Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1701: Không sợ không có chuyện tốt, chỉ sợ không có người tốt


Vương Quang Vinh biết rõ con mình đang gặp một tình cảnh gió bão mãnh liệt,
thế nhưng căn bản không làm gì hơn được. Trong quan trường là như vậy, không
sợ không có chuyện tốt, chỉ sợ không có người tốt.

Mặc dù đó chỉ là chút phương diện về tác phong công tác, ngược lại cũng không
vận dụng những cơ quan có lực như ủy ban kỷ luật hay là gì khác, nhưng nhiều
người đến phản ánh tác phong của Vương Tử Quân có vấn đề, điều này căn bản là
nước chảy đá mòn, cũng làm cho Vương Tử Quân trọng thương.

Trong mắt Vương Quang Vinh thì Vương Tử Quân chưa từng dựa vào hậu trường cứng
để chuyên quyền ngang ngược độc đoán, mỗi lần gặp vấn đề đều dùng sức của minh
để tự đứng vững.

Nhưng Vương Quang Vinh nhìn quỹ đạo phát triển của con mình, luôn bày ra tư
thái cợt nhả không quan tâm, thế nhưng đó chỉ là biểu hiện giả dối mà thôi.
Lão là người làm cha, lão biết rõ con mình có bản cửu chương riêng, mỗi lần
làm việc gì đều rất sinh động, có tình có nghĩa, có lý có chứng cứ. Đến nổi
con trai tuy cực kỳ có cá tính nhưng còn trẻ mà đã làm được những sự việc còn
vượt qua cả mình, lời khen ngợi như nước thủy triều, điều này làm cho Vương
Quang Vinh cảm thấy đáng kiêu ngạo.

Người nào còn trẻ mà không chịu qua mưa gió? Chỉ trải qua mưa gió mới thấy
được cầu vồng, những lời này thường xuyên đặt bên miệng Vương Quang Vinh, thế
nhưng nó cũng không có nghĩa là lão muốn con mình liên tục gặp phải ngăn trở.

Trước khi về nhà thì Vương Quang Vinh đã thảo luận với Lâm Trạch Viễn về vấn
đề này, Lâm Trạch Viễn chưa tỏ thái độ rõ ràng, chỉ nói với lão rằng đôi khi
thủ đoạn mềm dẻo cũng có thể làm cho người ta tổn thương.

Vương Quang Vinh luôn suy nghĩ về điều này, thế là dần hiểu thái độ của Lâm
Trạch Viễn. Thủ đoạn mềm dẻo cũng có thể đả thương người, đó mới có thể làm
cho người ta khó thể hóa giải. Đối với Vương Tử Quân thì ra tay ở phương diện
tham ô hủ bại hay bất kỳ thứ gì khác thì cũng cần phải có căn cứ cực kỳ chính
xác.

Hơn nữa Vương Quang Vinh căn bản tin tưởng con trai mình có thể vượt qua khảo
nghiệm ở phương diện này. Nhưng bây giờ nhiều người đến tố cáo Vương Tử Quân,
làm sao để hóa giải nó đây? Thật sự là không dễ nắm chắc.

Những tình huống thế này căn bản giống như giòi bọ trong hầm phân, căn bản
liên tục bay vo ve trong tai, làm cho đầu óc Vương Quang Vinh khó chịu. Lão
cảm thấy nếu như phái tổ điều tra xuống làm rõ sự việc, chỉ sợ người ta đã làm
xong công tác phòng ngừa chu đáo rồi.

Hơn nữa điều làm cho Vương Quang Vinh cảm thấy lo lắng chính là vì đảm bảo đại
cục đoàn kết và ổn định, tuyến trên nhất định sẽ suy xét từ nhiều phương diện
mà áp chế lực ảnh hưởng xuống thấp nhất.

Những chuyện thế này xảy ra thì bí thư Lâm cũng không dễ dàng lên tiếng. Vương
Quang Vinh càng nghĩ và càng cảm thấy sự việc khó giải quyết. Nhưng nghĩ cẩn
thận lại thì thấy đổi địa phương biết đâu sẽ rất tốt cho con trai mình.

Tuyến trên phái tổ điều tra xuống tỉnh Nam Giang, ngày thứ hai sau khi tổ điều
tra đến thì Vương Tử Quân mới biết điều này. Người nói cho hắn biết tin tức
chính là bí thư Diệp Thừa Dân, khi đó Diệp Thừa Dân thông báo tin tức, đồng
thời còn nói tổ điều tra mời hắn đến trò chuyện vào lúc ba giờ chiều.

– Tử Quân, lân này nói chuyện thì anh tìm cách liên hệ tốt một chút, nói rõ
ràng mộ chút, cũng không cần có gánh nặng tâm lý. Diệp Thừa Dân ngồi sau bàn
làm việc rồi khẽ lên tiếng trấn an Vương Tử Quân.

Lúc này Vương Tử Quân đã áp chế cảm giác khiếp sợ vào tận đáy lòng, hắn nở nụ
cười tiêu sái với Diệp Thừa Dân: – Bí thư Diệp cứ an tâm, tôi biết rõ nên làm
thế nào.

– Trưởng phòng Tử Quân, thành tích công tác của anh là cực kỳ rõ ràng, sau
khi anh đến Nam Giang thì cố gắng cho ra nhiều cống hiến, cải cách nhân sự
chính là một phương diện cực kỳ cụ thể. Nói không khoa trương thì anh là người
tiên phong cho công tác cải cách nhân sự ở Nam Giang để các tỉnh thành anh em
khác học hỏi theo. Tôi tin tưởng tổ chức nhất định sẽ biết rõ, đồng thời sẽ
thận trọng suy xét.

Diệp Thừa Dân nói căn bản làm cho người ta ấm lòng, thế nhưng Vương Tử Quân dù
sao cũng không phải là cán bộ trẻ, tất nhiên sẽ không vì những lời này mà mang
ơn Diệp Thừa Dân. Trong đầu hắn liên tục lóe lên nhiều ý nghĩ, nhưng biểu hiện
vẫn thành khẩn cảm tạ: – Cám ơn bí thư Diệp đã ủng hộ và đánh giá cao độ về
tôi, có nhiều đồng chí phản ánh tác phong của tôi có vấn đề, cũng không quản
những đánh giá này là đúng hay sáo rỗng, ít nhất cũng nói rõ những tồn tại
không đủ trong công tác thường ngày của tôi. Thượng cấp nói chuyện với tôi,
xem như là một sự bảo vệ và trợ giúp với bản thân tôi.

Vương Tử Quân nói thật sự gọn gàng không chút gợn sóng sợ hãi, cực kỳ ẩn giấu.
Diệp Thừa Dân nhìn người ngồi đối diện với mình, vẻ mặt người kia căn bản
không chút biến đổi, thế là không khỏi cảm thấy cực kỳ bội phục.

Nếu như mình ở vào độ tuổi của Vương Tử Quân và gặp phải tình cảnh này, chỉ sợ
sẽ tuyệt đối không thể tỉnh táo được như vậy.

– Trưởng phòng Tử Quân, anh nên làm chuẩn bị, tôi tin tưởng vào thành tích
của anh, các đồng chí khác cũng thấy rất rõ ràng. Diệp Thừa Dân đứng lên khỏi
ghế, sau đó dùng bàn tay vỗ vỗ lên vai Vương Tử Quân, vẻ mặt lộ ra vài phần cổ
vũ và quan tâm.

Sau khi Vương Tử Quân rời đi thì Diệp Thừa Dân dựa lưng nặng nề lên ghế. Lần
này thượng cấp phái tổ điều tra xuống Nam Giang, Diệp Thừa Dân còn chưa nhận
được tin tức vào lúc đầu tiên. Mãi đến khi tổ điều tra đến Nam Giang thì lão
mới nhận được điện thoại của Dương Độ Lục.

Khi nghe được tin tức này thì Diệp Thừa Dân không khỏi giật mình, lão tuyệt
đối không ngờ có người tấn công sau lưng Vương Tử Quân vào lúc này. Lúc này
Vương Tử Quân giống như mặt trời giữa ban trưa ở Nam Giang, tuy lực ảnh hưởng
kém mình và Chử Vận Phong, thế nhưng thật sự vượt qua Đậu Minh Đường để xếp ở
vị trí thứ ba trong tỉnh Nam Giang.

Khi biết được tin tức từ trong miệng của Dương Độ Lục, Diệp Thừa Dân mẫn cảm ý
thức được rốt cuộc là ai động tay vào Vương Tử Quân. Một cuộc điện thoại làm
cho Diệp Thừa Dân cảm thấy tâm tư bùng sóng, mình căn bản phẫn nộ vì cơn mưa
gió này, thế nhưng cũng có chút vui mừng.

Người có thể nhấc lên mưa gió như vậy ở Nam Giang chỉ có một, chính Diệp Thừa
Dân chưa từng xem thường người này, không ngờ đối phương lại ra tay, lại còn
chỉ thẳng vào chỗ hiểm.

Tuy những lời phản ánh chủ yếu chĩa vào tác phong công tác của Vương Tử Quân,
thế nhưng thượng cấp lại không thể không coi trọng. Hơn nữa cái chết của chủ
tịch quân Đông Thành của thành phố Đông Hồng là Triệu Địa Siêu lại làm cho sự
việc thêm chồng chất, giống như ép lãnh đạo thượng cấp phải có cái nhìn về vấn
đề này.

Lúc này xem như Vương Tử Quân không còn thích hợp tiếp tục công tác ở tỉnh Nam
Giang.

Người có năng lực khó tránh khỏi có tính cách, đây chính là nhận thức chung
của các vị lãnh đạo. Không nói người nào đâu xa, Diệp Thừa Dân cũng có quan
điểm như vậy. Thế cho nên trong những công tác gần đây thì lão cực kỳ quan tâm
đến những người thuộc hạ có năng lực của mình, cũng bày ra tâm tư tha thứ. Lão
cho rằng vì bảo trì sự phát triển cao độ của tỉnh Nam Giang, lão cần phải yêu
tài mến tích, như vậy mới là hợp thời.

Tâm tư tha thứ có đôi khi sẽ là bảo vệ, nhưng bảo vệ người có năng lực, cũng
không phải là che chở những người để xảy ra chuyện. Nếu như một đồng chí không
thích hợp trên vị trí công tác hiện tại, thậm chí có thể phát sinh tình huống
gãy cánh rơi xuống đất, vì sao không vung tay dời anh ta ra khỏi vị trí sóng
gió cuồn cuộn, không đưa anh ta đến vị trí sóng êm gió lặng?

Có lẽ bây giờ lãnh đạo thượng cấp mà đặc biệt là bí thư Lâm đang rất quan tâm
đến trạng thái của Vương Tử Quân. Bí thư Lâm tuyệt đối không cho Vương Tử Quân
sinh ra nhiễu loạn ở Nam Giang, điều này là xác định.

Nếu như có người cố gắng bày ra tội danh quá lớn của Vương Tử Quân, như vậy bí
thư Lâm ở bên kia sẽ điều tra thật nghiêm, căn bản không có chứng cứ rõ ràng
thì vẫn ủng hộ công tác của Vương Tử Quân ở Nam Giang.

Nhưng đây chỉ là bệnh tật nhỏ, cũng không đáng cho bí thư Lâm ra tay. Nếu như
Diệp Thừa Dân là bí thư Lâm, việc làm có khả năng và nhẹ nhàng nhất chính là
đổi vị trí của Vương Tử Quân, dù sao thì người kia còn trẻ, bây giờ cần nhất
là lý lịch công tác.

Sự việc tiến triển đến bước này thì mình nên có lựa chọn gì? Diệp Thừa Dân
không ngừng suy nghĩ, tuy lão rất muốn nói ra vài lời thật lòng về Vương Tử
Quân, thế nhưng tình hình Nam Giang bây giờ căn bản không thích hợp để quá rối
loạn.

– Bí thư Diệp, ngài tìm tôi sao? Cửa phòng được đẩy ra, thư ký trưởng văn
phòng tỉnh ủy Đào Nhất Hành chậm rãi đi vào. Đào Nhất Hành cung kính đứng
trước bàn làm việc của Diệp Thừa Dân, gương mặt tràn đầy cung kính.

Diệp Thừa Dân khẽ gật đầu, lão cũng không lập tức lên tiếng, lão trầm ngâm
giây lát rồi mới nói: – Cần đẩy cao quy cách tiếp đãi với tổ điều tra, chú ý
cuộc sống thường ngày của bọn họ, sắp xếp cho bọn họ phòng khách quý ở khách
sạn Nam Giang, cũng cho ra những sắp xếp thích hợp trên phương diện sinh hoạt
của nhân viên tổ điều tra.

Diệp Thừa Dân vẫn tương đối yên tâm về năng lực tiếp đãi của Đào Nhất Hành,
lão sở dĩ nói những lời này với Đào Nhất Hành, chính là muốn truyền cho đối
phương một tin tức rõ ràng. Đó là lần này tổ điều tra đi đến Nam Giang, bọn họ
cần phải cố gắng thỏa mãn tất cả yêu cầu.

Sau khi nói thêm vài câu về phương diện tiếp đãi, Diệp Thừa Dân nói khẽ: – Lần
này tổ điều tra chuẩn bị tiếp xúc theo trình tự với các thành viên ban ngành,
văn phòng các anh cũng nên chú ý những điều này.

– Đúng rồi, có phải tổ điều tra đã xác định đối tượng cần trò chuyện vào hôm
nay không?

Hai mắt Đào Nhất Hành chợt lóe lên, hắn chủ động báo cáo: – Bí thư Diệp, sáng
hôm nay ngoài ngài và chủ tịch Chử, còn có chủ tịch Lý Thừa Uyên, tôi được sắp
xếp trò chuyện với tổ điều tra vào tối nay.

– À, trưởng phòng Tử Quân có thành tích rất nhiều ở Nam Giang, mặc dù có chút
tính cách khá mạnh, thế nhưng chung quy khuyết điểm vẫn không che lấp được ưu
điểm. Diệp Thừa Dân nhìn Đào Nhất Hành rồi dùng giọng trịnh trọng nói: – Chúng
ta nhìn vào đồng chí nào cũng phải chú trọng phương diện chủ lưu.

Diệp Thừa Dân nói làm cho tâm tình của Đào Nhất Hành căn bản khó thể nào bình
tĩnh được, hắn cố gắng che giấu vẻ ngạc nhiên của mình, sau đó gật đầu thật
mạnh với Diệp Thừa Dân.

Vương Tử Quân rời khỏi phòng làm việc của Diệp Thừa Dân, trong đầu liên tục
lóe lên nhiều ý nghĩ. Lúc này hắn đã hoàn toàn bình tĩnh lại, mặc dù lời nói
của Diệp Thừa Dân có chút hàm hồ, thế nhưng hắn lại cảm ngộ ra những ý nghĩa
được che giấu bên trong. Hắn mặc dù có chút phát hiện ra trước khi mưa gió kéo
đến, thế nhưng hắn không kịp chuẩn bị vì sự việc lại phát triển theo chiều
hướng như vậy.

Một vài đồng chí lão thành, đây chính là câu nói xác định phạm vi người tố cáo
mình của Diệp Thừa Dân, Vương Tử Quân nghĩ như vậy nhưng lại chuyển sang một
phương diện khác. Những ngày qua hắn đi đến Nam Giang, hắn biết rõ những việc
mình cần làm, hắn đã từng tham gia hai cuộc gặp các cán bộ lão thành ở Nam
Giang.

Khi đó không có chút xung đột nào, nhưng bây giờ những người kia lại luôn
miệng một lời nói mình có vấn đề, điều này sao có vẻ trùng hợp như vậy?

Vương Tử Quân từ chuyện này mà nghĩ đến Triệu Địa Siêu, chuyện này cũng là một
sự kiện trùng hợp với tác phong công tác bá đạo của hắn, không thể không làm
cho người ta sinh ra hoài nghi.

Nhưng không có căn cứ chính xác, dù Vương Tử Quân có suy đoán thêm thì cũng
chỉ là võ đoán mà thôi.

Vương Tử Quân quay lại phòng làm việc của mình thì chuông điện thoại vang lên,
hắn cầm lấy điện thoại, bên trong truyền đến giọng nói của Đậu Minh Đường: –
Trưởng phòng Tử Quân, anh cũng biết rồi sao?

Đậu Minh Đường nói rất hàm hồ nhưng giọng điệu rất nghiêm túc, Vương Tử Quân
nghe giọng nói này mà không khỏi nở nụ cười: – Đã nghe nói rồi, thật sự không
ngờ tôi có thể diện như vậy.

Lúc này Vương Tử Quân còn mở miệng nói đùa làm cho Đậu Minh Đường cảm thấy khó
tưởng, hắn cố tình muốn nói với Vương Tử Quân hai câu, thế nhưng lúc này không
biết nói sao cho phải.

Cuối cùng Đậu Minh Đường vẫn dùng giọng điệu trước sau như một của mình nói: –
Trưởng phòng Tử Quân, lần này mục đích của bọn họ chính là muốn điều anh ra
khỏi Nam Giang.

Vương Tử Quân biết rõ mục đích ra tay của người ta vào lúc này, Đậu Minh Đường
nói càng chứng thực những suy đoán của hắn.

– Tôi cảm thấy bây giờ quan trọng nhất là thái độ của bí thư Diệp và chủ tịch
Chử, trưởng phòng Vương, chỉ cần làm tốt công tác với hai người này, tổ điều
tra nhất định sẽ tôn trọng ý kiến của hai vị lãnh đạo. Đậu Minh Đường nói,
trực tiếp chĩa vào điểm trọng tâm của vấn đề.

– Bí thư Đậu, anh cảm thấy hai người bọn họ sẽ hy vọng tôi ở lại Nam Giang
sao? Vương Tử Quân trầm ngâm giây lát rồi cười hỏi.

Đậu Minh Đường trầm mặc, khi nhóm người của mình càng có quan hệ gần với Vương
Tử Quân, bọn họ đã tạo nên thế lực thứ ba ở Nam Giang. Tuy bọn họ vẫn không
thể nào chống lại hai người Diệp Chử, thế nhưng cũng không ai dám coi thường.

Lúc này có cơ hội quá tốt, hai người kia sẽ bỏ qua sao? Đồng thời lại có đám
người đến phản ánh vấn đề với lãnh đạo thượng cấp, ai có thể ra tay hòa giải
được, ai có thể nói là người nào đang ra tay sau lưng?

Tổ điều tra sẽ trò chuyện với mình, thế nhưng Đậu Minh Đường biết rõ độ nặng
của mình. Dù hắn là người xếp hàng thứ ba trong tỉnh ủy Nam Giang, thế nhưng
trong mắt tổ điều tra thì hắn chỉ là một thường ủy tỉnh ủy bình thường mà
thôi.

– Trưởng phòng Vương, nếu không thì chúng ta nên tranh thủ các vị thường ủy
khác, chỗ này của tôi còn có liên hệ với chính ủy phân khu… Đậu Minh Đường
nói đến đúng điểm thì dừng, dựa theo kinh nghiệm của hắn, tất nhiên biết rõ
Vương Tử Quân căn bản không thể nào có được sự giúp đỡ từ đa số thường ủy tỉnh
ủy.

Dù sao thì chỉ có hắn và Vương Tử Quân là đi gần với nhau, nhưng hai người chỉ
là số ít mà thôi.

– Đừng lo, tôi cảm thấy thượng cấp sẽ không vì một vài lời tố cáo mà đẩy ngã
mình. Vương Tử Quân trầm ngâm giây lát rồi nói với Đậu Minh Đường.

Đậu Minh Đường nói một câu tôi cũng thấy điều này là đúng, sau đó hai người
trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng Vương Tử Quân cúp điện thoại.

Vương Tử Quân lấy ra một điếu thuốc, hắn cảm thấy lần này mình thật sự có vài
phần bó tay. Tuy bây giờ hắn đã nhìn rõ tất cả, thế nhưng đòn tấn công của đối
thủ lại giống như vô hình, lại đang quét về phía hắn.

Đòn tấn công của đối phương nhìn qua thì có vẻ rất yếu, người ngoài nhìn thấy
nó cũng không chĩa vào chỗ hiểm, dù thật sự giống như lời nói của những người
kia, thượng cấp nhiều nhất chỉ cho ra vài lời phê bình mà thôi, thậm chí cũng
không nói gì mà di dời Vương Tử Quân sang nơi khác.

Nhưng di dời sẽ vẫn phát triển tốt được sao?

Vương Tử Quân nghĩ đến hai chữ di dời mà không khỏi nở nụ cười tự giễu, hắn
tin tưởng Lâm Trạch Viễn sẽ không để cho mình chịu thiệt, thế nhưng hắn vẫn
cảm thấy cực kỳ không thoải mái.

Mình sẽ bị đánh bại sao?

Mình thật sự sẽ xám xịt rời khỏi Nam Giang giống như đám người kia đang hy
vọng sao? Những ý nghĩ liên tục lóe lên trong đầu Vương Tử Quân, một cảm giác
không cam lòng bao trọn cõi lòng hắn.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter