Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1689: Năm xưa chúng ta học cùng nhau


Những người bạn đến thành phố Giang Thị đều được Tôn Khải phụ trách sắp xếp,
sau khi Vương Tử Quân và Tôn Khải đi vào đại sảnh khách sạn, bên trong đã có
mười người cả trai lẫn gái đang ngồi đó. Đám người đang nói chuyện với nhau
rất rôm rả, còn có vài người bạn nữ đa sầu đa cảm đang đưa mắt nhìn khắp chung
quanh.

Mới đó đã tốt nghiệp hơn chục năm, những chàng trai cô gái phấn chấn tinh thần
năm xưa bây giờ đã ra đời không ít năm, khi thấy Tôn Khải và Vương Tử Quân đi
đến, đám bạn học đều đứng lên chào đón.

– Vương Tử Quân, ha ha, năm đó không phải cậu ở lại công tác trong trường
sao? Hai năm trước tôi đến trường sao lại không tìm được cậu nhỉ? Một người
bạn năm xưa ở cùng phòng với Vương Tử Quân tên là Trương Vĩ bây giờ căn bản
đang dần tiếp cận với danh hiệu “gấu lớn” chợt lên tiếng, sau đó hắn nhanh
chóng tiến lên ôm Vương Tử Quân một cái, bộ dạng khá kích động.

– À, tôi cũng muốn liên lạc với mọi người, thế nhưng không ngờ anh đã rời
khỏi trường, bây giờ cậu đang phát tài ở nơi nào vậy? Trong những tiếng hỏi
thăm dồn dập, một giọng nữ chợt vang lên lấn át tất cả âm thanh chung quanh
rồi truyền vào tai Vương Tử Quân: – Tử Quân, anh đã kết hôn chưa? Một người
hay bắt bẻ như anh có phải đã tìm được một cô gái tốt hơn chúng tôi rồi không?
Mau đưa đến ra mắt để chúng tôi xem thế nào.

Vương Tử Quân nhìn về phía phát ra âm thanh, hắn thấy một người phụ nữ không
quá cao và có hơi mập ra đang mỉm cười nhìn mình. Nói thật, nếu như đặt người
phụ nữ này ra đường lớn, hắn căn bản không thể nhận ra nàng là ai. Nhưng bây
giờ có hoàn cảnh khác biệt, thế nên Vương Tử Quân vận dụng trí nhớ của mình,
hắn nhanh chóng biết được nàng là ai.

– Tiểu Lạt Tiêu, cô chính là Tiểu Lạt Tiêu. Vương Tử Quân biết rõ người bạn
học này ăn nói rất thẳng thắn, năm xưa nam sinh trong lớp căn bản không dám
trêu chọc nàng.

– Ôi, anh mà cũng còn nhớ tôi soa? Tôi chỉ nhớ đến chữ ký của anh, à, còn có
đại mỹ nữ Thiến Thiến của chúng ta nữa, anh còn nhớ không? Tiểu Lạt Tiêu đã
sớm là người vợ người mẹ, thế nhưng lúc này cách ăn nói của nàng vẫn không
thay đổi, vẫn tùy tiện như năm xưa.

Vương Tử Quân nhìn Liễu Thiến đang mặc một bộ váy màu xanh da trời, hắn giống
như bị thời gian kéo ngược trở về thời điểm còn đi học năm xưa.

Nhưng tất cả những sự việc năm xưa đã giống như mây khói đối với Vương Tử
Quân, mặc dù Tiểu Lạt Tiêu nói những lời có ý nghĩa trêu chọc, thế nhưng đối
mặt với bạn học cũ, mặc kệ người ta từng làm khó hắn như thế nào, hắn cũng chỉ
có thể nhìn bọn họ bằng ánh mắt hữu hảo mà thôi.

Cô gái năm xưa viết thư tình cho mình bây giờ cũng không chen ngang vào cuộc
sống của mình. Kiếp trước sau khi Vương Tử Quân tốt nghiệp thì căn bản chưa
từng được gặp lại người bạn này, bây giờ hai bên gặp mặt, Vương Tử Quân giống
như sinh ra cảm giác ngăn cách hai thế hệ.

Lúc này Vương Tử Quân hào phóng vươn tay ra cười cười nói: – Liễu Thiến, đã
lâu không gặp.

Liễu Thiến cũng cười cười với Vương Tử Quân, sau đó nàng ngẩng đầu nói: –
Vương Tử Quân, chào anh.

Hai người nói rất bình thường tự nhiên, thế nhưng trong lòng vẫn có vài phần
cảm khái. Vương Tử Quân cũng không tiếp tục trò chuyện với Liễu Thiến, hắn
ngồi xuống bên cạnh Trương Vĩ, lẳng lặng lắng nghe những người bạn của mình mở
lời tâm sự. Nhân gia có hàng trăm trạng thái khác nhau, tất nhiên sẽ có đủ mọi
hình thái phát triển, người thất ý thì liên tục kêu khổ, người đắc ý thì cười
nói lanh lảng, tất nhiên những người dư dả sống tốt vẫn chiếm hơn phân nửa.

Những người bạn cũ cùng tốt nghiệp với vương tử quân cũng căn bản có tình
huống không tệ, bọn họ dù sao cũng là sinh viên tốt nghiệp đại học Chiết
Giang, mười năm trước vẫn là những người có thực lực mạnh, thế cho nên cuộc
sống hiện tại cũng không có mấy khó khăn.

– Liễu Thiến, nghe nói chồng cậu bây giờ là bí thư huyện ủy phải không? Không
ngờ cậu lại câu được một chàng rể tốt như vậy. Hầu Thành Đống còn trẻ mà đã là
bí thư huyện ủy, tương lai sau này căn bản là vô hạn, cậu là phu nhân cũng xem
như vinh hoa phú quý, tôi thật sự rất hâm mộ. Giọng nói có vài phần nịnh nọt
của Tiểu Lạt Tiêu chợt vang lên trong đại sảnh.

Đối với những người ngồi đây thì vị trí bí thư huyện ủy cũng không phải đơn
giản, bây giờ nghe nói chồng của Liễu Thiến là bí thư huyện ủy, lúc này những
người phụ nữ bên kia trò chuyện với nhau càng thêm hứng thú.

Có vầi người đàn ông có thực lực cũng nhanh chóng đi đến góp vui. Đối với bọn
họ thì mặc dù mình không quen biết chồng của Liễu Thiến, thế nhưng nếu có thể
tiếp cận một vị bí thư huyện ủy, căn bản vẫn là có nhiều ích lợi.

– Tử Quân, cậu cũng nên đi qua, quen biết nhiều cũng là chuyện tốt. Trương Vĩ
vừa đứng lên vừa cười nói: – Tôi bây giờ sở dĩ có thể phát triển được như vậy
cũng hoàn toàn nhờ người anh làm cục trưởng bao phủ, phu quân của Liễu Thiến
có vị trí cao, biết đâu có ngày sẽ phải nhờ vả đến?

Trương Vĩ nói những lời này với Vương Tử Quân căn bản là có thiện ý, nhưng
Vương Tử Quân thật sự không có tâm tư tham gia. Nhưng hắn cũng không khinh bỉ
những hành vi như vậy, vì đời này có ai không lên voi xuống chó, chính mình
không có quyền lợi khinh bỉ người khác.

– Cậu đi đi, tôi muốn nghỉ ngơi một lát. Vương Tử Quân khoát tay áo cười nói
với Trương Vĩ.

Trương Vĩ muốn khuyên Vương Tử Quân vài câu, thế nhưng nhìn thấy Vương Tử Quân
thật sự không có hứng thú, hắn lắc đầu rồi đi về phía Liễu Thiến.

– Có phải cảm thấy không có mấy chuyện để nói không? Tôn Khải đi dạo một vòng
rồi đi đến bên cạnh Vương Tử Quân, hắn ngồi xuống rồi cười nói.

– Cũng không phải không có gì để nói, bạn học cũ gặp mặt đều vui vẻ, hai bên
có thể làm chứng cho nhau là chúng ta đã từng trải qua một thời tuổi trẻ, ha
ha. Vương Tử Quân nhìn đám bạn học khắp bốn phía rồi cười thản nhiên nói.

Tôn Khải cũng nhìn qua đám bạn học cũ vài lượt, sau đó cười nói: – Nếu tôi nói
ra thân phận của cậu, có lẽ sẽ làm cho bọn họ chết ngay lập tức ấy chứ.

Vương Tử Quân nghe những lời nói thú vị của Tôn Khải mà không khỏi nở nụ cười.
Hắn nâng ly lên uống một ngụm rồi nói: – Anh nên để cho tôi thanh tĩnh được
vài ngày.

– Liễu Thiến, Vương Tử Quân có lẽ là cực kỳ hối hận, nhưng cuộc sống hạnh
phúc của cậu hôm nay cũng là do anh ấy ban tặng. Cậu xem, Vương Tử Quân thấy
cậu thì lẩn đi rất xa, căn bản không có phong độ của thân sĩ, kém bí thư Hầu
rất nhiều. Một người phụ nữ có quan hệ không tệ với Liễu Thiến nhìn về phía
Vương Tử Quân rồi mỉm cười trêu chọc.

Thật ra thì Liễu Thiến luôn quan sát Vương Tử Quân. Khi địa vị của chồng nàng
liên tục tăng tiến, nàng cũng quen với cuộc sống xa hoa quyền lực. Lúc này
nàng được đám bạn học cũ vây quanh, nàng cảm thấy có chút đắc ý, đồng thời
cũng có chút thất lạc. Vương Tử Quân thì sao? Đã nhiều năm trôi qua, hắn có
hối hận vì lựa chọn năm xưa hay không?

Vương Tử Quân ngồi quá xa, căn bản không nói lời nào, biểu hiện này của hắn
làm cho Liễu Thiến cảm thấy tiếc nuối, cũng có chút vui mừng. Dù sao bây giờ
nàng cũng cảm thấy thanh thản với chính mình, không còn cảm giác yêu thương
đối phương như năm xưa.

– Tút tút tút. Tiếng chuông điện thoại vang lên, Liễu Thiến lấy điện thoại
ra, vừa bấm nút nghe thì chợt thấy bên trong có người nói: – Liễu Thiến, chút
nữa anh đi đón em, chú của anh có mời khách quý, chúng ta cùng nhau đi gặp
chú.

Thân thích của nhà chồng có rất nhiều, người được chồng Liễu Thiến gọi là chú
căn bản có khá nhiều, thế nhưng người được chồng nàng dùng giọng trịnh trọng
nói như vậy, căn bản chỉ có thể là người chú đang làm cục trưởng trên đơn vị
trung ương.

Nếu như nói chồng Liễu Thiến làm quan thuận buồm xuôi gió có nhân tố cố gắng
của bản thân, như vậy cũng khó thể nào bỏ qua lực ảnh hưởng của người chú này.
Hầu như đến cuối năm thì Hầu Thành Đống đều kiên trì đến chúc tết chú mình.

Lần này trường đại học Chiết Giang tổ chức lễ kỷ niệm năm mươi năm thành lập,
chồng Liễu Thiến vốn không cần đến, vì người này không phải là sinh viên
trường đại học Chiết Giang. Nhưng Hầu Thành Đống vẫn rất coi trọng sự kiện
này, ném bỏ tất cả công tác hiện tại cũng là vì người chú kia chuẩn bị tham
gia lễ kỷ niệm thành lập trường.

Liễu Thiến vừa đồng ý thì bên kia đã cúp điện thoại. Nàng nhìn những người bạn
học cũ đang vây quanh minh, thế là cười cười nói: – Xấu hổ quá, các vị, Chính
Đống có một vị trưởng bối cũng là sinh viên của trường đại học Chiết Giang,
tôi và anh ấy đến thăm hỏi trưởng bối một chút.

Tuy đám bạn học cũ có chút lưu luyến vì Liễu Thiến rời đi, thế nhưng thân phận
của người ta bày ra quá rõ ràng, mọi người cũng không thể ngăn trở, chỉ có thể
vây quanh nàng đưa ra ngoài mà thôi.

Khi Liễu Thiến đi ra khỏi cửa phòng thì Vương Tử Quân cũng phất phất tay. Khi
mà trong phòng không còn Liễu Thiến, lúc này bầu không khí có chút tán loạn.

Vương Tử Quân đối diện với đám bạn học cũ đã xa cách hơn chục năm, trong lòng
thầm cảm khái, hơn nữa cũng cố gắng dung nhập vào trong bầu không khí vui vẻ
nhiều năm không gặp này.

Người chồng Hầu Thành Đống của Liễu Thiến chính là một người đàn ông cao to
đẹp trai. Khi Liễu Thiến đi vào trong nhà khách đại học Chiết Giang, hắn đã
chờ sẵn bên dưới, khi thấy vợ đi đến thì cùng nhau đi lên lầu ba.

Lúc này phòng khách quý ở lầu ba liên tục vang lên những âm thanh trò chuyện
vui vẻ, khi đẩy cửa đi vào thì có hai người đàn ông trung niên mặc tây trang
sạch sẽ đang ngồi trò chuyện với nhau. Người đàn ông trung niên ngồi ở vị trí
chủ vị thấy Hầu Thành Đống và Liễu Thiến đi vào thì trầm giọng nói: – Hai cô
cậu đi sang phòng bên cạnh chờ tôi.

– Ha ha, anh Triệu Bác, hai người chúng ta đã bàn luận xong, nếu có chỉ thị
gì khác thì chúng ta nên trao đổi trên bàn cơm, bây giờ tôi cũng không quấy
rầy anh. Người đàn ông trung niên ngồi ở vị trí đối diện đứng lên cười nói.

Ngụy Triệu Bác cũng đứng lên khỏi ghế sa lông rồi bắt tay với người đàn ông
trung niên kia: – Hiệu trưởng Lý, vậy chúng ta xem như quyết định, nhất định
không say không vê.

– Điều này anh cứ yên tâm, nếu không làm tốt công tác với một người bạn học
cũ như anh, tôi làm hiệu trưởng cũng xem như thất trách. Hiệu trưởng Lý nói
lời khẳng định nhưng lại giống như có mang thêm vài phần nịnh nọt.

Liễu Thiến là người đến tham gia lễ kỷ niệm năm mươi năm thành lập trường,
nàng hiểu rõ thân phận của hiệu trưởng Lý. Lúc này hiệu trưởng Lý tỏ ra khách
khí với chú của nàng, rõ ràng là rất nể mặt chú mình.

Hiệu trưởng Lý sẽ phải đi, hai người Hầu Thành Đống tuy không thể chen lời thế
nhưng vẫn phải tiễn ra đến cửa. Khi hiệu trưởng Lý chuẩn bị ra khỏi cửa thì
Ngụy Triệu Bác chợt lên tiếng: – Hiệu trưởng Lý, ngài mai anh nhất định phải
sắp xếp cho tốt, tôi rất muốn gặp mặt trưởng phòng Vương.

– Điều này thì anh yên tâm, tôi nhất định sẽ sắp xếp thỏa đáng cho anh. Hiệu
trưởng Lý vỗ vỗ ngực rồi trầm giọng nói.

– Chú, sao thím không đi cùng đến đây? Mẹ cháu rất muốn đưa thím về thăm nhà
một chút. Sau khi chờ Ngụy Triệu Bác ngồi xuống ghế sa lông, Hầu Thành Đống
chợt mở miệng nói.

Tuy Ngụy Triệu Bác không ngừng gật đầu và lắc đầu, thế nhưng Liễu Thiến lại
cảm thấy chú mình có chút gì đó không yên lòng.

Sáng sớm tiếng chuông điện thoại chói tai đánh thức Vương Tử Quân. Ngày hôm
qua hắn uống hơi nhiều, đến bây giờ vẫn còn cảm thấy đầu óc nặng trịch.

– Chào trưởng phòng Vương, tôi là Lý Thần Giang của trường đại học Chiết
Giang, lúc này gọi điện thoại không làm phiền ngài đấy chứ? Vương Tử Quân nghe
giọng nói nho nhã vang lên trong điện thoại, hắn nhanh chóng liên lạc Lý Thần
Giang này với vị hiệu trưởng đại học Chiết Giang. Tuy hắn không có giao tình
với đối phương, thế nhưng hắn dù sao cũng là cựu sinh viên của nhà trường, vì
vậy hắn dùng giọng khách khí nói: – Chào hiệu trưởng Lý.

– trưởng phòng Vương, tôi muốn thông báo hoạt động của lễ kỷ niệm lần này với
ngài, kính mong ngài quan tâm nhiều hơn. Trường đại học Chính quyền chúng ta
sở dĩ có thể phát triển đến ngày hôm nay cũng không thể nào ly khai khỏi sự
giúp đỡ hết mình và tận tâm của trưởng phòng Vương và những vị cựu sinh viên
khác. Lý Thần Giang nói rất khách khí nhưng Vương Tử Quân biết rõ lễ kỷ niệm
lần này là hoạt động trọng đại của nhà trường, bọn họ còn thành lập tổ chuyên
môn, bây giờ người báo cáo với mình chỉ là hiệu trưởng Lý, hắn tất nhiên không
tham gia quá sâu, thế nên cười nói: – Hiệu trưởng Lý, hôm nay tôi nói rõ với
ngài, tôi căn bản cực kỳ có cảm tình với nhà trường, trước kia tôi là sinh
viên của nhà trường, ngài là hiệu trưởng, bây giờ tôi vẫn còn là sinh viên của
nhà trường, thế nên tất cả nghe theo sắp xếp của ngài.

Sau khi nói vài lời khách sáo với Lý Thần Giang, Vương Tử Quân nói rõ mình sẽ
đến trường đại học Chiết Giang đúng giờ, sau đó Lý Thần Giang mới hưng phấn
cúp điện thoại.

Sau khi Vương Tử Quân thu thập xong mọi thứ thì đã là chín giờ, những người
bạn học cũ tối qua cũng lần lượt đi ra.

Tôn Khải cung cấp cho mọi người một chiếc xe ba mươi chỗ, đoàn người leo lên
xe rồi chạy như bay về phía trường đại học Chiết Giang. Hôm qua mọi người uống
rượu với nhau rất vui, bây giờ giống như tất cả ngăn cách bị phá vỡ, bầu không
khí trong xe ngày càng sinh động.

– Liễu Thiến, cậu cũng đến rồi à? Khi bước xuống xe thì Tiểu Lạt Tiêu thấy
Liễu Thiến đứng một bên, bên cạnh còn có một người đàn ông hơn ba mươi tuổi,
ánh mắt giống như đang chú tâm quan sát điều gì đó.

– Đây là bí thư Hầu nhà cậu sao? Hôm nay vừa gặp quả nhiên là bất phàm. Tiểu
Lạt Tiêu nói rồi chủ động vươn tay với Hầu Thành Đống: – Chào bí thư Hầu, tôi
là bạn học cũ của Liễu Thiến, sau này mong ngài quan tâm nhiều hơn.

Hầu Thành Đống căn bản có cảm giác không tệ với Tiểu Lạt Tiêu, thế nên hắn bắt
tay nàng rồi nói: – Liễu Thiến cũng thường nhắc đến chị, hoan nghênh chị đến
nhà chơi.

– Bí thư Hầu, ngài cũng đến tham gia lễ kỷ niệm sao? Bây giờ đã bắt đầu rồi,
chúng ta cùng đi thôi. Tiểu Lạt Tiêu dùng giọng nhiệt tình nói.

– Không cần, bên này tôi có chút sắp xếp. Hầu Thành Đống nhíu mày rồi khẽ
nói.

– Ôi, các người được ngồi tiệc khách quý sao? Tiểu Lạt Tiêu căn bản rất quen
thuộc với lễ kỷ niệm lần này, sau khi nghe Hầu Thành Đống nói như vậy thì
không khỏi hô lên kinh ngạc.

Giọng nói của Tiểu Lạt Tiêu là không nhỏ, thế là đám sinh viên cả trai lẫn gái
đang đi vào không khỏi nhìn về phía bên này. Ánh mắt đám người đều có chút hâm
mộ, dù sao thì những người có thể được ngồi ở vị trí khách quý ít nhất phải có
thành tựu không tầm thường.

Vị trí khách quý thường dành cho những người công thành danh toại.

Khi Tiểu Lạt Tiêu còn định nói chuyện thì một chiếc Audi màu đen chậm rãi chạy
vào cổng trường, khi thấy chiếc xe kia thì Hầu Thành Đống kéo tay Liễu Thiến
tiến lên nghênh đón.

Khi chiếc xe Audi dừng lại, Hầu Thành Đống và Liễu Thiến đều lên xe, nhưng
Liễu Thiến ngồi phía trước mà Hầu Thành Đống thì lại ngồi phía sau.

– Có thể ngồi xe của hiệu trưởng để tham gia lễ kỷ niệm lần này, nhất định
phải là những nhân vật nổi danh trong trường. Tiểu Lạt Tiêu cảm khái một chút,
đúng lúc này nàng phát hiện Vương Tử Quân đi về phía thư viện, thế là không
khỏi người bên cạnh: – Vương Tử Quân làm sao vậy? Thế nào lại đi sang bên kia?

Người phụ nữ ở bên cạnh nhìn bộ dạng cực kỳ nghi ngờ của Tiểu Lạt Tiêu, nàng
không khỏi chọc Tiểu Lạt Tiêu một cái, sau đó nở nụ cười thần bí nói: – Năm
xưa không phải cậu cũng thầm mến Vương Tử Quân sao? Đã nhiều năm như vậy mà
tâm tư vẫn còn chưa tiêu tan sao?

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter