Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1745: Mượn mũ quan của anh một lát.


Sáng sớm hôm nay vì có chuyện của thành phố Loa Hồ nên Vương Tử Quân không
ngồi trong phòng làm việc của mình, hắn đi kiểm tra công tác của thành phố
Đông Hồng. Thành phố Đông Hồng căn bản chuẩn bị rất đầy đủ ở công tác phòng
chống dịch, Vương Tử Quân đến kiểm tra và cảm thấy rất thỏa mãn.

– Trưởng phòng Vương, hôm nay ngài đại giá quang lâm đến thành phố Đông Hồng,
căn bản là thể hiện sự quan tâm cao độ của lãnh đạo với công tác tổ chức của
chúng tôi. Bí thư thị ủy Đông Hồng là Lưu Thành Lâm nở nụ cười tràn đầy nói
với Vương Tử Quân.

Nếu so sánh với trước kia thì Lưu Thành Lâm bây giờ căn bản an phận hơn rất
nhiều, tuy hắn cũng là thường ủy tỉnh ủy, thế nhưng hắn biết rõ sự chênh lệch
giữa mình và vị lãnh đạo trẻ này, thế nên lời nói với Vương Tử Quân giống như
khi đối diện với Diệp Thừa Dân và Lý Thừa Uyên.

Vương Tử Quân nếu không phải vì Lâm Dĩnh Nhi đã làm cơm sẵn và đang chờ thì
căn bản tuyệt đối không từ chối lời mời dùng cơm của Lưu Thành Lâm, thế nhưng
ngày mai Lâm Dĩnh Nhi đã phải đi, hắn căn bản chỉ có thể miễn đi lời mời của
bí thư Lưu.

Nhưng khi Vương Tử Quân quay về văn phòng của phòng tổ chức tỉnh ủy, hắn nhận
được điện thoại của Trình Viên Lệ nói muốn cùng hắn thương lượng vài chuyện.

Trình Viên Lệ là phó chủ tịch thường vụ tỉnh, công tác chủ yếu chính là thúc
đẩy phòng chống dịch, bây giờ phương án đang được thúc đẩy đâu vào đó, cường
độ công tác của nàng là như thế nào thì hoàn toàn có thể hiểu được.

Vương Tử Quân căn bản không từ chối lời mời của Trình Viên Lệ, khi hắn đi về
đến phòng làm việc của mình, xe của Trình Viên Lệ cũng xuất hiện bên dưới văn
phòng của phòng tổ chức tỉnh ủy.

Khi thấy gương mặt tươi cười nhưng có vài phần mỏi mệt của Trình Viên Lệ,
Vương Tử Quân chợt cảm thấy trong lòng ấm lên. Tuy đây là công tác của nàng,
thế nhưng sở dĩ người ta mệt mỏi như vậy có nguyên nhân là vì hắn cho ra lời
đề nghị.

– Chị Trình, cũng không nên vội vàng công tác nhất thời, lúc cần cũng phải
nghỉ ngơi cho thật tốt. Vương Tử Quân chờ Trình Viên Lệ ngồi xuống thì dùng
giọng quan tâm nói.

Trình Viên Lệ tiếp nhận ly trà từ trong tay Du Giang Vĩ, sau đó nàng nói: –
Trưởng phòng Vương, anh còn khuyên tôi nghỉ ngơi sao? Anh nhìn vào mắt của
mình đi, đã có vài phần đỏ hồng, anh nên áp dụng câu nói như vậy lên người
mình thì hay hơn.

Trình Viên Lệ nói như vậy cũng có ý nghĩa quan tâm đến Vương Tử Quân, thế
nhưng điều này không khỏi làm cho trái tim của Vương Tử Quân nhảy dựng lên.
Hôm nay vì sao mắt hắn lại đỏ như vậy? Điều này chỉ mình hắn biết rõ ràng,
tuyệt đối không phải vì quá chú tâm đến công tác phòng chống dịch.

Trong đầu lóe lên nhiều ý nghĩ, Vương Tử Quân chỉ có thể dùng giọng chăm chú
nói: – Chị Trình nói đúng, hai người chúng ta sau này nên cùng nhau nỗ lực
công tác.

Vương Tử Quân nói xong những câu này thì cảm thấy nó tương đối không tín
nhiệm, Trình Viên Lệ người ta mệt mỏi là vì công tác, mình căn bản không có tư
cách so sánh với sự nỗ lực của người ta.

Cũng may những năm nay trưởng phòng Vương căn bản tu luyện da mặt dày rất
mạnh, đã đến mức kim cương bất hoại. Chưa nói đến phương diện Trình Viên Lệ
không nghĩ đến những hướng khác, dù là nghĩ đến những hướng khác cũng không
làm gì được trưởng phòng Vương.

Sau khi nói thêm vài ba câu thì Trình Viên Lệ nghiêm mặt nói: – Trưởng phòng
Tử Quân, chúng tôi triển khai mở rộng công tác phòng dịch theo đúng sự chỉ đạo
của tỉnh ủy, anh có xem báo cáo của ngày hôm nay không? Số ca bệnh mới chỉ có
bốn, căn bản giảm đi sáu so với ngày hôm qua.

Vương Tử Quân cười nói: – Tin tức quá tốt, xem ra hành động lần này của chúng
ta có hiệu quả rõ ràng, hôm nay tôi đã bận rộn cho đến trưa còn chưa xem qua
tư liệu báo cáo, lát nữa nhất định sẽ xem xét lại thật kỹ càng.

Nhưng nếu so sánh với bộ dạng vui vẻ của Vương Tử Quân thì vẻ mặt Trình Viên
Lệ lại càng thêm ngưng trọng, nàng nâng ly nước lên uống một ngụm rồi nói: –
Trưởng phòng Tử Quân, chuyện này dù là rất tốt, thế nhưng lại căn bản không
quá tốt với tôi và anh.

Trình Viên Lệ cũng không nói quá rõ ràng, thế nhưng nàng tin tưởng với trí
thông minh và tài trí của Vương Tử Quân, có thể nghe rõ nội dung câu nói của
mình là gì.

[CHARGE=4]

Vương Tử Quân nhìn vào mắt Trình Viên Lệ, hắn không nói gì thêm. Hắn tất nhiên
hiểu rõ Trình Viên Lệ nói như vậy là có nghĩa gì, bọn họ gióng trống khua
chiêng làm công tác phòng dịch, thế nhưng báo cáo tình hình dịch bệnh lại có
chuyển biến cực kỳ tốt đẹp và nhanh chóng. Tốc độ chuyển biến thế này có thể
làm cho người ta cảm thấy hiệu quả công tác của bọn họ là quá rõ ràng, thế
nhưng nếu mức độ mà quá nhanh như vậy sẽ làm cho người ta cảm thấy sự việc là
bé xé ra to.

Chuyện bé xé ra to sao?

Vương Tử Quân nghĩ đến tình cảnh kiếp trước của mình, không khỏi cười khổ.
Nhưng lúc này hắn có thể nói được gì? Có thể dùng ký ức kiếp trước để an ủi
Trình Viên Lệ được sao?

Vương Tử Quân cười cười rồi khẽ nói: – Chị Viên Lệ, tôi hiểu rõ người người
đang mở miệng nói những lời không hay về công tác lần này, thế nhưng chỉ cần
chúng ta ngồi vững, đi đường hoàng chính chính thì không sợ bọn họ nói bậy bạ,
có vài người tình nguyện mở miệng nói này nọ, chúng ta cứ mặc xác bọn họ.

– Trưởng phòng Tử Quân nói rất đúng, chỉ cần chúng ta cảm thấy không thẹn với
lương tâm là được. Trình Viên Lệ nói đến đây thì có chút do dự: – Nhưng có vài
chuyện mà chúng ta không nên làm quá căng, phía thành phố Loa Hồ căn bản không
coi trọng công tác phòng chống dịch, chúng ta nên tiến hành phê bình Lý Thông
Viêm, yêu cầu bọn họ sửa đổi.

Vương Tử Quân không nói gì, lời đề nghị của Trình Viên Lệ căn bản không phải
là không có lý. Tình hình bây giờ nhìn như bất lợi cho Vương Tử Quân, Lý Thông
Viêm lại là phó chủ tịch thành phố, nếu thật sự miễn chức Lý Thông Viêm theo
đung như quy định, như vậy sau này người ta sẽ có một thanh kiếm sắc để công
kích nhóm người của mình.

Nhưng nếu cho ra thông báo phê bình, như vậy đoạn công tác của bọn họ xem như
thất bại thảm hại, chỉ sợ cũng xem như là làm không công. Rất nhiều công tác
là như vậy, nếu như tuyến trên nắm chặt thì bên dưới chấp hành nghiêm túc chăm
chú, nhưng nếu một khi tuyến trên nới lỏng công tác, như vậy bên dưới sẽ không
tiếp tục tốt đẹp như trước.

Bây giờ công tác phòng chống dịch đã có hiệu quả trọng đại, thế nhưng bỏ mười
lấy chín, biết đâu chỉ cần có một lỗ hổng sẽ làm cho tất cả công tác thất bại
trong gang tấc?

Bầu không khí trong phòng lúc này cực kỳ đè nén, Trình Viên Lệ nhìn gương mặt
căng cứng của Vương Tử Quân, trong lòng cảm thấy bất an. Nàng cũng là người
hiểu rõ Vương Tử Quân, tuy Vương Tử Quân không phải loại người thích cúi người
khom lưng, thế nhưng có một số việc mà Vương Tử Quân cũng không quá kiên trì.

Trình Viên Lệ căn bản chưa từng tiếp xúc qua với phó chủ tịch Lý kia, nàng
quan tâm đến chuyện này chỉ vì lo lắng những phong ba sẽ xảy ra sau đó. Dù sao
thì nàng cảm thấy nếu như sự việc đã được thúc đẩy mạnh mẽ thế nhưng kết quả
lại không xứng với nhưng hành động gióng trống khua chiêng vừa rồi.

Nếu như bây giờ miễn chức một vị phó chủ tịch thành phố, như vậy căn bản sẽ
cho ra mưa gió như thế nào. Trình Viên Lệ cảm thấy công tác phòng chống dịch
đã có được một giai đoạn thắng lợi, nới lỏng một chút cũng không có gì là sai.

– Chị Trình, tuy bây giờ báo cáo về công tác phòng chống dịch ngày càng tốt,
thế nhưng tôi cảm thấy chúng ta cũng không thể buông lỏng, nếu không công tác
của chúng ta trước đó sẽ là ném qua cửa sổ. Vương Tử Quân khoát tay áo chặn
lời nói tiếp theo của Trình Viên Lệ: – Lúc này chị nên nghe lời của tôi, nếu
như có vấn đề gì thì tôi sẽ là người phụ trách.

Trình Viên Lệ lúc này cũng không khỏi có chút thất vọng, nàng căn bản đến đây
nói với Vương Tử Quân cũng không phải là vì ai là người chịu trách nhiệm, nàng
muốn Vương Tử Quân nên căn cứ vào kết quả công tác hiện tại để xử lý vấn đề.

– Trưởng phòng Tử Quân, tôi vẫn đề nghị ngài nên suy xét lại một chút, dù sao
đây cũng không phải là chuyện nhỏ, xử lý không tốt chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến
ngài sau này. Trình Viên Lệ cố gắng nói lời cuối cùng, tuy nàng biết dư âm của
nó là không lớn, thế nhưng nàng vẫn phải cố gắng.

Trên mặt Vương Tử Quân lộ ra nụ cười ôn hòa, hắn có thể cảm nhận được sự quan
tâm trong lời nói của Trình Viên Lệ, tất nhiên hắn sẽ cảm thấy rất vui vì có
một người thật tình trợ giúp mình như vậy.

Nhưng Vương Tử Quân cũng không tiếp tục cho Trình Viên Lệ tiếp tục lên tiếng,
hắn dùng giọng kiên trì nói: – Chị Trình, tôi đã quyết định rồi.

Trình Viên Lệ thất vọng rời đi, thế nhưng Trình Viên Lệ cũng không phải là vị
thường ủy tỉnh ủy cuối cùng đến cầu tình cho sự kiện của thành phố Loa Hồ.
Dưới sự thúc đẩy của phòng tổ chức tỉnh ủy, khi văn kiện về việc miễn chức
đồng chí phó chủ tịch Lý sắp được cho ra lò thì thư ký trưởng văn phòng tỉnh
ủy Trịnh Thanh Tuyền đi đến phòng làm việc của Vương Tử Quân.

Trịnh Thanh Tuyền là thân tín của Diệp Thừa Dân, có thể nói đi đến Nam Giang
đã ở vào trong danh sách cán bộ trong phái của bí thư Diệp, không ít người
muốn tìm biện pháp tiếp cận Diệp Thừa Dân đều coi hắn là lối đi tắt cần ghé
qua.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter