Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1696: Tâm tư nơi chân trời


Quán trà có diện tích không lớn nhưng sắp đặt rất tinh xảo, Liêu An Như sở dĩ
chọn chỗ này là vì trước kia đến Nam Giang đều uống vài ly trà ở nơi đây.

Liêu An Như thích uống trà hơn uống cà phê, nhưng thân phận làm cho nàng căn
bản phải hạn chế đi uống trà bên ngoài.

Liêu An Như thường đến quán này uống trà, cũng không phải vì trà rất ngon, căn
bản là vì cái tên của nó.

Nói chung đây là quán trà do chính Liêu An Như đặt tên. Lúc này nàng ngồi
trong phòng, ăn mặc bình thường, lẳng lặng uống trà. Ly trà kia cũng không
phải do quán pha chế, chính là do nàng tự tay pha chế dưới sự giúp đỡ của trà
sư trong quán.

Mặc dù hương vị của ly trà căn bản vẫn thua kém so với người chuyên nghiệp,
thế nhưng quan trọng là cảm tình của nó bên trong. Lần này Liêu An Như hẹn
Vương Tử Quân đi uống trà, nàng cũng không ngờ mình sẽ gọi điện thoại cho anh
ta. khi nàng đặt điện thoại xuống, điều đầu tiên là nàng cảm tháy kinh ngạc vì
hành vi của mình, đồng thời cũng có chút vui sướng.

Tuy Liêu An Như đã là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi thế nhưng bộ dạng vẫn
giống như thiếu nữ hai mươi. Những năm qua nàng chưa từng có bất kỳ thông tin
nào liên quan đến phương diện tình cảm, thế nên càng có không ít người hoài
nghi về giới tính của nàng.

Liêu An Như căn bản không giải thích, cũng không cần giải thích. Nàng bây giờ
là một ngôi sao cao cấp, nàng có thể không cần quan tâm đến ánh mắt của một số
người có thực lực.

Liêu An Như bỏ ra thời gian nửa giờ chăm chút cách ăn mặc, sau đó nàng được
nhân viên công tác yểm hộ đưa đến quán trà. Sau đó nàng nhanh chóng học hỏi kỹ
thuật pha trà của một trà sự có tướng mạo ngọt ngào và giọng điệu ôn hòa.

Pha một bình trà cho người kia uống chính là một tâm nguyện khá lớn của Liêu
An Như, còn những thứ khác thì nàng không mấy quan tâm.

Khi Liêu An Như đang uống trà vui vẻ thì âm thanh tin nhắn chợt vang lên, là
số của người kia, nội dung là có chuyện sẽ đến muộn. Tin nhắn này làm cho Liêu
An Như vốn đang vui mừng có chút cuống quýt, càng có chút thất lạc.

Liêu An Như thưởng thức ly trà của mình, nàng khẽ an ủi chính mình, vì người
ta bận rộn nhiều việc, có thể nói đến đây uống trà là căn bản quá coi trọng
mình rồi. Hơn nữa anh ấy cũng không phải nói là không đến.

Nhưng những câu nói an ủi trong lòng lại càng làm cho Liêu An Như cảm thấy nôn
nóng, thế nhưng nàng cũng phải chờ. Sáu giờ tối nàng sẽ phải lên máy bay, như
vậy có nghĩa là thời gian nàng gặp mặt hắn sẽ ngày càng ít đi.

Liêu An Như khẽ đứng lên khỏi ghế, ánh mắt rơi lên tấm cửa kính không quá lớn
ở bên cạnh. Nàng cẩn thận nhìn vào trong gương, thấy bên trong ánh lên một
người phụ nữ xinh dẹp dịu dàng quyến rũ động lòng người.

Người phụ nữ có vòng eo mảnh, có bộ ngực nhô cao, có khe ngực thu hút, căn bản
là cực kỳ quyến rũ. Liêu An Như rất tự tin với sức quyến rũ của mình, nàng khẽ
cười cười, chợt thấy hình bóng trong gương cũng đang cười.

– Tút tút tút. Tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ không gian yên ắng,
Liêu An Như cầm lấy điện thoại nhìn thoáng qua, là một dãy số không hiện tên.
Nàng căn bản không xa lạ gì dãy số này, tuy nàng không lưu tên vào trong điện
thoại, thế nhưng số lần người ta gọi đến là khá nhiều, đó là lý do nàng căn
bản nhớ tên chủ nhân của nó.

“Nghe máy hay không?” Liêu An Như có chút do dự, nàng trầm ngâm giây lát, sau
đó nghe điện thoại. Sau khi điện thoại nối thông, chợt nghe đầu dây bên kia
vang lên giọng nói nhiệt tình: – An Như, có phải em sắp lên máy bay rồi không?
Anh đang chờ em ở bên ngoài sân bay.

Liêu An Như thầm cảm thấy phiền muộn, nhưng nàng vẫn bình tĩnh nói với người
đầu dây bên kia: – Công ty đã sắp xếp người đón em ở sân bay, thế nên cũng
không muốn làm phiền anh.

– An Như, đối với anh thì luôn mong muốn được em làm phiền. Giọng nói vang
lên ở đầu dây bên kia giống như mãi mãi tràn đầy tình cảm như vậy.

Liêu An Như còn chuẩn bị khuyên điện thoại một câu, đúng lúc này điện thoại
của nàng vang lên tiếng chuông tin nhắn. Nàng vội vàng muốn biết nội dung, thế
nên nói một câu có chuyện với đầu dây bên kia, vội vàng cúp điện thoại.

Nhưng khi Liêu An Như mở tin nhắn ra xem, nàng không khỏi cười khổ, vì đó chỉ
là một tin nhắn đến từ tổng đài điện thoại…

Liêu An Như ngồi xuống vị trí của mình, nàng không khỏi mở điện thoại ra xem
xét lung tung, thầm nghĩ khi nào thì anh ta mới đến. Khi nàng đang tập trung
suy nghĩ thì chợt nhìn lên đồng hồ, đã là năm giờ ba mươi lăm.

Bây giờ là năm giờ ba mươi lăm, sáu giờ Liêu An Như phải đến sân bay, sao thời
gian bây giờ lại trôi qua nhanh như vậy? Khi nàng đang cảm thấy rất gấp gáp
thì điện thoại lại vang lên, là người đại diện gọi điện thoại đến, hỏi nàng
khi nào thì đi ra.

– Chờ một chút. Liêu An Như lại cúp điện thoại, nàng đặt điện thoại lên bàn,
nhìn kim đồng hồ liên tục dịch chuyển từng giây, cảm thấy ngây dại.

– Chào chị, ông chủ nói tôi nhắn với chị một tiếng, bây giờ đã đến thời gian
mà chị yêu cầu nhắc nhở, chị có ngồi lại thêm nữa không? Một nhân viên phục vụ
dùng giọng ngọt ngào nói với Liêu An Như.

Đã đến giờ, Liêu An Như có chút sững sốt, nàng giống như nghĩ đến điều gì đó,
thế là vội vàng nói: – Tôi muốn ngồi thêm một lát nữa, xin hỏi khi nào thì
quán đóng cửa? Tổng cộng mất bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả.

Cô gái phục vụ có chút kinh ngạc, nhưng sau đó lại nở nụ cười sáng lạn, đối
với nàng thì Liêu An Như muốn tiếp tục ở lại trong phòng trà thì quá tốt, ít
nhất nàng cũng được tăng thêm thu nhập.

– Chị, nếu chị ngồi đến lúc quán đóng cửa, tôi có thể thay ông chủ tính cho
chị tám mươi phần trăm tiền phòng, đáng lý ra phải trả hai ngàn, thế nhưng chỉ
cần trả một ngàn sáu thôi. Liêu An Như lấy ra một ngàn sáu đưa cho cô gái phục
vụ, sau đó nói: – Em gái, chị có việc cần nhờ em, em đưa đến cho chị một ít
trà, chị muốn pha một mình khác.

Lúc này Liêu An Như ăn mặc rất trang nhã, nhìn qua giống một người bình thường
hơn là một ngôi sao lớn, nhưng lực tương tác của nàng lại tăng lên chứ không
giảm. Cô nhân viên phục vụ cầm tiền trong tay, sau đó căn bản là đồng ý với
yêu cầu của Liêu An Như.

Cô nhân viên lấy trà ra, nàng nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, lại nhìn
đôi tay trắng mịn của người ta mà không khỏi hâm mộ. Liêu An Như đang cố gắng
pha một ấm trà, động tác của nàng dù có chút đông cứng nhưng lại cực kỳ có tâm
ý.

Là người như thế nào mới được một mỹ nữ pha trà với tất cả tâm tư như vậy? Cô
nhân viên phục vụ không nhịn đượ cảm thấy hâm mộ người đàn ông có thể được
hưởng thụ ly trà của Liêu An Như.

– Lát nữa anh ấy đến thì em giúp chị rót cho anh ấy một ly nhé. Liêu An Như
pha trà xong thì khẽ uống một ngụm, sau đó mới nói với cô nhân viên bên cạnh.

Cô nhân viên cảm động vì tình yêu của người phụ nữ xinh đẹp này và người đàn
ông chưa đến kịp, nàng khẽ gật đầu. Liêu An Như khẽ vỗ vai cô nhân viên, nàng
lấy túi xách và kính râm trên bàn rồi rời khỏi phòng.

Một chiếc xe màu trắng như một con ngựa trắng khẽ rời khỏi quán trà Chỉ Thủy.
Khi chiếc xe này vừa chạy đi, một chiếc xe Audi màu đen chợt dừng lại bên cạnh
quán, hai chiếc xe lướt qua nhau.

Một người đàn ông còn trẻ đi ra khỏi xe, nhanh chóng đi đến một phòng trà.

– Chị kia pha trà cho anh rất có tâm ý, mong anh hưởng dụng. Cô nhân viên
phục vụ nhìn người đàn ông căn bản còn uy nghiêm hơn cả ông chủ của mình ở
trước mặt, dù nàng có chút khiếp đảm nhưng vẫn lớn gan nói ra những lời của
mình: – Người tốt như vậy sao anh có thể để cho chị ấy chờ quá lâu chứ?

Vương Tử Quân không trả lời câu nói của cô nhân viên, hắn nâng ly trà sứ trắng
lên uống một ngụm.

Hương trà thơm ngát nhưng uống vào trong miệng lại làm cho Vương Tử Quân sinh
ra cảm giác đắng chát.

– Trà rất ngon, cám ơn em. Vương Tử Quân uống xong ly trà của mình, hắn gửi
đi một tin nhắn như vậy. Sau đó hắn đặt điện thoại xuống, uống cho hết ấm trà,
sau đó rời khỏi quán trà Chỉ Thủy.

Sân bay Hongkong, Liêu An Như vừa mới xuống máy bay thì ở điện thoại ra, nàng
nhận được tin nhắn làm cho mình cực kỳ vui mừng. Khi nàng chuẩn bị gửi tin hồi
âm, một người đàn ông ôm theo bó hoa hồng rất lớn đang quỳ gối trước mặt
nàng…

Thời gian mỗi ngày của Vương Tử Quân giống như trải qua có quy luật, sáng sớm
sau khi dùng bữa cơm của Mạc Tiểu Bắc, hắn xuống dưới lầu leo lên xe của mình
chuẩn bị đi làm. Nhưng khi xe của hắn chạy ra khỏi khu nhà thường ủy tỉnh ủy,
một chiếc xe có hình thức giống y hệt của hắn chợt chạy theo phía sau.

Cửa sổ xe hạ xuống, Lý Thừa Uyên thò đầu ra với nụ cười nhiệt tình: – Trưởng
phòng Tử Quân, hôm nay anh đi làm sớm thế?

Lý Thừa Uyên nói rất tùy ý, Vương Tử Quân cũng cười nói với Lý Thừa Uyên: –
Chào buổi sáng chủ tịch Lý.

Hai tài xế đều là hạng người thông minh, bọn họ biết lãnh đạo có vài lời cần
nói, thế nên tốc độ lái xe cũng không nhanh. Bọn họ luôn duy trì một khoảng
cách tốt để hai vị lãnh đạo trò chuyện với nhau.

– Tử Quân, ngày hôm qua tôi thông qua kinh phí thiết bị nghe nhìn cho phương
diện giáo dục của phòng tổ chức tỉnh ủy. Vì chuyện này mà trưởng phòng Lý
Chiêu Quýnh tìm gặp tôi nhiều lần, nói phương diện thiết bị nghe nhìn trong
công tác giáo dục giảng viên là rất quan trọng, dù tài chính tỉnh có chút khó
khăn thế nhưng cũng không nên làm cho phòng tổ chức bị ảnh hưởng, tôi cảm thấy
như vậy là rất đúng.

Vương Tử Quân cho người báo cáo kinh phí thiết bị nghe nhìn trong công tác
giáo dục đảng viên với phòng tài chính tỉnh, lúc này Lý Thừa Uyên nhắc đến Lý
Chiêu Quýnh, sao hắn không hiểu rõ ý nghĩ của Lý Thừa Uyên?

Xem ra bên kia cũng biết tin sắp động vào cán bộ, hơn nữa là cán bộ chủ yếu,
thế là bọn họ không ngồi yên được. Lý Thừa Uyên nói chuyện này căn bản muốn
dẫn sang người của Lý Chiêu Quýnh.

Lý Chiêu Quýnh là một người ngồi trên vị trí trưởng phòng tài chính đã được
năm năm, vị trí này xem như cầm trong tay túi tiền của cả tỉnh. Cho đến nay
hắn luôn theo sát tiến độ của Chử Vận Phong, căn bản không quá quan tâm đến
sắp xếp của những người khác.

Cũng vì điều này mà nhiều lần Diệp Thừa Dân dùng tiền căn bản không được tự
nhiên. Vương Tử Quân biết rõ điều này, trước đó Diệp Thừa Dân từng nói qua một
lượt, tuy ý nghĩa ẩn giấu nhưng cũng quá rõ ràng: Chuyển vị trí của Lý Chiêu
Quýnh. Vương Tử Quân căn bản thầm hiểu ý nghĩ của Diệp Thừa Dân, khi đó hắn
cũng không tỏ thái độ. Nhưng Diệp Thừa Dân lấy ra vài phản ánh về công tác của
Lý Chiêu Quýnh, làm cho hắn không dám coi thường.

Tuy Lý Chiêu Quýnh không có vấn đề gì quá lớn trong số đơn thư tố cáo, thế
nhưng cũng có vài manh mối nguy hiểm xuất hiện. Vương Tử Quân thầm hạ quyết
tâm đối với những phản ánh kia, hắn đồng ý quyết định của Diệp Thừa Dân, đổi
vị trí của Lý Chiêu Quýnh.

– Kính mong chủ tịch Lý thay mặt tôi cảm ơn trưởng phòng Lý, sau này nếu có
thời gian thì nhất định sẽ mời anh ấy bữa cơm thật ngon, cảm ơn anh ấy đã hết
lòng giúp đỡ công tác của phòng tổ chức chúng tôi. Trong đầu Vương Tử Quân có
hàng ngàn ý nghĩ, hắn cười tủm tỉm nói với Lý Thừa Uyên.

Lý Thừa Uyên cười cười, hắn nói một câu khi đó tôi sẽ là người đón khách, thế
là hai người ăn ý đóng cửa sổ xe lại. Hai tài xế cũng hiểu ý mà nhanh chóng
tăng tốc, hai chiếc xe một trước một sau chạy về phía văn phòng tỉnh ủy.

Vương Tử Quân ngồi trong phòng làm việc của mình mà nghĩ đến những vấn đề của
Lý Chiêu Quýnh. Lúc này mâu thuẫn giữa Diệp Thừa Dân và Chử Vận Phong đã từng
bước biến hóa, vấn đề bày ra trước mặt Vương Tử Quân chính là mình nên lựa
chọn như thế nào.

– Trưởng phòng Vương, đây là tài liệu mà ngài yêu cầu tôi ghi chép báo cáo,
mong ngài nhìn qua một chút. Trì Hoa Trục đưa một phần văn kiện lên bàn làm
việc của Vương Tử Quân rồi khẽ nói.

Vương Tử Quân tiếp nhận tài liệu, hắn nhìn qua một lượt, sau đó đặt lên mặt
bàn. Khi hắn chuẩn bị trao đổi ý kiến với Trì Hoa Trục, đột nhiên thấy Du
Giang Vĩ đi vào với vẻ mặt có chút bối rối.

Khi thấy Du Giang Vĩ thì Vương Tử Quân có hơi cau mày. Thông qua hai năm rèn
luyện thì Du Giang Vĩ đã trầm ổn hơn trước rất nhiều, hôm nay sao lại có thái
độ khác thường như vậy?

– Có chuyện gì xảy ra? Vương Tử Quân nhìn Du Giang Vĩ rồi trầm giọng nói.

– Trưởng phòng Vương, vừa rồi bí thư Ngụy gọi điện thoại đến, nói là Triệu
Địa Siêu đã chết. Du Giang Vĩ nhìn thoáng qua Vương Tử Quân, tâm tình ổn định
hơn một chút thế nhưng tin tức phát ra khỏi miệng không khỏi làm cho Vương Tử
Quân giật mình.

Triệu Địa Siêu đã chết?

Vương Tử Quân nghe thấy như vậy mà không khỏi chấn động, hắn căn bản rất nhớ
kỹ cái tên Triệu Địa Siêu. Lúc này hắn nhanh chóng khôi phục lại như thường,
sau đó trầm giọng nói: – Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Anh ta chết như thế
nào?

– Trưởng phòng Vương, nghe bí thư Ngụy nói Triệu Địa Siêu bị chết đuối. Theo
điều tra của cục công an thành phố Lâm Hồ, tối qua Triệu Địa Siêu uống rượu
với người ta, hôm nay thấy thi thể của anh ấy nổi lên trên một hồ nhỏ nhân tạo
trong công viên thành phố Lâm Hồ.

Câu trả lời của Du Giang Vĩ làm cho Vương Tử Quân bình tĩnh hơn một chút, hắn
nhìn Du Giang Vĩ rồi khẽ hỏi: – Triệu Địa Siêu hôm qua uống nhiều rượu, sau
khi say rượu thì thư ký và lái xe không ở bên cạnh sao?

– Trưởng phòng Vương, nghe nói phía thành phố Lâm Hồ cho ra quyết định tạm
thời cách chức Triệu Địa Siêu, khi đó lái xe và thư ký không ở bên cạnh anh
ta, đồng thời người đi uống rượu với anh ấy cũng đã được chứng thật, đó là vài
cán bộ thành phố Lâm Hồ.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter