Bắc Gấm căn bản nổi tiếng cả nước và
trên thế giới, được xưng tụng là những công ty tập đoàn hàng đầu. Vì muốn kéo
công ty Bắc Gấm vào thành phố Lâm Hồ, bí thư Thích đã bỏ ra nhiều tâm tư và
tinh lực. Công ty này tuy mới thành lập được ít năm thế nhưng… Trưởng phòng
tổ chức Vân Thương Chi của thành phố Lâm Hồ đi bên cạnh căn bản là một người
hướng dẫn cực kỳ tốt cho Vương Tử Quân. Khi thấy Vương Tử Quân có hứng thú với
bức biểu ngữ chúc mừng của công ty Bắc Gấm, hắn không khỏi lên tiếng giới
thiệu.

Vương Tử Quân căn bản không quan tâm đến lời giới thiệu của Vân Thương Chi, dù
sao hắn cũng biết rõ về công ty này hơn cả Vân Thương Chi.

– Trưởng phòng, hôm nay công ty Bắc Gấm cũng cử đại biểu đến tham gia nghi
thức… Vân Thương Chi còn định nói tiếp thì Vương Tử Quân đã đi lên đài chủ
tịch.

Mặt trời lên cao rực rỡ, thời tiết tuy nóng bức thế nhưng lại không thể làm
cho Thích Phúc Lai mất vui. Thích Phúc Lai cầm bản thảo, hắn lớn tiếng nói về
nghi thức đặt nền móng cho hành lang phát triển kinh tế. Đầu tiên là hắn tỏ
thái độ, tuy đây là hạng mục liên kết giữa hai thành phố Lâm Hồ và Ngân Bằng,
hơn nữa bí thư thị ủy Ngân Bằng còn là thường ủy tỉnh ủy, thế nhưng bí thư
Ngân Bằng cũng phải nhường quyền lên tiếng đầu tiên cho Thích Phúc Lai.

Đây không phải chỉ là vì giao tình giữa hai bên, mà nghi thức được cử hành
trên địa bàn của thành phố Lâm Hồ.

Tuy Thích Phúc Lai không phải là người có vị trí cao nhất, thế nhưng hắn lại
là nhân vật chính trong sự kiện lần này. Bốn bộ ban ngành tỉnh ủy vì sự kiện
đặt nền móng lần này mà đến với số lượng hơn một nửa, vinh quanh này căn bản
là người thường khó thể hưởng được, tất cả mọi người đến tham gia đều cảm ứng
được buổi lễ ngày hôm nay không tầm thường.

Đây cũng không phải là vì sức hút của con số phát triển kinh tế ấn tượng của
hai bên, còn vì lãnh đạo tỉnh ủy thể hiện sự ủng hộ với Thích Phúc Lai. Lúc
này không những chủ tịch Chử giúp đỡ hắn, còn có cả bí thư tỉnh ủy Diệp Thừa
Dân cũng ra tay giúp đỡ. Có hai sự giúp đỡ mạnh mẽ này, vị trí của hắn ở thành
phố Lâm Hồ vững như Thái Sơn, dù có người đứng sau lưng đâm chọc thì cũng chỉ
là uổng phí tâm cơ mà thôi.

– Dưới sự lãnh đạo của cấp ủy chính quyền tỉnh, dưới sự giúp đỡ của các thành
phố anh em trong tỉnh, thành phố Lâm Hồ chúng tôi có lòng tin liên hợp với
thành phố Ngân Bằng, làm tốt công tác của hành lang kinh tế đôi bên, đẩy mạnh
phát triển kinh tế khu vực, cho ra nhiều cống hiến… Thích Phúc Lai khẽ cúi
người, phía dưới vang lên tiếng vỗ tay như sấm. Thích Phúc Lai không phải là
người chưa từng trải qua những tình cảnh lớn, nhưng hắn nghe tiếng vỗ tay như
sấm dành cho mình mà khóe mắt không khỏi có hơi ướt át.

Thích Phúc Lai nhìn xuyên qua không gian, rơi lên người đội ngũ cổ động ở bên
dưới. Bên dưới được chia ra nhiều khu vực, khu dành cho kỹ sư xây dựng công
trình, khu dành cho nhân viên nhà nước, còn có khu dành cho học sinh sinh
viên, nhân dân trong thành phố…

Lúc này những gương mặt hưng phấn đang dùng sức vỗ tay, âm thanh vang lên như
sấm dậy…

Tất cả cuối cùng hóa thành một dòng thác lũ đẩy vị trí của Thích Phúc Lai tiến
lên đài cao huy hoàng.

Thích Phúc Lai đứng trên võ đài mà không chịu rời đi, hắn không muốn đi, vì
đây là sân khấu của mình. Nhưng thời gian cứ trôi qua bỏ mặc con người, buổi
lễ dù thế nào cũng phải được tiến hành theo trình tự. Khi âm thanh của người
chủ trì vang lên, chủ tịch thành phố Ngân Bằng là Vân Thương Chi đã từ một
phía khác thản nhiên đi lên.

Thích Phúc Lai dùng ánh mắt bất động nhìn bốn phía, hắn cố gắng bảo trì sự
bình tĩnh của mình. Hắn là một cán bộ lão thành có kinh nghiệm, ánh mắt hắn
liên tục tiếp xúc với người bên dưới và trên đài, hắn cảm nhận được lực lượng
mà bọn họ đem đến cho mình.

Ánh mắt của bí thư Diệp rất bình thản, của chủ tịch Chử thì có chút vui mừng,
chủ tịch Lý cực kỳ vui vẻ, ánh mắt người kia lại cực kỳ bình tĩnh.

Người kia bình tĩnh như thế nào? Ánh mắt như vậy làm cho Thích Phúc Lai cảm
thấy giống như rất bi thương, tâm tình lại giống như bay lên cao, thật sự
giống như bị áng mây bên trên gây thương tích.

Nhất định là đối phương đang cố gắng chống đỡ gắng gượng, vì vậy sau khi đi
đến vị trí của mình, Thích Phúc Lai càng thêm khẳng định ý nghĩ này. Người kia
đến cổ động cho mình căn bản là mất hết mặt mũi, nếu như bây giờ đối phương
còn tỏ ra mất hứng, chỉ sợ càng thêm xấu hổ.

Đành phải nuốt răng vào bụng mà thôi.

– Bí thư Phúc Lai nói rất hay, vừa rồi anh phát biểu, tôi thấy chủ tịch Chử
liên tục gật đầu. Kim Hành Thuấn vỗ vỗ vai của Thích Phúc Lai rồi khẽ nói.

Thích Phúc Lai cười cười, giọng nói có vài phần cung kính: – Chủ tịch Kim, đây
đều là nhờ sự giúp đỡ của lão lãnh đạo.

Kim Hành Thuấn cũng không tiếp tục ở đề tài này, hắn khẽ nói: – Lát nữa xí
nghiệp lên tiếng, nhất định phải chọn ra những người có độ nặng mới được.

– Lãnh đạo yên tâm, cũng đã chuẩn bị xong, công ty Bắc Gấm luôn đi đầu trong
nước, dù là ở nước ngoài cũng có vài phần danh tiếng. Thích Phúc Lai tự tin vỗ
bụng dùng giọng đắc ý nói.

Thích Phúc Lai nói điều này căn bản là không sai, vì để cho phó giám đốc của
công ty Bắc Gấm lên tiếng mà hắn phải bỏ ra một chút tâm cơ. Dù sao công ty
công nghệ Bắc Gấm cũng không tầm thường, bọn họ lên tiếng chỉ sợ sẽ làm cho
hai vị lãnh đạo tỉnh ủy chấn động.

Thích Phúc Lai nghĩ đến tình huống giám đốc công ty Bắc Gấm lên tiếng mà không
khỏi cảm thấy lời phát biểu của Vân Thương Chi quá dông dài, không ra gì, vừa
thối lại vừa lâu. Là một người lịch lãm trong chính trị, cần gì phải nói dông
dài như vậy, làm việc cũng có tư thế điệu bộ như vậy sao?

Vương Tử Quân vẫn luôn dùng ánh mắt và tâm tính bình thản để nhìn nghi thức
đang diễn ra, dù là Thích Phúc Lai hay Vân Thương Chi phát biểu thì hắn cũng
chăm chú lắng nghe. Tuy hai người kia lên tiếng có chút tì vết, thế nhưng nhìn
từ phương diện tổng thể thì mối liên hệ xây dựng hàng lang kinh tế giữa hai
thành phố là cực kỳ không có vấn đề.

Nếu như làm tốt sẽ cho tỉnh Nam Giang một hạng mục đẹp.

Khi Vương Tử Quân đang suy tư về số liệu kinh tế của hạng mục vào thời điểm
tương lai, đột nhiên phát hiện có người chạy đến bên cạnh Thích Phúc Lai,
gương mặt của người kia cực kỳ bối rối.

Sao vậy? Không phải Thích Phúc Lai đã biết chuyện kia rồi sao? Vương Tử Quân
thầm suy đoán như vậy, hắn không khỏi nhìn về phía Thích Phúc Lai.

Lúc này gương mặt Thích Phúc Lai cũng biến đổi, giống như còn nóng vội hơn cả
người đưa tin. Nếu như không phải hiện trường có nhiều vị lãnh đạo tỉnh ủy như
vậy, Vương Tử Quân cảm thấy với tính cách của đối phương thì nhất định sẽ hét
ầm lên.

Thích Phúc Lai không gào thét, lúc này trong đầu đầy ánh sao, hắn bất chấp
nghi thức đang diễn ra mà kéo tay Trần Kiến Dương rồi khẽ quát: – Chuyện gì
xảy ra? Có phải là Trương tiên sinh không hài lòng không? Lần trước đã nói rõ
ràng rồi mà, vì sao nói đi là đi? Có phải các anh chiêu đãi không đúng chỗ, có
phải là có gì đó làm cho Trương tiên sinh mất hứng không? Tôi sẽ đi ngay, sẽ
găp mặt Trương tiên sinh ngay bây giờ.

Trần Kiến Dương căn bản biết rất rõ trình tự của nghi thức lần này, sự việc
vốn được sắp xếp tốt nhưng lại có vấn đề ngoài ý muốn, Thích Phúc Lai không
nóng lòng mới là lạ. Hắn vội vàng đi theo Thích Phúc Lai đang đi xuống đài rồi
nói: – Bí thư Thích, giám đốc Trương đã đi rồi, anh ấy nói tôi chuyển cáo với
ngài, nói là tổng công ty bên kia gọi điện thoại đến, nói là hủy hợp tác lần
này.

“Đi, vì sao lại trùng hợp như vậy?”

– Tôi tin tưởng hành lang kinh tế sẽ càng phát triển tốt đẹp hơn, mối hợp tác
giữa hai thành phố chúng ta sẽ càng thêm tốt đẹp hơn, sẽ cho ra nhiều cống
hiến với xu thế phát triển trong tỉnh. Giọng nói dõng dạc của Vân Thương Chi
vang lên truyền vào trong tai Thích Phúc Lai.

Vừa rồi Thích Phúc Lai căn bản muốn Vân Thương Chi nói nhanh cho xong, nhưng
bây giờ nghe thấy đối phương sắp kết thúc bài phát biểu lại sinh ra cảm giác
lệ rơi đầy mặt. Vì sao vị chủ tịch Vân Thương Chi kia không bao giờ hợp với
mình, vì sao lại luôn đối nghịch với mình?

– Các đồng chí, lúc này xin mời giám đốc Trương của công ty Bắc Gấm lên cho
ra vài lời phát biểu trọng điểm. Người chủ trì hội nghị thấy Vân Thương Chi
nói xong thì nhanh chóng trầm giọng lên tiếng theo đúng sắp xếp.

Thích Phúc Lai không thể chờ đợi được nữa, hắn nói với Trần Kiến Dương: – Lúc
này chỉ có thể nghĩ biện pháp cứu hỏa, anh đi tìm một công ty nổi tiếng khác,
tôi ở đây kéo dài thời gian.

– Để cho một công ty đỉnh cấp khác lên tiếng sao? Trần Kiến Dương biết rõ
mình không làm chủ được chuyện này, hắn tranh thủ thời gian xin chỉ thị.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter