Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1735: Tôi không muốn làm người cô đơn ở Nam Giang


Trình Viên Lệ là phó chủ tịch tỉnh, Vương Tử Quân cũng không cần phải khích lệ
nàng trước mặt mình. Dù sao thì chính mình cũng căn bản không nói đến phương
diện ủy thác trách nhiệm với Trình Viên Lệ, vì đối phương là trợ thủ của Lý
Thừa Uyên hắn.

Nếu không thể ủy thác trách nhiệm, như vậy Vương Tử Quân nhắc đến Trình Viên
Lệ làm gì? Chẳng lẽ muốn nhờ mình đẩy Trình Viên Lệ tiến lên sao? Nhưng bây
giờ giống như tất cả lỗ hổng đều được lấp đầy, mình nên đề cử thế nào?

Cũng không thể nào đổi Chu Tín Liên thành Trình Viên Lệ, hoặc đề cử Trình Viên
Lệ thành thư ký trưởng văn phòng tỉnh ủy được, vì điều này căn bản là chuyện
đáng cười. Chưa nói đến phương diện Diệp Thừa Dân có gật đầu hay không, nếu
hai người bọn họ đề cử Trình Viên Lệ tiến lên làm thư ký trưởng văn phòng tỉnh
ủy, căn bản là quá buồn cười.

Lý Thừa Uyên nhìn vẻ mặt thản nhiên tự đắc của Vương Tử Quân, hắn chợt nhíu
mày. Hắn biết rõ Vương Tử Quân lên tiếng thì không phải thuận miệng nói chơi,
phải có mục đích của mình, nhưng rốt cuộc là mục đích gì?

– Chủ tịch Trình trước kia vốn đã là trưởng phòng tuyên truyền thành phố Ngân
Bằng, công tác cực kỳ xuất sắc, đã sớm nổi tiếng cả tỉnh. Vương Tử Quân thấy
Lý Thừa Uyên không nói lời nào thì cười nói.

Lý Thừa Uyên biết Trình Viên Lệ trước kia làm trưởng phòng tuyên truyền thị
ủy, nhưng bây giờ nghe Vương Tử Quân nhắc lại như vậy thì trong đầu chấn động,
ngay sau đó nhanh chóng phục hồi tinh thần lại. Vương Tử Quân đề cử Trình Viên
Lệ lên vị trí trưởng phòng tuyên truyền tỉnh ủy.

Lý Thừa Uyên cũng không có hảo cảm gì với Chương Thu Mi, mặc dù người ta luôn
cố gắng dựa vào mình. Nhưng hắn biết người phụ nữ kia cũng không phải là đèn
cạn dầu, nhưng đối phương cố ý châm ngòi ly gián giữa mình và Vương Tử Quân,
rõ ràng là không biết nặng nhẹ.

Thì ra Vương Tử Quân đang chờ Chương Thu Mi ở chỗ này, Lý Thừa Uyên nghĩ lại
và thấy những ngày qua Chương Thu Mi quá năng động còn Vương Tử Quân thì cực
kỳ bình thường, hắn thầm nghĩ: “Chương Thu Mi ơi là Chương Thu Mi, cô không
biết lượng sức mình, cần gì phải đùa bỡn chút tài mọn với Vương Tử Quân? Bây
giờ thì tốt rồi, Vương Tử Quân ra tay không khách khí với cô!”

Tuy thầm cảm thấy cảm khái nhưng Lý Thừa Uyên cười nói: – Đồng chí Viễn Lệ còn
trẻ, thật sự nên gia tăng trọng trách. Có câu nói thế này, nếu đẩy công tác
lên đến đỉnh cao thì cũng phải có chút tâng bốc, cá nhân tôi cảm thấy có thể
để cho chủ tịch Viễn Lệ đảm nhận khối công tác tuyên truyền.

Lý Thừa Uyên nói đến đây thì có chút cảm khái: – Hai ngày trước tôi gặp mặt
trưởng phòng Chương, cảm thấy áp lực của chị ấy càng lúc càng lớn, đúng là
người ta càng ngày càng già đi.

Lý Thừa Uyên quả nhiên có chỉ số thông minh không phải là người thường có thể
so sánh được, Vương Tử Quân là người nghe tiếng đàn biết bài hát, hắn căn bản
rất thỏa mãn với phản ứng của Lý Thừa Uyên. Chuyện này có được sự đồng ý của
Diệp Thừa Dân và Lý Thừa Uyên, hơn nữa Chương Thu Mi có chút quan hệ với Chử
Ngôn Huy, ép người này đi xuống không là việc khó.

– Trưởng phòng Chương đã lớn tuổi nhưng năng lực công tác vẫn còn, tôi cảm
thấy nên để chị ấy đi đến khối mặt trận tổ quốc phát huy những nguồn nhiệt
lượng còn lại của mình.

Lý Thừa Uyên gật đầu với những sắp xếp của Vương Tử Quân với Chương Thu Mi. Dù
sao thì Chương Thu Mi bây giờ cũng là người dựa vào hắn, đưa nàng ta đến khối
mặt trận tổ quốc cũng không quá phụ lòng.

Chương Thu Mi những ngày qua công tác cực kỳ tích cực, phải nói là nàng căn
bản cực kỳ tích cực ở phương diện làm người tuyên truyền thay mặt cho Chân
Hồng Lỗi. Phòng tuyên truyền tỉnh ủy liên tục cho ra nhiều văn kiện, tất cả
đều chỉ xoay quanh phương diện học tập tinh thần đẩy mạnh phát triển kinh tế
của chủ tịch Lý Thừa Uyên.

Hầu như tất cả mọi người đều cảm thấy đây là thái độ của Lý Thừa Uyên, nhưng
nếu so sánh với phương diện dựa vào Lý Thừa Uyên, Chương Thu Mi căn bản là quá
lặng lẽ ở phương diện tranh chấp với Vương Tử Quân, không quá dữ dội.

– Chủ tịch, tôi cảm thấy hội nghị thường ủy lần này chính là Diệp Thừa Dân và
Vương Tử Quân liên thủ ức hiếp người khác, dù là vị trí phó chủ tịch thường vụ
hay phó chủ tịch thường ủy đều thuộc ủy ban tỉnh, bọn họ rõ ràng xem ngài là
con rối, sao không trưng cầu ý kiến của ngài, lại hào hùng đề cử nhân tuyển
của riêng mình? Sau khi tan họp hội nghị thường ủy, Chương Thu Mi là người đầu
tiên đi vào phòng làm việc của Lý Thừa Uyên, nàng không che giấu sự bất mãn
của mình.

Lý Thừa Uyên có chút phiền muộn, hắn kiêng kỵ nhất là người ta coi mình như
con rối. Dựa vào tình thế chính trị hiện tại ở Nam Giang, tính tình của hắn
vẫn còn có chút tốt đẹp, nhưng cái này cũng không liên quan đến việc hắn có
chủ kiến của mình. Lúc này hắn còn chưa ngồi vững ở vị trí chủ tịch tỉnh, hắn
không muốn nóng lòng biểu đạt ý kiến của mình, vì vậy hạ quyết tâm tạm thời
cầu toàn với Diệp Thừa Dân và Vương Tử Quân. Chỉ là có ai nhìn thấy hắn tuy
dàn xếp ổn thỏa nhưng thật ra có bao hàm sự tinh túy trong phương diện cân đối
quyền lực?

Lý Thừa Uyên nhìn bộ dạng cực kỳ tức giận của Chương Thu Mi, hắn thầm nghĩ chị
đang nịnh bợ tôi, sao lại không ý thức được chị nói tôi là con rối rõ ràng là
châm chọc không có chủ kiến?

Sau khi Triệu Thành Vân vào châm trà rồi lui ra thì Lý Thừa Uyên mới nói: –
Trưởng phòng Chương, hội nghị thường ủy thông qua quyết định đã được đa số các
vị thường ủy đồng ý, mặc dù không nhất định có sự chuẩn bị, không nhất định là
toàn diện, thế nhưng nói những thứ này căn bản không có ý nghĩa gì.

Chương Thu Mi nhìn gương mặt lãnhh đạm của Lý Thừa Uyên, nàng càng thêm bất
mãn: – Chủ tịch Lý, tôi thật sự không thể hiểu nổi ngài tôn trọng bọn họ như
vậy nhưng kết quả thì thế nào? Bọn họ hoàn toàn không quan tâm đến ý kiến của
ngài?

– Đặc biệt là Vương Tử Quân kia, ngài nhìn xem bây giờ hắn bành trướng ra bộ
dạng gì rồi kìa? Đề cử Lỗ Kính Tu làm phó chủ tịch thường vụ, nếu nói trong đó
không có tư tâm, tôi căn bản không bao giờ ngóc đầu lên được. Chương Thu Mi
nói đến Vương Tử Quân thì không tự chủ được phải nghiến răng nghiến lợi. Khi
nàng công khai chiến đấu với Vương Tử Quân, tuy nàng liên tục ra chiêu với
Vương Tử Quân, thế nhưng Vương Tử Quân bên kia không thèm có phản ứng, nhưng
nàng hiểu rõ người thắng vẫn là Vương Tử Quân.

Sở dĩ có cảm giác này là vì Chương Thu Mi cảm thấy gần đây người vây quanh
mình càng lúc càng ít, vài ngày trước nàng mở tiệc chiêu đãi vài người bạn đi
ngang qua Nam Giang, vừa vặn gặp mặt vài vị lãnh đạo địa phương đang dùng cơm
ở khách sạn Nam Giang. Dựa theo kinh nghiệm trước kia, những đám cán bộ kia sẽ
nhất định đi vào phòng mời rượu, thế nhưng nàng trông chờ mãi đến khi bữa tiệc
chấm dứt mà không thấy người nào đi vào.

Sau đó một vị cán bộ cấp phó giám đốc sở có quan hệ tốt với Chương Thu Mi gọi
điện thoại đến xin lỗi. Tuy người này nói rất ẩn giấu thế nhưng Chương Thu Mi
vẫn loáng thoáng hiểu ra vấn đề, đó là hắn đề nghị đến mời rượu trưởng phòng
Chương nhưng bị lãnh đạo chối bỏ. Còn nguyên nhân phủ quyết, chính là sợ
trưởng phòng Vương mất hứng.

Sự kiện bực mình này không đáng được nhắc đến, thế nhưng nó lại làm cho Chương
Thu Mi cực kỳ tức giận. Trong quan trường có một quy củ sao sáng vây quanh
trăng, tất cả mọi người chỉ chú ý vào một người. Chỉ cần người này cười thì có
thể làm cho đám người chung quanh vui vẻ; người kia nhíu mày sẽ làm cho người
chung quanh kinh hãi. Những người trong quan trường căn bản không khác gì đáng
cung tần mỹ nữ trong cung vua thời xưa, mỗi người tranh thủ tất cả biện pháp
để có được tình cảm với hoàng thượng, ai cũng cực kỳ cẩn thận và sợ hãi bị
thất sủng, nếu thật sự là như vậy thì hậu quả rất nghiêm trọng.

Lúc này Vương Tử Quân làm cho đám cán bộ bên dưới tỏ ra cực kỳ cẩn thận, thế
là xa lánh cả chính bản thân Chương Thu Mi, sau đó không phải nàng sẽ là người
cô đơn trong quan trường Nam Giang sao?

Sau khi hội nghị thường ủy chấm dứt thì Chương Thu Mi nhanh chóng đi vào phòng
của Lý Thừa Uyên, mục đích của nàng chính là truyền đạt tâm tư không tốt đẹp
gì của Vương Tử Quân. Nàng không tin dựa vào vị trí hiện tại của Lý Thừa Uyên
thì không ép được Vương Tử Quân.

Lý Thừa Uyên lại cảm thấy rất phiền với những lời của Chương Thu Mi, hắn biết
rõ đại cục đã định, những lời của Chương Thu Mi bây giờ chỉ là trò cười mà
thôi. Hắn chợt nhướng mày nói: – Trưởng phòng Chương, chuyện này chúng ta nói
vài câu cho vui là được, trước khi tổ chức hội nghị thường ủy thì trưởng phòng
Vương đã đến trưng cầu ý kiến của tôi rồi.

– Chủ tịch Lý cứ bận rộn, tôi còn có chuyện cần đi xử lý một chút. Chương Thu
Mi thấy gương mặt của Lý Thừa Uyên dần trở nên lạnh lùng thì tỏ ra cực kỳ bất
mãn, nhưng như vậy thì thế nào? Thế cục hiện tại thì nàng cũng không thể nào
công kích rồi đắc tội với Lý Thừa Uyên được.

Chương Thu Mi quay lại phòng làm việc của mình, gương mặt càng thêm âm trầm.
Đám cấp dưới thấy gương mặt không tốt của lãnh đạo thì thành thật ở trong
phòng làm việc của mình, không dám đến quấy rầy.

– Vương Tử Quân, tôi cũng không tin anh mãi bá đạo như vậy. Hừ hừ, Lý Thừa
Uyên bây giờ có thể nhịn được, thế nhưng tôi không tin chuyện này xảy ra vài
lần mà anh ta còn tiếp tục làm rùa đen rút đầu. Chương Thu Mi thầm oán hận,
sau đó thuận tay cầm lấy một văn kiện.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter