Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1771: Vừa nghĩ đến thì đã linh nghiệm


Cát Xương Vận là một người tám mặt lung linh, xử sự công tác cực kỳ nhạy bén,
thế nhưng làm việc cũng không dễ dàng chút nào. Nếu nói về nhân phẩm thì hắn
là người trung thành và tận tâm, hắn luôn chú ý đến tâm tư của lãnh đạo, dùng
tất cả biện pháp để làm cho lãnh đạo của mình được vui. Mặc kệ là thế lực gì
thì hắn cũng có thể xử lý được, mặc kệ là chuyện khó thế nào thì hắn cũng có
thể làm cho xong.

Lúc này sự việc xảy ra làm cho Cát Xương Vận sinh ra cảm giác lo lắng chưa
từng có. Có câu có địa phương là có giang hồ, thật ra trong quan trường người
ta căn bản chú trọng đến những tin đồn nhảm, đám người kia tình nguyện tin là
có chứ không muốn tin là không. Chuyện nhà cửa của bí thư Vương căn bản chỉ là
một yêu cầu mà thôi, thế nhưng hôm qua Cát Xương Vận lại đến đốc thúc vợ bí
thư Trần dọn nhà, sự việc này có lẽ đã được truyền bá rất rộng rãi.

Nếu như Vương Tử Quân tiến vào ở trong căn biệt thự kia, cũng không ai dám nói
gì. Cát Xương Vận là một thủ hạ, cánh tay không lay được đùi, bí thư Vương nói
hắn làm thế nào thì phải làm theo, biết đâu đến khi đó hắn sẽ là người có lợi.

Không ngờ Vương Tử Quân đi đến ở trong khu nhà dành cho cán bộ tỉnh ủy, đây là
ý gì? Tư thái rõ ràng này muốn cho tất cả mọi người thấy rõ bí thư Vương cugnx
không có ý muốn vào ở trong khu thường ủy tỉnh ủy, Cát Xương Vận hắn làm như
vậy là nịnh bợ lãnh đạo quá mức.

Muốn sờ mông lãnh đạo lại đập lên đùi, hơn nữa còn mang tiếng vong ân phụ
nghĩa ức hiếp vợ con của lãnh đạo đã khuất. Chuyện này xảy ra thì dù Cát Xương
Vận có giải thích thế nào cũng không có người tình nguyện nghe. Chưa nói đến ý
kiến của lãnh đạo, cho dù bây giờ là đồng sự cũng sẽ thấy hắn làm việc bất
nhân bất nghĩa, thật sự không phải con người.

Sau khi Vương Tử Quân rời đi thì hắn vội vàng giữ lấy tay của Lý Hanh Dư: –
Thư ký trưởng Lý, ngài nói xem nên làm thế nào bây giờ?

Lý Hanh Dư cũng là người thông minh, hắn đã suy xét rất kỹ những khúc mắc của
sự kiện này, hắn chợt cảm thấy lần này bí thư Vương muốn gặp mặt cán bộ trong
văn phòng chủ yếu là vì chuyện này của cục quản lý sự vụ cơ quan, thế nhưng
hắn vẫn mở miệng an ủi Cát Xương Vận: – Anh Cát, chuyện bí thư Vương đến ở
trong khu nhà dành cho cán bộ tỉnh ủy thì có liên quan gì đến anh? Anh cũng
đừng quá quan tâm đến điều này, không có vấn đề gì cả.

Lý Hanh Dư nói rồi nhanh chóng bắt kịp bước chân của Vương Tử Quân, chỉ để Cát
Xương Vận đứng ngơ ngác ngay tại chỗ.

– Chủ tịch Vương, đây là chìa khóa căn hộ trên lầu hai khu nhà dành cho cán
bộ tỉnh ủy. Trương Tề Bảo khẽ đặt chìa khóa lên bàn làm việc của Vương Tử
Quân, sau đó nở nụ cười nói.

Vương Tử Quân tiếp nhận chìa khóa nhìn thoáng qua, sau đó thản nhiên nói: –
Khi nào tôi có thể đến đấy ở được?

– Đồng chí Cát Xương Vận nói cần phải sắp xếp lắt đặt thiết bị, nếu ngài muốn
tiến vào thì phải một tháng nữa mới xong được. Trương Tề Bảo không biết rốt
cuộc Vương Tử Quân có tâm tư gì, thế cho nên lời nói của hắn là cực kỳ cẩn
thận.

Vương Tử Quân cũng thấy thái độ của Trương Tề Bảo thế nhưng không muốn uốn
nắn. Trương Tề Bảo là thư ký trưởng đặc biệt phục vụ cho hắn, bây giờ tích cực
dựa vào hắn, thế nên hắn cần phải cho đối phương một chút tình cảm ấm áp.
Nhưng dù sao thì mức độ thân thiết với thủ hạ cũng phải có hạn, hắn vừa làm
cho người ta sinh ra cảm giác bình dị gần gũi, vừa làm cho người ta phải sợ
hãi, chỉ như vậy mới phát huy được quan uy đến mức tận cùng.

Khi thấy Vương Tử Quân không nói lời nào thì Trương Tề Bảo tiếp tục lên tiếng:
– Trước kia căn hộ này là của một vị trưởng phòng của văn phòng tỉnh ủy, vì
điều động đến thành phố khác công tác thế nên mới để trống. Tôi đã đi qua xem
xét, sàn nhà vẫn rất tốt, chỉ cần đổi mới thiết bị là có thể vào ở được.

– Không cần phiền toái như vậy, ngày mai anh sắp xếp vài người đến quét dọn,
chỉ cần đơn giản mà thôi, ở được là được, tôi cũng không quá chú tâm đến vấn
đề này. Vương Tử Quân vung tay lên với Trương Tề Bảo rồi dùng giọng chân thật
đáng tin nói.

Trương Tề Bảo nghe Vương Tử Quân sắp xếp như vậy, hắn biết rõ bí thư Vương
muốn đến ở trong căn hộ kia. Thế là hắn bắt đầu thầm nghĩ xem nên làm thế nào
mới có được niềm vui từ bí thư Vương.

– Bí thư Vương, tôi nghe nói sáng nay có mười vị cựu chiến binh đến tìm gặp
thư ký trưởng Phương để phản ánh sự kiện cục trưởng Cát Xương Vận công tác rất
mất tiêu chuẩn, nịnh bợ lãnh đạo cũng không có vấn đề gì, thế nhưng cũng không
thể làm ra những chuyện mất nhân tính như vậy. Những ngày qua thiếu chút nữa
đã đuổi người nhà của bí thư Trần ra ngoài đường, không quan tâm đến tình hình
thực tế của phu nhân bí thư Trần. Khi Trương Tề Bảo chuẩn bị rời khỏi phòng
làm việc của Vương Tử Quân, hắn khẽ mở miệng báo cáo.

– Có chuyện này sao? Vương Tử Quân nhìn Trương Tề Bảo rồi dùng giọng như cười
như không hỏi.

Trương Tề Bảo thấy Vương Tử Quân quan tâm thì giọng điệu càng thêm dứt khoát:
– Đám cựu chiến binh kia rất nóng tính, bọn họ liệt kê ra vài căn hộ còn chưa
được dọn ra trong khu thường ủy tỉnh ủy, nói là một nhà được thăng quan nên
Cát Xương Vận không dám đắc tội; một nhà có con phát triển mạnh mẽ, thế nên
Cát Xương Vận cũng không dám đổi đi, chỉ có người nhà bí thư Trần không nơi
nương tựa trở thành đích ngắm cho Cát Xương Vận, thế nên hắn mới đến đó quấy
rối.

– Bí thư Vương, còn có một lão lãnh đạo nói lời rất khó nghe, nói là Cát
Xương Vận như vậy thì xứng với vị trí cục trưởng sao? Người này chỉ có vẻ bề
ngoài là chu đáo thế nhưng sau lưng lại cho ra những hành vi không ra gì.
Người rời khỏi vị trí công tác bị uống trà nguội cũng không có vấn đề, thế
nhưng đáng sợ nhất là những kẻ nham hiểm trước mặt gọi là cha mẹ nhưng sau
lưng lại ngầm vung dao. Năm xưa nếu không được bí thư Trần dốc lòng bồi dưỡng
thì Cát Xương Vận có được ngày hôm nay sao? Đúng là loại chó vong ân phụ
nghĩa.

Vương Tử Quân nghe thấy Trương Tề Bảo nói bằng giọng đầy căm phẫn như vậy thì
trong đầu liên tục lóe lên nhiều ý nghĩ, nhiều người thì chức ít, đây luôn là
thái độ trong quan trường. Biết đâu năm xưa Cát Xương Vận từng tranh chấp với
Trương Tề Bảo? Hoặc là giữa hai người có chút vướng mắc gì đó?

Sau khi nghe xong những câu nói của Trương Tề Bảo về hành vi tự ném đá vào
chân mình của Cát Xương Vận, Vương Tử Quân mới ra vẻ như suy nghĩ nói: – Nếu
thật sự là các đồng chí lão thành nói như vậy thì đồng chí Cát Xương Vận thật
sự có vấn đề.

Trương Tề Bảo nghe những lời này mà không khỏi cảm thấy được sủng ái mà kinh
hoàng, hắn nói ra một loạt lời nói như vậy cũng không phải là vì chờ kết luận
này của Vương Tử Quân.

Với vị trí của bí thư Vương hiện tại, một khi có cái nhìn với Cát Xương Vận
thì sẽ khác biệt rất lớn. Tất nhiên không có khả năng là ưu ái, thậm chí còn
có một khả năng, đó chính là chờ khi thời cơ chín muồi sẽ tiến hành đổi người.

– Thư ký trưởng lên tiếng với các đồng chí lão thành là sẽ điều tra thật kỹ
sự việc này, sau đó khuyên can mãi thì các đồng chí kia mới rời đi. Thế nhưng
cục trưởng Cát thì lại rất khổ sở, chỉ là việc này anh ấy quá hấp tấp vội vàng
mà thôi. Trương Tề Bảo cho ra một kết luận căn bản là có vài phần giải vây cho
Cát Xương Vận, thế nhưng câu nói giải vây chuồn chuồn lướt nước thế này là
không có độ nặng.

Khi thấy Vương Tử Quân không lên tiếng thì Trương Tề Bảo có chút đắc ý. Nói
chuyện với lãnh đạo là nghệ thuật, mặc dù anh có thái độ rất rõ ràng thế nhưng
khi cho ra kết luận cũng không đi theo chiều hướng như vậy, cũng phải bày ra
tư thái chính đáng nhất. Anh nói đến chuyện của người ta chủ yếu là vì giữ gìn
đại cục, tất nhiên phải chú trọng đến cả phương diện hình tượng. Quan trường
thường khó hiểu như vậy, lời nói phát ra khỏi miệng với phương thức khác biệt
thì căn bản có hiệu quả khác biệt.

Vương Tử Quân nhìn hình dáng bỏ đi của Trương Tề Bảo mà nở nụ cười. Đối với
hắn thì chuyện của Cát Xương Vận chỉ là nhỏ nhặt, hắn sở dĩ nghiêm túc như vậy
chính là muốn chào hỏi người khác. Đấu tranh chính trị là thứ khó tránh khỏi,
mời các anh cho ra những thủ đoạn tươi sáng hơn, không nên chơi những trò hạ
lưu như vậy.

Vương Tử Quân do dự một lát rồi đặt điện thoại xuống. Sự việc bây giờ tiến
hành rất thuận lợi, nếu mình chủ động ra tay thì không bằng chờ người ta đến
tận cửa.

– Tút tút tút. Khi Vương Tử Quân đang trầm ngâm thì chuông điện thoại vang
lên, hắn nhìn thoáng qua dãy số, sau đó nghe máy: – Chào anh, tôi là Vương Tử
Quân.

Người gọi điện thoại đến cho hắn cũng không phải là Phương Anh Hồ như trong
tưởng tượng, mà chính là trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy Uông Thanh Minh. Đây là
người Mật Đông có quen biết sớm nhất với Vương Tử Quân, dù sao thì hai người
bọn họ trước kia cũng ở trên vị trí trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy, thế nên cũng
thường xuyên đi họp cùng nhau.

Nhưng khi đó hai người chỉ có chút kết giao, bây giờ Vương Tử Quân đến tỉnh
Mật Đông thế là mối liên hệ giữa hai người có thêm chút thân mật.

– Bí thư Vương, anh có bận rộn gì không? Giọng nói của Uông Thanh Minh trong
điện thoại cực kỳ trầm bổng và có sức cuốn hút. Vương Tử Quân nghe qua vài tin
tức về Uông Thanh Minh, giống như khi còn đang đi học thì người này từng học
qua một lớp thanh nhạc.

Vương Tử Quân căn bản cũng tình nguyện kết giao với một người trước kia đã có
chút quan hệ như Uông Thanh Minh. Vì vậy hắn cười nói: – Cũng có chút bận rộn,
thế nhưng nếu trưởng phòng Uông có gì cần phân phó, như vậy dù tôi có bận rộn
đến mức loay hoay bốn chân cũng phải lắng nghe, nếu không chẳng phải tôi tự
phá hỏng con đường cầu tiến của mình sao?

Uông Thanh Minh nghe thấy Vương Tử Quân nói như vậy thì cười lớn: – Bí thư
Vương, ngài nói như vậy rõ ràng là sơn son thiếp vàng lên mặt tôi, tôi nào có
bản lĩnh như vậy? Nếu nói cầu tiến thì tôi mới là người phải trông chờ vào
ngài.

Hai người nói vài câu chê cười, sau đó Uông Thanh Minh lên tiếng: – Bí thư
Vương, hôm nay ngài có thời gian không? Ngài đã đến Mật Đông được vài ngày,
tôi còn chưa mở tiệc chào mừng, rõ ràng là tội quá lớn. Mỗi lần tôi nghĩ đến
phương diện này thì đều ngủ không yên.

– Ha ha ha, chất lượng giấc ngủ của trưởng phòng Uông chính là chuyện đại sự
của tỉnh Mật Đông chúng ta. Tôi vì giấc ngủ ngon của anh đành phải liều mình
đi đến uống vài ly vậy. Vương Tử Quân cười ha hả rồi tiếp nhận lời mời của
Uông Thanh Minh.

– Được rồi, xem như đã định, hôm nay tôi sẽ mời bí thư Vương ăn những món đặc
sản của tỉnh Mật Đông. Uông Thanh Minh nói địa chỉ xong thì cúp điện thoại.

Vương Tử Quân cũng không có quá nhiều suy đoán về phương diện Uông Thanh Minh
gọi điện thoại cho mình là có ý gì. Dù sao thì bây giờ mọi người ở tỉnh Mật
Đông đều ôm thái độ thăm dò mình, nếu hắn muốn đứng vững bàn chân ở nơi đây
thì căn bản không dễ dàng.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter