Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1722: Không phá thì không xây được, không thay đổi thì khó phát triển


Nhà khách Nam Giang chính là khách sạn năm sao đúng tiêu chuẩn, hầu như là một
khách sạn đứng những vị trí đầu trong nước, tất nhiên khi xe của Vương Tử Quân
dừng ở ngoài khách sạn, giám đốc khách sạn đã nhanh chóng tiến ra nghênh đón.
Vương Tử Quân rất có khả năng một ngày nào đó sẽ là đại tướng biên cương, tất
nhiên đây là mạch quan hệ hiếm có trong quan trường, dù là ai cũng muốn nắm
bắt lấy mạch quan hệ này.

Vương Tử Quân bắt tay với viên giám đốc khách sạn, sau đó hắn đi vào bên
trong. Đám nhân viên phục vụ được huấn luyện nghiêm chỉnh nhanh chóng đưa hắn
vào một gian phòng đã được chuẩn bị sẵn.

Gian phòng này được thiết kế bên cạnh hồ nước, gió thổi qua mang đến hơi nước
mát lạnh, căn bản tạo nên sự đối lập với bầu không khí ngày hè.

– Trưởng phòng Vương, gần đây khách sạn chúng tôi có mời một nhân viên pha
chế người nước ngoài, ngài có cần uống một ly rượu không? Viên giám đốc khách
sạn thấy Vương Tử Quân ngồi xuống thì dùng giọng gần như nịnh nọt nói.

Vương Tử Quân cười cười nói: – Không cần, tôi đã quen uống trà.

Vương Tử Quân nói xong thì điện thoại vang lên, là điện thoại của viên giám
đốc khách sạn. Người này quá sợ hãi, hắn cầm điện thoại rồi chuẩn bị tắt máy.

– Anh nên tiếp tục bận rộn vì công tác của mình đi, chỗ này của tôi cũng
không cần anh đặc biệt đi đến tiếp đãi. Vương Tử Quân biết rõ đối phương là
giám đốc khách sạn Nam Giang, căn bản còn nhiều người cần được tiếp đãi, thế
nên hắn lên tiếng, cũng không muốn cho đối phương cứ ở lì nơi đây.

Viên giám đốc cúi đầu khom lưng đi ra khỏi phòng, hắn đi ra khỏi cửa thì nhanh
chóng gọi điện thoại đi, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Khuất Chấn
Hưng: – Bí thư Diệp đã đến rồi.

Viên giám đốc khách sạn không dám đắc tội một người là đệ nhất thư ký tỉnh Nam
Giang như Khuất Chấn Hưng, bây giờ chủ tịch Chử đang dần lui ra, bí thư Diệp
xem như càng thêm ổn định ở Nam Giang, Khuất Chấn Hưng là thư ký cũng xem như
nước lên thuyền lên.

Viên giám đốc nhanh chóng đi ra đại sảnh khách sạn, hắn thấy chiếc xe số một
tỉnh ủy Nam Giang đã dừng trên vị trí chuyên dụng. Hắn nhìn bí thư Diệp Thừa
Dân đi ra khỏi xe, thế là nhanh chóng tiến lên chào đón.

Hắn là giám đốc khách sạn Nam Giang, hắn biết hôm nay có một hội nghị cần Diệp
Thừa Dân chủ trì, nhưng vẫn còn nửa giờ sau mới đến lúc mở hội nghị, đừng nói
là bí thư Diệp Thừa Dân, ngay cả các vị phó chủ tịch tỉnh bình thường còn chưa
đến. Dưới tình huống này thì người đến tham gia họp đầu tiên phải là những vị
lãnh đạo cấp bậc nhỏ hơn, nếu như lãnh đạo đứng đầu đến trước ngồi chờ một lúc
lâu mà không thấy người nào đến, không phải là có vấn đề lớn xảy ra sao? Viên
giám đốc nghĩ như vậy mà không khỏi sợ đến mức vã mồ hôi ướt đẫm.

Chẳng lẽ sắp xếp sai thời gian? Việc này đúng là quá kỳ quái.

Điều này là không có khả năng, những sai lầm này không nên xuất hiện, vì các
vị lãnh đạo đều rất bận rộn, nếu như đặt sai thời gian hội nghị, như vậy Khuất
Chấn Hưng và văn phòng tỉnh ủy sẽ cực kỳ khốn khổ. Mặc dù bí thư Diệp sẽ không
phát giận, thế nhưng Đào Nhất Hành là thư ký trưởng văn phòng tỉnh ủy, nhất
định sẽ cho ra một lệnh giới nghiêm, sẽ đào móc trách nhiệm của từng người.

Cũng vì hắn ngồi trên vị trí giám đốc khách sạn Nam Giang cũng không dễ dàng,
thế nhưng chẳng lẽ có người nào đó không thích mình, bây giờ cố ý hãm hại sao?
Chỉ là hắn đã suy nghĩ quá nhiều, thế nhưng dòng suy nghĩ như vậy căn bản làm
cho hắn quá sợ hãi, không khỏi suy đoán lung tung về kết quả của mình. Sau khi
đi vào đại sảnh thì Khuất Chấn Hưng nhanh chóng đưa Diệp Thừa Dân đi đến một
gian phòng.

Sau khi nghe sắp xếp của Khuất Chấn Hưng thì viên giám đốc chợt bừng tỉnh, thì
ra bí thư Diệp muốn liên hệ gì đó với trưởng phòng Vương. Hắn là một người cực
kỳ linh thông tin tức trong tỉnh Nam Giang, hắn tất nhiên biết rõ bây giờ lời
nói của ai có độ nặng nhất Nam Giang. Hiện tại hai vị lãnh đạo kia gặp mặt trò
chuyện, có lẽ sắp có động đất ở Nam Giang rồi.

– Bí thư Diệp. Khi đi đến cửa phòng thì Vương Tử Quân đã chờ sẵn, hắn sở dĩ
đến trước năm phút vì muốn nghênh đón Diệp Thừa Dân. Dù sao thì Diệp Thừa Dân
cũng không yêu cầu hắn đi đến phòng làm việc, thế cho nên hắn cũng phải giữ lễ
tiết vốn có của mình.

Khi thấy Vương Tử Quân đi ra nghênh đón, gương mặt cực kỳ nghiêm túc của Diệp
Thừa Dân chợt trở nên sáng lạn. Khi thấy mặt Vương Tử Quân thì lão cũng nhanh
chóng tiến lên, hơn nữa còn trịnh trọng đưa tay ra với Vương Tử Quân.

Khi đi vào trong phòng thì trà nước đã chuẩn bị xong, Khuất Chấn Hưng và Du
Giang Vĩ là hai vị thư ký, bọn họ đều ăn ý rời đi, để lại tất cả không gian
cho Diệp Thừa Dân và Vương Tử Quân.

Diệp Thừa Dân ngồi trước mặt Vương Tử Quân, hai bên giống như bạn bè gặp lại,
nói chuyện cực kỳ thân thiết. Diệp Thừa Dân nói: – Trưởng phòng Tử Quân, vẫn
là lãnh đạo thượng cấp có biện pháp, tôi mãi cường điệu trưởng phòng Tử Quân
là người làm việc có lý có chứng cứ, không thể nào làm bậy được, thế nhưng bọn
họ căn bản không tin, làm cho anh phải chịu uất ức.

Vương Tử Quân thầm nghĩ ngài mở miệng nói quá hay rồi, bọn họ là ai? Ngoài Chử
Vận Phong ra thì bọn họ chính là đám chó của Diệp Thừa Dân anh, anh nói đi
hướng đông thì bọn họ không dám quay sang hướng tây, anh nói bọn họ đánh chó
thì sẽ không dám đuổi gà. Nếu như anh thật sự lên tiếng, bọn họ cần phải đối
nghịch với Vương Tử Quân tôi sao? Đúng là quá buồn cười.

Nhưng những lời như vậy chỉ có thể suy nghĩ trong lòng mà thôi, Vương Tử Quân
vẫn phải nói: – Cám ơn bí thư Diệp đã quan tâm, thật ra cũng không có gì gọi
là uất ức, ngược lại tôi là người làm việc lỗ mãng, lại nóng tính, thế nên làm
cho bí thư gặp phải không ít phiền toái.

– Lỗ mãng sao? Ha ha ha, tôi lại không nghĩ như vậy. Trưởng phòng Tử Quân,
nếu như anh làm việc lỗ mãng mà có thể cắt đi khối u ác tính của Nam Giang,
như vậy thì vấn đề phát triển khỏe mạnh của Nam Giang sẽ đặt nặng lên vai anh.
Diệp Thừa Dân nói rồi cười lên ha hả.

Mặc kệ Diệp Thừa Dân nói những lời này là giả hay thật thì Vương Tử Quân cũng
cười theo. Hai người nói đùa vài câu thì bầu không khí trong phòng đã tốt đẹp
hơn.

Diệp Thừa Dân uống một ngụm trà, lão thấy Vương Tử Quân chủ yếu là bàn chuyện
nhà, lão biết nếu như mình không nói rõ mục đích gặp mặt lần này, như vậy đối
phương sẽ chơi trò đánh Thái Cực Quyền với mình.

Nhưng Diệp Thừa Dân cũng không có biện pháp nào khác, dù sao thì quyền chủ
động cũng nằm trong tay Vương Tử Quân, cho dù không làm gì thì thành tích vẫn
bày ở vị trí đầu tiên, anh có thể làm gì được anh ta?

Vương Tử Quân được lãnh đạo thừa nhận là một người có thể ngồi chiếu trong
Trung Nguyên, bây giờ lại bị uất ức, còn không quan tâm đến được mất cá nhân,
công lao quá lớn, tất nhiên sẽ được sắp xếp một vị trí cao vời. Ngược lại
chính Diệp Thừa Dân muốn bố cục công tác ở Nam Giang, căn bản không thiếu sự
ủng hộ của người này.

– Trưởng phòng Tử Quân, lần này cục công an thành phố Đông Hồng cho ra hành
động tuy đã trừ đi khối u ác tính của tỉnh Nam Giang, thế nhưng lại tạo nên
không ít vấn đề khó khăn cho công tác của chúng ta. Tuy tình huống cụ thể còn
chưa được nhìn thấy rõ ràng, thế nhưng những người liên quan đến sự việc này
là quá nhiều, không khỏi làm cho chúng ta mau chóng suy xét. Diệp Thừa Dân nói
đến đây thì nhìn Vương Tử Quân rồi nói: – Tôi đã thông qua với thượng cấp, ý
nghĩ của lãnh đạo chính là ban ngành Nam Giang nhất định phải có điều chỉnh,
sẽ có vài đồng chí được phái xuống từ tuyến trên, nhưng có một vài vị trí phải
tôn trọng ý kiến của chúng ta. Anh là trưởng phòng tổ chức, trọng trách của
anh là không nhẹ.

Tuyến trên có tính toán mổ xẻ ban ngành Nam Giang, điều này nằm trong dự đoán
của Vương Tử Quân. Hắn đưa mắt nhìn lên mặt Diệp Thừa Dân, trầm ngâm giây lát
rồi nói: – Bí thư Diệp, tôi cho rằng điều quan trọng nhất vào lúc này đối với
ban ngành Nam Giang chính là một chữ ổn, nếu ổn định nhân tâm thì vạn nghề
hưng thịnh. Càng vào lúc tình cảnh lay động lòng người như thế này thì càng
cần phải có tiêu chí ổn định nhân tâm, phải ổn định nhân tâm của Nam Giang.

– Tất cả mọi người nếu cứ nơm nớp lo sợ thì căn bản không thể nào đặt tinh
lực lên phương diện công tác được, căn bản là cực kỳ bất lợi cho sự phát triển
tổng thể của Nam Giang.

Vương Tử Quân nói ra những lời này cũng không liên quan đến sự việc hay con
người cụ thể, nhưng hắn nói ra lại làm cho Diệp Thừa Dân không khỏi cau mày.
Mặc dù lão cho rằng Vương Tử Quân nói như vậy xuất phát từ đại cục, thế nhưng
lại đi ngược lại lý niệm của hắn.

Nhìn từ góc độ của Diệp Thừa Dân, lão hy vọng có thể thay máu ban ngành Nam
Giang. Những năm qua Diệp Thừa Dân làm bí thư tỉnh ủy Nam Giang, lão cũng
không phải là một vị lãnh đạo mà đám người bên dưới luôn tuân thủ theo một
cách tuyệt đối. Truy cứu nguyên nhân của nó, rõ ràng là vì thế lực của Chử Vận
Phong đã thẩm thấu đến những địa phương hẻo lánh trong tỉnh Nam Giang.

Chử Vận Phong đã đi đến bước đường cùng, bây giờ Diệp Thừa Dân vung tay thay
máu, rõ ràng là có ý nghĩ rút củi đáy nồi, chỉ cần vung tay một cái thì lực
lượng của Chử Vận Phong sẽ tự động sụp đổ. Cho dù Vương Tử Quân có lưu lại một
phần thực lực, thế nhưng cũng khó quan tâm đến nơi đến chốn, quyền chủ động sẽ
luôn nằm trong tay của Diệp Thừa Dân. Nhìn từ góc độ này, Diệp Thừa Dân lại là
cao thủ vận dụng quyền lực, thế cho nên nhanh chóng bày ra một quân cờ mấu
chốt cho mình.

Nhưng ý kiến của Vương Tử Quân lại trái ngược với Diệp Thừa Dân. Vương Tử Quân
thấy Diệp Thừa Dân trầm mặc không nói, thế là không khỏi mẫn cảm nhìn chằm
chằm, cảm thấy trên mặt đối phương có chút xấu hổ, thậm chí còn có chút giận
dỗi vừa lóe lên đã biến mất.

Vương Tử Quân có hơi run lên, trong quan trường không nhất định phải phân biệt
rõ địch ta, rất nhiều phương diện không đoán đúng ý đồ của lãnh đạo, không nói
đến đúng bản chất sự việc mà lãnh đạo vạch phương hướng, như vậy sẽ trồng
trong lòng lãnh đạo một cây gai, làm cho lãnh đạo khó bảo trì được tâm tình
tốt với mình.

Quả nhiên Diệp Thừa Dân trầm ngâm giây lát thi thản nhiên nói: – Trưởng phòng
Tử Quân, ý nghĩ của anh là không tồi, nhưng có một việc mà anh cần suy xét, đó
là rút cây cải sẽ mang theo một mớ bùn, có một số việc mà chúng ta thật sự khó
cho ra phán đoán. Nếu chúng ta cứ mãi do dự ở phương diện này, không bằng vung
tay chém sạch dây rối, ra tay độc ác một lần cho xong, đẩy mạnh công tác về
phía trước. Có câu không phá thì không xây được, chỉ cần chúng ta mất ba đến
năm tháng, nhất định sẽ tạo nên cho ban ngành Nam Giang một đội ngũ có lực
chiến đấu cực mạnh, như vậy không phải sẽ cực kỳ có lợi cho sự phát triển
chỉnh thể của Nam Giang sao?

Không phá thì không xây được, Vương Tử Quân căn bản hiểu rõ ý nghĩa của những
lời này. Hắn nhìn gương mặt ngưng trọng của Diệp Thừa Dân, hắn biết rõ đây là
Diệp Thừa Dân đã xác định con đường của mình, nếu như mình cố ý phản đối, như
vậy thì đối phương sẽ nhanh chóng vạch mặt với mình.

Trên quan trường thật sự có nhiều thứ ảo diệu, Diệp Thừa Dân lần này lén trao
đổi với mình, nó có ý nghĩa không nói nên lời. Người này căn bản khá mong đợi
với Vương Tử Quân, hy vọng Vương Tử Quân có thể thuận theo ý mình.

Trong lúc này Vương Tử Quân thấy có hai con đường xuất hiện trước mặt, con
đường thứ nhất chính là đi theo quy hoạch của Diệp Thừa Dân, như vậy sau này
con đường mình đi sẽ bằng phẳng hơn khá nhiều; con đường thứ hai chính là kiên
trì ý kiến của mình, duy trì sự ổn định của đại cục Nam Giang. Hắn tin tưởng
dù có vài người đi theo chân Chử Vận Phong, thế nhưng đại đa số đều phải một
lòng vì công tác.

Vương Tử Quân không biểu hiện thái độ, Diệp Thừa Dân cũng không thúc giục. Lúc
này vẻ mặt của Diệp Thừa Dân rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại có chút không
yên, đối với lão thì thái độ của Vương Tử Quân là cực kỳ quan trọng.

Dù sao hai người liên hợp với nhau cũng đủ làm cho thượng cấp tôn trọng ý kiến
của Nam Giang, chỉ khi nào hai người liên thủ với nhau mới có thể khống chế
được đại cục ở Nam Giang.

Vương Tử Quân nâng ly trà lên uống một ngụm, ánh mắt hắn chuyển ra bên ngoài,
hắn nhìn hồ nước gió thổi lăn tăn, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Thật
lòng hắn cũng không tình nguyện đứng về phía đối lập với Diệp Thừa Dân, tuy
lúc này hắn đã vượt qua thời điểm gian nan nhất, thế nhưng hắn vẫn mẫn cảm ý
thức được thời gian mình dạo chơi ở Nam Giang cũng không còn quá lâu.

Trừ khi mình được tiến lên một bước.

Vương Tử Quân biết mình có khả năng tiến lên, thế nhưng khả năng này là quá
nhỏ. Chính mình dù đã chiến đấu ở ba vị trí trên cấp bậc phó bộ, thế nhưng dù
nhìn từ phương diện tuổi tác hay lý lịch cũng thua kém rất nhiều.

Nếu như ở tỉnh khác thì cơ hội của Vương Tử Quân sẽ lớn hơn, nhưng đây là tỉnh
Nam Giang, như vậy rất khó nói.

Nam Giang là nơi thế nào? Là một trong những trung tâm kinh tế, cho dù Lâm
Trạch Viễn tin tưởng mình, cũng không dễ dàng đặt một gánh nặng của trung tâm
kinh tế như Nam Giang lên người mình.

Hơn nữa lực ảnh hưởng của Vương Tử Quân ở Nam Giang cũng không cho phép hắn là
một tồn tại quá lâu dài, dù sao thì mình ở lại đây quá dài cũng gây bất lợi
cho người khác triển khai mở rộng công tác.

– Cốc cốc cốc. Tiếng gõ cửa vang lên đánh thức Vương Tử Quân khỏi trạng thái
trầm ngâm, khi Diệp Thừa Dân nói một câu mời vào, Khuất Chấn Hưng khẽ đi đến.
Hắn nhìn thoáng qua Diệp Thừa Dân và Vương Tử Quân, sau đó cung kính nói: – Bí
thư Diệp, đã có thể bắt đầu hội nghị.

Diệp Thừa Dân gật đầu cười cười nói: – Tôi trò chuyện với trưởng phòng Vương
đúng là quá vui vẻ nên quên mất, xem ra thời gian qua đi rất nhanh.

Lời nói của Khuất Chấn Hưng căn bản là một sự giải thoát cho hai người Diệp
Thừa Dân và Vương Tử Quân, lúc này Vương Tử Quân chợt cười ha hả nói: – Chờ
khi tan họp tôi sẽ tiếp tục nghe lời dạy bảo của bí thư.

Hai người nhìn nhau cười mà không nói thêm điều gì, đối phương có đồng ý hay
không, hai bên đều thầm hiểu vấn đề.

Buổi tối Vương Tử Quân từ chối nhiều bữa tiệc để mời cơm Đồ Ấn Phàm. Thế nhưng
kế hoạch không thể không biến đổi, mặc dù hắn đã dốc toàn lực nhưng cuối cùng
vẫn để cho Du Giang Vĩ gọi điện thoại cho Đồ Ấn Phàm dời sang ngày mai.

Đây cũng không phải là Vương Tử Quân cố ý ra vẻ, mà là vì hắn thật sự khó thể
từ chối được người khác. Khi tan tầm vào buổi chiều thì hắn nhận được điện
thoại của Chử Vận Phong, khi đó Chử Vận Phong chỉ nói mời hắn đi ăn tối.

Hai người đã nhập gánh công tác được hơn một năm, hai bên có thể nói là ít khi
đi dùng cơm với nhau. Bây giờ thế sự biến đổi, Chử Vận Phong không còn uy thế
như năm xưa, thế nên Vương Tử Quân có thể tìm lý do để từ chối lời mời của Chử
Vận Phong.

Nhưng Vương Tử Quân do dự giây lát rồi tiếp nhận lời mời của chủ tịch Chử. Có
câu nói thế này: Người không thể vì được mất nhất thời mà đánh mất ý chí, cũng
không thể vì được mất nhất thời mà tự đắc ý. Vương Tử Quân thầm nghĩ dù thế
nào thì mình cũng vui vẻ tham gia bữa cơm của Chử Vận Phong, như vậy cũng xem
như tỏ vẻ hảo hữu với chủ tịch Chử.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter