Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1774: Chính trị cần lấy mạnh hiếp yếu


Sầm Vật Cương thấy người đến là Cố Tắc Viêm thì vẻ mặt hòa hoãn hơn một chút,
lão trầm giọng nói: – Tắc Viêm, anh phụ trách giám sát thành phố Linh Long,
lúc này hạng mục bọn họ chuẩn bị thế nào rồi? Nhà thi đấu dành cho đại hội thể
dục thể thao ở thành phố Linh Long có thể được sử dụng vào đầu năm sau hay
không?

– Bí thư Sầm, hôm qua tôi đã đến thành phố Linh Long một chuyến, lúc này nhà
thi đấu ở thành phố bọn họ chủ thể đã hoàn công, bây giờ chỉ còn lại những
hạng mục hậu kỳ. Chủ tịch Miêu Dược Hổ đảm bảo với tôi thành phố Linh Long sẽ
hoàn thành nhiệm vụ vào đúng thời gian quy định. Các đồng chí sở xây dựng đi
cùng tôi có nói, nhìn vào tình hình tiến độ trước mắt thì căn bản là không có
vấn đề. Cố Tắc Viêm trả lời làm cho hai mắt Phương Anh Hồ khẽ híp lại, mặc dù
hắn và Cố Tắc Viêm là hai con châu chấu trên một sợi dây thừng, đều là người
của Sầm Vật Cương, thế nhưng giữa hai người tồn tại không ít cạnh tranh. Nhưng
mỗi quan hệ cạnh tranh này lại bị hai người che giấu cực kỳ tốt.

Nói thật lòng thì Cố Tắc Viêm cảm thấy mình luôn là người sảng khoái rộng rãi,
mạnh mẽ như sóng triều, căn bản chưa từng ngừng lại. Chính trị không phải là
quân sự, trong phương diện quân sự có thể xuất hiện tình huống gặp mạnh thì
phải đối kháng mạnh mẽ, dùng thực lực để giải quyết vấn đề. Thế nhưng trong
chính trị thường thì gặp mạnh sẽ giả vờ yếu, gặp yếu thì tỏ ra mạnh mẽ, cũng
có thể nói đó là lấy mạnh hiếp yếu. Trong quan trường có câu nói giết địch một
ngàn tổn thương năm trăm, kết quả cứng đối cứng căn bản là không bao giờ tốt
đẹp, thế nên những khi nào cần ẩn nhẫn thì phải nhịn. Nhẫn nại là một nghệ
thuật, thế nhưng đó là một nghệ thuật dùng thời gian để đổi lấy không gian. Cố
Tắc Viêm thậm chí còn sinh ra ý nghĩ mình siêu thoát khỏi ngoại vật, thế nhưng
quá trình phượng hoàng niết bàn thường cực kỳ khổ sở.

Lúc này Phương Anh Hồ thấy Cố Tắc Viêm báo cáo cho Sầm Vật Cương, rõ ràng là
cho ra hiệu quả mong muốn, hắn cảm khái vì những lời nịnh hót lừa trên gạt
dưới của đối phương, đồng thời cũng có chút khinh thường. Hắn là thư ký trưởng
văn phòng tỉnh ủy, hắn vốn có ít tiếp xúc với Cố Tắc Viêm, thế nhưng sự việc
ngày hôm qua thì lại khác.

Ngày hôm qua Cố Tắc Viêm căn bản chưa từng đi đến thành phố Rừng Mật, sao có
thể đốc thúc thành phố Linh Long xây dựng hạng mục nhà thi đấu cho đại hội thể
dục thể thao? Phương Anh Hồ thấy những lời báo cáo bài bản của Cố Tắc Viêm
nhận được sự khẳng định của Sầm Vật Cương, đối phương càng như vậy càng tỏ ra
trấn tĩnh tự nhiên.

Cho dù Phương Anh Hồ thầm khinh bỉ Cố Tắc Viêm thế nhưng cũng không vạch trần
chuyện này ra ngoài, vì thủ đoạn này căn bản không có lợi gì với mình. Có câu
nói như thế này: Hại người lợi ta chỉ là chuyện bình thường, dù sao thì người
không không vì mình trời tru đất diệt, thế nhưng nếu sự việc tổn hại đến người
và ảnh hưởng đến danh tiếng của mình, nếu như anh vẫn cố gắng thực hiện thì
căn bản là khó thể tha thứ, vì anh hoàn toàn khó thể nói lý lẽ ở phương diện
này được.

– Công tác của thành phố Linh Long vẫn tương đối vững chắc. Sầm Vật Cương
nghe xong báo cáo của Cố Tắc Viêm thì vẻ mặt đã khá hơn, sau đó dùng giọng có
chút cảm khái nói: – Nếu như trước kia tôi đặt hạng mục này ở thành phố Linh
Long, như vậy cũng không rơi vào tình huống khó khăn như bây giờ.

Phương Anh Hồ đưa mắt nhìn Cố Tắc Viêm, cả hai đều không nói gì. Những chuyện
thế này căn bản không thể làm gì khác hơn được, vì Rừng Mật là tỉnh lị, là
trung tâm tỉnh Mật Đông, với uy tín hiện tại của Sầm Vật Cương, không thể nào
bỏ qua thành phố Rừng Mật được.

Hơn nữa trong tỉnh có nhiều cán bộ lãnh đạo đi lên từ thành phố Rừng Mật, nếu
muốn hoàn toàn bỏ qua thành phố Rừng Mật, như vậy Sầm Vật Cương cũng không dễ
dàng ngồi vững trên ghế bí thư tỉnh ủy.

– Anh gọi điện thoại cho Đồ Phấn Đấu ở thành phố Linh Long, nói tôi chuẩn bị
mở một hội nghị tuyên thệ để toàn lực chuẩn bị cho đại hội thể thao sắp tới,
để cho bọn họ chuẩn bị một chút. Sầm Vật Cương có chút do dự, sau đó lão lên
tiếng.

Phương Anh Hồ có chút sững sốt, sau đó hắn hiểu rõ tính toán của bí thư: Đây
là muốn đánh roi thành phố Rừng Mật. Dù sao thì những hạng mục thi đấu chủ yếu
cũng ở thành phố Rừng Mật, thế nhưng Sầm Vật Cương lại muốn tổ chức sự kiện
như vậy ở Linh Long, ý nghĩa của nó là gì thì ai cũng biết.

Cố Tắc Viêm đồng ý rồi gọi điện thoại cho bí thư Đồ Phấn Đấu của thành phố
Linh Long.

Sầm Vật Cương đã giảm bớt cơn giận, lão ngồi xuống ghế sa lông rồi nói: – Tắc
Viêm, anh đến đây là có chuyện gì không?

– Bí thư Sầm, có chuyện cần báo cáo với anh. Cố Tắc Viêm tiếp nhận ly trà do
thư ký đưa đến, sau đó nói: – Bí thư Sầm, không biết ngài có nghe qua hay
không, bí thư Vương muốn đến ở trong khu nhà dành cho cán bộ tỉnh ủy, anh ấy
đi như vậy thì sau này sẽ phá hư tất cả quy củ trong tỉnh.

Vẻ mặt Sầm Vật Cương dần trở nên âm trầm, lão dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Cố
Tắc Viêm, sau đó dùng giọng mũi nói: – Sau này anh nên đặt tâm tư lên phương
diện công tác, những chuyện này căn bản không đáng nói, ít nhất chỉ có thể ra
vào từ trong miệng anh, không được truyền ra ngoài.

– Huống hồ ở đâu mà chẳng được? Đơn giản chỉ là một chỗ ngủ mà không, có cần
rối loạn lên như vậy không? Sầm Vật Cương nói lời lạnh lẽo làm cho Cố Tắc Viêm
chợt chột dạ, hắn nhìn vào và cảm thấy trong mắt bí thư Sầm Vật Cương có chút
khác thường.

Cố Tắc Viêm chợt cảm thấy có chút mất tự nhiên, hắn rất muốn xóa bỏ tình huống
xấu hổ này, thế nhưng cuối cùng lại không đạt được hiệu quả. Phương Anh Hồ
nhìn thấy bộ dạng như đứng đống lửa ngồi đống than của Cố Tắc Viêm, không khỏi
cảm thấy vui sướng.

Đến cấp độ của những người như Vương Tử Quân thì cơ hội vô tình gặp mặt cũng
ít hơn, cho dù có chuyện thì cũng phải thông qua điện thoại, hoặc ít nhất là
phải liên lạc trước với thư ký.

Nhưng không phải là vì vậy mà không có người cố tình đến gặp mặt, hôm nay
Vương Tử Quân đi làm và nghênh đón người đầu tiên vào phòng làm việc của mình
chính là bí thư Kim Chính Thiện của thành phố Rừng Mật.

Rừng Mật là một thành phố cấp phó bộ, hơn nữa Kim Chính Thiện còn là thường ủy
tỉnh ủy, thậm chí còn có vị trí cao hơn cả trưởng phòng tổ chức Uông Thanh
Minh trong ban ngành thường ủy. Có thể thấy Kim Chính Thiện là một vị bí thư
nắm trong tay thành phố quan trọng của tỉnh Mật Đông có độ nặng như thế nào.

Vương Tử Quân cảm thấy rất bất ngờ vì một nhân vật quan trọng như vậy đến thăm
mình vào lúc này.

Dù là bất ngờ thì vẫn phải làm tốt công tác, Vương Tử Quân cũng không phải là
người hàm hồ. Hắn nhanh chóng đứng lên khỏi ghế nói: – Chào bí thư Kim, ngài
đại giá quang lâm đến chỗ của tôi có gì cần dặn dò sao?

Kim Chính Thiện ngồi xuống chiếc ghế sa lông đối diện với Vương Tử Quân, hắn
nở nụ cười thành kính nói: – Bí thư Vương, ngài đã đến thành phố Mật Đông một
thời gian dài, thế nhưng mãi mà không đến thành phố Rừng Mật chúng tôi chỉ đạo
công tác. Bây giờ tôi đến chỗ của ngài là muốn cho ra lời mời. Tôi biết rõ
ngài là người bận rộn, thế nhưng ngài cũng không được nặng bên này nhẹ bên
kia, không quan tâm đến sự phát triển của thành phố chúng tôi được.

Kim Chính Thiện nói ra những lời như vậy là cực kỳ khách khí, thế nhưng Vương
Tử Quân cũng không dám đặt mình lên vị trí lãnh đạo. Tuy hắn là người đứng
trước đối phương trong ban ngành thường ủy, thế nhưng dù thế nào thì an phận
cũng tốt hơn.

– Bí thư Kim, thành phố Rừng Mật chính là động cơ phát triển kinh tế của cả
tỉnh Mật Đông, cho dù ngài không lên tiếng thì tôi cũng sẽ đến chùa bái phật,
học hỏi kinh nghiệm. Năm xưa khi tôi công tác ở tỉnh Sơn Nam thì đã xem qua tư
liệu kiến thiết xây dựng thành phố Rừng Mật, đó là một bản thiết kế nổi tiếng
cả nước. Vương Tử Quân nói đến tận đáy lòng của Kim Chính Thiện. Mặc dù đến
cấp bậc này thì đám người như Kim Chính Thiện căn bản có nhiều miễn dịch với
những lời khen ngợi đề cao, thế nhưng hắn được những người như Vương Tử Quân
khích lệ, ít nhiều cũng có vài phần đắc ý.

– Ha ha ha, bí thư Vương, thành phố Rừng Mật chúng tôi tuy có được không ít
thành tích, thế nhưng nếu so ra thì căn bản kém hơn thành phố La Nam của ngài
rất nhiều. Kim Chính Thiện nói đến đây thì đúng lúc Triệu Hiểu Bạch đi đến
dâng một ly trà.

– Bí thư Kim, mời ngài dùng trà. Triệu Hiểu Bạch thấy Kim Chính Thiện thì
trên gương mặt giống như mang theo vài phần căng thẳng.

Kim Chính Thiện cười cười, sau khi Triệu Hiểu Bạch đóng cửa đi ra ngoài thì
hắn mới nói: – Hiểu Bạch là người có tính cách hướng nội, cũng không thích hợp
làm công tác hành chính. Trước đó khi cậu ấy muốn đi vào con đường làm quan,
tôi đã nói rõ điều này với bố của cậu ấy, thế nhưng bố cậu ấy vẫn một lòng
định hướng như vậy, khuyên bảo thế nào cũng không xong. Tôi rơi vào đường
cùng, thế là đành phải sắp xếp cho cậu ấy ở văn phòng tỉnh ủy, để cậu ấy rèn
luyện vài năm, tăng trưởng kiến thức.

– Nói thật đứa bé này còn nhiều điểm cần nhờ bí thư Vương hao tâm tổn trí.

– Hiểu Bạch dù có nhiều khiếm khuyết nhưng làm người khá tốt, rất hợp tính
tình của tôi. Cá nhân tôi đôi khi cho rằng tâm tư trách nhiệm nặng hơn phần
năng lực. Vương Tử Quân cũng không muốn thay đổi Triệu Hiểu Bạch ngay lập tức,
thế nên bây giờ cũng không tiếc vài lời hữu ích cho thư ký của mình.

– Ha ha ha, có những lời này của ngài thì tôi có thể mở miệng với bố cậu ấy
được rồi. Ngài cứ coi cậu ấy như con cháu nhà mình, nên dạy bảo thì dạy bảo,
nên mắng thì mắng. Kim Chính Thiện nói xong những lời này thì cảm thấy có hơi
quá, hắn chợt cười nói: – Đây là những lời mà năm xưa bố cậu ấy đã nói với
tôi, bây giờ tôi lại nói với ngài.

Vương Tử Quân cười hai tiếng rồi nói: – Bí thư Kim cứ yên tâm, Hiểu Bạch ở chỗ
của tôi, tất nhiên tôi cũng không để cho cậu ấy bị hại.

Chủ đề liên quan đến Triệu Hiểu Bạch giống như kéo gần quan hệ giữa hai người
bọn họ. Kim Chính Thiện trầm ngâm giây lát rồi mới nói: – Trước đó tôi cũng
không biết Hiểu Bạch sẽ làm thư ký cho anh, chuyện trong cơ quan khá phức tạp,
khi mà ai cũng không rõ sẽ có kết quả như thế nào thì nguy cơ lại xảy ra.
Nhưng cũng may đứa bé này khá chất phác, lại không thiếu thành thật, bị người
ta đưa đi đường chỉ sợ cũng không biết, may mà còn có một bí thư Vương sao
siêu như ngài đưa đường chỉ lối.

Kim Chính Thiện nói xong thì lẳng lặng uống trà, giống như những lời vừa rồi
chỉ là thuận miệng mà thôi. Nhưng Vương Tử Quân lại nghe rõ vấn đề, Kim Chính
Thiện đi đường vòng nói cho hắn biết là có người lợi dụng Triệu Hiểu Bạch để
muốn làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai người.

– Quân tử có tâm tư bình tĩnh, tiểu nhân suy nghĩ lắm trò. Trong mắt người
khác thì Hiểu Bạch căn bản không phù hợp, thế nhưng tôi lại cảm thấy rất vừa
lòng, chỉ cần công tâm thì tất cả công tác sẽ không còn là vấn đề.

Kim Chính Thiện tuy cực kỳ ung dung bình tĩnh nhưng luôn quan sát tất cả động
tác của Vương Tử Quân, lúc này nghe Vương Tử Quân nói như vậy thì hắn vốn có
chút lo lắng đã không còn gì.

Vương Tử Quân chính là Vương Tử Quân, nếu không có chút tài năng thì sao có
thể phát triển mạnh mẽ vào độ tuổi như vậy được? Vị trí của người ta cao hơn
mình giống như là sự việc quá đỗi bình thường. Kim Chính Thiện từng nghiên cứu
qua kinh nghiệm và lý lịch công tác của Vương Tử Quân, hắn biết rõ trong công
tác phòng chống dịch ở Nam Giang vừa qua có một trận chiến thế nào.

Nếu không phải Vương Tử Quân dốc hết nhân lực vật lực để phòng chống dịch, sẽ
không biết gây ra hậu quả thế nào cho quốc gia. Lúc này tuy tình hình dịch
bệnh vẫn hoành hành, thế nhưng phương diện kinh tế trong nước vẫn khá ổn.

Tuy không muốn thừa nhận thế nhưng Kim Chính Thiện hiểu lúc này tình hình y tế
trong nước kém hơn bên ngoài rất nhiều, ngay cả thủ đô cũng không quá tốt, lại
càng không nói đến những tỉnh thành chung quanh.

Lãnh đạo trung ương đều thấy rõ tác dụng mạnh mẽ của Vương Tử Quân trong công
tác phòng dịch ở Nam Giang. Nếu như không phải Vương Tử Quân còn quá tre, đừng
nói là chức vụ chủ tịch tỉnh, cho dù trực tiếp tiến lên bí thư tỉnh ủy cũng
không là vấn đề.

Ví dụ như chính mình, nếu như công lao đó rơi lên đầu Kim Chính Thiện, như vậy
mình cần gì phải ở lại thành phố Rừng Mật để tiép nhận những cơn giận không
đâu ra đâu của Sầm Vật Cương?

Với bản lĩnh của Kim Chính Thiện, chỉ sợ một vị trí phó bộ là quá nhẹ.

Nhìn độ tuổi của Vương Tử Quân thì mới lớn hơn Triệu Hiểu Bạch bảy tám tuổi,
nhưng nói về thành tích thì căn bản là có thừa. Triệu Hiểu Bạch dù khôn khéo
và cố gắng hai mươi năm cũng không thể vươn tới vị trí cua Vương Tử Quân hiện
tại.

Kim Chính Thiện càng có vài phần tâm tư tiếp nhận Vương Tử Quân, hắn dùng
giọng trịnh trọng và khẩn thiết nói: – Bí thư Vương, khu nhà thường ủy thị ủy
Rừng Mật chúng tôi ở bên trái Yên Hồ, tuy không được trang nghiêm như khu nhà
thường ủy tỉnh ủy, thế nhưng phong cảnh như tranh vẽ. Tôi nghe nói bí thư
Vương đang tìm nhà ở, không bằng cùng làm hàng xóm với tôi nhé? Ngày nào đó có
thời gian rảnh thì cũng có thời gian câu cá với nhau trên Yên Hồ.

Vương Tử Quân cũng biết đến khu nhà dành cho thường ủy thị ủy Rừng Mật, đây
chính là một trong những khu biệt thự xinh đẹp bên cạnh Yên Hồ, dù nói về
phương diện kiến trúc hay bố cục cũng hơn hẳn khu thường ủy tỉnh ủy. Kim Chính
Thiện có thể nhường cho mình một căn nhà trong khu vực làm cho biết bao nhiêu
người thèm thuồng, căn bản cũng là bất phàm.

Hậu quả của nó như thế nào thì Kim Chính Thiện không thể không hiểu được.

Trong đầu lóe lên ý nghĩ như vậy, Vương Tử Quân nhanh chóng từ chối: – Bí thư
Kim, tôi thật sự cảm ơn lòng tốt của ngài, thế nhưng tôi đã nói sẽ ở trong khu
nhà dành cho cán bộ tỉnh ủy, nếu như tiếp tục chuyển nhà, chỉ sợ sẽ có lãnh
đạo tìm nói chuyện với tôi.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter