Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1692: Ơn nghĩa người dưng


– Trưởng phòng Tử Quân, đề nghị của anh rất hay, tôi giúp đỡ đề nghị này,
nhưng có điều ba vị đồng chí xuống Nam Giang nhận chức căn bản có năng lực
không tương đồng, muốn lựa chọn ra một người làm bí thư thị ủy thì căn bản còn
cần phòng tổ chức bỏ ra nhiều tâm tư hơn.

Vương Tử Quân ra khỏi phòng làm việc của Diệp Thừa Dân mà có chút hưng phấn,
dù sao chuyện này không những hóa giải nguy cơ khi phải cho ra lựa chọn đứng
về một bên, hơn nữa còn làm cho cảm giác mình mất nhiều sức lực nhưng bị người
ta hái mất quả ngon tan biến vài phần.

Mình có thể để cho Ngụy Triệu Bác tiến lên, cứ để cho sự việc tiến triển như
vậy, còn chuyện tiếp theo, cứ để cho Ngụy Triệu Bác tác động. Nếu như Ngụy
Triệu Bác không làm được, như vậy mình cũng không cần tốn nhiều sức lực.

– Bánh tráng trứng cay giòn đây, không sợ anh không ăn, chỉ sợ anh không nếm
thử, mời mọi người đến thưởng thức.

– Bánh quẩy, đậu hũ nóng, càng ăn càng muốn ăn, cực kỳ có lợi, đi qua không
nên bỏ qua.

– Mì cay chính tông đây, không ăn không biết, ăn rồi khó thể quên.

Một thành phố nhỏ ở phương bắc, mặt trời như một lò lửa bùng sáng, loại ánh
sáng hừng hực này cũng không biết nên dùng từ ngữ gì để miêu tả. Ánh nắng rơi
lên người giống như hóa thành những cây kim đâm vào da, làm cho người ta mơ hồ
cảm thấy nóng rát và đau nhức. Lúc này không gian bên người giống như một lò
nướng, một thau nước hắn ra đường nhanh chóng bị ánh mặt trời thiêu đốt bốc
hơi, chưa thấy mặt đất ẩm ướt được bao lâu thì đã khô như đất nung rồi.

Trên một con đường nhỏ không tên, Trịnh Uy Quân đang đi với bộ dạng mất hết
hồn vía, hắn nhìn những cửa hàng nhỏ đang tỏa mùi hương hai bên đường mà hai
mắt không khỏi tỏa sáng. Hắn dùng ánh mắt tham lam nhìn những món ăn cực kỳ
hấp dẫn, trong bụng vang lên những âm thanh sùng sục. Hắn đưa tay vào trong
túi áo, sau đó muốn đi thật nhanh, thế nhưng những âm thanh mời chào cứ như tự
động chui vào trong tai làm hắn không nhịn được sự hấp dẫn của nó. Lúc này hai
chân của hắn giống như đeo chì, mỗi bước chân giống như đang kéo theo cả ngàn
quân.

Trước kia những quán ăn ven đường căn bản không có bất kỳ loại giấy chứng nhận
đảm bảo vệ sinh nào sẽ chẳng bao giờ được Trịnh Uy Quân đưa mắt nhìn qua.
Nhưng bây giờ những món ăn được bày bán ven đường lọt vào mắt hắn lại trở nên
cực kỳ ướt át quyến rũ. Hắn đã ăn ba cái bánh bao, lúc này rất muốn ăn một
miếng thịt lớn, bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến xem như an ủi cái bụng của mình.

Nhưng chỉ là một ý nghĩ đơn giản như vậy lại không cách nào thực hiện được,
thật sự là một phân tiền làm khó anh hùng hảo hán. Lần này hắn chạy trối chết
vốn chuẩn bị không ít tiền, Trịnh Uy Quân hắn là người quen sống xa hoa phú
quý, sao có thể trải qua cuộc sống quẫn bách như thế này được? Chẳng qua cuộc
sống lo lắng hãi hùng làm cho kế hoạch của hắn bị rối loạn, đám người kéo đến
từ bên kia làm cho hắn liên tục thay đổi chốn dung thân, cuối cùng biến thành
một người không còn xu nào.

Lần này Trịnh Uy Quân chạy đến một thành phố nhỏ ở phương bắc, đây cũng là
hành động bát đắc dĩ, hắn chỉ còn đủ tiền mua vé xe lửa đến đây mà thôi.

– Anh bạn, thịt kho tàu nóng sốt, béo mà không ngán, vừa vào miệng đã tiêu
hóa ngay, có cần nếm thử một chút không? Một người phụ nữ trung niên mập mạp
giống như thấy được ánh mắt tham lam của Trịnh Uy Quân, nàng vừa lau tay vào
chiếc tạp dề đầy mở vừa cười chào hỏi khách.

Trịnh Uy Quân nuốt nước bọt một cách khó khăn, hắn muốn khoát tay từ chối vì
mình không có xu nào, thế nhưng trong bụng giống như đang có hàng ngàn con
kiến đang bò làm cho toàn thân ngứa ngáy, ý nghĩ không được ăn làm cho bản
thân cảm thấy cực kỳ khó chịu.

– Anh bạn, có cần ăn thêm một bát mì không? Món mì của tôi là tổ truyền,
hương vị cực kỳ đặc biệt, ăn mì với thịt kho tàu đảm bảo sẽ làm cho miệng anh
bạn đầy dầu mỡ. Người phụ nữ trung niên dùng một cái chén nhỏ múc thịt kho tàu
đặt bên cạnh Trịnh Uy Quân, sau đó cười tủm tỉm đề nghị.

– Cho…Cho tôi hai chén. Trịnh Uy Quân không thể không bội phục bà chủ quán,
người phụ nữ này chỉ nói vài tiếng mà đã làm cho khí chất anh hùng hảo hán của
hắn tan biến đi hơn phân nửa.

Hai chén mì ăn với thịt kho tàu, Trịnh Uy Quân ăn như sói như hổ. Khi miếng
thịt kho tàu cuối cùng được bỏ vào miệng, ánh mắt hắn chợt lóe lên, thì ra món
thịt kho tàu này là mỹ vị của thế gian, trước kia sao mình không cảm nhận được
cơ chứ?

– Chị, ví của tôi đã bị người ta trộm mất, tôi đã ba ngày chưa được ăn cơm,
tôi…Tôi thật sự đói muốn chết, thế cho nên cầu xin chị cho tôi ở lại lao
động một ngày, xem như trả tiền bữa cơm này, có được không? Trịnh Uy Quân lúc
đầu còn cảm thấy những lời xin xỏ giống như ăn mày thế này nói không nên lời,
nhưng khi bà chủ cầm khăn đến thu dọn bát dĩa, hắn vẫn phải dùng giọng gian
nan nói ra.

Lúc đầu bà chủ quán có chút nổi giận, nhưng khi Trịnh Uy Quân nói hết lời, vẻ
mặt của nàng có vẻ thoải mái hơn một chút. Nàng nở nụ cười tha thứ với hắn: –
Anh bạn, à, ai mà không có lúc thất bát? Bữa cơm này xem như chị mời cậu, cậu
cứ đi làm gì thì làm, không cần làm việc trả tiền.

Trịnh Uy Quân nhìn bộ dạng hào sảng của người phụ nữ trước mặt, hắn không khỏi
muốn quỳ xuống dập đầu vài cái. Người phụ nữ này quá chất phác đáng yêu, vì
vậy hắn cực kỳ cảm động và dùng giọng kiên trì nói: – Chị, tôi chẳng có gì cả
thế nhưng vẫn còn có chút sức lực, nếu chị không để tôi làm việc một ngày, tôi
căn bản cảm thấy không yên.

Dưới sự kiên trì của Trịnh Uy Quân, người phụ nữ trung niên cuối cùng cũng
đồng ý yêu cầu của hắn. Trịnh Uy Quân là một ông chủ lớn lăn lộn nhiều năm,
thật sự không thích ứng với những công việc nặng nhọc. Nhưng hắn trở thành ông
chủ nhiều năm, hắn không có gì khác nhưng ánh mắt cực kỳ sắc bén, thế cho nên
làm việc cũng cực kỳ gọn gàng.

Những công việc trong cửa hàng ven đường thế này căn bản là có hạn, bên trong
hơi tối, ban ngày cũng phải mở đèn. Người phụ nữ có chút áy náy, nói nơi này
không có cửa sổ nên rất nóng. Trịnh Uy Quân nói cũng không nóng, nếu so với
bên ngoài còn tốt hơn rất nhiều.

Trịnh Uy Quân đổ mồ hôi đầm đìa trong không gian nhỏ hẹp, chỉ một lát sau mồ
hôi đã chảy thành sông nhưng ánh mắt hắn vẫn rực sáng và đảo quanh bốn phía.
Sau khi bưng thức ăn cho người khách cuối cùng, người phụ nữ lại múc thức ăn
cho Trịnh Uy Quân ăn một bữa ngon miệng.

Lúc này Trịnh Uy Quân căn bản không đói như sáng sớm, thế nhưng hắn vẫn cảm
thấy cực kỳ có hương vị, đây chính là thức ăn hắn lấy được thông qua lao động
của chính mình.

Khi con người bận rộn thì thời gian giống như trôi qua nhanh hơn, vô tình
Trịnh Uy Quân đã làm việc được một ngày, đến khi dọn quán thì hắn biết người
phụ nữ trung niên kia tên là Mai Linh, chồng bị tai nạn xe qua đời, chỉ còn
lại mẹ con nàng trông coi quán ăn nhỏ này sống qua ngày.

– Anh bạn, anh cũng mệt nhọc rồi, một trăm đồng này xem như tiền công của anh
hôm nay, anh cầm về nhà đi. Người phụ nữ trung niên Mai Linh đặt những tấm ván
cửa lên chiếc xe nhỏ, sau đó lấy ra tờ một trăm đồng dính đầy dầy mở đưa cho
Trịnh Uy Quân.

Bây giờ Trịnh Uy Quân tuy đang rất chán nản, thế nhưng hắn cũng là người thông
minh, hắn làm việc một ngày và biết được Mai Linh kiếm được bao nhiêu tiền,
cũng chỉ là trên dưới một trăm đồng mà thôi. Người phụ nữ này có thể cho hắn
số tiền như vậy, thật sự làm cho hắn sinh ra cảm giác ê ẩm muốn khóc.

Trịnh Uy Quân nhìn tờ một trăm đồng, hắn nhanh chóng đẩy ra giống như bị
phỏng, sau đó phất tay nói với Mai Linh: – Chị, tôi không thể nhận tiền của
ngài, tôi đi đây.

Trịnh Uy Quân quay đầu bước đi thế nhưng lại bị Mai Linh giữ lại. Mai Linh có
cơ thể mập mạp, gánh nặng cuộc sống đã làm cho hình thể của nàng trở nên to
béo, tuy không còn đẹp đẽ gì nhiều, thế nhưng sức mạnh vẫn luôn được bảo tồn.

Với sức khỏe yếu ớt của Trịnh Uy Quân thì căn bản không vùng ra khỏi tay Mai
Linh, thế là Mai Linh không cần phân trần mà nhét tiền vào tay hắn, sau đó giả
vờ cả giận nói: – Anh cầm đi, ở nhà ngàn ngày đều tốt đẹp, ra khỏi nhà một
ngày liền gặp khó khăn, ai không có lúc khó khăn khốn đốn? Tôi nói anh cầm,
anh từ chối thì tôi sẽ rất tức giận.

Trịnh Uy Quân căn bản là trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cảm thấy người phụ nữ
này thương mình như mẹ ruột của mình. Hắn có chút do dự, sau đó khẽ nói: –
Chị, nhà tôi cung không còn người nào, nếu như chị tình nguyện, ngày mai tôi
tiếp tục đi làm với chị được không?

Mai Linh giật mình nhìn hai mắt của Trịnh Uy Quân, hai bàn tay mập mạp lại vỗ
vào nhau: – Tốt quá, tôi đang một người cực kỳ bận rộn, nếu anh tình nguyện
làm việc cùng tôi, những thứ khác thì khó nói, một tháng trả anh một ngàn cũng
không là vấn đề.

Trước kia một ngàn đồng chỉ là một ly rượu của Trịnh Uy Quân mà thôi, nhưng
bây giờ lại là một tháng tiền lương lao động mệt nhọc của hắn.

Tối hôm đó Trịnh Uy Quân đi đến nhà Mai Linh, là một căn nhà nhỏ trong thôn.
Hắn đi vào phòng ngủ đơn sơ, đầu đặt lên chiếc gối có mùi ẩm mốc thế nhưng
trong lòng cực kỳ an tĩnh.

Một tháng sau trên con đường bán thức ăn có thêm một người đàn ông tên là anh
Phó, vừa mới mở quán thì người này đã vùi đầu vào làm việc, căn bản không nói
chuyện, tay chân cũng không nhàn rỗi.

Vì có anh Phó nên cửa hàng của Mai Linh cũng buôn bán ngày càng tốt, anh Phó
là một người có khả năng cũng nhanh chóng dung nhập vào cuộc sống hàng quán
ven đường của Mai Linh. Khi không làm việc thì hắn cùng đánh cờ với ông chủ
cửa hàng bên cạnh, lúc này giống như hắn đã hoàn toàn thích ứng với phân phận
của mình.

– Anh Phó, thầy của Tiểu Lệ vừa gọi điện thoại đến, nói là thằng bé cãi nhau
với bạn học trong trường, anh đi sang bên kia xem thế nào dùm tôi với. Mai
Linh đặt điện thoại xuống thì lớn tiếng nói với Trịnh Uy Quân.

Trịnh Uy Quân lúc này đã dung nhập vào cuộc sống của Mai Linh, hắn cũng quen
thuộc mẹ con của nàng. Hắn tuy giấu mình trong cuộc sống kham khổ, thế nhưng
cuộc sống trụy lạc xa hoa trước đó vẫn đặt dấu ấn cực kỳ sâu trong ký ức. Hành
trình chạy trối chết làm cho hắn cảm thấy cực kỳ khốn khổ, hắn cảm thấy mình
đã quá mệt mỏi rồi, cuộc sống không màng danh lợi vào lúc này đột nhiên làm
cho hắn cảm thấy ấm no hạnh phúc, hắn đã lâu rồi chưa được hưởng qua cảm giác
như thế này.

Sáng sớm đi dọn quán, buổi tối đóng cửa, cửa hàng thức ăn nhỏ và những vị
khách qua đường căn bản là cuộc sống của Trịnh Uy Quân vào lúc này. Hắn cảm
thấy mình giống như một người vừa bị cơn lũ cuốn trôi đột nhiên vớ được cây
cọc cứu mạng, cũng có thể là thuyền, cũng có thể là tấm ván gỗ, càng có thể là
một đống rơm, thế nhưng đối với một người đã quá kham khổ vì bỏ chạy như hắn
thì chúng nó đều là cuộc sống mới.

Không biết từ lúc nào thì Trịnh Uy Quân đã thay Mai Linh đi gặp thầy giáo, hơn
nữa chuyện này còn được cả nhà giúp đỡ. Sau khi nghe lời yêu cầu của Mai Linh,
hắn xoa xoa hai tay ướt sũng, sau đó leo lên chiếc xe đạp mà tất cả mọi thứ
đều kêu chỉ còi không kêu, nhanh chóng chạy về phía trường học.

– Anh làm gia trưởng căn bản không biết dạy con, anh xem nó phá phách thế nào
đây này? Đánh con trai của chúng tôi như thế này đây. Trong phòng làm việc của
giáo viên, một người phụ nữ ăn mặc rất hợp thời trang dùng giọng cay nghiệt
mắng Trịnh Uy Quân.

Con người khi thay đổi thân phận thì thường đổi luôn cả thái độ đối nhân xử
thế, trước kia Trịnh Uy Quân là một ông chủ giậm chân một cái chấn động cả
thành phố Lâm Hồ, hắn thường nói chuyện sẵng giọng, thái độ cao ngạo, có bao
giờ để người ta ép lên đầu thế này?

Nhưng bây giờ thế sự đã khác, hắn không còn là Trịnh Uy Quân, chỉ là một thằng
dân ngu tay không tấc sắt mà thôi.

Vừa mới thấy mặt thì người phụ nữ kia đã mắng con trai của Mai Linh xối xả,
điều này làm cho anh Phó tức sùi bọt mép. Hắn dùng ánh mắt hung hăng nhìn
người phụ nữ phía bên kia, sau đó còn vỗ mạnh tay xuống chiếc bàn trong phòng.
Mặc dù sự việc không giải quyết được gì, thế nhưng khi về nhà thì ánh mắt
người con của Mai Linh nhìn hắn càng thêm thân thiết.

Lại một đêm trôi qua, anh Phó xem xong chương trình thời sự, hắn lại nằm xuống
trong căn phòng của mình. Lúc này bầu không khí có chút buồn bực, quạt điện
thổi o o bên tai, căn bản cũng không giải quyết được cái nóng hầm hập vào lúc
này. Hắn không ngủ được, trong đầu suy nghĩ miên man, sau đó lại nghĩ đến vấn
đề của mình. Hắn nghĩ như vậy mà không ngủ nữa, nhưng hắn cảm thấy ngồi cũng
khó chịu mà đứng cũng khó chịu không kém, thậm chí nằm xuống cũng không dễ
chịu hơn, đây là cảm giác mà đã lâu rồi hắn chưa từng trải qua.

Trịnh Uy Quân ngủ không được yên ổn, hắn bắt đầu nằm mơ, giấc mộng giống như
sự thật, bí thư thị ủy Lâm Hồ Thích Phúc Lai nhận lỗi từ chức. Tự nhận lỗi từ
chức, hừ, quá tiện nghi cho người này, còn nhiều chuyện mà người này nên tự
nhận lỗi từ chức, bây giờ đối phương dễ dàng được bỏ qua, ngược lại xem như có
được kết quả vẹn toàn.

Khi Trịnh Uy Quân nghĩ đến người thúc đẩy ép Thích Phúc Lai phải nhận lỗi từ
chức, cửa phòng bị đẩy ra, hắn cũng nhanh chóng thức tỉnh. Khi một cơ thể mềm
mại trơn mượt tiến vào trong lòng hắn, tất cả chiến tuyến phòng thủ tâm lý của
hắn chợt sụp đổ.

Trịnh Uy Quân vuốt ve bộ ngực cực kỳ lớn, hắn biết rõ người chui vào trong
lòng mình là Mai Linh. Hắn đã trải qua vài tháng cấm dục, thế là nhanh chóng
bị mùi hương phụ nữ làm cho chết ngất, mùi hương này căn bản không kém hơn
những cô nàng xinh đẹp trước kia, là thứ mà hắn đang cần, cũng nhanh chóng
khiêu khích khát vọng của hắn. Ngay sau đó hắn đã nhanh chóng vận dụng vũ khí
mà mình không dùng bấy lâu nay, nhanh chóng áp Mai Linh xuống bên dưới, người
phụ nữ đã lâu rồi không được tưới tắm này nhanh chóng rền rỉ, hai người nhanh
chóng dính chặt lại với nhau.

Mây gió tản ra, Mai Linh đã thiếp đi trong cảm giác ngọt ngào, Trịnh Uy Quân
đốt một điếu thuốc, hắn cảm thấy cuộc sống hiện tại là không tồi.

Ngụy Triệu Bác ngồi bên cạnh Vương Tử Quân, trong đầu liên tục lóe lên nhiều ý
nghĩ. Đối mặt với một người em học cùng trường nhưng khác khóa với mình, hắn
cảm thấy có chút sợ hãi.

Hôm nay có thể nói là thời điểm mà Ngụy Triệu Bác đáng được nhận những lời
chúc mừng, vì sau hơn nửa tháng chờ đợi, cuối cùng mọi thủ tục đã được làm
xong, bây giờ hắn chính thức trở thành bí thư thị ủy thành phố Lâm Hồ.

Bây giờ hắn ngồi cùng xe với Vương Tử Quân, là Vương Tử Quân đưa hắn đến thành
phố Lâm Hồ nhận chức. Tuy trước khi đến thì có nhiều người nói công tác ở
thành phố Lâm Hồ là không dễ dàng gì, nhưng hắn tiến lên làm bí thư thị ủy Lâm
Hồ, hắn sẽ có thêm kinh nghiệm tốt đẹp, sẽ tu bổ lý lịch của mình.

Chỉ cần Ngụy Triệu Bác có thể làm tốt công tác của bí thư thị ủy Lâm Hồ, kết
hợp với tư chất lý lịch khi công tác trên đơn vị trung ương và những mối quan
hệ còn sót lại, hắn có thể nhanh chóng tiến lên, đây là chuyện thường tình.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter