Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1756: Cho người biết làm việc cơ hội, cho người có khả năng đi ra sân khấu.


Nếu như nói vừa rồi Diệp Thừa Dân căn bản còn có chút thưởng thức lời nói của
Vương Tử Quân, thế nhưng bây giờ lại càng cảm thấy cảm thán với sự chu đáo của
người này.

Công tác quan trọng thì đa số mọi người có thể làm, nhưng có người làm từng
bước, giới hạn hoàn thành nhiệm vụ, thế nhưng không có người nào nói ra cho rõ
ràng, hơn nữa lại khó thể nào làm xuất sắc cho được.

Lúc này công tác phòng dịch ở Nam Giang đang đi đầu trong nước, khi các tỉnh
thành khác đang đuổi theo thì bọn họ lại nắm hai tay hai công tác song song,
như vậy có thể nhận được sự coi trọng cao độ của thượng cấp, lại cho thấy Nam
Giang có cách làm việc đặc biệt của mình.

Hơn nữa phương diện phát triển kinh tế dù là thế nào cũng được tất cả ban
ngành coi trọng, bây giờ là thời điểm trọng yếu có thể đặt xuống, thế nhưng dù
sao thì phương diện này cũng là quá quan trọng.

Lời đề nghị của Vương Tử Quân thật sự làm cho Nam Giang nhanh chân đi đến phía
trước, căn bản hùa theo ý nghĩ của lãnh đạo trung ương.

Từ góc độ của Diệp Thừa Dân thì lão tự nhận mình không phải là người đố kỵ
người tài, lão cam tâm tình nguyện một nguyên tắc cho người biết làm việc một
cơ hội, cho người có khả năng đi ra sân khấu, khích lệ người làm được việc ở
phương diện sử dụng cán bộ, để tỉnh Nam Giang biến thành thiên hạ của người
tài. Dù nhìn từ góc độ nào thì Vương Tử Quân cũng là một nhân tài khó có được,
đáng tiếc là lão không thể tự tay sử dụng.

Diệp Thừa Dân thầm cảm thấy rất tiếc nuối, lão cười lớn nói: – Trưởng phòng Tử
Quân, cứ xử lý dựa theo sắp xếp của anh, lúc này chúng ta cùng nắm bắt công
tác phòng chống dịch và phát triển kinh tế, hơn nữa hai tay đều phải có thành
tích.

Hội nghị khẩn cấp chấm dứt trong bầu không khí vui vẻ hài hòa, Trịnh Thanh
Tuyền nhìn Diệp Thừa Dân và Lý Thừa Uyên chậm rãi vừa đi vừa nói chuyện với
Vương Tử Quân mà không khỏi thầm cảm khái. Tuy hắn vẫn còn có chút không phục
Vương Tử Quân, thế nhưng những biểu hiện của Vương Tử Quân ngày hôm nay làm
cho hắn khắc sâu một nhận thức, đó là người này cực kỳ khách quan, trình độ
của mình kém người ta quá xa.

– Lúc này thủ tướng đã cho ra văn kiện phòng chống dịch thế nhưng số ca bệnh
trong nước lại liên tục tăng lên, tổ chức y tế thế giới liên tục cho ra nhiều
phương án trợ giúp, khuyến cáo nhân dân không nên đi lại quá nhiều…

– Hôm nay người đại diện của tổ chức y tế thế giới đi đến thành phố Đông
Hồng, căn bản tiến hành kiểm tra học tập công tác phòng chống dịch của tỉnh
Nam Giang. Trong quá trình điều tra, các tổ chức và cá nhân cho ra những đánh
giá cao độ với công tác của tỉnh Nam Giang, đặc biệt là việc Nam Giang đã cho
ra những phương án phòng ngừa chu đáo trước khi sự việc phát sinh, quyết đoán
chặt chẽ giải quyết các vấn đề tương quan, thật sự rất đáng được khẳng định…

– Lúc này cả nước đang cố gắng hạ thấp số lượng người nhiễm bệnh, thế nhưng
vì đề phòng hiệu quả mà mong sao nhân dân không nên chủ quan… Trong chương
trình thời sự, giọng nói của biên tập viên căn bản là quá quen thuộc, âm thanh
vang lên thông báo những tin tức thời sự quan trọng trong ngày. Vương Tử Quân
lúc này ngồi trên ghế sa lông trong nhà mình, hắn vừa uống nước vừa xem thời
sự.

– Có lẽ lần này người đại diện của tổ chức y tế thế giới đến Nam Giang thì
anh phải tham gia tiếp đãi. Mạc Tiểu Bắc dịu dàng rót trà cho Vương Tử Quân
rồi cười nói.

Vương Tử Quân khẽ cười cười với Mạc Tiểu Bắc: – Những ngày qua có nhiều cơ hội
nở mày nở mặt làm cho da mặt anh mỏng hơn, anh cũng không muốn làm ngôi sao
trong vườn thú để người ta xoi mói.

Mạc Tiểu Bắc nghe lời chọc cười của Vương Tử Quân thì cảm thấy có chút buồn
cười và thương tiếc, nàng đưa tay sờ lên trán của Vương Tử Quân rồi cười nói:
– Có phải anh phát sốt rồi không?

Khi gần đến cuối năm thì công tác ở Nam Giang trên cơ bản tiến vào giai đoạn
tổng kết, công tác phòng dịch vốn đã kết thúc thế nhưng vì tình hình dịch bệnh
nghiêm trọng trên thế giới mà lại đưa lên một vị trí cực kỳ quan trọng.

Nam Giang có được thành tích quá lớn, căn bản hấp dẫn ánh mắt của tất cả tỉnh
thành chung quanh. Những tỉnh thành chung quanh không những phái các đoàn đến
học tập kinh nghiệm, bộ y tế còn phái chuyên gia đến nghiên cứu, muốn tiến
hành một bước tổng kết và mở rộng phương án phòng dịch ở Nam Giang.

Vương Tử Quân là người chịu trách nhiệm chủ yếu trong công tác phòng dịch, hắn
căn bản không thể nào an phận được, có vài người đến và hắn không thể không
tiếp đãi. Thậm chí có một vài cán bộ lão thành, ví dụ như người đến từ tỉnh
Sơn Nam và Chiết Giang, hắn không lộ diện thì căn bản có lỗi với bạn bè của
mình.

Hôm nay tiếp đãi những lãnh đạo của bộ y tế, Vương Tử Quân vẫn là người được
đưa ra đầu tiên, thế nhưng hắn thấy rõ ánh mắt nóng bỏng của Diệp Thừa Dân và
Lý Thừa Uyên.

Nếu như là năm năm trước thì Vương Tử Quân nhất định sẽ có chút hả hê, sẽ thầm
nghĩ đáng đời các anh. Thế nhưng bây giờ sau nhiều năm công tác thì hắn căn
bản ném bỏ ý nghĩ táo bạo kia đi, căn bản không quan tâm đến những điều này.

Mình sắp phải đi, cần gì phải phô trương quá như vậy? Nên lưu lại chút mặt
mũi, sau này còn dễ dàng gặp mặt nhau. Vì vậy sau khi nhiệm vụ tiếp đãi rơi
lên người Vương Tử Quân, hắn nhanh chóng để cho Du Giang Vĩ chạy đến bệnh viện
tỉnh lấy một tờ giấy xét nghiệm, sau đó lấy lý do đau đầu để ở nhà tĩnh dưỡng.

Vương Tử Quân xin nghỉ thì mọi người đều biết có chuyện gì xảy ra, thế nhưng
Diệp Thừa Dân và Lý Thừa Uyên sau khi gọi điện thoại quan tâm theo thông lệ
thì cũng không nhường ai mà nhét tất cả hoạt động tiếp đãi vào trong lịch
trình hằng ngày của mình.

– Tút tút tút. Chuông điện thoại vang lên, Vương Tử Quân cầm lấy điện thoại
nhìn thoáng qua, chợt phát hiện không phải là điện thoại này đổ chuông. Hắn có
chút sững sốt, sau đó hắn đi vào trong phòng làm việc, nhấc chiếc điện thoại
màu đỏ lên.

Sau khi nghe máy thì bên kia chợt lên tiếng: – Xin hỏi có phải là trưởng phòng
Vương Tử Quân hay không?

– Tôi là Vương Tử Quân, xin hỏi ngài là… Khi Vương Tử Quân còn đang cảm
thấy nghi hoặc thì chợt nghe bên kia nói: – Trưởng phòng Vương, chào anh, bí
thư Lâm muốn nói chuyện điện thoại với anh.

Lâm Trạch Viễn gọi điện thoại đến, điều này làm cho Vương Tử Quân khẽ động.
Lúc này thủy triều đã rút, chính mình sắp thấy được tảng đá, lúc này Lâm Trạch
Viễn lại gọi điện thoại đến, có lẽ hướng đi của mình đã rõ ràng.

Chính mình sẽ đi nơi nào? Là vị trí trước kia sao? Vương Tử Quân tuy đã trải
qua nhiều năm tháng tu luyện thế nhưng vẫn không thể nào giữ được sự bình tĩnh
trầm ổn như ngày thường.

– Chào bí thư Lâm. Vương Tử Quân cố gắng làm cho giọng điệu của mình bình
tĩnh hơn một chút, hắn trầm giọng chào hỏi Lâm Trạch Viễn.

– Tử Quân, cậu công tác rất tốt ở Nam Giang, bây giờ hầu như tất cả các lãnh
đạo đều khen thưởng khả năng nhìn xa trông rộng của cậu. Những ngày qua các
chuyên gia trong và ngoài nước cùng nhau phân tích tình hình, nếu như không
phải cậu ở Nam Giang phong tỏa nguồn bệnh, với lưu lượng người đi lại trong
nước, chỉ sợ hậu quả bây giờ là khó tưởng. Lâm Trạch Viễn vừa nghe máy thì đã
dùng giọng cảm thán nói.

Nhưng lời cảm thán này có pha lẫn niềm vui, mặc dù không có danh phận nhưng
Vương Tử Quân là rẻ hiền trong mắt lão, thế nên lão cực kỳ chú ý đến tình
huống của Vương Tử Quân.

Nói thật trước kia khi thấy Vương Tử Quân tham dự vào trong sự việc không nằm
trong phạm vi quyền lực, hơn nữa còn có không ít người đề xuất nghi vấn và ý
kiến với công tác của Nam Giang, Lâm Trạch Viễn căn bản có cái nhìn không hay
với Vương Tử Quân. Lão căm tức cảm thấy Vương Tử Quân vẫn còn trẻ, còn phải
học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm.

Nhưng bây giờ tất cả nghi vấn biến thành tán thưởng, hơn nữa những phân tích
của các chuyên gia trong và ngoài nước về phương diện khống chế dịch bệnh
cdangf làm cho đám lãnh đạo trung ương lạnh cả người. Hầu như tất cả đều cảm
thấy may mắn vì Nam Giang kịp cho ra phản ứng, may mà nhờ cán bộ Nam Giang có
bản lĩnh nên một kết cục khủng khiếp không diễn ra.

– Chú Lâm, cháu chỉ làm những việc nằm trong khả năng của mình, hơn nữa cháu
làm như vậy cũng là mèo mù gặp cá rán… Vương Tử Quân khiêm tốn nói với Lâm
Trạch Viễn.

Vương Tử Quân hiểu rất rõ Lâm Trạch Viễn, hắn thấy Lâm Trạch Viễn là một cây
đại thụ đứng ngạo nghễ, một nửa trên đất một nửa trên tường, lại có một nửa
bay trên không trung. Thế nhưng một người như Lâm Trạch Viễn lại luôn tỏ ra an
phận và cực kỳ khiêm tốn. Trước mặt một người như vậy hắn sao có thể kiêu ngạo
được? Dù thế nào thì hắn cũng phải che giấu và ném đi chút cảm giác kiêu ngạo
không hay của mình.

Lâm Trạch Viễn lần này ngược lại không tán thưởng sự khiêm tốn của Vương Tử
Quân, lão cười cười nói: – Tiểu tử cậu đừng giả vờ với tôi, tuy khi nên khiêm
tốn thì không thể kiêu ngạo, thế nhưng cậu lại phải kiêu ngạo vì sự kiện này.

– Có một số việc khi chúng ta cần dùng tâm thì nhất định phải dùng tâm, cho
dù chỉ có một phần trăm khả năng thì cũng phải cố gắng dùng một trăm phần trăm
công sức và lực lượng để thực hiện. Lâm Trạch Viễn rất vui vẻ, thế là nói
chuyện với Vương Tử Quân nhiều hơn một chút. Mười phút sau đó chủ yếu là Lâm
Trạch Viễn lên tiếng. Sau khi nghe Vương Tử Quân báo cáo vài vấn đề thì Lâm
Trạch Viễn mới thay đổi chủ đề: – Tử Quân, tôi cho cậu một tin tức, cậu cần
chuẩn bị tốt tâm lý, năm sau cậu sẽ rời khỏi Nam Giang.

Mặc dù Vương Tử Quân có chuẩn bị tâm lý thế nhưng sau khi nghe quyết định này
thì cũng không nhịn được phải hỏi một câu: – Chú Lâm, có phải là vị trí trước
đó không?

– Không phải, tôi còn định cho cậu rèn luyện thêm hai năm, thế nhưng lãnh đạo
đã tán thành năng lực của cậu. Bọn họ cho rằng nếu cho cậu ở trên vị trí kia
thì căn bản là quá niên hạn, còn không bằng cho cậu đi đến đúng chỗ, chính
thức thể hiện mình là nhân tài. Lâm Trạch Viễn chợt dừng lại rồi nói tiếp: –
Có vài vị đồng chí trực tiếp đề nghị cho cậu tiến lên làm chủ tịch tỉnh, nhưng
tôi chối bỏ điều này. Tuy niên hạn nhận chức của cậu đã đủ, thế nhưng bước
chân đi quá lớn sẽ dễ mất trọng tâm, căn bản không có lợi cho cậu. Ý của tôi
là cậu cần tôi luyện trước, sau đó tiến lên một bước thì thuận tiện hơn.

– Sang năm sẽ có văn kiện bổ nhiệm, sẽ là phó bí thư kiêm phó chủ tịch thường
vụ tỉnh Mật Đông. Vị trí này không dễ làm, cậu nên chuẩn bị tâm lý cho tốt.

Phó bí thư tỉnh ủy kiêm phó chủ tịch thường vụ tỉnh, sau khi nghe xong vị trí
mới của mình mà Vương Tử Quân không khỏi sững sờ. Dựa theo những cải cách của
trung ương về vị trí phó bí thư tỉnh ủy, rất nhiều nơi có hai vị trí phó bí
thư tỉnh ủy, một do chủ tịch tỉnh kiêm nhiệm, hai là của phó bí thư chuyên
trách. Nhưng bây giờ lại có hai vị trí cấp phó quan trọng nhảy lên người mình,
điều này làm cho hắn cảm thấy cực kỳ vinh hạnh.

– Chủ tịch tỉnh Mật Đông là một cán bộ lão thành có kinh nghiệm công tác cực
kỳ phong phú, sau khi đến Mật Đông thì cậu dù là công tác hay sinh hoạt cũng
phải học tập đồng chí của mình nhiều hơn, có biết không? Lâm Trạch Viễn dặn dò
hai câu thì cúp điện thoại. Lúc này Vương Tử Quân còn khiếp sợ vì vị trí của
mình, mãi đến khi những tiếng tút tút vang lên bên tai được nửa phút thì hắn
mới tỉnh táo lại và cúp điện thoại.

Vị trí phó bí thư tỉnh ủy kiêm phó chủ tịch thường vụ tỉnh Mật Đông căn bản là
cực kỳ có ý nghĩa, vì tuổi thọ của vị chủ tịch tỉnh kia là không nhỏ, nếu như
không có tình huống không may, như vậy chỉ sau một thời gian ngắn Vương Tử
Quân sẽ tiến lên làm lãnh đạo số hai tỉnh Mật Đông.

Vương Tử Quân nghĩ đến những lời căn dặn đầy ý nghĩa của Lâm Trạch Viễn mà
không nhịn được phải nở nụ cười. Khi hắn chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc của
mình, Trình Viên Lệ gọi điện thoại đến. Trình Viên Lệ ở đầu dây bên kia báo
cáo công tác về việc tiếp đón người của bộ y tế, sau đó không khỏi dùng giọng
hưng phấn nói: – Trưởng phòng Vương, tôi có khả năng được điều động.

Vương Tử Quân thật sự không ngờ Trình Viên Lệ sẽ được điều động, chẳng lẽ nàng
sẽ tiếp nhận vị trí trưởng phòng tổ chức của mình? Khi hắn đang suy tư thì
Trình Viên Lệ nói: – Vừa rồi bí thư Diệp mới tiết lộ với tôi một câu, nói là
tuyến trên thấy tôi có năng lực mạnh ở công tác y tế, thế nên chuẩn bị điều
động tôi lên nhận công tác ở bộ y tế.

Thân phận của Diệp Thừa Dân là quá rõ ràng, lão căn bản linh thông tin tức còn
hơn những vị bí thư tỉnh ủy bình thường khác. Hơn nữa sự việc có liên quan đến
phương diện điều động nhân sự, Diệp Thừa Dân sẽ không bao giờ nói bừa. Hôm nay
lão chính thức tiết lộ điều này, đã khẳng định Trình Viên Lệ sẽ tiến lên công
tác ở bộ y tế rồi.

Những ngày qua Vương Tử Quân làm tổ trưởng tổ phòng chống dịch, hắn căn bản
cũng hiểu khá nhiều tình huống của bộ y tế trong nước. Bây giờ bộ trưởng bộ y
tế sắp về hưu, lúc này điều động Trình Viên Lệ tiến lên, ý nghĩa của nó là gì
không cần nói cũng biết.

Hơn nữa bây giờ Trình Viên Lệ còn có thành tích phòng chống dịch cực kỳ chói
mắt.

Trong đầu lóe lên ý nghĩ như vậy, Vương Tử Quân cười nói: – Đồng chí Viên Lệ,
chúc mừng chúc mừng, khi nào chị có rảnh thì đến nhà tôi dùng cơm.

– Trưởng phòng Tử Quân anh cũng đừng nên quá khách khí, nếu nói ra thì tôi
phải là người mời cơm lãnh đạo. Trình Viên Lệ tuy sắp tiến lên một bước nhưng
căn bản càng khiêm tốn với Vương Tử Quân, vì nàng biết rõ mình sở dĩ có cơ hội
thế này là vì đi gần bên cạnh Vương Tử Quân.

Lúc này tình hình dịch bệnh ở bên ngoài nước đang rất nguy hiểm thế nhưng cũng
không quá ảnh hưởng đến bầu không khí trong nước. Ngoài việc nhấn mạnh nhân
dân không nên đi lại quá nhiều, phần lớn người đi làm đã và đang trên đường về
nhà đón tết.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter