Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1770: Dù có chướng ngại vật cũng tiến lên


Vương Tử Quân cười cười nói: – Đây là trước đó giám đốc Thu Cúc đã làm tốt các
công tác, căn bản không có liên quan quá lớn đến tôi, hôm nay xem như tôi đến
ăn cơm mà thôi.

– Đừng nói là một bữa cơm, cho dù là trăm bữa thì cũng không thể nào biểu đạt
được hết lòng cảm kích của tôi với bí thư Vương. Triệu Thu Cúc nói rồi giống
như nghĩ ra điều gì đó: – Bí thư Vương, tôi nghe nói bây giờ ngài còn chưa có
chỗ ở cố định phải không?

Triệu Thu Cúc căn bản là người có ý nghĩ phong phú, mới đó mà đã kéo sang chủ
đề cuộc sống làm cho Vương Tử Quân ngây cả người, thế nhưng hắn nhanh chóng
cười nói: – Tạm thời còn chưa xác định, cục sự vụ cơ quan bên kia đang bố trí.

– Bí thư Vương, bây giờ khu thường ủy tỉnh ủy căn bản không còn nhà nào
trống, tôi nghe nói bây giờ người của cục sự vụ cơ quan đang chuẩn bị dọn biệt
thự số năm cho ngài, hôm nay bọn họ đã đến làm công tác với người ở trong biệt
thự số năm. Triệu Thu Cúc chợt nói bằng giọng điệu khá trầm thấp.

“Biệt thự số năm?” Vương Tử Quân cũng không quá quan tâm, lúc này người của
cục sự vụ cơ quan yêu cầu những người rời khỏi cương vị công tác ở tỉnh Mật
Đông phải nhường lại nhà, điều này căn bản là rất bình thường. Thế nhưng Triệu
Thu Cúc lại nói bằng giọng điệu như vậy, chẳng lẽ có chuyện gì trong đây sao?

– Gia đình ở biệt thự số năm là… Vương Tử Quân dùng giọng kỳ quái hỏi.

– Bí thư Vương, biệt thự số năm là của người nhà bí thư Trần, mười năm trước
sau khi bí thư Trần mắc bệnh tử vong thì người vợ góa của anh ấy luôn ở trong
ngôi biệt thự kia. Triệu Thu Cúc dùng giọng trầm thấp nói.

“Bí thư Trần?” Vương Tử Quân có chút sững sốt rồi nhanh chóng hiểu ra vấn đề,
những ngày qua hắn đã xem qua đại niên giám của tỉnh Mật Đông, căn bản có
nhiều hiểu biết về tình hình trong tỉnh. Hắn biết rõ bí thư Trần công tác ở
tỉnh Mật Đông không ít năm, là người rất có uy tín. Hơn nữa trong số đám cán
bộ cấp sở của tỉnh có rất nhiều người được bí thư Trần đề bạt lên, quan trọng
nhất chính là bí thư Trần chết khi đang còn ở trên cương vị công tác.

Nếu như bây giờ ép người vợ góa của bí thư Trần ra ngoài, Vương Tử Quân tiến
vào tiếp nhận, cho dù không ai biết sự việc này là do cục sự vụ cơ quan quản
lý, bọn họ cũng sẽ khắc tội lên đầu mình.

Vương Tử Quân đặt điện thoại xuống và rơi vào trầm ngâm, Triệu Thu Cúc nói cho
hắn biết tin tức này giống như một lời nhắc nhở thiện chí. Trong khu nhà dành
cho thường ủy tỉnh ủy có hai mươi căn biệt thự, còn có năm sáu gia đình rời
khỏi cương vị nhưng chưa chuyển nhà, phạm vi rộng như vậy vì sao người của cục
sự vụ cơ quan lại muốn phá đi tiền lệ của hơn mười năm trước, ép gia đình bí
thư Trần phải dọn nhà?

Tâm tư này rõ ràng là không hay.

Vương Tử Quân nghĩ như vậy mà không khỏi nhìn ra ngoài cửa sổ, làm quan không
chỉ cần có thực lực, hơn nữa còn phải được người người tâng bốc. Lúc này mình
đến với vầng hào quang rực rỡ, hầu như mọi người đều nhìn ra được là hắn đến
để chuẩn bị thay thế cho bí thư Đường Chấn Huy. Điều này là một ưu thế, làm
cho đám người muốn tiến lên phải nương tựa vào mình, thế nhưng đó cũng là một
phương diện khiêu chiến.

Cũng không phải tuyến trên cho ra sắp xếp như vậy sẽ ép người ta thấy khó mà
lui, để bọn họ tự động ném bỏ tâm tư của mình. Luôn có một số người cho rằng
Vương Tử Quân là người từ trên trời giáng xuống ngăn cản đường phát triển của
mình, biểu hiện bên ngoài thì hòa hợp êm thấm, thế nhưng lại ngáng chân sau
lưng, hận không thể ném đá lên đầu mình.

Sự giúp đỡ của lãnh đạo thượng cấp luôn luôn có hạn, nếu anh rơi vào hoàn cảnh
cực kỳ không hay, khi đó căn cứ vào phương diện đại cục thì tuyến trên sẽ ném
cho anh một cái thang để đi xuống.

Những ví dụ như vậy là cực kỳ nhiều, đặc biệt là ở trong ký ức kiếp trước của
Vương Tử Quân. Khi đó có một vị lãnh đạo tại vị trên vị trí thường ủy tỉnh ủy
cả chục năm được điều động đến Chiết Giang, khi mới đến hắn là người được kỳ
vọng rất cao, thế nhưng cuối cùng lại không được tiến lên mà chỉ dậm chân tại
chỗ.

Truy cứu nguyên nhân thì cũng là vì người này được tuyến trên giúp đỡ, thế
nhưng trong lúc công tác thực tế lại bị người ta ngáng chân, căn bản không thể
nào triển khai mở rộng công tác được.

Mỗi một con thiên lý mã đều có Bá Nhạc đứng sau lưng, thậm chí có những con
thiên lý mã sau lưng có một nhóm Bá Nhạc. Nếu như nói mỗi một chức vụ là một
tràng thi đấu, như vậy nếu anh muốn chiến thắng, ngoài sự giúp đỡ của Bá Nhạc,
ít nhất anh cũng phải có thực lực của bản thân.

Không phải đám người muốn ngáng chân đang lợi dụng thủ đoạn khôn khéo này để
làm ảnh hưởng danh dự của mình sao? Sau khi Đường Chấn Huy lui xuống, chính
mình nếu không thể nào tiến lên, như vậy đối phương sẽ có cơ hội tiến lên từng
bước.

Không người nào tình nguyện thất bại, chỉ cần có một cơ hội thì rất nhiều
người tình nguyện bỏ sức vật lộn, đánh cược một lần. Năm xưa dân chúng ngu
muội còn dám đứng lên khởi nghĩa xưng hùng xưng bá, huống hồ bây giờ là một vị
quan lớn đang thiếu một chút tín nhiệm mà thôi.

Vương Tử Quân khẽ xoa thái dương, cố gắng kéo suy nghĩ của mình quay về thực
tại. Bây giờ điều quan trọng nhất đối với hắn chính là phải làm sao để hóa
giải điều này.

Chuyện này căn bản là rất đơn giản, chỉ cần mình phân phó một câu với Trương
Tề Bảo, để cho người này truyền đạt chỉ thị với người của cục sự vụ cơ quan,
như vậy tất cả sẽ xong. Nhưng hắn làm như vậy lại dễ bị người ta thêm mắm dặm
muối biến thành trò cười.

câu nói có khả năng được lan truyền rộng rãi nhất chính là mình muốn ức hiếp
mẹ con nhà người ta, muốn cướp nhà của bí thư Trần, kết quả là bị nhiều đồng
chí mãnh liệt phản đối, không thể không từ bỏ ý đồ.

Sau khi quay lại căn nhà của mình trong khách sạn Thịnh Thế, Vương Tử Quân đã
cho ra tính toán tốt đẹp của mình. Hắn nói với Triệu Hiểu Bạch: – Cậu thông
báo cho thư ký trưởng, ngày mai tôi sẽ gặp mặt các đồng chí văn phòng ủy ban
nhân dân tỉnh.

Triệu Hiểu Bạch căn bản luôn chăm chú phục tùng sắp xếp của Vương Tử Quân, hắn
đồng ý một tiếng, nhanh chóng ghi khắc chỉ thị của lãnh đạo vào trong lòng.

Vương Tử Quân là người chủ quản công tác của văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh,
hắn gặp mặt các đồng chí trong văn phòng rõ ràng là một sự kiện lớn. Thư ký
trưởng Lý Hanh Dư xử lý xong công tác của mình thì nhanh chóng đi đến phòng
làm việc của Vương Tử Quân.

– Chủ tịch Vương, các đồng chí nghe nói ngài muốn gặp mặt bọn họ, thế là ai
cũng phấn chấn, đều mong mỏi chờ đợi được gặp mặt ngài. Lý Hanh Dư ngồi xuống
đối diện với Vương Tử Quân trên ghế sa lông rồi cười ha hả nói.

Vương Tử Quân nhìn gương mặt đầy thân mật của Lý Hanh Dư, hắn cũng cười nói: –
Thư ký trưởng, anh cũng đừng nói những lời ủng hộ quá tốt đẹp như vậy, vì nâng
lên cao thì rơi càng đau. Nếu như tôi làm ảnh hưởng đến sự tích cực công tác
của các đồng chí trong văn phòng, tôi sẽ nắm bắt hỏi tội anh.

– Trưởng phòng Vương cứ yên tâm, tình huống này sẽ tuyệt đối không bao giờ
phát sinh. Tôi nghe nói các đồng chí trẻ tuổi trong cơ quan đều xem ngài là
tấm gương, thế cho nên tính tích cực công tác đều tăng vọt. Lý Hanh Dư nói vài
câu đã nhanh chóng đưa cho Vương Tử Quân một quả táo rất ngọt.

Vương Tử Quân đứng lên khỏi ghế nói: – Thư ký trưởng, chúng ta không nên tiếp
tục trò chuyện nữa, bây giờ đi gặp mặt các vị đồng chí trong cơ quan.

Văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh rất rộng, lúc này tất cả các phòng ban đều đào
móc tiềm năng của mình làm cho khu văn phòng không còn một hạt bụi, tất cả các
hạng mục công tác đều được chau chuốt ngay ngắn trật tự, ai cũng muốn lưu lại
ấn tượng tốt nhất cho chủ tịch Vương vừa mới đến. Mặc dù một cơ hội gặp mặt
như vậy không nhất định đem đến cho mọi người một kỳ ngộ, thế nhưng ít nhất
nếu bọn họ lưu lại ấn tượng xấu cho lãnh đạo thì sẽ sinh ra hậu hoạn vô cùng.

Đối với đám cán bộ công tác trong cơ quan, nếu như tìm được lời nói tán thành
của Vương Tử Quân, như vậy sẽ giống như một bước lên trời. Vì vậy dù cơ hội
này là rất xa vời thì bọn họ cũng đều cảm thấy rất hy vọng.

Văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh có tổng cộng mười phòng ban, Vương Tử Quân đi
thăm hỏi cán bộ công tác với hành động chủ yếu là trò chuyện và bắt tay, sau
hơn một giờ đã đi được hơn phân nửa đơn vị trong văn phòng.

– Chủ tịch Vương, nếu không thì tôii sẽ tập trung các vị lãnh đạo phụ trách
phòng ban vào trong phòng họp, để bọn họ thống nhất lời nói với ngài? Lý Hanh
Dư luôn đi theo bên cạnh Vương Tử Quân, hắn khẽ mở miệng xin chỉ thị của Vương
Tử Quân.

Vương Tử Quân nhìn thoáng qua Lý Hanh Dư đổ mồ hôi đầm đìa, hắn cười nói: –
Thư ký trưởng, bây giờ chúng ta đã đi được chín mươi bước, sao lại có thể thất
bại trong gang tấc được? Hơn nữa các đồng chí đều đang đợi, thế cho nên đãi
ngộ của mọi người phải là như nhau.

– Chủ tịch Vương nói đúng! Lý Hanh Dư nhìn hoàn cảnh chung quanh rồi chỉ về
một khu văn phòng cách đó không xa nói: – Chủ tịch Vương, bên kia chính là văn
phòng của cục quản lý sự vụ cơ quan, chúng ta đi qua đấy một chút.

Vương Tử Quân khẽ gật đầu, hắn đi về phía khu văn phòng của cục quản lý sự vụ
cơ quan. Khi hắn đi đến cửa văn phòng thì đám lãnh đạo đã đứng sẵn chào đón.

– Chủ tịch Vương, chào mừng anh đến cục quản lý sự vụ cơ quan chỉ đạo công
tác. Đi đầu là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, hắn vừa thấy mặt thì nhanh
chóng vươn hai tay với Vương Tử Quân.

Cục quản lý sự vụ cơ quan là đơn vị của ủy ban nhân dân tỉnh, vì tính chất
công tác mà người phụ trách luôn là lãnh đạo chủ yếu của cấp ủy chính quyền
tỉnh. Lúc này Vương Tử Quân là phó chủ tịch thường vụ tỉnh, tất nhiên càng là
lãnh đạo trực tiếp của bọn họ.

Vương Tử Quân nhìn đám người ra nghênh đón và nhanh chóng liên hệ sự việc với
cục trưởng Cát Xương Vận của cục quản lý sự vụ cơ quan. Hắn bắt tay với Cát
Xương Vận rồi nói: – Cục trưởng Xương Vận, văn phòng cấp ủy chính quyền tỉnh
có được vận hành tốt hay không là đều nhờ vào anh, thế cho nên anh cũng đừng
để phát sinh bất kỳ vấn đề gì mới được.

– Mong chủ tịch Vương cứ yên tâm, cục chúng tôi sẽ luôn cố gắng công tác,
toàn tâm toàn ý phục vụ cho các cơ quan trong văn phòng cấp ủy chính quyền,
tranh thủ tạo ra hoàn cảnh xử lý công cực kỳ tốt đẹp. Cát Xương Vận ngẩng đầu
ưỡn ngực dùng giọng chăm chú nói.

Vương Tử Quân cười cười đi vào trong phòng họp của cục quản lý sự vụ cơ quan.
Lúc này đám nhân viên công tác đã chờ sẵn bên trong, bọn họ thấy Vương Tử Quân
đi vào thì vỗ tay rất nhiệt liệt.

Sau khi Vương Tử Quân hỏi vài câu liên quan đến công tác của cục sự vụ cơ
quan, hắn lại nói thêm vài câu khuyến khích các đồng chí cố gắng công tác, sau
đó chợt thay đổi chủ đề: – Cục trưởng Cát, tôi còn có chuyện cần làm phiền
anh.

Cát Xương Vận tuy dựa theo yêu cầu của Lý Hanh Dư để lén chơi trò không hay
với Vương Tử Quân, thế nhưng lúc này căn bản là cực kỳ cố gắng biểu hiện, tốt
nhất là nên giẫm chân hai thuyền, không nên đắc tội ai.

Trước đó Cát Xương Vận đã suy xét nhiều phương diện, cho dù Vương Tử Quân có
biết được sự việc thì hắn cũng không sợ. Vợ của bí thư Trần ở trong khu thường
ủy tỉnh ủy đã là một quy định bất thành văn, nhưng nếu dựa theo quy định để
yêu cầu bọn họ chuyển nhà cũng là rất bình thường. Hắn hoàn toàn là làm việc
theo đúng quy củ, dù Vương Tử Quân có thế nào cũng không làm gì được hắn.

– Chủ tịch Vương, ngài có chuyện gì cứ phân phó, tôi nhất định sẽ dùng toàn
lực để ứng phó. Cát Xương Vận trả lời cực kỳ kiên quyết và vang dội làm cho
người ta nghe vào và sinh ra nhiều ý nghĩ.

Vương Tử Quân cười cười nói: – Cũng không phải là chuyện gì lớn, chính là
chuyện liên quan đến tôi. Tôi đã đến Mật Đông được một tuần, luôn ở trong
khách sạn Mật Đông. Tôi cảm thấy dù điều kiện của khách sạn là cực kỳ tốt thế
nhưng cũng không sinh ra cảm giác như ở nhà. Thế cho nên tôi mới mong được cục
trưởng Cát giúp đỡ, nhanh chóng giải quyết phương diện nhà ở.

Cát Xương Vận dù thế nào cũng không ngờ Vương Tử Quân lại động đến vấn đề này,
nói chung vì trong lòng có quỷ thế nên hắn chợt sinh ra cảm giác phát run.
Nhưng hắn dù sao cũng là cán bộ công tác lâu năm, đã sớm là một kẻ lão luyện,
thế nên bình tĩnh lên tiếng: – Chủ tịch Vương, không thể kịp thời sắp xếp chỗ
ở cho ngài chính là thất trách của tôi, mong ngài kiên nhẫn chờ một chút, tôi
sẽ nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa cho ngài trong thời gian sớm nhất.

– Cục trưởng Xương Vận, anh không cần gấp gáp như vậy. Tôi cũng biết rõ công
tác của cục quản lý sự vụ cơ quan là không dễ dàng, phải suy xét ở nhiều
phương diện. Vương Tử Quân nói rồi vỗ vỗ lên vai của Cát Xương Vận, lại cười
nói: – Tôi nghe nói bây giờ trong khu nhà dành cho cán bộ tỉnh ủy cũng không
còn chỗ trống, thế nên anh cứ sắp xếp tùy tiện cho tôi một căn hộ, yêu cầu của
tôi cũng không quá cao, chỉ cần ở dưới lầu ba là được.

Khu nhà dành cho cán bộ tỉnh ủy là láng giềng của khu biệt thự dành cho lãnh
đạo thường ủy tỉnh ủy, thế nhưng điều kiện cũng không thể nào so sánh bằng.
Hơn nữa Vương Tử Quân là lãnh đạo đứng hàng thứ ba trong tỉnh, phải là người ở
trong khu biệt thự dành cho các thường ủy tỉnh ủy, bây giờ Vương Tử Quân cho
ra đề xuất ở trong khu nhà dành cho cán bộ tỉnh ủy, như vậy là không phù hợp
với quy định.

Lãnh đạo nói ra những lời thế này căn bản không có mấy phần thật tình, phần
lớn là không hài lòng với sắp xếp của anh mới hạ thấp tiêu chuẩn như vậy. Cát
Xương Vận là người nghe tiếng nhạc biết lời bài hát, trán hắn đã ướt đẫm mồ
hôi, hắn nhanh chóng tỏ thái độ: – Chủ tịch Vương, cũng không có quy định lãnh
đạo sẽ phải ở nơi nào, thế nhưng bây giờ tôi còn chưa làm tốt công tác sắp xếp
nhà cửa cho ngài, tôi cảm thấy rất hỗ thẹn. Nhưng ngài cứ yên tâm, ngài cho
tôi một thời gian, tôi sẽ sắp xếp thỏa đáng…

– Được rồi, ở chỗ nào cũng được, bây giờ tôi một mình đến tỉnh Mật Đông, ở
một căn hộ bình thường không được sao? Hôm qua tôi đi ngang qua khu nhà dành
cho cán bộ tỉnh ủy, tôi phát hiện có một căn hộ ở phía bắc lầu hai không có
người, tôi sẽ đến ở nơi đó. Hôm nay anh cho người đến đó quét dọn vệ sinh,
ngày mai tôi sẽ chuyển chỗ. Vương Tử Quân nói bằng giọng điệu cực kỳ chân thật
đáng tin.

Lý Hanh Dư đi theo sau lưng Vương Tử Quân, lúc này hắn trợn trừng mắt lên
nhìn. Vừa rồi Vương Tử Quân bày ra bộ dạng tươi cười tủm tỉm, thế nhưng bây
giờ lại lên tiếng cực kỳ khí thế, muốn được ở trong một căn hộ của khu nhà
dành cho cán bộ tỉnh ủy.

Vương Tử Quân rốt cuộc là nói lời thật lòng hay còn có ý khác? Trong đầu liên
tục lóe lên những ý nghĩ như vậy, Lý Hanh Dư nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Cát
Xương Vận, hắn trầm ngâm giây lát rồi nói: – Chủ tịch Vương, ngài là thường ủy
tỉnh ủy, ngài nên ở trong khu nhà thường ủy tỉnh ủy. Bây giờ khu thường ủy
tỉnh ủy còn chưa có chỗ trống, còn chưa có người dọn ra, có lẽ là vì nguyên
nhân công tác của cục trưởng Cát, tôi thấy không bằng để cho cục trưởng Cát
giúp người thúc đẩy người khác dọn nhà…

Vương Tử Quân không chờ Lý Hanh Dư nói xong thì đã trầm mặt xuống, hắn nhìn
thoáng qua Lý Hanh Dư rồi nói: – Thư ký trưởng Lý, chuyện này cứ quyết định
như vậy, chỉ là một chỗ ở mà thôi, cần gì phải chú ý nhiều như vậy?

Vương Tử Quân nói rồi cất bước ra ngoài, Lý Hanh Dư còn muốn khuyên vài câu
nhưng khi thấy Vương Tử Quân nhanh chóng bước đi thì chỉ có thể đưa mắt nhìn
Cát Xương Vận, sau đó nuốt lời muốn nói vào bụng.

Cát Xương Vận đổ mồ hôi hột, hắn dùng tay lau mồ hôi rồi nghĩ đến một chuyện
cực kỳ đáng sợ.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter