Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1749: Thời điểm không nơi nương tựu thì nương nhờ em.


Vương Tử Quân đã ý thức được tình thế trước mắt không lạc quan, nhưng cũng
không biết nó đến mức độ như vậy. Xuất hiện thế cục như thế cũng là vì dịch
bệnh đã được khống chế, nhưng cũng không thiếu sự trợ giúp của nhiều người.
Vương Tử Quân là người ở trong quan trường lâu năm, hắn căn bản không thể nói
là chưa quen thuộc quan trường. Hắn tiến lên từng bước từ xã Tây Hà Tử, mỗi
một bước tuy đều có cơ hội lọt vào mắt xanh của lãnh đạo, thế nhưng cũng không
thể phủ nhận năng lực của hắn.

Cho đến bây giờ Vương Tử Quân không phải không thừa nhận có một câu nói quá
đúng như thế này: “Người trong nước rất xấu xa, biện pháp đánh bại đối thủ tốt
nhất chính là gậy ông đập lưng ông!” Biết đâu từ khi mình nhúng tay vào vụ này
thì đối thủ đã đứng lên diễn một vở kịch rồi?

– Anh à, em nghe mẹ nói hai ngày qua bố liên tục mất ngủ. Lâm Dĩnh Nhi trầm
mặc giây lát rồi nói với Vương Tử Quân.

Với vị trí hiện tại thì căn bản có nhiều chuyện làm cho Lâm Trạch Viễn cảm
thấy mất ngủ, nhưng Vương Tử Quân không tự chủ được phải ôm đồm sự việc lên
người mình. Sở dĩ phương án phòng chống dịch ở Nam Giang được thông qua là nhờ
sự giúp đỡ của Lâm Trạch Viễn, tình huống hiện tại nếu Lâm Trạch Viễn cảm thấy
vui vẻ mới lạ.

Vương Tử Quân cảm thấy rất áy náy, hắn chỉ có thể mở miệng an ủi Lâm Dĩnh Nhi:
– Sự việc này cũng không gây ảnh hưởng đến chú Lâm, em cứ yên tâm.

– À, anh…Nếu anh không lo lắng gì thì tốt, em đã nói với chị Tiểu Bắc,
chúng ta làm hàng xóm thật sự rất tốt. Lâm Dĩnh Nhi dùng giọng vui vẻ nói.

Vương Tử Quân thầm nghĩ nếu mình không làm quan thì cuộc sống có tiêu sái hơn
hiện tại hay không? Biết đâu quyền lực là một món đồ tốt, khi anh ở trên độ
cao nào đó thì căn bản sẽ không tự giác bị người ta tô điểm cho trở nên đẹp
đẽ. Một khi anh rơi vào hoàn cảnh khó khăn, căn bản sẽ bị người người đổ ngã,
đến lúc như vậy còn có ai thương yêu mình?

Lâm Trạch Viễn mất ngủ làm cho Vương Tử Quân cảm thấy rất áy náy, tuy hắn đi
đến được vị trí hiện tại không hoàn toàn nhờ cậy vào Lâm Trạch Viễn, thế nhưng
ảnh hưởng của Lâm Trạch Viễn căn bản là chỗ nào cũng có.

Vương Tử Quân luôn kính trọng Lâm Trạch Viễn, trong mắt hắn thì Lâm Trạch Viễn
là một người công thành danh toại nhưng không quá kiểu cách nhà quan. Không
biết từ bao giờ hắn cảm thấy Lâm Trạch Viễn ngoài việc nghiêm khắc với mình,
giống như còn có trộn lẫn vài thứ gì khác. Hắn và Lâm Trạch Viễn đi lại với
nhau tương đối gần, hơn nữa Lâm Trạch Viễn vô tình coi hắn là truyền nhân. Mặc
dù đề tài này cũng không có người nào nhắc đến, thế nhưng hai bên ngầm hiểu
lẫn nhau, được đại đa số tán thành.

Vương Tử Quân có chút không vui, hắn cúi đầu trầm ngâm giây lát, ánh mắt chợt
rơi lên một bộ tranh thư pháp, đó là một bộ tranh chữ do Mạc lão gia tử tự tay
viết cho hắn, nội dung: Một lòng vì công!

Lúc này Vương Tử Quân chợt cảm thấy cực kỳ cảm khái, hắn sở dĩ cố gắng thúc
đẩy công tác hiện tại cũng là vì không muốn virus tiếp tục tàn phá bừa bãi gây
nguy hại đến tính mạng của công dân.

Kết quả sự việc thật sự giống như nguyện vọng của Vương Tử Quân, không, phải
nói là còn tốt hơn cả suy đoán của hắn, thế nhưng kết quả này lại bị người lấy
làm cái cớ để tấn công hắn.

– Mình đã một lòng công tâm, cần gì phải quan tâm đến cái nhìn của người
khác? Vương Tử Quân tự an ủi mình một phen, sau đó tiếp tục công tác thường
ngày.

Buổi tối Vương Tử Quân từ chối hai lời mời, hắn chuẩn bị quay về nhà nghỉ
ngơi. Mạc Tiểu Bắc còn chưa từ thủ đô quay về, hắn cảm thấy có chút vắng vẻ.

Khi Vương Tử Quân chuẩn bị về nhà thì nhận được điện thoại của Liêu An Như.

Liêu An Như mời Vương Tử Quân dùng cơm ở thành phố Đông Hồng, hắn do dự giây
lát rồi lái xe chạy đến điểm hẹn. Bầu không khí khá mát dịu, ngọn đèn dịu dàng
từ bên trên chiếu sáng cả con đường làm cho lòng người bên dưới cảm thấy ấm
áp. Những năm qua thành phố Đông Hồng phát triển theo từng ngày, thế nhưng
điểm đáng khen chính là chú trọng tăng trưởng phát triển kinh tế thế nhưng
cũng không quên văn hóa và môi trường. Dòng sông bao quanh thành phố giống như
một người mẹ hiền lành có thể khoan dung tha thứ cho tất cả những gì đang diễn
ra, hơn nữa còn mở rộng bàn tay giống như đón những đứa con ngoan về nhà ngủ.

Vương Tử Quân đi dọc theo con kênh bảo vệ thành phố đến địa điểm ước hẹn với
Liêu An Như, hắn giật mình phát hiện địa điểm này cũng không phải là nhà hàng
khách sạn gì, là một khu biệt thự đầy hoa rất đẹp.

Khi thành phố Đông Hồng tiến hành cải tạo con sông bao quanh thành phố, con đê
bên sông hầu như trở thành một địa điểm hóng mát ngắm cảnh, hơn nữa ở bên cạnh
có rất nhiều công viên, cỏ tươi hoa thơm đầy đường. Con đê đứng sừng sững bên
cạnh sông, bên dưới là sóng nước lăn tăn, thỉnh thoảng có một con sóng ào đến
vỗ vào ghè đá, có vài tán liễu khẽ phất phơ trong gió nhẹ. Tình cảnh trước mắt
không khỏi làm cho người ta cảm thấy thán phục sự thành công khi cải tạo khuôn
viên nơi này, phong cảnh hữu tình càng làm cho những khu biệt thự ở chung
quanh có thêm sức quyến rũ khác lạ.

Một con đường trải nhựa nho nhỏ quanh co đưa đến một căn biệt thự xinh đẹp,
Vương Tử Quân dừng lại bên ngoài cổng một lát, nói chung Liêu An Như đã chuẩn
bị xong tất cả, bảo vệ nhanh chóng tiến lên chào và đưa hắn đi vào trong nhà
Liêu An Như. Khi Vương Tử Quân đi vào trong biệt thự thì Liêu An Như không
trang điểm mặc một bộ trang phục trong nhà nở nụ cười vui vẻ tiến lên chào
đón.

Những năm qua Vương Tử Quân luôn gặp mặt Liêu An Như ở những nơi công cộng,
bây giờ nàng xuất hiện trước mặt hắn với một bộ trang phục ở nhà, hắn giống
như sinh ra cảm giác nối liền hai thế hệ, đây không phải là người vợ từng kết
tóc se tơ với mình sao?

Tình cảnh quen thuộc càng làm cho Vương Tử Quân muốn tiến lên ôm lấy Liêu An
Như vào trong lòng. Liêu An Như căn bản là quá xinh đẹp, vừa cứng rắn vừa dịu
dàng nhã nhặn, cũng không còn sự diễm lệ khi xuất hiện trước mặt công chúng,
bây giờ nàng là một người dịu dàng yên tĩnh khó có được. Nàng giống như đóa
Đinh Hương ở Yên Chi Nam, yên lặng, nhàn nhạt và hàm súc, không chú tục tĩu và
khoa trương.

Khi ánh mắt Liêu An Như tiếp xúc với ánh mắt của Vương Tử Quân, trên gương mặt
nàng chợt bùng lên cảm giác yêu thương khó thể nào che giấu. Cảm giác yêu
thương này giống như ánh mặt trời ấm áp làm cho người ta cảam thấy an tường
thoải mái, làm cho tất cả mọi lo lắng mỏi mệt chất đống trong lòng tan thành
mây khói, thể xác và tinh thần lao lực tột độ cũng tìm được sự phóng thích cực
hạn của mình. Vương Tử Quân chỉ cảm thấy một xúc động bùng lên vây quanh người
mình, hắn thật sự muốn chạy lên ôm cô gái kia vào trong lòng, thế nhưng một
chút lý trí còn lại đã giúp hắn khống chế được chính mình.

– Anh đã về rồi. Liêu An Như nhìn Vương Tử Quân, trên gương mặt xinh đẹp mang
theo vài phần vui sướng.

– Ừ, anh về rồi. Lời nói của Liêu An Như giống như kéo Vương Tử Quân về quá
khứ xa xăm, khi đó hắn là một thầy giáo trẻ ở thôn Yên Chi Nam, còn nàng là
một cô gái nội trợ hiền lành.

Mỗi khi Vương Tử Quân tan học về nhà, câu nói đầu tiên của Liêu An Như chính
là: “Anh đã về rồi”, câu trả lời của hắn chính là “anh về rồi!”

Liêu An Như nhìn người đàn ông trước mặt mình, khoảnh khắc này tim nàng đập
loạn lên, toàn thân vã đầy mồ hôi. Nhiều năm qua nàng căn bản rất có lòng tin
với chính mình, mặc kệ nàng đi đến đâu thì cũng luôn cho rằng vẻ đẹp của mình
đủ để thu hút tất cả đàn ông chung quanh, sẽ làm cho ánh mắt của bọn họ trở
nên sáng ngời. Nhưng chỉ có một người đàn ông là ngoại lệ, chính là người này.
Trước kia nàng luôn hy vọng có thể sống chung với người đàn ông này, hôm nay
cũng là như vậy, và hôm nay nàng mời anh ta về nhà mình.

– Em có làm vài món, tuy không ngon bằng bên ngoài nhưng cũng có thể ăn cơm.
Liêu An Như xoa xoa hai tay rồi chỉ về phía phòng ăn, lại dùng giọng có chút
không yên nói.

Phòng ăn có ghế dựa, màn trúc, đèn ***g, tường sơn màu xám với đường nét độc
đáo, nhìn qua sẽ thấy lúc lắp đặt tốn rất nhiều tâm tư, hơn nữa lại có vài
phần chất phác vừa có cũ vừa có mới, bình thản yên tĩnh, quý ở chỗ có cả bầu
không khí ấm áp.

Bàn cơm có bốn món ăn, còn có một chai rượu đỏ. Vương Tử Quân không xa lạ gì
bốn món này, kiếp trước Liêu An Như nấu những món này rất ngon, sở trường của
nàng chính là những món như vậy.

Vương Tử Quân đối diện với Liêu An Như, hắn cũng không mở chai rượu ra, hắn
chỉ cần đũa gắp lấy một miếng thịt kho ở vị trí trung tâm. Những năm qua hắn
bắt đầu chú ý đến phương diện dưỡng sinh, rất ít khi ăn thịt.

Sau khi cho miếng thịt vào miệng thì nhanh chóng tiêu hóa, đây là món Vương Tử
Quân thích ăn nhất khi còn ở Yên Chi Nam, là món thịt kho tàu của Liêu An Như.
Nhưng khi đó giá thịt lúc đó là không thấp với hai vợ chồng hắn, thế nên sau
khi sinh con thì món thịt như vậy càng thêm xa xỉ.

– Nếu như dùng củi để nấu thì hiệu quả sẽ còn tốt hơn. Vương Tử Quân thỏa mãn
đặt đũa xuống nói với Liêu An Như.

Liêu An Như đang lo lắng đến mức thiếu chút nữa thì tan vỡ, bây giờ nàng chợt
sinh ra xúc động muốn đánh người đàn ông này một trận. Nhưng lời khích lệ của
hắn với món ăn của mình, không khỏi làm cho nàng cảm thấy ngọt hơn cả uống mật
ong.

Liêu An Như có thể ngồi cùng bàn với hắn, có thể nhìn hắn lẳng lặng dùng những
món mình tự nấu, đây có lẽ là hạnh phúc lớn nhất đời nàng.

Liêu An Như mở chai rượu rồi khẽ nói: – Chai rượu này em đưa từ nước ngoài về,
hương vị rất tốt, anh nếm thử xem thế nào.

Những năm qua Vương Tử Quân có kinh nghiệm ở phương diện uống rượu, tửu lượng
cũng tiến triển kha khá. Nhưng hôm nay tâm tình của hắn không được tốt, có câu
khi người ta cảm thấy buồn khổ thì uống rượu càng nhanh say, thế nên lúc này ý
nghĩ của hắn đã bắt đầu bay bổng như mây trên trời.

– Hai ngày qua em đã đi qua nhiều thành phố, hầu như nhiều người nói về
phương diện phòng chống dịch ở Nam Giang, em muốn hỏi xem anh không sao đấy
chứ? Cuối cùng Liêu An Như cố gắng lấy dũng khí để nói ra những gì mình đang
chất giấu trong lòng.

Liêu An Như lần này vốn cũng không có ý nghĩ muốn đến Nam Giang, thế nhưng sau
khi nghe được những lời đồn đãi kia, nàng lại quyết định đến Nam Giang một
chuyến. Vì thế nàng từ chối một show diễn, còn bỏ qua vài nghi thức khai mạc
quan trọng.

Liêu An Như biết rõ dù là có mình ở bên cạnh cũng không giúp gì được cho Vương
Tử Quân, vì chính mình dù có vài phần quan hệ thế nhưng chỉ là một diễn viên
với quan trường, trình tự kia nàng không thể nào với tới được.

Nhưng dù Liêu An Như không làm gì thì vẫn phải đến, chưa nói đến phương diện
gì khác, chính là vì nàng muốn an ủi hắn một chút.

Vương Tử Quân có thể giả vờ điềm nhiên như không trước mặt nhiều người, thậm
chí là cực kỳ bình tĩnh tự tin. Lúc này hắn đã có vài phần men say, hắn nhìn
Liêu An Như giống như quay về thời điểm mình còn ở Yên Chi Nam, giống như đã
quay về khoảng thời gian năm xưa hai người hạnh phúc bên nhau.

– Anh sở dĩ muốn làm như vậy cũng là vì không muốn tai nạn phát sinh, bây giờ
tất cả chuyển biến tốt đẹp, anh lại là mục tiêu để những người kia tấn
công…Bên trong có người tác oai tác quái, bọn họ không hy vọng anh có thể
tiến lên, cảm thấy nếu như anh ngã xuống thì tốt hơn… Vương Tử Quân đau khổ
nhắm mắt lại, hắn ngửa cổ lên uống cạn một ly rượu. – Rất nhiều người cảm thấy
anh làm như vậy là gây trở ngại cho sự phát triển của tỉnh Nam Giang, thực tế
bọn họ không biết, nếu như buông lỏng cảnh giác, virus sẽ có thời cơ lợi dụng,
nếu nó lan tràn thì tai nạn sẽ là cực kỳ khủng khiếp, khi đó hối hận nào còn
kịp?

– Em nói xem, nếu như anh bỏ mặc sự việc nghiêm trọng thế này, đợi đến khi sự
việc phát sinh mới xử lý thì mọi người có chịu phục không? Như vậy lại có
người nói anh tập trung tinh thần giành thành tích của người khác. Vương Tử
Quân có vài phần men say, ánh mắt của hắn chợt trở nên khó thể phân biệt. Đối
với hắn thì bây giờ mới thật sự là thả lỏng, người phụ nữ kiếp trước đã bỏ ra
cả đời nghe những lời thổ lộ bất mãn của hắn đã quay lại ở bên cạnh.

Liêu An Như nghe những lời nói của Vương Tử Quân mà trái tim chợt nóng lên,
lúc này nàng cảm thấy Vương Tử Quân cao cao tại thượng đã quay về bên cạnh
mình, hai bên càng sinh ra cảm giác thân cận.

“Có thể nói chuyện với anh ấy như vậy thật sự là rất tốt!”

Vương Tử Quân nhịn không được uống thêm một ly, sau đó giọng điệu càng thêm
bình thản: – Anh vì thành tích mà làm nó sao? Anh đã có quá nhiều thành tích ở
Nam Giang, hướng đi của anh đã được xác định, không ai làm gì được anh, cần gì
anh phải khổ như vậy?

Một chai rượu đã cạn trơ đáy, Vương Tử Quân không nhịn được nằm gục mặt trên
bàn. Liêu An Như nhìn bộ dạng say sưa của Vương Tử Quân, nàng không khỏi cảm
thấy đau lòng, chuẩn bị đưa hắn vào phòng nghỉ ngơi.

Biệt thự rất lớn, ngoài một phòng ngủ dành cho khách còn có một gian phòng ngủ
của Liêu An Như. Khi nàng đưa Vương Tử Quân đi được hai bước, nàng chợt nhớ
khi mình quay về thành phố Đông Hồng thì chăn màn phòng ngủ dành cho khách đã
được giặt đem phơi, bây giờ trong phòng căn bản là trống rỗng.

Căn biệt thự ở thành phố Đông Hồng này chính là tư gia của Liêu An Như, nàng
cẩn thận tránh né những nhóm phóng viên truy lùng mình, chưa từng đưa người
nào khác đến nơi này.

Liêu An Như nghĩ đến gian phòng chưa từng dùng qua của mình, nàng cắn môi rồi
đi về phía căn phòng của mình. Tuy nàng cảm thấy có chút không thích hợp, thế
nhưng dù thế nào thì nàng cũng không thể để cho Vương Tử Quân ngủ ở một nơi
không thoải mái.

Liêu An Như đẩy cửa ra, đặt Vương Tử Quân lên giường, mồ hôi đổ ra khắp người.
Mặc dù trước kia nàng từng làm việc nhà nông, thế nhưng sau đó đi học làm cho
cơ thể càng thêm mảnh mai.

Khi Liêu An Như chuẩn bị lấy khăn lau mặt cho Vương Tử Quân, lúc này Vương Tử
Quân chợt mở mắt, ánh mắt nhìn khắp bốn phía.

Là một cái giường phủ vải thô, một cái bàn học bình thường, hai tủ nhỏ kiểu cũ
trong góc phòng làm cho Vương Tử Quân sinh ra cảm giác quen thuộc. Hắn đã có
vài phần men say, hắn chợt cảm thấy mơ hồ, chợt sinh ra một ý nghĩ giống như
mình đang quay về thôn Yên Chi Nam.

Mình về đến nhà rồi, về đến nơi mình đã từng kết hôn, đây là phòng trong nhà
Liêu An Như, không phải năm xưa phòng của Liêu An Như cũng được sắp xếp như
vậy sao?

Liêu An Như thấy Vương Tử Quân mở mắt ra thì cảm thấy hít thở dồn dập, nàng
thấy Vương Tử Quân nhìn chằm chằm gian phòng của mình thì khẽ giải thích: –
Những năm qua em phiêu bạt khắp nơi, suốt năm cũng không có được mấy cơ hội về
nhà, em cũng rất nhớ nhà, thế cho nên sắp xếp gian phòng này như ở nhà vậy.

Liêu An Như thì thào lên tiếng làm cho Vương Tử Quân không quá nghe rõ.

– Em đi rót nước cho anh. Liêu An Như nói rồi muốn đi, thế nhưng Vương Tử
Quân lại kéo tay nàng: – Anh không muốn uống nước, anh muốn uống em.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter