Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1718: Anh không phải Bá Nhạc mà là người cận thị


Bầu không khí trong phòng họp lặng ngắt như tờ.

Chử Vận Phong nhìn vị trí trống trong phòng, ngón tay liên tục run rẩy. Chân
Hồng Lỗi là người được lão đề bạt lên, bây giờ người này lại xảy ra chuyện, ý
nghĩa của nó là thế nào? Rõ ràng là lão không làm tốt nhiệm vụ của một Bá
Nhạc, ngược lại còn là một người cận thị.

Chử Vận Phong là người ngồi trên vị trí lãnh đạo cấp cao nhiều năm, căn bản dự
kiến trước được rất nhiều chuyện, chỉ cần có gió thổi cỏ lay là có thể ngửi
được hương vị bên trong. Tuy lão tự nhận mình là người bình tĩnh ung dung, thế
nhưng Chân Hồng Lỗi gặp chuyện không may vẫn làm cho lão cảm thấy hoảng hốt,
không thể nào bảo trì được sự bình tĩnh tự tin vốn có của mình.

Nếu như việc Chân Hồng Lỗi gặp chuyện không may giống như một viên đạn, như
vậy mục tiêu mà viên đạn kia bắn đến sẽ là ai? Chử Vận Phong căn bản hiểu chắc
chắn điều này, thế là không khỏi nhìn về phía Lý Thừa Uyên. Lúc này lão thấy
gương mặt Lý Thừa Uyên giống như có thể vặn ra nước, không thể nào che giấu
được vẻ bối rối của mình.

Chử Vận Phong lại nhìn về phía Vương Tử Quân ở bên kia, vẻ mặt đối phương quá
bình tĩnh, không nói một lời với bất kỳ ai, lẳng lặng ngồi đó cực kỳ bình
tĩnh.

Khi bầu không khí trong phòng họp càng làm cho người ta cảm thấy bị đè nén,
lúc này cửa phòng họp nhỏ bên trong được mở ra, người đàn ông trung niên đi ra
khẽ gật đầu với Vương Tử Quân, sau đó cất bước rời đi. Diệp Thừa Dân lúc này
vẫn đứng yên nơi cửa phòng.

– Chủ tịch Chử, có chuyện cần thông báo với anh. Diệp Thừa Dân nhìn Chử Vận
Phong, lão nói một câu rồi đi vào trong phòng.

Cửa phòng lại đóng lại, mọi người nhìn về phía căn phòng nhỏ mà không khỏi cảm
thấy cực kỳ hiếu kỳ, vì căn phòng nó rất có thể sẽ diễn ra một sự kiện kỳ
tích.

– Trưởng phòng Vương, hút điếu thuốc đi. Đậu Minh Đường có chút do dự, sau đó
đưa cho Vương Tử Quân một điếu thuốc. Hành động mờ ám của hắn căn bản đã phá
vỡ bầu không khí bình tĩnh trong phòng.

Mời thuốc là một hành động mờ ám, nhưng đằng sau hành động mờ ám này chính là
biểu hiện sự lo lắng. Nếu như nói trước kia Vương Tử Quân đến thì Lỗ Kính Tu
và Đậu Minh Đường căn bản đã mất đi thế cục, cực kỳ không yên, nhưng bây giờ
bọn họ đã đến bờ vô cực thái lai, đáng để chúc mừng.

– Bí thư Đạu, tôi cũng muốn một điếu. Lỗ Kính Tu đã trầm mặc quá lâu, bây giờ
đưa bàn tay to về phía Đậu Minh Đường, sau đó trầm giọng nói. Hắn biết mình
muốn lấy thuốc của Đậu Minh Đường là quá rêu rao, thế nhưng bây giờ hắn cũng
cần phải biểu hiện chính mình.

Vừa rồi Lỗ Kính Tu như một con chó bị đánh rơi xuống nước, bây giờ tất cả
không còn giống như trước. Lỗ Kính Tu hắn không những không còn là chó rơi
xuống nước, ngược lại còn là anh hùng, là người hiệp nghĩa can đảm, không thể
bỏ qua công lao.

Vừa rồi chính Lỗ Kính Tu không còn cách nào khác, không thể không đứng lên
nhận tội thay. Bây giờ gió mây biến đổi, sự việc đã định, nếu như hắn không
đứng lên biểu hiện tư thế anh hùng, như vậy không phải những uất ức vừa nhận
là không công sao?

Đậu Minh Đường biết rõ tâm tình của Lỗ Kính Tu vào lúc này, hắn cũng không cho
rằng đối phương làm như vậy có gì là không đúng. Hắn nhanh chóng lấy một điếu
ra ném cho Lỗ Kính Tu.

Lỗ Kính Tu hút thuốc rồi nhìn về phía Vương Tử Quân ngồi cách đó không xa, lúc
này hắn thật sự cảm khái ánh mắt nhìn xa trông rộng của anh mình, lại cảm thấy
có chút tiếc nuối. Vương Tử Quân tuy xử lý chuyện này, thế nhưng một người có
khả năng mạnh mẽ như vậy lại phải rời khỏi Nam Giang, điều này là một tiếc
nuối lớn với Lỗ Kính Tu hắn.

Khi Lỗ Kính Tu nghĩ đến những điều này thì cửa phòng họp lại mở ra.

Chử Ngôn Huy ngồi trong một nhà hàng nhỏ bên đường, hắn thản nhiên tự đắc uống
trà. Lúc này trong lòng hắn tràn đầy kiêu ngạo, người mà ai ai cũng kiêng kỵ ở
Nam Giang bây giờ đã thất bại.

Tất cả đều được Chử Ngôn Huy hắn nắm trong lòng bàn tay, đối phó với người kia
chỉ là dùng hai chiêu nhỏ mà thôi. Chiêu thứ nhất làm cho đối phương phải cút
đi; chiêu thứ hai làm cho người ta phải xám xịt rời đi, thuận tiện còn diệt
trừ tận gốc những gì mà đối phương đã gầy dựng ở Nam Giang. Đối đãi với một
người như Vương Tử Quân thì phải nhổ cỏ tận gốc, phải phát huy ý nghĩa của câu
nói này đến cực hạn.

Vương Tử Quân biết Chử Ngôn Huy hắn làm ra những thứ này thì cũng được gì? Với
trí thông minh và tài trí của Vương Tử Quân thì biết điều này không là vấn đề.
Chủ nhiệm nhìn nữ nhân viên đang pha trà cho mình, hắn khẽ cười nói: – Em gái,
anh hỏi em một chút, trên đời này người hiểu em nhất là ai?

Cô gái có hơi đỏ mặt, nàng đưa mắt nhìn Chử Ngôn Huy rồi ngượng ngùng cúi đầu:
– Điều này…Dù sao cũng không phải là anh.

Chử Ngôn Huy nhìn cô gái còn đang trong thời điểm phát dục mà không khỏi có
chút động tâm, thế nhưng hắn biết rõ mình có thể thực hiện cuộc tình một đêm
với cô gái này, thế nhưng nếu muốn cùng nhau chung sống thì căn bản là chuyện
không thể.

Sau khi cắt đứt ý nghĩ của mình, Chử Ngôn Huy cười ha hả nói: – Ha ha, anh nói
cho em biết, trên đời này người hiểu rõ về em nhất chính là kẻ thù của em.

Câu nói của Chử Ngôn Huy làm cho cô gái có chút ngạc nhiên, sau đó nàng lắc
đầu chối bỏ: – Tiểu Lệ trong nhà hàng là bạn tri kỷ của em, nhưng cô ấy không
phải là kẻ địch của em.

Cô gái căn bản vẫn còn chút tính trẻ con, Chử Ngôn Huy lắc đầu, hắn biết đây
không phải là người mình có thể tâm sự, thế nên mở miệng dùng giọng qua loa
nói: – Em vẫn còn nhỏ, lớn lên sẽ hiểu.

– Người ta không phải còn nhỏ, đã là người lớn rồi đấy nhé. Vì Chử Ngôn Huy
là khách quen, hơn nữa giọng điệu ôn hòa nhã nhặn, thế cho nên cô gái cũng rất
có hảo cảm với hắn.

Chử Ngôn Huy nhìn cô gái xinh đẹp giống như một đóa hoa đang hé nụ, tâm tình
của hắn rất tốt. Cô gái kia càng lúc càng có hương vị của phụ nữ, thế là hắn
nuốt nước bọt rồi cười nói: – Ừ, là một quả táo chín.

Những cô gái thông minh luôn hiểu cách nhìn mặt nói chuyện, khi nàng thấy Chử
Ngôn Huy vui vẻ thì cũng gom góp hứng thú nói: – Chử tiên sinh, tôi thấy hôm
nay ngài rất vui, không phải có việc vui gì đấy chứ?

– À, cũng coi như là có, có một người bạn sẽ phải cút đi, tất nhiên anh sẽ
thấy vui sướng. Nếu như trước mặt người có quan hệ thân thiết với mình thì Chử
Ngôn Huy tuyệt đối sẽ không nói những lời cởi mở thế này, nhưng bây giờ đối
mặt với hắn là một thiếu nữ trong sáng không biết gì nhiều, hắn cảm thấy mình
nên mở cõi lòng cho thoải mái.

Cô gái kia tất nhiên không hiểu được lời nói của Chử Ngôn Huy, sự việc này là
quá khó hiểu.

Chử Ngôn Huy nhìn bộ dạng như tỉnh như mê của cô gái, hắn có chút đắc ý: – Anh
là người đẩy người bạn kia cút đi.

– Em nghĩ mà xem, người ta biết anh ra tay, thế nhưng lại không làm gì được,
có phải là tức chết hay không? Ha ha.

Cô gái sợ hãi an ủi: – Oan gia nên giải không nên kết, em cảm thấy mọi người
nên giải tỏa khúc mắc thì hay hơn.

– Anh không cho người ta cơ hội xin lỗi sao? Cô gái có chút do dự rồi hỏi.

– Xin lỗi? Không cần, anh chỉ muốn cho người ta nhớ kỹ, thuận anh thì sống,
nhận được sự trợ giúp; ngược lại thì nhanh chóng cuốn gói ra đi.

Cô gái thấy ly trà của Chử Ngôn Huy đã nguội, nàng dịu dàng châm cho hắn một
ly trà mới.

Chử Ngôn Huy nâng ly lên uống một ngụm, vẻ mặt có thêm chút lười biếng. Hắn
lấy điện thoại ra, kéo đến cái tên thứ ba. Hắn cũng không gọi đi, sau khi trầm
ngâm giây lát thì gửi một tin nhắn: “Cùng nhau uống trà được không?”

Chử Ngôn Huy nhắn ra ngoài vẫn có chút không yên, tuy hắn nói với nhân viên
phục vụ rất tự tin, thế nhưng khi đối mặt với Vương Tử Quân, hắn vẫn cảm thấy
cực kỳ lo lắng.

– Tút tút. Âm thanh tin nhắn cuối cùng cũng vang lên, Chử Ngôn Huy cực kỳ vui
vẻ, xem như tên khốn kia là kẻ thức thời.

– Tôi ở quán trà, anh khi nào thì đến? Chử Ngôn Huy rất vui vẻ, thế nên nhanh
chóng gửi đi một tin nhắn.

Bên kia trả lời cũng rất nhanh: – Tôi đang họp, mất vài phút nữa.

– Tôi sẽ chờ. Chử Ngôn Huy nhắn một tin cuối cùng rồi đặt điện thoại xuống,
hắn chợt nghĩ đến một khúc hát, như thế nào ấy nhỉ? Vương Tử Quân này là một
người cao vời khôgn thể chạm trong mắt vô số người, thế nhưng không phải cúi
người ngoan ngoãn trước mặt mình sao?

– Các người có loại trà nào tốt nhất thì nhanh chóng chuẩn bị cho tôi, cô đi
đi. Chử Ngôn Huy lấy một xấp tiền một trăm đồng đặt lên khay trà, tỏ ý cho cô
gái cầm đi.

Hai mươi phút trôi qua rất nhanh, khi đồng hồ chỉ mười giờ rưỡi, cửa phòng
được đẩyy ra, Vương Tử Quân đi vào mới nụ cười trên môi.

Chử Ngôn Huy nhìn gương mặt tươi cười của Vương Tử Quân, hắn có chút trầm
ngâm, sau đó đứng lên nói: – Trưởng phòng Vương, tôi biết nơi này có trà ngon,
thế nên mời anh đến nếm thử, mời anh ngồi.

Vương Tử Quân bắt tay Chử Ngôn Huy rồi cười nói: – Trà nơi này thật sự rất
ngon.

– Đúng vậy, tôi là khách quen của nhà hàng này, thế nên vẫn có chút quyền lợi
của mình. Sau khi Vương Tử Quân ngồi xuống thì Chử Ngôn Huy nhanh chóng rót
trà.

Tiếng nhạc khẽ vang lên trong phòng, Vương Tử Quân nâng ly trà lên nhấp một
ngụm, bộ dạng cực kỳ tự nhiên. Hai người trầm mặc không nói gì, Chử Ngôn Huy
không biết phải làm sao để mở đầu câu chuyện.

Vài phút qua đi, Chử Ngôn Huy cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, hắn cầm bình trà
châm nước cho Vương Tử Quân, sau đó cười nói: – Trưởng phòng Vương, hôm nay
tôi dùng trà thay rượu, hy vọng chúng ta có thể cười xóa bỏ ân cừu.

Vương Tử Quân có chút sững sốt, nhưng ngay sau đó nụ cười trên mặt càng thêm
sáng lạn. Hắn nâng ly lên cạn chén với Chử Ngôn Huy, sau đó cười nói: – Chỉ hy
vọng như thế.

Sau khi uống xong ly trà thì Chử Ngôn Huy cười nói: – Trưởng phòng Vương, ngài
lần này không chiến thì không có tội, tôi sở dĩ có được thành tích hôm nay
cũng là vì kết quả kinh doanh nhiều năm. Tôi nhắc ngài một câu, Nam Giang là
sân khấu của tôi, nếu như đổi sang nơi khác thì căn bản không được như vậy.

Chử Ngôn Huy nói những lời này cũng không phải khiêm tốn, hắn biết nếu mình và
Vương Tử Quân đặt ở nơi khác, mình không phải là đối thủ của Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân cười cười không nói gì mà chỉ nhìn chờ Chử Ngôn Huy nói tiếp.

– Không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có đối thủ vĩnh viễn. Trưởng phòng
Vương lúc này bay xa vạn dặm, tôi chỉ hy vọng ngài có thể xem tôi là một người
bạn, cho dù là một người bạn bình thường cũng được. Người ta nói nhiều bạn thì
có nhiều đường phát triển, sau này nếu trưởng phòng Vương có gì cần thì cứ mở
miệng. Chử Ngôn Huy nói đến đây thì vuốt ve ly trà trong tay, chờ Vương Tử
Quân tỏ thái độ.

– Anh nói xong rồi chứ? Vương Tử Quân không cho Chử Ngôn Huy thất vọng, hắn
lẳng lặng hỏi.

– Xong rồi. Chử Ngôn Huy khẽ gật đầu.

– Anh nghĩ quá xa rồi. Vương Tử Quân nói xong rồi đứng lên, khi hắn đứng lên
thì cửa phòng mở ra, mười viên cảnh sát mặc thường phục phóng vào như gió, sau
đó nhanh chóng vây quanh Chử Ngôn Huy.

Chử Ngôn Huy nhìn tình cảnh chợt biến hóa mà không biết phải làm sao, Vương Tử
Quân nhìn gương mặt kinh hoảng của Chử Ngôn Huy, hắn cười cười nói: – Tiền trà
tôi sẽ trả.

Từ địa phương chuyển lên đơn vị trung ương có quyền lực lớn, đây căn bản là
một luân hồi nho nhỏ với Nguyễn Chấn Nhạc.

Lần trước Nguyễn Chấn Nhạc xuống tuyến dưới rèn luyện dù không thành công,
thạm chí còn làm cho uy tín và thanh danh giảm xuống, thế nhưng hắn thông qua
hai năm liên tục cố gắng mà tìm về được những gì mình đã mất.

Ít nhất thì Nguyễn Chấn Nhạc đã quay về là chính mình trong mắt người ngoài.
Trong quan trường thường có nhiều chuyện buồn cười, nói anh đi nếu anh đi cũng
được, không đi cũng được; nói anh không được đi thì không được đi, có đi cũng
không được.

– Chào cục trưởng Nguyễn. Một nữ thru hạ đi qua bên cạnh khẽ cười chào hỏi
Nguyễn Chấn Nhạc.

Nguyễn Chấn Nhạc nhìn nữ thủ hạ xinh đẹp quyến rũ như một trái táo chín mọng
mà không khỏi nở nụ cười có hơi gò bó, hắn cũng không nói lời nào, thế nhưng
cảm giác tham lam trong lòng lại làm hắn khó chịu.

Đây là nổi khổ trong lòng của Nguyễn Chấn Nhạc, vì nguyên nhân liên quan đến
Tào Chân Nhi, thế cho nên Nguyễn Chấn Nhạc luôn rơi vào trạng thái đói khát.
Nếu như hắn có thể được phát tiết, như vậy tâm tình sẽ rộng lớn sảng khoái hơn
rất nhiều.

Nhưng Nguyễn Chấn Nhạc không dám làm loạn, hắn cảm thấy mối quan hệ kết giao
giữa nam và nữ là quá đặc biệt, dù là anh phong hoa tuyết nguyệt hay cây nhà
lá vườn, nam nữ kết giao với nhau là cả một quá trình, quá trình này thường
xảy ra nhiều chuyện, có đủ trò như khoe mẽ, khiêu khích, thử lòng, trốn
tránh…Tất nhiên cũng là một sự kiện tràn đầy tính tri thức, có thể theo sát
bên anh khi làm việc quốc gia đại sự, đi theo cả đời. Nếu như người nào có tâm
tư và ghi chép lại quá trình này, như vậy sẽ thấy tất cả đều cực kỳ đẹp, thế
nhưng nó cũng chỉ có một mục đích duy nhất: Là cái giường. Chỉ khi nào đến nơi
này thì mới xem như vén tấm màn che mặt của mối kết giao nam nữ.

Nguyễn Chấn Nhạc không chỉ một lần muốn được tiến lên, thế nên hắn phải nhẫn
nại hơn người thường, ở phương diện này hắn thật sự có thể làm tấm gương mẫu
mực. Trong mắt đám cán bộ trẻ đơn vị thì Nguyễn Chấn Nhạc là một vị lãnh đạo
trẻ tuổi, phong độ nhẹ nhàng, bình dị gần gũi, dù là người lớn tuổi hay nhỏ
tuổi, dù là nam hay nữ cũng thích trò chuyện với hắn.

Nguyễn Chấn Nhạc quay lại phòng làm việc của mình, nhân viên phục vụ đã quét
dọn sạch sẽ, trên bàn còn đặt một ly trà Bích Loa Xuân thơm ngát.

Cấp dưới phục vụ rất đúng chỗ, điều này làm cho Nguyễn Chấn Nhạc hoảng hốt cảm
thấy giống như mình quay về trạng thái đảm nhiệm vị trí bí thư thị ủy năm xưa.

Nguyễn Chấn Nhạc lật xem văn kiện trong tay, điện thoại của hắn chợt vang lên,
là âm báo tin nhắn, nội dung tin nhắn chỉ có hai chữ: – Thành công.

Hai chữ này làm cho Nguyễn Chấn Nhạc cực kỳ vui mừng, hắn nhìn mà sinh ra cảm
giác muốn cười.

– Lại một quá trình đứng thành hàng được bắt đầu, không, phải nó là mình quá
chậm, mà anh cũng nên trả giá lớn cho chính mình. Nguyễn Chấn Nhạc ở trong
phòng làm việc trống rỗng, hắn khẽ thì thào lẩm bẩn. Trên đời này anh nếu
không biểu hiện công phu của chính mình cho người khác xem, anh cũng chỉ có
thể chịu phục người khác mà thôi.

Nguyễn Chấn Nhạc đặt điện thoại xuống, hắn vô thức vuốt mặt mình, muốn khôi
phục lại bộ dạng nghiêm túc. Nhưng hắn thật sự khó thể nào giả vờ nghiêm túc
được, tuy hắn rất muốn như vậy nhưng gương mặt giống như cứ mãi đối nghịch với
hắn, vẫn là bộ dạng vui mừng, dù thế nào cũng không thay đổi được.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter