Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1706: Lưới lớn đã mở ra


Thời gian dài Đoạn Văn Đống còn chưa nhận được chỉ thị điều tra vụ án buôn lậu
của Vương Tử Quân, thế là hắn không khỏi cảm thấy tâm tư của trưởng phòng
Vương thật sự khó nắm bắt, giống như đang chờ cái gì đó, mà rốt cuộc là chờ
cái gì? Có những người hiềm nghi để dấu vết lại sao? Đoạn Văn Đống thầm tính
toán, nhìn chuẩn manh mối, chuẩn bị áp dụng biện pháp sấm sét, tốc chiến tốc
thắng, sau đó thu lưới lại bắt hết cá lớn. Thế nhưng hành động lần này là quá
lớn, nếu đánh rắn động cỏ, như vậy sao có thể làm tốt công tác mà trưởng phòng
Vương giao phó?

Vì vậy Đoạn Văn Đống rất muốn nắm bắt được ý nghĩ thật sự của Vương Tử Quân,
nhưng dù thế nào thì hắn cũng cảm thấy cực kỳ khó tìm hiểu cho rõ ràng.

Sau khi Mạc Tiểu Bắc quay lại, nhân viên phục vụ cũng đưa đến hai món ăn, sau
đó chỉ mất mười phút thì trên bàn đã đầy ắp thức ăn. Vương Tử Quân nhìn những
món này mà không khỏi mỉm cười, xem như Mạc Tiểu Bắc đã gọi những món mà vừa
rồi mình bỏ qua.

Vì có Mạc Tiểu Bắc thế cho nên Đoạn Văn Đống chỉ cúi đầu dùng cơm, rất ít trò
chuyện với Vương Tử Quân. Vương Tử Quân thấy cảm giác buồn bực dùng cơm của
Đoạn Văn Đống giống như đang chịu tội.

– Cục trưởng Văn Đống, chúng ta cũng không phải người ngoài, anh nên thả lỏng
một chút, ăn như sói như hổ như vậy cũng có áp lực đấy. Vương Tử Quân trêu
chọc một câu, sau đó hắn thay đổi chủ đề: – Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện
được không?

– Trưởng phòng Vương, tôi có chuyện gấp cần báo cáo với ngài. Đoạn Văn Đống
nói đến đây thì đặt đũa xuống: – Trải qua tin tức tình báo của người trong đơn
vị, chúng tôi đã nắm được thông tin đại khái về mạng lưới buôn lậu ở thành phố
Đông Hồng.

Vương Tử Quân khẽ gật đầu, hắn nhìn Đoạn Văn Đống, chờ đối phương nói tiếp.

– Lúc này trong mạng lưới buôn lậu ở Nam Giang có không ít người quyền thế
tham gia. Đoạn Văn Đống nói đến đây thì có chút do dự: – Triệu Thiên Hùng vừa
rồi cũng là một thành viên trong mạng lưới buôn lậu.

– Mẹ hắn ta chính là Trần Thu Mai.

“Trần Thu Mai?” Vương Tử Quân vuốt ve ly trà trong tay rồi rơi vào trầm ngâm.
Trần Thu Mai là người mà hắn chưa từng gặp qua, nhưng hắn lại biết về người
này. Trước đây nhiêu năm người phụ nữ này từng rất sinh động trên chính đàn
thành phố Đông Hồng, bây giờ đã lui sang mặt trận tổ quốc, nhưng vẫn có lực
ảnh hưởng không nhỏ ở thành phố Đông Hồng.

Vương Tử Quân sở dĩ nhớ rõ cái tên này cũng là vì đây là người ký tên đầu tiên
trong thư phản ánh tác phong công tác của mình gửi lên cho lãnh đạo trung
ương.

– Trưởng phòng Vương, Triệu Thiên Hùng, Tần Ngọc Xuyên, Lý Thành… Đoạn Văn
Đống nói ra vài cái tên người liên tiếp, sau đó khẽ nói: – Quan hệ của bọn họ
rất thân thiết.

Sau khi cùng Mạc Tiểu Bắc về nhà, Vương Tử Quân cùng Đoạn Văn Đống đi vào
trong phòng làm việc. Sau khi nhìn những tư liệu mà Đoạn Văn Đống cung cấp,
Vương Tử Quân rơi vào trầm ngâm.

Những tài liệu này rất kỹ càng làm cho đầu óc Vương Tử Quân không khỏi xoay
chuyển, từ tư liệu của những người này, Vương Tử Quân cảm nhận được những gì
đang được che giấu sâu bên trong mạng lưới buôn lậu ở Nam Giang.

Mà trung tâm của mạng lưới này chính là Chử Ngôn Huy.

Vương Tử Quân nghĩ đến mạng lưới đan xen này mà không khỏi nhíu mày thêm chặt,
hắn đặt các tài liệu kia lên bàn, sau đó dùng giọng lạnh nhạt nói: – Vì sao
những người này còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật? Còn chưa đến thời cơ thích
hợp sao?

– Trưởng phòng Vương, tuy người của chúng tôi đã phản hồi tin tức, thế nhưng
những người kia làm việc cực kỳ cẩn thận, có năng lực phản điều tra rất mạnh,
chúng ta căn bản chưa nắm được bất kỳ chứng cứ nào chính xác. Đoạn Văn Đống
buông tay ra rồi nói tiếp: – Hơn nữa những người này giống như nghe được tin
đồn, năm nay cực kỳ ẩn nhẫn, theo sự phân tích của đồng chí chúng tôi, bọn họ
đã lâu rồi không tiếp tục buôn lậu.

Đánh rắn dập đầu, Vương Tử Quân hiểu điều này, nếu như người của cục công an
không có chứng cứ, như vậy khó thể nào định tội người ta được. Hơn nữa người
ta còn có thực lực liên hợp, cũng không phải là một người như Đoạn Văn Đống có
thể trêu chọc vào.

Một thành phố Đông Hồng đã có tình huống như vậy, những địa phương khác chỉ sợ
càng nhiều hơn. Vương Tử Quân nghĩ đến mạng lưới buôn lậu này, lại nghĩ đến
thư tố cáo tác phong của mình, đáp án trong lòng hắn càng thêm rõ ràng.

Vương Tử Quân uống một hớp trà mà không nói thêm điều gì, hắn lẳng lặng nhìn
Đoạn Văn Đống, hắn biết Đoạn Văn Đống đến tìm mình cũng không phải chỉ cho
mình xem những thứ này, có lẽ còn tình huống khác cần báo cáo.

– Trưởng phòng Vương, chúng tôi vừa nhận được tin tức, ba ngày sau sẽ có một
con thuyền lớn buôn lậu xe hơi và sản phẩm điện tử đến hải vực tỉnh Nam Giang,
người phụ trách nhận hàng chính là nhóm Triệu Thiên Hùng. Đoạn Văn Đống nói
đến đây thì dùng giọng có chút không xác định nói: – Tuy tình báo cực kỳ xác
định, thế nhưng bên trong cũng có nhiều nguy hiểm.

Vương Tử Quân rơi vào trầm ngâm, hắn hiểu nguy hiểm mà Đoạn Văn Đống nói đến
là gì. Nếu như không phải vật phẩm buôn lậu, như vậy hành động lần này sẽ là
một đả kích lớn.

Vương Tử Quân không nói một lời, hắn cân nhắc nguy hiểm và được mất. Nếu như
có thể bóc ra được mạng lưới buôn lậu ở Nam Giang, như vậy dô dù sau lưng
những người kia khó thể che giấu được, thư tố cáo mình sẽ bị triệt tiêu sạch
sẽ.

Lúc này Đoạn Văn Đống cần chấp hành quyết sách, thế nhưng Vương Tử Quân khó
cho ra quyết sách, hắn có chút do dự, hành động hay là nhịn một chút rồi nói
sau?

Nếu như thành công thì Vương Tử Quân sẽ như trở mình, nhưng không thành công,
hắn sẽ bị thương, sẽ làm cho tình huống hắn rời khỏi Nam Giang vốn rất an toàn
lại trở nên có nhiều vấn đề.

An toàn và có vấn đề, hai thứ này nên chọn thế nào?

Vương Tử Quân đứng lên khỏi ghế, hắn đi lại thong thả nhưng trong lòng rất
nặng nề.

Đoạn Văn Đống nhìn gương mặt căng cứng của Vương Tử Quân, hắn là người hiểu rõ
vụ án này, thế nên biết hậu quả của hành động này là thế nào. Nếu thành công
thì không còn gì để nói, nếu thất bại, như vậy không những ý nghĩa hắn ảm đạm
xuống đài, còn là một đả kích cực đại với một người đang ở trong nghịch cảnh
như Vương Tử Quân.

Những gì Vương Tử Quân kinh doanh ở Nam Giang sẽ vì chuyện này mà tan thành
mây khói.

Cho ra lời đề nghị với lãnh đạo, thừa dịp trước khi lãnh đạo cho ra quyết sách
để thẩm thấu quan điểm của mình là một việc cực kỳ nguy hiểm. Lãnh đạo cần anh
cung cấp tin tức, điều này là thật, nhưng anh cũng phải cho ra cái giá phù hợp
để lãnh đạo cho ra quyết sách.

Nếu như anh cung cấp tin tức mà lãnh đạo vừa nghe đã hiểu, không những không
nghe vàoa còn chăm chú đối đãi, sau đó lãnh đạo cho ra quyết sách anh minh, có
được hiệu quả hài lòng, tất nhiên sẽ lau mắt nhìn anh, biết đâu sẽ có một ngày
anh thuận lợi lên chức? Nhưng lỡ may lãnh đạo nghe xong quan điểm của anh và
cho ra quyết sách sai lầm, có phải là tất cả đã xong rồi không?

Vì thế mà Đoạn Văn Đống khá do dự, nhưng đây là cơ hội khó có được, hắn không
muốn bỏ qua. Biết đâu sau một lần cho ra hành động sấm sét ngoan cường, tất cả
khó khăn sẽ được giải quyết một cách dễ dàng.

Vài phút sau Vương Tử Quân dừng bước, hắn cầm lấy điện thoại của Đoạn Văn Đống
trên bàn làm việc của mình, sau đó gọi điện thoại cho Lỗ Kính Tu.

Hơn mười phút sau Lỗ Kính Tu đi đến phòng làm việc của Vương Tử Quân, hắn nhìn
tài liệu mà Đoạn Văn Đống cung cấp, lại rơi vào trầm ngâm. Chuyện này nhìn qua
đơn giản nhưng lại liên quan đến nhiều phương diện, đặc biệt tàu hàng kia là
của nước ngoài.

Nếu như không bắt được cả người và tang vật, chỉ sợ sẽ sinh ra tranh cãi nọoại
giao, trách nhiệm rất lớn, mình cũng bị người ta nắm lấy đằng chuôi.

– Trưởng phòng Vương, chuyện này tôi cảm thấy chúng ta nên áp dụng phương án
ổn thỏa… Lỗ Kính Tu còn muốn khuyên thêm hai câu, thế nhưng khi nhìn gương
mặt âm trầm của Vương Tử Quân, hắn đành nuốt lời vào bụng.

– Còn gì cần phối hợp thì cứ nói với tôi. Vương Tử Quân nhìn Đoạn Văn Đống
rồi khẽ nói.

Đoạn Văn Đống lúc này tương đối dày vò, chuyện này có thành công hay không nằm
ở thái độ của Vương Tử Quân. Mặc dù hắn là cục trưởng cục công an thành phố
Đông Hồng, thế nhưng hắn căn bản không thể nào tìm được đủ lực lượng phối hợp.

Nếu trưởng phòng Vương vùi đầu vào hành động lần này, như vậy Đoạn Văn Đống sẽ
được cột vào chiến thuyền của Vương Tử Quân, nếu như hành động lần này không
có hiệu quả, tất nhiên sẽ là kết quả thêm khó khăn với Vương Tử Quân.

– Mong trưởng phòng Vương yên tâm, tôi nhất định sẽ làm tốt công tác. Đoạn
Văn Đống nhìn Vương Tử Quân rồi dùng giọng điệu chém đinh chặt sắt nói.

Vương Tử Quân khẽ vỗ vỗ vai của Đoạn Văn Đống, hắn khẽ nói: – Còn có một
phương diện mà các anh không thể buông lỏng, Trịnh Uy Quân là một manh mối
lớn, nhất định phải dùng hết sức để tìm ra người này.

Mạc Tiểu Bắc về đến nhà mà không được nghỉ ngơi, trong nhà của nàng có hệ
thống máy tính đỉnh cấp thế giới, các loại hình ảnh liên tục biến hóa trong
tay nàng. Những ngón tay thon dài gõ vào bàn phím vang lên âm thanh như đánh
dương cầm, nhìn vào cảm thấy cực kỳ xinh đẹp thanh nhã.

– Hôm nay có chuyện gì sao? Mạc Tiểu Bắc đứng lên khỏi máy tính rồi nói với
Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân cười cười nói: – Không có chuyện gì lớn, vẫn là liên quan đến vụ
án buôn lậu.

Mạc Tiểu Bắc kéo căng miệng, cuối cùng mới nói: – Hôm qua bố em gọi điện thoại
đến, nói là tuyến trên đang nghiên cứu về việc sắp xếp công tác mới cho anh
như thế nào. Lãnh đạo thượng tầng rất thỏa mãn với công tác của anh, hơn nữa
vào thời điểm mấu chốt bí thư Lâm có lên tiếng giúp anh, nghe nói vị trí sắp
tới của anh là không tồi.

Mạc Tiểu Bắc dùng ngôn ngữ trần thuật nói với Vương Tử Quân, thế nhưng Vương
Tử Quân nghe và hiểu ý nghĩa an ủi của vợ mình. Mặc dù hắn phải rời Nam Giang,
thế nhưng đường phát triển vẫn thênh thang như cũ, vào thời điểm này lấy tĩnh
chế động mới là lựa chọn thích hợp nhất.

Vương Tử Quân nhìn gương mặt chăm chú của Mạc Tiểu Bắc, hắn không nhịn được
phải kéo vợ vào lòng. Hắn cảm nhận được hơi ấm của cả hai người, thế là không
khỏi lẩm bẩm: – Anh hiểu rõ điều này, anh cũng có những tính toán cho mình.

– Nhưng anh sẽ không cảm thấy thoải mái khi uất ức rời khỏi Nam Giang. Hơn
nữa…Hơn nữa cho dù thất bại thì cùng lắm là anh từ chức vì dân, trải qua
cuộc sống bình thường, anh không có gì khác nhưng có một người vợ có tiền, đến
lúc đó anh làm người ăn bám cũng được. Vương Tử Quân nói lời tự chế giễu làm
cho Mạc Tiểu Bắc đấm hắn một cái: – Ăn bám sao? Anh để em nuôi anh, hay là đến
Tần Hồng Cẩm? Hoặc là có nhiều người khác muốn nấu cơm cho anh?

Vương Tử Quân đang hiên ngang lẫm liệt tuyên bố sẽ ăn bám vợ, bây giờ vẻ mặt
không khỏi lúng túng. Bên cạnh hắn có bốn người phụ nữ, hắn không khỏi thầm
đắc ý, cảm thấy mình căn bản là có phúc, hơn nữa còn không để lại dấu vết.
Không ngờ lúc này vui quá hóa buồn, Mạc Tiểu Bắc là người quá thông minh,
giống như cái gì cũng đã biết. Vương Tử Quân đành phải che giấu sự xấu hổ của
mình, ôm chặt lấy Mạc Tiểu Bắc, hôn thật sâu…

Bầu trời thành phố Đông Hồng vẫn bao la như trước, lúc này người đến báo cáo
công tác với Vương Tử Quân càng thêm thưa thớt, căn bản kém hơn rất nhiều so
với tình huống vui như trẩy hội trước kia.

Trước đó người đến báo cáo công tác với Vương Tử Quân đều là lãnh đạo thành
phố hoặc là phó bí thư nắm công tác nhân sự, bây giờ người cần đến báo cáo chỉ
là các trưởng phòng tổ chức các thành phố mà thôi.

Du Giang Vĩ là thư ký của Vương Tử Quân, hắn tất nhiên là người cảm nhận sâu
sắc nhất tình cảnh ấm lạnh vào lúc này. Trước kia người ta đến báo cáo công
tác thường thân mật xưng hô anh anh em em với hắn, bây giờ người ta tuy vẫn
tràn đầy nụ cười, thế nhưng lại có vẻ lạnh lùng như người đứng xa ngàn dặm.
Tất nhiên Du Giang Vĩ hiểu vì sao người ta lại sinh ra khoảng cách như vậy.

Du Giang Vĩ thật sự rất muốn bênh vực cho Vương Tử Quân, thế nhưng nhìn trưởng
phòng Vương vẫn giống hệt như thường ngày, vẫn tươi cười rạng rỡ, cũng không
biết nói gì thêm. Hắn biết rõ trưởng phòng Vương dù là ở phương diện kiến thức
hay xử lý công tác đều vượt xa mình, những gì hắn có thể thấy thì lãnh đạo đều
cảm giác được. Lúc này trưởng phòng Vương không phát biểu ý kiến gì, mình cũng
không nên vạch áo cho người xem lưng.

– Tút tút tút. Khi Du Giang Vĩ đang sửa sang văn kiện thì điện thoại vang
lên. Hắn nhìn thoáng qua dãy số gọi đến, sau đó vội vàng trầm giọng nói: –
Chào trưởng phòng Vương.

Vương Tử Quân nhàn nhạt phân phó Du Giang Vĩ chuẩn bị xe, chuẩn bị đến khách
sạn Nam Giang.

Du Giang Vĩ cũng không hỏi nhiều về sắp xếp của trưởng phòng Vương, hắn đặt bộ
ly trà mình đã chuẩn bị tốt vào trong tủ, sau đó gọi điện thoại cho lái xe
Tiểu Hà.

Năm phút sau Vương Tử Quân xuất hiện trước cửa phòng của Du Giang Vĩ, sau đó
Du Giang Vĩ đi theo Vương Tử Quân xuống bên dưới như bình thường.

Khi đi đến khách sạn Nam Giang, bên ngoài đã có một nữ nhân viên phục vụ xinh
đẹp chờ sẵn. Nàng cung kính dẫn nhóm người Vương Tử Quân đi đến một phòng tiếp
khách cực kỳ tinh xảo đẹp đẽ.

Du Giang Vĩ đi theo sau lưng Vương Tử Quân càng cảm thấy không được thoải mái.
Tuy nữ nhân viên phục vụ xinh đẹp được huấn luyện nghiêm chỉnh kia làm cho
người ta nhìn vào cảm thấy vui vẻ tốt đẹp, thế nhưng tên giám đốc khách sạn
béo như heo mỗi lần trưởng phòng Vương đến đều chạy theo sau đã đi đâu mất
rồi? Thái độ lúc này chuyển biến quá nhanh, có vài người bây giờ đã phân rõ
giới hạn với trưởng phòng Vương, như vậy sau này khi trưởng phòng Vương có rời
đi thì cũng không bị người ở lại bóp chết.

Mặc dù Du Giang Vĩ hiểu tâm tính của những người này, thế nhưng hắn vẫn cảm
thấy có chút không vui. Lúc này tâm tư kiên định cùng rời đi theo Vương Tử
Quân của hắn càng thêm mạnh mẽ.

– Ha ha, trưởng phòng Tử Quân, đã làm anh phải chờ lâu. Một giọng nói mang
theo nụ cười vui vẻ từ bên ngoài truyền vào.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter