Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1716: Anh có hình tượng cao lớn trong mắt tôi


Diệp Thừa Dân cẩn thận nhìn tư liệu trong tay, gương mặt hơi căng cứng. Sau
khi nhìn xong thì cũng không nói gì mà đưa cho Chử Vận Phong ở bên cạnh.

Chử Vận Phong đọc rất nhanh, động tác có thể nói là gió cuốn mây tan, gương
mặt cũng dần trở nên âm trầm khi lật qua từng trang tư liệu.

Sau khi những trang tư liệu mỏng được Chử Vận Phong đọc xong, lão vỗ lên mặt
bàn rồi nói: – Bí thư Lỗ Kính Tu, anh là một cán bộ lãnh đạo, sự việc phát
triển đến mức này, anh còn cảm thấy mình không nên nói rõ tình huống với tổ
chức sao? Anh nói xem ai là người chỉ thị cho anh hành động lần này, tôi muốn
hỏi xem vì sao những tư liệu báo cáo của các đơn vị tham gia hành động lần này
vì sao không phải là anh?

– Tôi hy vọng anh có thể mở rộng cửa lòng khai báo chân tướng sự việc, không
cần phải nói là mình nhờ người khác, như vậy căn bản không có sức thuyết phục,
không quá đáng tin. Giọng nói của Chử Vận Phong là không nhỏ, thật sự giống
như sấm sét. Khi lão nổi giận thì đám thường ủy tỉnh ủy mới ý thức được Lỗ
Kính Tu là người gánh tội thay.

Tất cả đều từ bàn tay của Vương Tử Quân mà ra sao?

Nếu nói rõ sự việc, như vậy tất cả nguyên nhân chỉ nằm trên người Vương Tử
Quân.

Lỗ Kính Tu là một người kiêu ngạo, nếu như nói hắn có chút bi thương vì mình
gánh tội thay, như vậy thế cục bây giờ lại làm cho bản tính kiêu ngạo của hắn
trở nên đau đớn. Chính mình xem ra quá bi kịch, chưa nói đến việc nhận tội
thay cho người khác, bây giờ sự việc nhận tội thay không thành công, còn bị
người ta vạch trần, sau này nhất định sẽ có cái nhìn khác về mình.

Trước kia Lỗ Kính Tu căn bản có sự sợ hãi theo bản năng với Chử Vận Phong, thế
nhưng bây giờ hắn không sợ đón ánh mắt của đối phương. Khi hắn đang chuẩn bị
thà chết cũng không nhận, chợt có người lên tiếng: – Các đơn vị kia cũng không
phối hợp với bí thư Lỗ, điều này tôi có thể chứng minh.

Một giọng nói nhàn nhạt vang lên làm cho bầu không khí trong phòng họp chợt
trở nên sinh động, hầu như mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía người vừa
lên tiếng.

Cửa phòng được mở ra, Vương Tử Quân đi vào trong với vẻ mặt ung dung.

Khi thấy Vương Tử Quân đi vào thì vẻ mặt nhiều người chợt tỏ ra sững sờ. Mọi
người cho rằng lần này Vương Tử Quân xin nghỉ không tham gia hội nghị thường
ủy là vì trốn tránh trách nhiệm, tránh khỏi tình huống xấu hổ, nguyên nhân vì
sao thì mọi người đều hiểu rõ.

Nhưng cũng không ai ngờ Vương Tử Quân lại xuất hiện, hơn nữa câu đầu tiên lại
là nói thay cho Lỗ Kính Tu.

Lỗ Kính Tu nghe được những lời này mà thiếu chút nữa đã hôn mê, trong đầu liên
tục lóe lên nhiều ý nghĩ, tâm tình cực kỳ phức tạp. Hắn cảm thấy tảng đá lớn
trong đầu đã được dịch chuyển, đồng thời còn có chút phẫn nộ. Hắn cảm thấy
Vương Tử Quân căn bản không nên tới, vì hắn đã nhận tội lên người, bây giờ anh
chen ngang làm gì? Không phải làm ngược lại rồi sao?

Anh cảm thấy mình là người hùng, vào thời điểm mấu chốt thì đứng ra cứu giúp
người khác sao? Không biết anh làm như vậy đã ép những hi sinh của tôi trước
đó thành công cốc.

Lỗ Kính Tu dùng ánh mắt buồn vui lẫn lộn nhìn Vương Tử Quân, ánh mắt có chút
dao động bất định. Đúng lúc này Kim Hành Thuấn ngồi bên cạnh Lỗ Kính Tu đã mở
miệng cười nói: – Trưởng phòng Tử Quân, sao anh biết không phải là bí thư Lỗ
đã ra tay phối hợp, chẳng lẽ ngài biết còn một người khác tham gia nữa sao?

– Tôi tất nhiên biết rõ, vì những chuyện này đều do tôi làm ra. Vương Tử Quân
đi đến vị trí của mình rồi ngồi xuống, sau đó lên tiếng không chút bối rối.

Đám người trong phòng họp giống như ngừng thở, bọn họ tỏ ra kinh ngạc, đồng
thời càng tỏ ra vui mừng như điên. Cảm giác vui sướng hiện rõ trên mặt Lý Thừa
Uyên, trên mặt Kim Hành Thuấn, Chương Thu Mi, và thậm chí là cả Lỗ Kính Tu…

Diệp Thừa Dân là người chủ trì hội nghị lần này, lão kinh ngạc nhưng cũng có
chút thoải mái. Lão vốn còn đang dao động bất định trong phương diện bảo vệ
Vương Tử Quân, bây giờ Vương Tử Quân chủ động đứng ra, cho dù lãnh đạo cấp
trên có truy cứu cũng không liên quan đến Diệp Thừa Dân lão.

Chính mình muốn chết còn trách người khác được sao?

Nếu so với vẻ mặt như trút được gánh nặng của Diệp Thừa Dân thì gương mặt Chử
Vận Phong biến đổi cực kỳ nhanh chóng. Đối với Chử Vận Phong thì có không ít
hảo cảm với Vương Tử Quân, ít nhất thì lão cũng cảm thấy Vương Tử Quân là
người gánh vác trách nhiệm.

Sau khi Chân Hồng Lỗi cầm những chứng cứ này đi đến, Lý Thừa Uyên và Kim Hành
Thuấn cũng nhanh chóng tỏ thái độ, thế là Chử Vận Phong căn bản vẫn còn có
chút do dự về chuyện cạn tàu ráo máng với Vương Tử Quân. Nhưng trước đó khi mà
Vương Tử Quân không xuất hiện trong phòng họp thì cảm giác kia biến mất hơn
phân nửa.

Người không dám đảm đương thì căn bản không thể làm việc lớn, đây chính là
tiêu chuẩn nhìn người của Chử Vận Phong, cũng là nguyên tắc được lão cực kỳ
coi trọng.

Nhưng khi bọn họ từng bước áp sát, hầu như sự việc đã đi đến mức cuối cùng thì
Vương Tử Quân lại xuất hiện, sau đó gánh hết trách nhiệm lên người. Điều này
làm cho tâm tư ái tài của Chử Vận Phong với Vương Tử Quân càng thêm nồng đậm.

Dù thế nào thì Vương Tử Quân cũng là người có tài trong mắt Chử Vận Phong, lão
không hy vọng một nhân tài như vậy sẽ vì chút sơ sẩy mà rơi vào hậu quả chim
gãy cánh. Nhưng lão cũng không phải chỉ đại biểu cho chính mình, nếu như lão
chỉ đại biểu cho mình thì căn bản dễ dàng nói ra những lời bảo hộ cho Vương Tử
Quân.

– Trưởng phòng Vương, anh nói như vậy rõ ràng biết đến hành động lần này của
cục công an thành phố Đông Hồng? Anh là một lãnh đạo tỉnh ủy, anh cũng biết rõ
hành động này mang lại ảnh hưởng thế nào cho tỉnh, vì sao trước khi hành động
anh không báo cáo cho cấp ủy chính quyền tỉnh? Lý Thừa Uyên dùng giọng điệu
sắc bén lên tiếng, khóe miệng còn treo nụ cười nhàn nhạt.

Tuy Lý Thừa Uyên là người lòng dạ sâu thẳm nhưng lúc này có cục diện không
chiến đấu mà vẫn thắng vẫn làm cho hắn cảm thấy cực kỳ vui mừng, hắn không ngờ
sự việc lại biến hóa nhanh như vậy.

Theo dự đoán của Lý Thừa Uyên thì hai bên phải đấu võ mồm một lúc mới cho ra
kết quả, không ngờ người ta lại chủ động thừa nhận.

Điều này làm cho Lý Thừa Uyên cảm thấy vui mừng như điên, giống như còn có
chút tiếc nuối. Dù sao thì hắn chờ ngày hôm nay đã quá lâu, cũng mưu đồ rất
lâu, hắn không chỉ muốn thắng lợi, còn muốn thực hiện cả quá trình, vì như vậy
mới sảng khoái nhân tâm, là một hưởng thụ khó có được.

– Tôi cho rằng đây là công tác của cục công an thành phố Đông Hồng, cho nên
cũng không cần báo cáo. Vương Tử Quân thản nhiên nhìn Lý Thừa Uyên rồi nói.

Vương Tử Quân tỏ ra quá tỉnh táo làm cho Lý Thừa Uyên cảm thấy không thoải
mái, thậm chí trong lòng còn có chút bất an. Vương Tử Quân có thể thản nhiên
thừa nhận chuyện này, lại không cho ra bất kỳ lời giải thích nào, đây vốn
không phải là phong cách của Vương Tử Quân.

Chẳng lẽ bên trong có biến cố gì sao? Lý Thừa Uyên biết rõ Vương Tử Quân là
một người mà lòng dạ không giống như gương mặt trẻ tuổi, nếu như không có đủ
chứng cứ và lý lẽ thuyết phục, căn bản khó thể nào nắm được người này vào
trong tay.

Thậm chí đối phương còn có vài phương diện vượt xa Lý Thừa Uyên.

Nếu như ném Lý Thừa Uyên đến một địa phương như Nam Giang, hắn cảm thấy mình
tuy đủ năng lực, thế nhưng mình có cố gắng cũng không làm ra thành tích như
Vương Tử Quân vào lúc này. Không, phải nói là có cơ sở tốt ở Nam Giang cũng
không làm hắn có được thành tích tốt như Vương Tử Quân vào lúc này.

Hai bên tự tạo thành hai phái khác nhau, điều này không phải chỉ dựa vào sự
giúp đỡ của tuyến trên, bản thân càng có năng lực và thủ đoạn vượt qua thử
thách. Vương Tử Quân mới đi vào Nam Giang được một năm đã có thể thực hiện ước
mơ cả đời của bao nhiêu người, còn ai dám coi thường hắn?

Lý Thừa Uyên đến bây giờ cũng chưa từng xem thường Vương Tử Quân.

Lúc này Vương Tử Quân nói bằng giọng điệu bình tĩnh tiêu sái, chẳng lẽ trong
này có gì khác thường? Lý Thừa Uyên càng nghĩ càng cảm thấy bất an.

– Trưởng phòng Vương, anh có biết chính mình cho rằng những thứ kia không tất
yếu, thế nhưng lại tạo nên ảnh hưởng lớn thế nào cho Nam Giang. Lãnh đạo
thượng cấp đã gọi điện thoại đến, yêu cầu chúng ta cho ra giải thích, hơn nữa
sự kiện này sắp xảy ra tranh cãi ngoại giao. Kim Hành Thuấn thấy Lý Thừa Uyên
không nói được lời nào thì đứng lên dùng giọng nghiêm nghị nói. Đến bây giờ
hắn cũng vẫn sợ hãi Vương Tử Quân, thế nhưng vì cảm giác sợ hãi này mà hắn
đứng lên phản kích càng cảm nhận được khoái cảm khó có được.

Vương Tử Quân cũng không có gì là quá mạnh, Kim Hành Thuấn nhìn Vương Tử Quân
ngồi ở đối diện với mình mà không khỏi có chút đắc ý.

Khi một loạt người lên tiếng chất vấn thì chỉ còn một con đường cho Vương Tử
Quân, đó là gánh vác tất cả trách nhiệm, thừa nhận sai lầm. Kết quả này căn
bản là thắng lợi toàn diện với một số người, nhưng đối với Đậu Minh Đường ở
bên cạnh Vương Tử Quân thì căn bản là khổ sở khó nói nên lời.

Tuy chuyện này không thể ép chết Vương Tử Quân, thế nhưng lại làm cho con
đường làm quan của Vương Tử Quân có chút u ám. Tuy Vương Tử Quân còn trẻ, căn
bản có nhiều ưu thế hơn những người cạnh tranh với mình, vẫn có ưu thế rất
lớn, thế nhưng sự việc trong quan trường xảy ra như trong một dòng nước, sóng
đánh đến có thể kéo anh vào vòng xoáy. Nếu anh bị kéo vào vòng xoáy, anh sẽ
phí đi vài năm công tác, như vậy sẽ mất đi ưu thế độ tuổi của mình.

Nếu so ra thì càng lên cao càng khó đi, như vậy có thể thấy được Vương Tử Quân
bây giờ có chút lỗ mãng.

Vương Tử Quân sao lại như vậy? Trước khi Đậu Minh Đường đến đã gọi điện thoại
cho Vương Tử Quân, đã nói ra tính toán của mình. Nhưng bây giờ sao lại xuất
hiện phá nát tất cả bố cục có sẵn như vậy?

Ôi, phải nói là tự mình cho là đúng, Vương Tử Quân cũng không phải không đồng
ý gì trong lúc gọi điện thoại với mình sao? Đậu Minh Đường nghĩ đến cuộc điện
thoại với Vương Tử Quân, hắn chợt nghĩ đến thái độ sảng khoái của Vương Tử
Quân vào lúc này.

Vương Tử Quân đang cười, cũng không nói thêm điều gì khác…

Đậu Minh Đường nhìn thái độ của Vương Tử Quân, hắn thật sự muốn xem vị cán bộ
lãnh đạo trẻ tuổi này có nhận thua đơn giản như vậy không.

Nhưng không nhận thua thì có thể làm sao?

– Tôi không cần giải thích, vì đó là con thuyền buôn lậu. Vương Tử Quân nói
rất nhạt nhưng lại làm cho người ta sinh ra cảm giác như nhúng nước sôi, chỉ
một câu nó đã giống như ném tảng đá khổng lồ vào hồ nước.

Không cần giải thích, không cần giải thích. Vương Tử Quân đến bây giờ vẫn nhận
định đó là thuyền buôn lậu, điều này làm cho không ít người giật mình, cả đám
trợn tròn mắt chờ đáp án từ Vương Tử Quân.

Lúc này trong quan trường Nam Giang có nhiều tin đồn về việc Vương Tử Quân sắp
bị điều đi, có người nói hội nghị thường ủy lần này không chỉ là Nam Giang
chắp tay tiễn khách với Vương Tử Quân, còn tiễn trưởng phòng Vương một đoạn
đường. Hơn nữa biết đâu địa bàn nhận chức đã được quyết định, lúc này mưa gió
mà Vương Tử Quân tạo ra ở Nam Giang sắp kết thúc.

Chân Hồng Lỗi tất nhiên biết rõ những thứ này, mỗi lần Nam Giang có gió thổi
cỏ lay đều khó qua được mắt hắn. Nếu những tin đồn kia là thật, như vậy thế
cục chính trị ở Nam Giang sắp lật bài. Chân Hồng Lỗi đã chờ quá lâu rồi, nếu
chủ tịch Chử tạo nên xu thế đối kháng với Diệp Thừa Dân, như vậy Chân Hồng Lỗi
đầy tự tin mình sẽ tiến gần trugn tâm quyền lực, sẽ không cần sợ bị cho ra
rìa. Nếu như anh có được thực lực sao bao ngày bị ghẻ lạnh, anh có gì mà không
chịu được?

Vì vậy dù Vương Tử Quân không có mặt trong hội nghị thường ủy hôm nay thì vẫn
khó chạy trời khỏi nắng, kết quả cũng như nhau, sẽ là một tình cảnh quyết định
sinh tử tồn vong của Vương Tử Quân.

Nếu như nói Vương Tử Quân xuất hiện làm cho Chân Hồng Lỗi cực kỳ bất ngờ, bây
giờ nghe được lời nói khẳng định của Vương Tử Quân rằng con thuyền kia là của
đám người buôn lậu, hắn có chút giật mình nhưng khóe miệng không khỏi lộ ra nụ
cười chế nhạo.

Chân Hồng Lỗi biết rõ trên con thuyền kia có những thứ gì, không có bất kỳ vật
phẩm buôn lậu nào, Vương Tử Quân dựa vào cái gì để nói nó là con thuyền buôn
lậu?

Gắng gượng chống chế sao? Gắng gượng như vậy sẽ không có gì là tốt cho Vương
Tử Quân, nhưng thật lòng thì Chân Hồng Lỗi mong muốn Vương Tử Quân cứ mãi kiên
trì gắng gượng như vậy.

Càng gắng gượng thì phản lực càng lớn.

– Trưởng phòng Vương, chúng ta đang bàn về chuyện trọng đại, nói chuyện cần
phải có chứng cứ, nói không không cũng chẳng ra thể thống gì. Cục công an
thành phố Đông Hồng đã kiểm tra con thuyền vài lượt, không có thu hoạch gì,
chẳng lẽ anh cho rằng sức phán đoán của mình thuyết phục hơn những tư liệu
kiểm tra của cục công an thành phố sao? Chương Thu Mi nói những lời này bằng
giọng điệu có chút khinh thường.

Chương Thu Mi gần đây không có cảm tình gì với Vương Tử Quân. Nàng là một
thường ủy có tư cách trong hội nghị thường ủy, nàng căn bản sinh ra cảm giác
ưu việt đối với cánh thường ủy là đàn ông. Hơn nữa những năm qua nàng đi khá
gần với Chử Vận Phong, ít nhiều cũng cho rằng mình có chút thần bí. Vì vậy mọi
người đều cho rằng người phụ nữ này nhìn thì dịu dàng hòa nhã nhưng lại quá
hùng mạnh, thế nên bọn họ thường bày ra thái độ cung kính khiêm nhường, nếu
không sẽ bị liệt vào hạng người không giỏi đối nhân xử thế. Điều này căn bản
được số đông đàn ông trong tỉnh Nam Giang có chung nhận thức.

Nhưng cục diện nhanh chóng bị phá vỡ, Vương Tử Quân là một vị thường ủy trẻ
tuổi vốn xếp sau Chương Thu Mi, bây giờ chỉ mất không tới một năm để vượt qua
nàng, là một đầu sỏ ở Nam Giang. Điều này làm cho Chương Thu Mi ghen ghét dữ
dội, nàng căn bản không nhìn thuận mắt người đến sau mà tới trước như Vương Tử
Quân.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter