Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1725: Nhân tâm ổn trăm nghề hưng.


Tên thanh niên bị đám người thành phố với trái tim đầy chính nghĩa vây quanh
như nêm, bị từng người lên tiếng rơi vào tình huống khốn khổ không chịu nổi,
thế nên đành phải thôi. Vương Tử Quân và Mạc Tiểu Bắc thấy thế thì đi lên lầu,
khi đi trong hành lang thì Mạc Tiểu Bắc nói với Vương Tử Quân: – Anh thấy
chiếc xe kia đi ngược chiều đúng không?

Vương Tử Quân có chút do dự rồi khẽ nói: – Nhân mạng quan trọng, việc quá gấp
bọn họ có quyền làm như vậy.

Khi hai người đi vào trong phòng thì một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi mặc
váy dài màu hồng tươi cười ra nghênh đón.

– Trưởng phòng Vương, hoan nghênh, hoan nghênh, nếu như tôi nhận không lầm
thì đây chính là em Tiểu Bắc. Hèn gì trong thủ đô người ta nhắc đến hai vị
thường ví với tình yêu thần tiên, hai vị đi cùng với nhau, tôi cảm thấy dù là
thần tiên cũng phải mặc cảm. Sự nhiệt tình của Kỷ Mẫn Phỉ giống như chiếc váy
đỏ trên người nàng, dù là tảng đá cũng phải tan chảy. Mạc Tiểu Bắc dù có nhiều
chuyển biến ở phương diện đối nhân xử thế, thế nhưng nhìn qua vẫn có chút gò
bó hơn một người nhiệt tình mạnh mẽ như Kỷ Mẫn Phỉ.

Vương Tử Quân thấy Mạc Tiểu Bắc trầm mặc không nói, thế là không thể không
tiến lên cười nói với Kỷ Mẫn Phỉ: – Chị Kỷ đi đến Nam Giang đã cho hai chúng
tôi cơ hội tận tình địa chủ, bây giờ lại để cho ngài phải sắp xếp, thật sự là
thất lễ.

Khi Vương Tử Quân dò xét Kỷ Mẫn Phỉ, Kỷ Mẫn Phỉ cũng đánh giá Vương Tử Quân.
Nàng đã xem qua nhiều tư liệu về Vương Tử Quân, lúc này thấy hắn là một người
hòa nhã ôn hòa, thế là không khỏi sinh ra cảm giác khác biệt.

Vương Tử Quân lên tiếng khách sáo thì Kỷ Mẫn Phỉ cũng ứng đối tự nhiên: –
Trưởng phòng Tử Quân, ngài là người rất bận rộn, ngài đến cũng xem như quá nể
mặt tôi rồi.

Một phòng lớn chỉ có bốn cái ghế, Kỷ Mẫn Phỉ vừa mời Vương Tử Quân và Mạc Tiểu
Bắc ngồi xuống ghế vừa cười nói: – Lần này mời trưởng phòng Vương cũng có vài
phần gấp gáp, vốn định mời thêm vài người bạn, thế nhưng nghĩ lại thì thấy
không bằng cùng trò chuyện với trưởng phòng Tử Quân và em Tiểu Bắc. Trưởng
phòng Vương, ngài cũng đừng cảm thấy quá đơn sơ đấy nhé?

Vương Tử Quân cười cười nói: – Chị Kỷ nói đúng, người một nhà dùng cơm cần một
bầu không khí thoải mái.

Khi nhân viên phục vụ rót trà thì Kỷ Mẫn Phỉ lơ đãng nhìn đồng hồ, Vương Tử
Quân thấy hành vi mờ ám của đối phương, hắn xác định Kỷ Mẫn Phỉ đang chờ
người. Kỷ Mẫn Cương chắc là sẽ không đến, nhưng người đến sẽ là ai?

Tuy chỉ có ba người nhưng Kỷ Mẫn Phỉ là người mạnh vì gạo bạo vì tiền, thỉnh
thoảng nói ra vài câu chuyện cười, thế nên bầu không khí trong phòng nhanh
chóng vui vẻ thoải mái hơn.

Khi nhân viên phục vụ bắt đầu dọn món ăn thì một người đi vào, người này vừa
vào cửa thì đã dùng giọng sợ hãi nói với Kỷ Mẫn Phỉ: – Cô cô, cháu bị kẹt xe
nên đến chậm.

Tên thanh niên này vừa nói thì thu hút ánh mắt của Vương Tử Quân và Mạc Tiểu
Bắc nhìn sang, hai người nhìn đối phương, chợt cảm thấy thế giới này quá nhỏ.

Tên thanh niên kia đến và đặt lực chú ý lên người Kỷ Mẫn Phỉ, thế nên cũng
không nhìn rõ người trong phòng.

– Kẹt xe cũng là bất đắc dĩ, cũng may chú Vương và dì Tiểu Bắc cũng không quá
so đo, mau ngồi xuống đi. Kỷ Mẫn Phỉ oán trách một tiếng, nàng nói với Vương
Tử Quân: – Trưởng phòng Tử Quân, đây là con trai của anh tôi, là Đức Cường,
hiện tại đang đi theo tôi làm kinh doanh.

Kỷ Đức Cường bị cô lên tiếng dạy bảo và cảm thấy không thoải mái, hắn bất đắc
dĩ biết hôm nay chiêu đãi vị khách quan trọng, thế cho nên cũng chỉ liên tục
gật đầu, lại chuẩn bị chào hỏi hai người Vương Tử Quân.

Khi ánh mắt Kỷ Đức Cường rơi lên người Vương Tử Quân và Mạc Tiểu Bắc, hắn chợt
xấu hổ đỏ mặt tía tai. Hắn không ngờ người phụ nữ mà vừa rồi mình chọc ghẹo
lại đang ngồi nơi đây.

– Tiểu tử này thường ngày linh hoạt nhanh nhảu mồm miệng, sau hôm nay lại
chết cứng như vậy rồi? Kỷ Mẫn Phỉ có chút căm tức vì biểu hiện của đứa cháu,
Kỷ Đức Cường ngày thường rất linh hoạt sao hôm nay lại như vậy? Hơn nữa lại
rơi đúng thời điểm quan trọng thế này?

Kỷ Mẫn Phỉ nhìn gương mặt trẻ tuổi của Vương Tử Quân, nàng thật sự cảm thấy
người so với người là quá chênh lệch, hàng hóa so với hàng hóa càng cách xa
nhau. Nàng liếc mắt nhìn Kỷ Đức Cường, chờ đối phương lên tiếng.

– Chào chú Vương, chào dì. Kỷ Đức Cường lúng túng chào một tiếng, giọng điệu
giống như tiếng muỗi kêu.

Mạc Tiểu Bắc không có cảm tình gì với Kỷ Đức Cường, vẻ mặt nàng rất bình thản,
ánh mắt lại không chút chuyển động. Vương Tử Quân thì không thể không gật đầu,
hắn rộng lượng nói: – Chào cậu, mau ngồi xuống đi.

Sau đó Vương Tử Quân nói với Kỷ Mẫn Phỉ: – Chị, tôi và Đức Cường có độ tuổi
gần như tương đồng, gọi là chú cũng không thoải mái, hay là mọi người gọi theo
tuổi tác thì hay hơn.

Kỷ Mẫn Phỉ lắc đầu liên tục từ chối: – Trưởng phòng Tử Quân, vai vế cũng không
thể để cho rối loạn được. Nó cũng là cháu của cậu, sau này nó còn nhiều nghiệp
vụ cần phát triển ở Nam Giang, ngài là người làm chú, nên mắng thì mắng, nên
dạy bảo thì dạy bảo, nếu không thì cũng không phải là người một nhà.

Tuy bữa cơm này Kỷ Đức Cường tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn lễ phép và không nói
nhiều lời, thế nhưng dưới sự vun vén của Kỷ Mẫn Phỉ thì bữa cơm vẫn là khách
chủ cùng vui vẻ. Đến khi kết thúc thì Kỷ Mẫn Phỉ chợt cười nói với Vương Tử
Quân: – Trưởng phòng Vương, anh của tôi rất bội phục cậu, nếu như có thể cùng
cậu phấn đấu phát triển, nhất định sẽ là một chuyện cực kỳ tốt.

Kỷ Mẫn Phỉ nói rất nhiều nhưng Vương Tử Quân cảm thấy ý nghĩa của nó chỉ có
một.

Vương Tử Quân cũng dùng giọng chân thành nói: – Tôi cũng đã nghe qua thanh
danh của bộ trưởng Kỷ, nói thật, trước kia tôi ở tỉnh Sơn Nam cũng không ít
lần làm phiền anh ấy.

Kỷ Mẫn Phỉ không dám xác định lời nói của Vương Tử Quân có mấy phần là thật,
thế nhưng nàng nghe đối phương nói như vậy thì xem như đạt được mục đích của
mình, thế là nàng nói với Mạc Tiểu Bắc: – Tiểu Bắc thiên sinh lệ tính, không
chú ý ăn mặc thì cũng xinh đẹp như hoa, chỉ cần trang điểm một chút thì rõ
ràng là dệt hoa trên gấm. Chị chuẩn bị mở vài hội sở cao cấp ở Nam Giang, sau
này mong em thường xuyên đến chơi.

Lúc này Kỷ Đức Cường căn bản không còn tâm tư gì với Mạc Tiểu Bắc, chuyện hắn
cần làm nhất chính là nhanh chóng rời khỏi nơi này, cục diện khó xử bây giờ
không khỏi làm cho hắn sinh ra cảm giác muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.

Kỷ Đức Cường nhìn Vương Tử Quân leo lên xe chuẩn bị chạy đi, Kỷ Đức Cường
chuẩn bị đi lấy xe của mình, vô tình thấy chiếc xe Lamborghini của mình bị một
chiếc xe tải kéo lên.

– Này, các người định làm gì? Kỷ Đức Cường có chút sốt ruột, hắn nhanh chóng
chạy về phía chiếc xe tải.

– Đồng chí, xe của ngài đậu sai quy định hai giờ, dựa theo quy định của quản
lý đô thị, chúng tôi giữ xe của ngài vài ngày, ngài có thể đến cơ quan phản
ánh với thượng cấp của chúng tôi. Một nhân viên cảnh sát dùng giọng chính
nghĩa lên tiếng, còn đưa ra cả giấy chứng nhận công tác của mình, sau đó lấy
đơn phạt ra cho Kỷ Đức Cường ký tên.

Kỷ Đức Cường thấy một đám tiểu nhân vật dám nói với mình như vậy, thế là không
khỏi nổi trận lôi đình, thiếu chút nữa thì cho đối phương một tát. Nhưng xe
của Vương Tử Quân đang ở cách đó không xa, thế nên hắn đành buông tay xuống.

– Thật xin lỗi đồng chí cảnh sát, tôi biết sai rồi, chúng tôi sẽ không tiếp
tục vi phạm, mong anh đừng kéo xe đi, tôi sẽ chịu đóng phạt, thế nào? Kỷ Đức
Cường cố gắng khắc chế tâm tình của mình, hắn cố gắng dùng giọng ôn hòa để nói
lời cầu tình với viên cảnh sát đang lái xe tải.

– Thật xin lỗi đồng chí, dựa theo quy định thì xe của ngài sẽ bị giữ lại hai
mươi bốn giờ để xử lý, đây là đơn phạt, mong anh cất kỹ, hai mươi bốn giờ sau
anh đến đơn vị sẽ được xử lý. Viên cảnh sát trẻ tuổi căn bản kéo căng gương
mặt, không nể mặt Kỷ Đức Cường.

– Đức Cường, chuyện liên quan đến xe lát nữa nói sau. Kỷ Mẫn Phỉ thấy Kỷ Đức
Cường đang dây dưa với cảnh sát thế là nở nụ cười hối lỗi với Vương Tử Quân: –
Đứa nhỏ này không biết lễ phép, làm cho ngài chê cười.

Vương Tử Quân nở nụ cười tha thứ nói: – Không có gì, không có gì, tôi đi trước
đây.

Vương Tử Quân nói xong thì cùng Mạc Tiểu Bắc lái xe chạy đi.

– Cháu đúng là không có ánh mắt, không phân biệt rõ nặng nhẹ, hôm nay cháu
làm gì vậy? Đúng là phá hoại hơn thành công. Không còn Vương Tử Quân và Mạc
Tiểu Bắc ở đây, thế nên Kỷ Mẫn Phỉ nahnh chóng nổi giận, mở miệng dùng giọng
nghiêm nghị khiển trách Kỷ Đức Cường.

Kỷ Đức Cường từ nhỏ đã sợ cô cô, lúc này nghe cô cô quở trách thì không khỏi
lầm bầm: – Không phải chỉ là một trưởng phòng tổ chức sao? Thái độ của ngài
đối với hắn ta đúng là khó tưởng tượng nổi, bố của cháu sắp đến Nam Giang làm
chủ tịch tỉnh, vì sao phải mời người này dùng cơm? Phải là hắn ta mời khách
mới đúng.

– Hừ, cháu còn không biết xấu hổ mà nói chuyện của bố mình sao? Cô cho cháu
biết, chuyện của bố cháu đến Nam Giang chỉ là một mục đích, có thành công hay
không là cả một vấn đề, mà Vương Tử Quân chính là một trong những vấn đề đó.
Kỷ Mẫn Phỉ nói đến đây thì dùng giọng chỉ hận rèn sắt không thành thép nói: –
Cháu nhìn mình mà xem, bình thường có biểu hiện rất tốt, hôm nay lại căn bản
không ra gì.

Kỷ Đức Cường bị cô cô mắng xối xả thì cũng không dám cãi lại, nhưng sau khi Kỷ
Mẫn Phỉ mệt mỏi rời đi, hắn không khỏi dùng giọng khinh thường lẩm bẩm: – Tôi
cũng không tin một tên trưởng phòng tổ chức thì có thể lật được trời, phụ nữ
đúng là thích chuyện bé xé ra to.

– Anh gọi người đến xử lý xe của Kỷ Đức Cường sao? Mạc Tiểu Bắc nở nụ cười
xấu xa hỏi Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân nhìn thoáng qua Mạc Tiểu Bắc ngồi bên cạnh ghế tài xế, hắn cười
cười nói: – Sao chồng của em lại không phóng khoáng như vậy? Đây là nhân viên
chấp pháp của tỉnh Nam Giang chúng ta làm việc nghiêm túc, những hành vi phạm
pháp cần phải xử lý.

Mạc Tiểu Bắc nở nụ cười rồi dùng giọng lo lắng nói: – Kỷ Mẫn Phỉ mời chúng ta
dùng cơm có lẽ có liên quan đến chuyện anh của cô ta, nếu như sau này anh của
cô ta biết được, chỉ sợ gặp lại cũng không tốt

– Không tốt thì đừng gặp, ôi, em trở nên lo lắng được mất như vậy từ khi nào?
Đây cũng không phải là tính cách của em. Vương Tử Quân giẫm chân ga, chiếc xe
chạy về phía trước, sau đó không khỏi nở nụ cười trêu ghẹo Mạc Tiểu Bắc.

– Có thể không gặp được sao? Mạc Tiểu Bắc cũng không buông tha cho Vương Tử
Quân.

– Tốt nhất là thế. Vương Tử Quân lắc đầu thở dài nói: – Nam Giang đã đủ phiền
toái, nếu cứ tiếp tục phiền toái thì căn bản sẽ không yên tĩnh.

Khi Khuất Chấn Hưng đi vào phòng làm việc của Diệp Thừa Dân, lúc này Diệp Thừa
Dân đang gọi điện thoại, thế nên hắn định đóng cửa đi ra ngoài, không ngờ Diệp
Thừa Dân lại vẫy vẫy tay cho hắn đi vào ngồi xuống.

– Anh Kỷ, hoan nghênhh anh đến Nam Giang, nếu có anh đến thì tôi như hổ thêm
cánh, cảm thấy càng thêm an tâm hơn.

“Anh Kỷ? Đến Nam Giang?” Vẻ mặt Khuất Chấn Hưng không khỏi chấn động, thế
nhưng hắn vẫn cố gắng bão trì bình tĩnh, căn bản không dám kích động. Những gì
không nên nghe thì không nghe, bây giờ hắn ngồi đây như đứng đống lửa ngồi
đống than, thế nên càng không chút nhập tâm.

Không biết người đầu dây bên kia nói gì đó mà Diệp Thừa Dân chợt cười ha hả: –
Có gì mà không dám xác định? Đơn giản chỉ là vấn đề trình tự mà thôi, tôi nói
cho anh biết, tôi đã chuẩn bị xong tiệc đón gió tẩy trần, chờ anh đến cùng
chung thắng lợi.

Sau khi trò chuyện thêm vài phút thì Diệp Thừa Dân đặt điện thoại xuống, hắn
nhìn Khuất Chấn Hưng rồi trầm giọng hỏi: – Có chuyện gì vậy?

– Bí thư Diệp, trưởng phòng Vương đến, nói là có chuyện cần báo cáo với ngài.
Khuất Chấn Hưng rót cho Diệp Thừa Dân một ly nước rồi khẽ báo cáo.

Diệp Thừa Dân uống một hớp trà rồi phân phó với gương mặt không chút biểu cảm:
– Mời anh ấy vào.

Vương Tử Quân đi vào trong phòng làm việc của Diệp Thừa Dân, lúc này Diệp Thừa
Dân đã tươi cười tiến ra nghênh đón. Sau khi hai bên bắt tay nhau thì Diệp
Thừa Dân cười nói: – Trưởng phòng Tử Quân, tôi đang định đi tìm anh, bây giờ
anh đến không khác gì mưa rơi đúng lúc.

Vương Tử Quân căn bản không thích ứng với sự liên hệ chính mình với cơn mưa
của Diệp Thừa Dân. Nhưng Diệp Thừa Dân là bí thư tỉnh ủy, lão có cực kỳ nhiều
quyền lợi lên tiếng, thế cho nên Vương Tử Quân chỉ có thể cười nghe hết lời
của bí thư Diệp mà thôi.

Sau khi Khuất Chấn Hưng dâng trà đi ra ngoài, Vương Tử Quân mới cười nói: – Bí
thư Diệp, tôi có chuyện cần báo cáo với ngài.

– Anh nói đi. Diệp Thừa Dân nheo mắt chờ mong nói: – Lúc này cục diện ở Nam
Giang là rất khó khăn, anh là trưởng phòng tổ chức thì nên hao tổn nhiều tâm
trí hơn, rất nhiều vấn đề cần phải suy xét thật kỹ rồi mới nên quyết định.

– Bí thư Diệp, ngài có chú ý không, gần đây đại bộ phận cán bộ Nam Giang đều
không đặt tâm tư lên phương diện công tác, thường chạy tới chạy lui ở Đông
Hồng, nếu cứ như thế mãi sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của tỉnh.
Vương Tử Quân đưa mắt nhìn Diệp Thừa Dân rồi trầm giọng nói.

Diệp Thừa Dân bây giờ căn bản là một người đệ nhất ở tỉnh Nam Giang vừa có
danh vừa có thực quyền, sao lão không biết rõ điều này cho được? Lão cũng có
nguồn phát tin của mình, thế nên không bao giờ bỏ qua những thông tin quan
trọng. Trước khi điều tra được vụ án buôn lậu, mặc dù lão có niềm tin hơn bây
giờ gấp trăm lần cũng cảm thấy cực kỳ phiền não với tình huống này.

Bây giờ nghe Vương Tử Quân lên tiếng thì Diệp Thừa Dân chợt cảm thấy người này
có một sự ăn ý chính trị cao độ với mình, nhưng chỉ là quá tiếc nuối, vị cán
bộ lãnh đạo trẻ tuổi này lại không cùng mưu đồ với mình.

– Tôi đang chuẩn bị cho phòng giám sát xử lý chuyện này, nếu phát hiện một
người nào chỉ lo đầu cơ luồn cúi, không mưu cầu phát triển thì sẽ ra tay xét
xử, phát hiện người nào xử lý người đó.

Dùng thủ đoạn và sức mạnh cứng rắn cũng là một biện pháp, thế nhưng anh có thể
ngăn không cho người ta hành động, lại không thể chặn tư tưởng của người ta
được. Dựa vào một hành động xử lý nghiêm khắc như vậy, sao có thể đẩy mạnh
tính tích cực sáng tạo sự nghiệp của mọi người.

Một người tích cực và một người bị động trong lúc công tác hoàn toàn có bản
chất khác nhau.

Vương Tử Quân trầm ngâm giây lát, sau đó hắn nói tiếp: – Tôi đồng ý với ý kiến
của bí thư, thế nhưng tôi cảm thấy nên đi tìm nguồn gốc của tình huống hiện
tại, sau đó cho ra phương án giải quyết gốc rễ của nó.

Diệp Thừa Dân không nói gì, lão chỉ nhìn Vương Tử Quân, chờ đối phương cho ra
phương án.

– Sở dĩ xuất hiện tình huống lòng người bàng hoàng vào lúc này chính là có
liên quan đến Chử Ngôn Huy. Bí thư Diệp, tôi cảm thấy điều mà tỉnh ủy Nam
Giang chúng ta cần làm bây giờ chính là nhanh chóng tỏ thái độ ở sự kiện này,
căn bản dựa vào nó để ổn định đại cục.

Diệp Thừa Dân khẽ híp mắt lại, lão đưa mắt nhìn Vương Tử Quân rồi dùng giọng
nhấn mạnh từng chữ hỏi: – Trưởng phòng Tử Quân, anh cảm thấy tỉnh ủy Nam Giang
chúng ta nên tỏ thái độ thế nào?

Diệp Thừa Dân nói bằng giọng điệu này làm cho Vương Tử Quân sinh ra cảm giác
xấu, nhưng sự việc đã phát triển đến mức này, hắn cũng không muốn lui bước.
Hắn cười nói: – Bí thư, trải qua điều tra sơ bộ thì tập đoàn buôn lậu của Chử
Ngôn Huy không có liên quan gì đến chủ tịch Chử. Tôi cho rằng bây giờ tỉnh ủy
Nam Giang cần phản ánh với lãnh đạo thượng cấp, với tình hình hiện tại thì
không nên tiến hành điều chỉnh phạm vi lớn với ban ngành Nam Giang, như vậy
mới có lợi cho sự phát triển của Nam Giang.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter