Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1690: Xuất hiện long trọng


Hoàn cảnh nhà trường làm cho người ta trò chuyện với nhau mà giảm bớt vài phần
ngụy trang, nói chuyện có chút chân thành thẳng thắn. Tiểu Lạt Tiêu tuy được
xưng là người nhanh mồm nhanh miệng, không tim không phổi, thé nhưng lúc này
bị người bạn học cũ châm chọc một câu căn bản đánh trúng tim đen, thế nên
không khỏi đỏ mặt. Nàng vung tay đánh người bạn học cũ của mình, sau đó mở
miệng giải thích linh tinh: – Năm xưa tôi có ưa thích anh ấy, nhưng bây giờ
ngay cả Liễu Thiến cũng có cuộc sống tốt đẹp hơn, thế nên tôi cũng cảm thấy
chướng mắt với anh ấy.

– Được rồi, tôi không chọc cậu nữa, sắp đến lễ kỷ niệm rồi, chúng ta mau đi
gặp giáo sư Quách. Người bạn học kéo tay Tiểu Lạt Tiêu nhanh chóng đi về phía
hội trường.

Lễ kỷ niệm năm mươi năm thành lập trường đại học Chiết Giang căn bản được
tuyên truyền rất mạnh, ngay cả những nhân viên phục vụ công tác ở hội trường
cũng đều là sinh viên nữ trẻ đẹp, tất nhiên phải là những người được chọn lọc
rất kỹ.

Đám cựu sinh viên nhà trường nhìn những nữ sinh viên thế hệ sau xinh đẹp cao
ráo mà không khỏi nói đùa rằng mình sinh không gặp thời, vì năm xưa nhà trường
cho ra quy định nghiêm cấm sinh viên yêu sớm.

Bầu không khí cực kỳ náo nhiệt, Tiểu Lạt Tiêu cuối cùng cũng tìm được giáo sư
Quách đang đứng trong hàng ngũ giáo sư nhà trường, mặc dù xa cách nhiều năm
nhưng bọn họ vẫn rất thổn thức.

– Giáo sư Quách, Vương Tử Quân đã đến rồi, anh ấy đang đi sang bên kia một
chút. Tiểu Lạt Tiêu biết rõ Vương Tử Quân chính là sinh viên đắc ý năm xưa của
giáo sư Quách, thế nên nhanh chóng nói ra tin tức này.

Giáo sư Quách cười cười nói: – Tôi biết rồi.

Đồng hồ đã chỉ mười giờ, nghi thức chúc mừng bắt đầu được tiến hành. Đầu tiên
lên đài chính là vài vị hiệu trưởng nhà trường, hiệu trưởng Lý đứng giữa đài
chủ tịch, hắn lấy ra bản thảo đã chuẩn bị sẵn, sau đó dùng giọng kích động
nói: – Chào các sinh viên thân ái, xin cho phép tôi xưng hô với mọi người như
vậy. Hôm nay chúng ta tụ tập đông đủ vì ngày vui năm mươi năm thành lập
trường, xem như các thế hệ sinh viên chúng ta cùng tụ tập chung vui. Ngày qua
chúng ta đã cùng nhau học tập rèn luyện, cùng nhau hát vang tiến mạnh, hôm nay
núi cao sông dài, đất thiêng sinh hiền tài…

Hiệu trưởng Lý phát biểu căn bản có từ ngữ hoa mỹ, người ta nghe vào tai mà
không khỏi cảm thấy phấn chấn tinh thần, đặc biệt là những cựu sinh viên đã xa
trường nhiều năm.

– Đầu tiên chúng tôi muốn cảm tạ cấp ủy chính quyền tỉnh đã coi trọng lễ kỷ
niệm ngày thành lập trường đại học Chiết Giang, chúng ta dùng tràng pháo tay
nhiệt liệt hoan nghênh chủ tịch Đỗ phát biểu vài lời. Chủ tịch Đỗ là một cựu
sinh viên của trường đại học Chiết Giang bây giờ là phó chủ tịch tỉnh chủ khảo
công tác giáo dục trong tỉnh, hắn căn bản là người rất có trình độ, phát biểu
khôn nhiều nhưng lại làm cho tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, dao động tâm
tình người bên dưới.

Sau khi lãnh đạo tỉnh Chiết Giang phát biểu xong thì đến lượt đại biểu sinh
viên lên tiếng. Tất nhiên được chọn phát biểu trong lễ kỷ niệm lần này sẽ phải
là người cực kỳ kiêu ngạo, phải có địa vị, phải là nhân tài nổi tiếng, đủ để
xây dựng nên hình tượng cao lớn của nhà trường.

– Trịnh Lệ, cậu nói xem lần này sẽ là ai đại biểu cho các thế hệ sinh viên
lên tiếng đây? Tôi cảm thấy người đó phải là chú của Liễu Thiến, dù sao thì
ông ấy cũng là cục trưởng đơn vị trung ương, nói chuyện rất có độ nặng. Tiểu
Lạt Tiêu đùa bỡn vật kỹ niệm mới được nhận, sau đó khẽ nói.

Trịnh Lệ đang chú ý lên đài chủ tịch, nàng nghe thấy Tiểu Lạt Tiêu nói như vậy
thì khẽ lên tiếng: – Tôi cảm thấy người đó nhất định là chú của Liễu Thiến,
người ta bây giờ có địa vị cao, nhưng tôi cũng nghe nói có nhiều người có độ
nặng cực kỳ lớn, giống như…Như thư ký trưởng văn phòng tỉnh ủy Vương Quang
Vinh của chúng ta trước kia.

– Giáo sư Vương Quang Vinh căn bản không đến được, ngày hôm qua xem thời sự
còn thấy ông ấy đang đi bên cạnh lãnh đạo Châu Âu. Tiểu Lạt Tiêu nói đến đây
thì chợt nghe người chủ trì trên đài lên tiếng: – Bây giờ xin mời thường ủy
tỉnh ủy Nam Giang, trưởng phòng tổ chức Nam Giang, đồng chí Vương Tử Quân lên
phát biểu.

Ba chữ Vương Tử Quân truyền vào trong tai làm cho Tiểu Lạt Tiêu sững sốt một
lát, sau đó nàng cười hỏi Trình Lệ ở bên cạnh: – Không thể ngờ cái tên Vương
Tử Quân lại nổi tiếng như vậy, chỉ riêng trường ta đã có hai người có tên như
thế.

– Đúng vậy,… Trịnh Lệ vừa nói được một nửa thì miệng há hốc như ngậm một
quả lê, luc này ánh mắt Tiểu Lạt Tiêu cũng nhìn lên đài, chợt thấy Vương Tử
Quân ung dung bình tĩnh đang đi ra.

“Gì vậy? Người bạn học căn bản trầm mặc không lên tiếng đã phát triển đến mức
hiện tại rồi sao?”

Khi hai người Tiểu Lạt Tiêu và Trịnh Lệ đang cực kỳ giật mình thì chợt nghe
người chủ trì giới thiệu: – Đồng chí Vương Tử Quân chính là sinh viên khoa
Trung Văn khóa XXX của trường đại học Chiết Giang, bây giờ đang là thường ủy
tỉnh ủy, trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy Nam Giang. Đây là niềm kiêu ngạo của
trường đại học Chiết Giang chúng ta, bây giờ chúng ta dùng tràng pháo tay
nhiệt liệt để hoan nghênh trưởng phòng Vương lên tiếng.

Dưới đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy, trong số những người đến tham gia
lễ kỷ niệm có không ít người biết rõ Nam Giang có một vị trưởng phòng tổ chức
tỉnh ủy cực kỳ trẻ tuổi, thế nhưng bọn họ căn bản không ngờ người kia trẻ tuổi
như vậy, hơn nữa trưởng phòng Vương được người ta cho rằng có tương lai chính
trị vô hạn lại là cựu sinh viên trường đại học Chiết Giang.

Tuy bọn họ cũng chỉ vừa nghe nói đến cái tên này, thế nhưng cũng không ảnh
hưởng đến sự nhiệt tình của mọi người. Dù sao thì ngày kỷ niệm thành lập
trường cũng có thể làm cho một tập thể đi ra từ nơi này cảm thấy cực kỳ vinh
dự.

Tiếng vỗ tay vang lên liên tiếp, Tiểu Lạt Tiêu ngồi bên dưới không khỏi cảm
thấy hai mắt có chút ẩm ướt.

Vương Tử Quân tuy khống chế tửu lượng vào buổi tiệc giữa trưa, thế nhưng vẫn
bị vài người bạn học đang ở vị trí cấp cục thay nhau mời vài ly, thế nên đầu
óc cũng có chút mơ màng.

Lúc này dù Vương Tử Quân cảm thấy không thoải mái thì cũng vẫn gắng gượng đi
về phía phòng khách. Khách nhân đều là những sinh viên thế hệ trước của Vương
Tử Quân ở đại học Chiết Giang, hơn nữa lại là hiệu trưởng Lý tự mình tiếp
kiến, hắn không đến không được.

– Chào trưởng phòng Vương. Trong phòng khách có một người đàn ông trung niên
và một cặp nam nữ trẻ tuổi, trong số ba người này thì Vương Tử Quân có quen
biết một mình Liễu Thiến. Khi người đàn ông trung niên kia thấy Vương Tử Quân
đi vào thì không khỏi đứng lên chào hỏi.

Vương Tử Quân biết rõ thân phận của người đàn ông trung niên kia, vì vừa rồi
hiệu trưởng Lý đã đặc biệt giới thiệu người này trên bàn tiệc. Đối phương là
Ngụy Triệu Bác, là một vị cục trưởng của đơn vị trung ương, cũng là cựu sinh
viên trường đại học Chiết Giang.

Vương Tử Quân nhìn Ngụy Triệu Bác duỗi hai tay ra, hắn cũng cười cười nhiệt
tình bắt tay đối phương: – Chào anh Ngụy, anh quá khách khí rồi, cứ gọi tôi là
Tử Quân là được.

Nếu như Vương Tử Quân có vị trí bên dưới Ngụy Triệu Bác, những lời của hắn căn
bản có chút đường đột. Nhưng bây giờ vị trí của hắn dù sao cũng cao hơn Ngụy
Triệu Bác, vì thế Ngụy Triệu Bác nghe lời nói của hắn cũng không thấy có chút
đường đột, còn cảm thấy mình rất có thể diện.

– Nếu so sánh với tư thái tiêu sái của trưởng phòng Tử Quân, tôi là một người
sư huynh lại căn bản không thể bằng. Ngụy Triệu Bác cuối cùng cũng là người
chìm nổi quan trường lâu năm, tất nhiên biết rõ đạo lý thuận tiện bò lên cao.
Bây giờ Vương Tử Quân dựng lên một cây cột lớn, nếu hắn không bò lên thì căn
bản mất đi tiêu chuẩn của mình.

Sau khi Vương Tử Quân ngồi xuống thì Ngụy Triệu Bác chỉ vào Hầu Thành Đống rồi
nói: – Trưởng phòng Vương, đây là một người cháu họ của tôi, hiện tại đang làm
bí thư huyện ủy.

Ngụy Triệu Bác căn bản không giới thiệu tên của Hầu Thành Đống, cũng không
giới thiệu rõ đang ở huyện nào. Hắn biết rõ đối với một người có cấp bậc như
Vương Tử Quân, chỉ cần nhớ có một người như Hầu Thành Đống là được.

Hầu Thành Đống cũng cảm thấy cực kỳ cảm kích khi chú mình đưa đến gặp mặt
Vương Tử Quân. Sau lễ kỷ niệm hôm nay thì hắn đã biết về tình huống của Vương
Tử Quân, hắn căn bản cực kỳ chờ mong với vị trưởng phòng tổ chức trẻ tuổi này.

Nếu Hầu Thành Đống có quan hệ tốt với Vương Tử Quân, con đường làm quan của
hắn có thể ngày càng tốt đẹp hơn.

– Chào trưởng phòng Vương. Khi mà chú Ngụy Triệu Bác đang giới thiệu thì Hầu
Thành Đống đã làm tốt công tác chuẩn bị, hắn nhanh chóng chào hỏi Vương Tử
Quân, cũng vươn hai tay với gương mặt cung kính.

– Bí thư huyện ủy Sa Ích căn bản là rất tốt. Vương Tử Quân vừa bắt tay Hầu
Thành Đống vừa cười nói.

Hầu Thành Đống được Vương Tử Quân nói ra chức vụ của mình, hắn không khỏi cảm
thấy mừng rỡ. Hắn thật sự không ngờ một người là bí thư huyện ủy như mình lại
được lọt vào mắt của Vương Tử Quân, chẳng lẽ đối phương có hiểu gì đó về mình?

Hầu Thành Đống nghĩ như vậy mà không khỏi có chút kích động, nếu như hắn được
một vị lãnh đạo tỉnh ủy như Vương Tử Quân vừa ý, như vậy biết đâu sẽ tiến lên
như diều gặp gió.

Vương Tử Quân nói ra chuẩn xác chức vụ của Hầu Thành Đống, điều này không khỏi
làm cho cả Ngụy Triệu Bác cũng giật mình. Nhưng lúc này lão lại nghĩ sang
những phương diện khác.

– Trưởng phòng Vương, đây là… Hầu Thành Đống vừa chuẩn bị giới thiệu Liễu
Thiến, Vương Tử Quân chợt cười nói: – Tôi và Liễu Thiến là bạn học cùng lớp,
cũng không cần giới thiệu nữa.

Khi Vương Tử Quân đại biểu cho các thế hệ sinh viên nhà trường lên tiếng thì
Liễu Thiến căn bản mất hết hồn vía, bây giờ đi theo chú đến gặp Vương Tử Quân
thì trong lòng càng có nhiều hương vị khác lạ. Nhưng nàng lại cảm thấy lòng
mình như bị kim châm, mơ hồ có chút đau nhức. Nàng không biết Vương Tử Quân
tại sao lại nói với mình như vậy, trong lòng có chút chờ mong, cũng có vài
phần không biết phải làm sao.

Liễu Thiến thấy Vương Tử Quân quá bình tĩnh tự nhiên, nàng không khỏi cảm thấy
tâm tình cực kỳ phức tạp, thế là lên tiếng: – Trưởng…Trưởng phòng Vương,
chào anh.

Vương Tử Quân nghe thấy Liễu Thiến chào mình không được tự nhiên, thế là hắn
cười cười nói: – Tôi với chị là bạn học cũ, chị gọi tôi như vậy cũng làm cho
tôi cảm thấy rất có áp lực.

Vương Tử Quân nói lời trêu chọc làm cho mọi người cùng nở nụ cười, Liễu Thiến
thì quẫn bách nói một tiếng, sau đó đưa mắt nhìn chồng theo bản năng.

Liễu Thiến thấy được ánh mắt Hầu Thành Đống rất kinh ngạc, khi nàng nhìn về
phía Ngụy Triệu Bác, lại thấy chú Ngụy khẽ gật đầu với mình, bộ dạng rất ân
cần.

– Không thể ngờ trưởng phòng Vương lại là bạn học cũ của Liễu Thiến, tối nay
tôi cảm thấy dứt khoát nên cho hai vợ chồng chúng nó làm chủ, bạn học cũ cùng
nhau tụ tập ôn lại chuyện xưa, cũng là một niềm vui trong đời. Ngụy Triệu Bác
nói rồi nhìn sang Hầu Thành Đống: – Có lẽ lần này có không ít bạn học cũ đến
tham gia lễ kỷ niệm lần này, cậu nên tổ chức một chút.

– Không biết tôi chúng tôi có vinh hạnh này hay không? Hầu Thành Đống còn trẻ
mà đi đến vị trí hiện tại, tất nhiên cũng phải là người biết nhìn mặt nói
chuyện. Hắn nhanh chóng cho ra phản ứng sau khi chú mình lên tiếng sắp xếp.

Vương Tử Quân rất muốn quay về Nam Giang, nhưng lúc này Ngụy Triệu Bác nói đến
đây thì hắn khó thể chối từ, thế là sảng khoái đồng ý: – Vậy mọi người cùng
uống vài ly.

Sau khi nói xong thì Hầu Thành Đống nói mình có việc kéo Liễu Thiến rời đi,
trong phòng chỉ còn lại Vương Tử Quân và Ngụy Triệu Bác. Vương Tử Quân lẳng
lặng uống trà, lần này Ngụy Triệu Bác hẹn gặp mặt phải có mục đích, hắn đang
chờ đối phương lên tiếng.

Ngụy Triệu Bác đối mặt với sự thản nhiên tự đắc của Vương Tử Quân, hắn căn bản
không còn chút hoài nghi nào với vị trưởng phòng tổ chức trẻ tuổi này. Hắn
trầm ngâm giây lát rồi cười nói: – Trưởng phòng Vương, không biết ngài có chú
ý hay không, bây giờ tuyến trên đang chuẩn bị luân chuyển cán bộ xuống tuyến
dưới rèn luyện.

Ngụy Triệu Bác nói đến phương diện luân chuyển cán bộ xuống tuyến dưới rèn
luyện, Vương Tử Quân sao chưa từng nghe qua? Chuyện này tuy đang ở vào giai
đoạn thảo luận, thế nhưng trên cơ bản là đại cục đã định. Vương Tử Quân nhìn
gương mặt với nụ cười nhàn nhạt của Ngụy Triệu Bác, hắn xem như đã hiểu mục
đích của đối phương.

Xem ra lúc này tuyến trên đã quyết định vài phần nhân tuyển, trong đó có Ngụy
Triệu Bác, mà Ngụy Triệu Bác bây giờ đang muốn đi xuống Nam Giang.

Nam Giang là đặc khu kinh tế trong nước, xuống đây rèn luyện thì căn bản sẽ có
lý lịch hoàng kim. Hơn nữa thông qua bệ phóng Nam Giang có thể dễ dàng kéo dài
râu ria của mình.

Lúc này đầu óc Vương Tử Quân nhanh chóng xoay chuyển, hắn nhìn nụ cười trên
mặt Ngụy Triệu Bác, một ý nghĩ chợt lóe lên: Lúc này thành phố Lâm Hồ trên cơ
bản đã tạo thành thế cục hai bên tranh chấp với nhau, mình kẹp vào giữa căn
bản rất khó xử, không bằng đưa lực lượng bên ngoài nhúng tay vào, như vậy
đường sống của mình không phải càng lúc càng lớn sao?

– Tôi có nghe nói về điều này, nếu như cục trưởng Ngụy cố ý đến Nam Giang,
tôi nhất định giơ hai tay hoan nghênh.

Ngụy Triệu Bác nghe Vương Tử Quân tỏ thái độ thì không khỏi thở dài một hơi,
sau đó lên tiếng: – Năm ngón tay đều nằm trên bàn tay, tôi và trưởng phòng
Vương dù sao cũng là bạn học, khi đó cũng mong trưởng phòng Vương quan tâm
giúp đỡ nhiều hơn.

Vương Tử Quân mới từ tỉnh Sơn Nam quay về ngồi xuống bàn làm việc của mình,
đúng lúc này Khuất Chấn Hưng gọi điện thoại đến. Khuất Chấn Hưng truyền thụ
chỉ thị của bí thư Diệp Thừa Dân, mời hắn đến phòng làm việc của bí thư Diệp
Thừa Dân.

Vương Tử Quân cũng không xa lạ gì phòng làm việc của Diệp Thừa Dân, hắn nhanh
chóng đi đến, lúc này Diệp Thừa Dân cũng đang vui vẻ chờ hắn.

– Tử Quân, lần này anh về tham gia lễ kỷ niệm năm mươi năm thành lập trường
có phải có nhiều cảm xúc lắm không? Chờ Vương Tử Quân ngồi xuống thì Diệp Thừa
Dân dùng giọng thân mật hỏi.

Vương Tử Quân có chút sững sốt, sau đó cười nói: – Có không ít cảm xúc, bí thư
ngài…

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter