Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1729: Đi theo ruồi bọ tìm được nhà cầu, đi theo ong tìm được hoa.


Du Giang Vĩ thật sự rất cảm khái, đừng thấy Lưu Đạo Đức có vẻ tùy tiện mà lầm,
người này căn bản cực kỳ có tâm tư. Nhưng hắn vất vả muốn kéo quan hệ với
Vương Tử Quân, sao không đổi lại ý nghĩ, muốn mở lỗ hổng bên phía Diệp Thừa
Dân hay Lý Thừa Uyên.

Du Giang Vĩ tiếp điện thoại, sau đó Lưu Đạo Đức quay lại, hắn xoa xoa tay nói
với Du Giang Vĩ: – Trưởng ban Du, vốn định trao đổi một chút với cậu, không
ngờ thành phố có quá nhiều việc, không có tôi một lát đã giống như trời sập,
bây giờ tôi phải quay về một chuyến. À, trước tiên tôi muốn nhờ điện thoại của
cậu để thông báo với bọn họ một tiếng.

Du Giang Vĩ nhìn bộ dạng cúi đầu khom lưng của Lưu Đạo Đức, hắn không khỏi đổ
mồ hôi, thế là đưa điện thoại cho đối phương. Lưu Đạo Đức bấm số, nói vài câu
hàm hồ là tôi đang có việc cần làm, sau đó cúp điện thoại.

Lưu Đạo Đức nói xong thì đưa ra một phong thư nói: – Cậu Du, điều này…Tôi
phải quay về, mong cậu thu giúp tôi cái này.

Du Giang Vĩ làm thư ký cho Vương Tử Quân cũng không phải không gặp nhiều khó
khăn, nhưng hắn luôn nắm chắc một nguyên tắc, chính là người ta có đưa gì cũng
không thu nhận.

Vì vậy Du Giang Vĩ trả lại phong thư cho Lưu Đạo Đức, Lưu Đạo Đức cũng không
chịu nhận lại, hai bên lôi kéo nhau một lúc lâu. Thế là Du Giang Vĩ đành phải
dọa Lưu Đạo Đức, dù thế nào thì tôi cũng không thể thu, chỉ cần anh nói gì thì
tôi sẽ cố gắng giúp đỡ, nhưng nếu tôi thu vào thứ này chỉ có hại, chỉ có thể
nộp lên cho ủy ban kỷ luật mà thôi, nhưng sau đó tình anh em của chúng ta xem
như cắt đứt.

– Chủ tịch Lưu, trong mắt tôi thì anh vẫn là người trọng tình trọng nghĩa,
anh nghĩ mà xem, chẳng lẽ anh muốn sự việc như vậy phát sinh? Lưu Đạo Đức nghe
Du Giang Vĩ nói như vậy thì đành phải ngượng ngùng thu phong bì vào trong cặp,
vẻ mặt có vài phần không tốt. Với tình cảnh của hắn hiện tại, nếu muốn gặp mặt
Vương Tử Quân mà không có ai dắt mối thì căn bản không dễ dàng. Nếu như Du
Giang Vĩ có thể nhận lấy, có lẽ sẽ giúp mình một chút, nhưng đối phương không
nhận thì hy vọng kia rõ ràng là xa vời.

Khi hai người Du Giang Vĩ và Lưu Đạo Đức đang ở vào trạng thái đáng xấu hổ thì
có người gõ cửa, Lưu Đạo Đức nhân cơ hội cáo từ.

Lần này đến phòng Du Giang Vĩ là một người phụ nữ, khi thấy người phụ nữ này
thì Du Giang Vĩ chợt đứng lên như lò xo.

– Chào chủ tịch Trình. Du Giang Vĩ căn bản cực kỳ cung kính với Trình Viên
Lệ, không phải vì Trình Viên Lệ có cấp bậc cách xa hắn, hơn nữa còn có một
nguyên nhân quan trọng, đó là người này cực kỳ có thể diện trước mặt Vương Tử
Quân.

Hôm nay Trình Viên Lệ mặc một bộ váy công sở màu vàng nhạt, nhìn qua có vẻ
khôn khéo giỏi giang. Du Giang Vĩ đứng lên thì nàng cười nói: – Tiểu Du,
trưởng phòng Tử Quân bây giờ có bận rộn gì không?

– Trưởng phòng Vương tiếp khách trong phòng. Du Giang Vĩ thành thật đáp lời.

Trình Viên Lệ cũng không nói gì thêm, nàng ngồi xuống ghế sa lông trong phòng
của Du Giang Vĩ, sau đó mới lên tiếng: – Ôi, tôi thấy cậu cau mày giống như có
chuyện gì đó khó giải quyết, thế nào, vợ lại giận dỗi nữa sao? Nếu thật sự là
như thế thì cứ nói với chị, chị sẽ giúp cậu giải quyết.

Trình Viên Lệ thích gọi Du Giang Vĩ là cậu, nhưng Du Giang Vĩ căn bản không
dám trèo cao. Trình Viên Lệ xưng là chị với hắn là tỏ ra bình dị gần gũi,
không kiểu cách nhà quan, nhưng nếu như hắn thuận tiện bò lên, như vậy là
không phân biệt nặng nhẹ. Hơn nữa Trình Viên Lệ khách khí với mình không phải
nể mặt trưởng phòng Vương sao?

Vì vậy Du Giang Vĩ luôn định vị bản thân rất tốt, cực kỳ hợp cách.

– Không, chỉ là tôi có vài chuyện nghĩ mãi mà không hiểu được. Du Giang Vĩ
vội vàng giải thích.

– Chuyện gì vậy? Cậu nói cho tôi nghe xem thử. Sau khi tiếp nhận ly trà từ
tay của Du Giang Vĩ thì Trình Viên Lệ mở miệng giống như một người chị tri âm.

Du Giang Vĩ có chút do dự, sau đó nói với Trình Viên Lệ: – Chủ tịch Trình, vừa
rồi chủ tịch Lưu đến phòng của tôi, anh ấy lấy điện thoại của tôi gọi đi,
không biết muốn làm gì.

Đầu tiên Trình Viên Lệ nở nụ cười yêu kiều, sau đó nàng nâng ly trà lên uống
một ngụm nói: – Tiểu Du à, bình thường cậu là người khôn khéo, sao lúc này lại
hồ đồ như vậy?

Du Giang Vĩ nghe Trình Viên Lệ nói như vậy thì có chút mơ hồ, thầm nghĩ chẳng
lẽ chuyện này còn cất giấu vấn đề gì sao?

– Tôi hỏi cậu nhé, điện thoại của cậu có phải người khác cũng được dùng
không? Trình Viên Lệ nhìn lên chiếc điện thoại trên bàn rồi chép miệng hỏi Du
Giang Vĩ.

Điện thoại của mình? Du Giang Vĩ hiểu ra vấn đề, đó là một chiếc điện thoại
duy nhất ở Nam Giang, người sử dụng chủ yếu là Du Giang Vĩ, hơn nữa số điện
thoại kia còn đại biểu cho trưởng phòng Vương.

Lưu Đạo Đức dùng điện thoại của mình gọi đi, như vậy muốn nói cho người khác
biết đang ở chỗ của mình, điều này không khỏi làm cho đối phương sinh ra những
ý nghĩ khác thường. Lưu Đạo Đức kia ở trong phòng Du Giang Vĩ hắn nửa ngày để
làm gì? Không phải muốn được gặp mặt trưởng phòng Vương sao?

– Giang Vĩ, gần đây lòng người bên dưới rất bàng hoàng, người được gặp mặt
trưởng phòng Vương đều giống như có đeo bùa hộ mệnh, hoặc là được ủy thác
trách nhiệm mới, hoặc lại bị điều chỉnh. Có lẽ Lưu Đạo Đức làm như vậy là muốn
chui vào chỗ trống, tuyên truyền tạo thế cho chính mình. Trình Viên Lệ lên
tiếng không khỏi làm cho Du Giang Vĩ sinh ra cảm giác sợ hãi bất an, nếu như
tuyến trên thật sự muốn thay thế Lưu Đạo Đức, muốn đổi vị trí của đối phương,
như vậy một cuộc điện thoại vừa rồi có làm ra ảnh hưởng gì với công tác của
trưởng phòng Vương hay không?

Du Giang Vĩ là người đi theo bên cạnh trưởng phòng Vương, hắn biết rõ bây giờ
trưởng phòng Vương được nhiều người coi là lãnh đạo thứ ba trong Nam Giang.
Nhưng cũng không ngờ điện thoại của trưởng phòng Vương lại là đạo cụ của người
khác. Du Giang Vĩ thầm bội phục Lưu Đạo Đức, cũng xem như ghi hận với người
này, dù sao thì người nào cũng không bao giờ thích bị người ta lợi dụng.

Du Giang Vĩ do dự giây lát rồi khẽ hỏi Trình Viên Lệ: – Chủ tịch Trình, ngài
nói xem tôi có nên báo cáo chuyện này với trưởng phòng Vương không?

Trình Viên Lệ cười nói: – Loại chuyện nhỏ nhặt này có lẽ trưởng phòng Vương
cũng không nhọc lòng quan tâm, hơn nữa những chuyện thế này chỉ có thể thầm
hiểu mà không thể nói ra rõ ràng, sau này cậu chú ý một chút là được.

Sau khi nói thêm vài câu với Trình Viên Lệ thì tiếng mở cửa bên phòng Vương Tử
Quân vang lên, Du Giang Vĩ lên tiếng: – Chủ tịch Trình, ngài chờ một chút, tôi
vào báo cáo với trưởng phòng Vương.

Khi Du Giang Vĩ đi vào phòng làm việc của Vương Tử Quân, đúng lúc thấy Vương
Tử Quân đang suy tư gì đó, hắn lên tiếng: – Trưởng phòng Vương, chủ tịch Trình
đã đến, chị ấy đang chờ trong phòng làm việc của tôi.

Gần đây Trình Viên Lệ có quan hệ khá tốt với Vương Tử Quân, hơn nữa Trình Viên
Lệ là phó chủ tịch tỉnh, tuy không tiến vào thường ủy nhưng cấp bậc cũng tương
đương như mình, thế nên Vương Tử Quân nhanh chóng đứng lên đi ra ngoài.

Du Giang Vĩ đi theo Vương Tử Quân về phòng làm việc của mình, lúc này Vương Tử
Quân còn chưa đến nhưng tiếng cười đã vang lên: – Chủ tịch Trình, ngài đến
cũng không báo một tiếng, Giang Vĩ bình thường rất nhanh trí nhưng cũng xem
như có chút hồ đồ, thân phận của chủ tịch Trình không giống như bình thường,
sao có thể để cho chị ngồi đây chờ đợi được?

Vương Tử Quân nói lời phê bình làm cho Du Giang Vĩ đỏ mặt. Lãnh đạo nói có vẻ
khó nghe thế nhưng chủ yếu là cho Trình Viên Lệ nhìn vào. Mặc kệ thân phận của
người ta đến đây là lớn hay nhỏ, làm thư ký phải thông báo cho lãnh đạo. Thử
nghĩ mà xem, nếu không phải như vậy thì người nào đến cũng có thể đi vào phòng
lãnh đạo, lúc đó không phải phòng làm việc của lãnh đạo biến thành chợ bán
thức ăn sao?

Hơn nữa trưởng phòng Vương nói như vậy rõ ràng không cho rằng Du Giang Vĩ là
người ngoài, một thư ký có được độ nặng như vậy là tưởng thưởng cao nhất. Du
Giang Vĩ biết ngay sau đó Trình Viên Lệ sẽ nói lời biện hộ cho mình.

– Trưởng phòng Vương, việc này cũng không thể trách Giang Vĩ, là tôi tình
nguyện đến tâm sự với một chàng trai đẹp trai tuấn tú như cậu ấy. Trình Viên
Lệ tuy là một người phụ nữ đã có tuổi thế nhưng vẫn còn vài phần quyến rũ, lúc
này nói một câu mờ ám càng làm cho mọi người nở nụ cười.

– Ha ha, Giang Vĩ, chủ tịch Trình đây là đang quan tâm đến cậu. Thế này đi,
cậu pha cho chủ tịch Trình loại trà tốt nhất, cũng muốn xem nghệ thuật pha trà
của cậu sau khi đi học tập những người chuyên nghiệp là thế nào rồi.

Nói Du Giang Vĩ đi pha trà chính là đi ra ngoài, tất nhiên cũng không phải ở
lại biểu diễn kỹ thuật pha trà.

– Trưởng phòng Vương, lần này tôi đến là muốn nghe chút ý kiến của anh. Trình
Viên Lệ uống một ngụm trà rồi đi thẳng vào vấn đề.

Vương Tử Quân ngồi đối diện với Trình Viên Lệ trên ghế sa lông, lần này Trình
Viên Lệ đến thì hắn đã đoán được hơn phân nửa mục đích là gì. Vì vậy hắn cười
nói: – Có chuyện gì thì chị cứ nói thẳng, tôi nếu giúp đỡ được sẽ cố gắng hết
sức…

Gương mặt Trình Viên Lệ chợt có chút vui mừng, Vương Tử Quân nói như vậy rõ
ràng là mình có hy vọng. Khi nàng làm phó chủ tịch tỉnh thì có quan hệ bình
thường với Chử Vận Phong, lại càng không có kết giao quá sâu với Diệp Thừa
Dân.

Lúc này Trình Viên Lệ sở dĩ lấy hết dũng khí đến tranh thủ, thứ nhất là vì cơ
hội khó có được; thế hai là quyền lên tiếng cua Vương Tử Quân làm cho nàng cực
kỳ động lòng.

Mặc dù Vương Tử Quân còn chưa tính là người mở miệng quyết định phân phối ban
ngành trong Nam Giang, thế nhưng thượng cấp tôn trọng đầy đủ lời đề nghị của
tỉnh ủy Nam Giang, điều này cực kỳ khẳng định. Chỉ có ba người cho ra lời đề
nghị có tác dụng, đó là diệp thừa dân, Vương Tử Quân và Lý Thừa Uyên.

Sắp xếp như vậy cũng không phải là phán đoán của Trình Viên Lệ, là sự thật
được nhiều người Nam Giang công nhận. Trong mắt mọi người thì một trưởng phòng
tổ chức như Vương Tử Quân căn bản còn có quyền lên tiếng mạnh hơn cả Lý Thừa
Uyên.

Nếu không trong Nam Giang có nhiều vị thường ủy thế nhưng Dương Độ Lục không
gọi ai khác mà chỉ đích danh Vương Tử Quân vào họp, điều này không nói quá rõ
ràng là gì?

– Cậu Tử Quân, chị đã công tác ở vị trí phó chủ tịch tỉnh được bốn năm, cậu
cảm thấy bây giờ chị có cơ hội tiến lên một bước không? Từ phó chủ tịch tiến
lên một bước tất nhiên là chủ tịch tỉnh, Trình Viên Lệ càng không có hy vọng
xa vời như thế này. Nàng nói tiến lên một bước chính là nắm được một ghế
thường ủy tỉnh ủy.

Thật ra Trình Viên Lệ còn chưa mở miệng thì Vương Tử Quân đã hiểu rõ vấn đề,
hắn trầm ngâm giây lát rồi cười nói: – Lần này tuyến trên cho Nam Giang nhiều
tự chủ trong phương diện điều chỉnh nhân sự, chị Trình là người có lý lịch và
năng lực, tất nhiên sẽ có khả năng tiến lên.

Câu trả lời khẳng định của Vương Tử Quân làm cho Trình Viên Lệ cực kỳ mừng rỡ,
tiến lên một bước nữa chính là việc mà nàng cực kỳ mơ ước. Lúc này sau khi
nghe câu trả lời khẳng định của Vương Tử Quân, nàng hiểu Vương Tử Quân sẽ giúp
đỡ mình ở phương diện này.

– Cậu Tử Quân, cậu cảm thấy tôi đi đến vị trí nào là phù hợp? Trình Viên Lệ
trực tiếp bỏ qua hai chữ trưởng phòng, điều này càng làm cho hai người trở nên
thân mật hơn.

Trình Viên Lệ vì kích động mà gương mặt càng vui vẻ tỏa sáng, càng có vẻ tươi
tắn xinh đẹp hơn. Nàng không khỏi đứng lên nói: – Cậu Tử Quân, cậu thật sự làm
cho chị cảm thấy kích động.

– Tôi cũng không có tài đức gì làm cho chị kích động cả. Vương Tử Quân thuận
miệng nói như vậy.

Trình Viên Lệ nghe những lời này có chút mập mờ, thế là không khỏi đỏ mặt.
Vương Tử Quân thầm nghĩ, Trình Viên Lệ là người trà trộn quan trường lâu năm,
đã sớm bị chảo nhuộm quan trường làm cho biến dạng, không ngờ còn ngại ngùng
như vậy. Xem ra người phụ nữ này cũng không bị quan trường nhuộm trăm phần
trăm, vẫn còn có chút chất phác, điều này làm cho người ta cảm thấy thoải mái.

Vài lời mang sắc thái vui đùa là quá đủ, cũng không nên tiếp tục đi sâu vào.
Khi vị trí của mình càng lên cao thì Vương Tử Quân càng nghiêm khắc yêu cầu
thái độ cử chỉ và việc làm của mình. Đặc biệt là phương diện tình cảm, vì nhân
gian có câu: Không quản được thắt lưng quần của mình thì sao có thể trị quốc
bình thiên hạ?

Vương Tử Quân nói đến đây thì thay đổi biểu hiện của mình thành cực kỳ nghiêm
trang, hắn hỏi ngược lại một câu: – Chị cảm thấy mình thích hợp với chức vụ
gì?

– Tôi sao? À, chị là một viên gạch của cách mạng, chỗ nào cần thì tôi sẽ đi,
tôi nghe theo sắp xếp của cậu.

Lúc này Vương Tử Quân thật lòng có tính toán điều chỉnh Trình Viên Lệ. Bây giờ
trong Nam Giang còn hai vị trí phó chủ tịch thường vụ và phó chủ tịch thường
ủy, nếu như động tay vào thì có thể có cơ hội.

Theo lời của Vương Tử Quân, vị trí phó chủ tịch thường vụ tỉnh giống như còn
xếp trước cả trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy, nhưng vị trí này không còn lực hấp
dẫn với Vương Tử Quân, vì hắn biết rõ mình căn bản không còn ở lại Nam Giang
được bao lâu nữa.

Lúc này vị trí phó chủ tịch thường vụ căn bản quá xa với Trình Viên Lệ, nhưng
vị trí phó chủ tịch thường ủy thì lại có hy vọng. Chỉ là nếu muốn nắm vị trí
này phải liên hệ với Diệp Thừa Dân và Lý Thừa Uyên, vì hai người này cũng có ý
nghĩ của riêng mình.

– Trưởng phòng Vương, anh cảm thấy tôi là phó chủ tịch thường ủy thì thế nào?
Trình Viên Lệ thấy Vương Tử Quân trầm mặc không nói thì cảm thấy rất áp lực,
thế là không nhịn được phải nói ra.

Đầu óc Vương Tử Quân chợt xoay chuyển, một tính toán xuất hiện trong lòng. Hắn
cười nói với Trình Viên Lệ: – Thư ký trưởng Đào Nhất Hành đang vận tác cho vị
trí phó chủ tịch thường ủy.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter