Ngược Về Thời Minh

Chương 163: Hay không thể tả


Quan công tử vừa nghe có kẻ khác gọi “Liên Nhi”, trong lòng không khỏi mừng rỡ. Từ lúc đưa tiễn khách đến Trường Đình trông thấy diện mạo của Mã Liên Nhi vào tháng trước, vị Quan công tử này lập tức như thấy người trời, từ đó thường xuyên chạy ngược từ phía bắc thành về nam thành để ngắm nàng. Về sau hắn lại dò hỏi được vị cô nương này không cha không mẹ, hiện đang ở nhà của bác mình nên hắn càng thấy tiền đồ rộng mở, thế là dứt khoát đuổi người vợ đang chửa của mình về bên ngoại để an dưỡng, một lòng một dạ chạy đến đây theo đuổi giai nhân.

Trong số những tên háo sắc cả ngày si mê quấn quýt trong quán rượu Trường Đình mong mỏi được một lần nhìn thấy nhan sắc giai nhân thì tên họ Quan là kẻ tích cực nhất, giáp mặt cũng nhiều lần nhấ, nên hiển nhiên biết rõ lợi hại của mỹ nhân điêu ngoa này.

Chỉ là đoá hồng này tuy nhiều gai song lúc nổi đoá thì dáng vẻ thật mười phần hấp dẫn nên càng khiến y vui vẻ mà chịu đựng và vẫn ôm lòng si mê. Hôm nay trông thấy vị mỹ nhân đang nổi sùng, không biết là tên háo sắc nào sắp bị xui xẻo rồi, nói không chừng từ đây sẽ giảm bớt một đối thủ cạnh tranh thì Quan đại thiếu gia sao không mừng ra mặt?

Quả nhiên cơn giận của Mã đại tiểu thư hôm nay khác xa lúc trước, con mắt của nàng trợn to, vành mắt giận đến đỏ bừng, cặp mắt đen láy đó lại càng lúc càng sáng lên. Hình như… hình như đã giận đến sắp khóc, khiến Quan đại thiếu gia hắn thấy mà đau nhói lòng.

Dương Lăng cũng đang ngẩn ngơ nhìn Mã Liên Nhi. Dáng vẻ thon thả của nàng vẫn mê người như vậy: bộ đồ xanh nhạt như màu lá, tôn khuôn mặt xinh xắn của nàng lên như một đoá hoa bách hợp thuần khiết, lung linh tươi mát, một viên ngọc sáng không tì vết.

“Nữ đại thập bát biến” (1), mới có nửa năm, nàng đã trở nên xinh đẹp hơn, lung linh như tiên nữ giáng trần. Nếu nói trước kia nàng là nụ đào chớm nở, thì giờ đây cánh hoa tươi mát đã thấm hơi sương lộ ra một chút sắc hồng, nhàn nhã và thành thục hơn trước mấy phần.Khuôn mặt xinh đẹp trắng mịn mang đầy vẻ si mê và thùy mị. Đây chính là người con gái phóng ngựa trên phố, cất tiếng cười vang khi xưa đó sao?

Dương Lăng muốn gặp nàng, lại sợ gặp nàng. Vốn còn nghĩ sẽ hơi mất tự nhiên, song đứng trước vẻ đẹp rạng rỡ của Liên Nhi y liền như người tuyết gặp phải lửa, chảy tan thành nước. Y xúc động sải lên một bước, nhẹ giọng gọi:

– Liên Nhi…

Cơ hội ra mặt vì mỹ nhân đã đến. Quan công tử sải lên một bước, xòe cây quạt thếp vàng ra rồi lại gấp lại, gõ lên vai Dương Lăng một cái, hết sức tiêu sái nói:

– Lão đệ à, khuê danh của Mã cô nương là để cho người ngoài tuỳ tiện gọi sao? Xin ngươi hãy tự trọng!

– Ngươi là ai? – Dương Lăng hỏi, song mắt vẫn nhìn về phía Liên Nhi. Miệng nàng thoáng dẹt lại, hình như sắp khóc, Dương Lăng trông thấy mà mềm lòng. Có những người con gái thật sự sinh ra đã có tướng mạo khiến cho chúng ta thấy là xót thương, khiến người ta nhìn là cảm thấy đau lòng.

Quan công tử ưỡn ngực, bung quạt đánh xoạt che trước ngực, ngạo nghễ nói:

– Bản công tử họ Quan, tên Quan, là chữ Quan trong quan quan thư cưu, tại hà chi châu.

Liễu Bưu có nghe Mã Ngang nói đến Mã Liên Nhi, lúc này vừa trông thấy người con gái này có nhan sắc vượt trội ba người thê thiếp xinh đẹp của Xưởng đốc đại nhân, và lại có dáng vẻ mờ ám tình chàng ý thiếp thì sao còn không đoán ra thân phận hai người. Gã nháy mắt với Trịnh bách hộ, hai người một trái một phải bước lên kẹp vị công tử tên là Quan Quan này nhấc bổng kéo ra ngoài cửa. Liễu Bưu cười hoà nhã nói:

– Quan Quan huynh, đã lâu không gặp nhỉ. Đi nào, chúng ta ra ngoài trò chuyện một chút.

– Này này, đừng có mà vin cớ kiếm giao tình với ta. Các ngươi là ai vậy? Tiểu Quan ta không nhận ra. Ta nói cho các ngươi biết, cha ta chính là Quan đại nhân thủ hộ Kim Lăng đó!

Ngoài cửa vọng lại tiếng cười của Trịnh bách hộ:

– Vậy thì khéo quá, sáng hôm nay chúng ta mới cùng uống rượu chung với Quan đại nhân. Đi nào, tìm một quán lớn, chúng ta uống tiếp mấy chén.

Mã Liên Nhi cắn môi, gọi một tên tiểu nhị lại:

– Tiểu Thất, trông quầy một chút.

Làm tiểu nhị có ai mà tai không nghe tám hướng, mắt không nhìn sáu phương (tai mắt tinh thông)? Tiểu Thất sớm đã nhận ra quan hệ giữa hai người không tầm thường, vị công tử này lại không giống như cái đám háo sắc đến quán gây loạn, hắn vội ngoan ngoãn đáp một tiếng.

Mã Liên Nhi cụp mắt, quay người lấy khăn lau tay rồi sau đó đi vòng qua cánh cửa mắc rèm ở phía sau. Dương Lăng đưa tay lên, song lại vội hạ xuống, trong lòng chỉ nghĩ: “Liên Nhi trách mình lâu như vậy mà cả tin tức thư từ cũng không báo cho nàng sao?”

Mã Liên Nhi thong thả bước đi, eo thon khẽ đưa, cái nhịp điệu khẽ khàng mà mê người đó như một nhành liễu nhẹ phất phơ trong gió xuân khiến người ta não lòng. Ánh mắt Dương Lăng không tự chủ mà bám theo.

Mã Liên Nhi đi đến cửa, đưa một tay lên vén rèm cửa bỗng lại cắn môi ngoái đầu nhìn một cái, ngọn gió thổi qua căn phòng đung đưa vài sợi tóc mai mềm mại, vuốt nhẹ gò má trắng ngần láng mịn của nàng. Đôi mắt ấy cũng sáng ngời như sao.

Dương Lăng thở dài, không tự chủ mà bước theo sau. Sau cửa là một hành lang dài, xuyên qua nó là một mảng cỏ xanh và bờ giậu be bé quây lại thành một cái sân con nằm sau căn phòng, mấy con gà con vịt đang nhàn hạ lang thang trong sân.

Mã Liên Nhi đứng dưới gốc phù dung, khắp người không chỗ nào không đẹp, giành hết vẻ tươi đẹp của những đoá hoa đỏ nở khắp trên cây.

Dương Lăng hít sâu vào một hơi. Với kiến thức của y và sự quen thuộc với Liên Nhi, mỗi lần trông thấy vẻ đẹp đấy vẫn đều rung động tâm tình, không kiềm chế được cõi lòng. Người con gái này thật xứng được gọi là “vưu vật tuyệt thế”.

Y chậm rãi bước qua, một cơn gió thổi tới, ngọn cây lay động, vài đoá phù dung to bằng chiếc bát lào rào rơi xuống đất. Mã Liên Nhi vén váy lụa, xổm người nhặt nó lên, đặt vào trong bàn tay thanh mảnh trắng ngần.

Nhìn si mê một lúc, nàng mới nhẹ thở dài một tiếng, hỏi:

– Muội… thư muội nhờ Hàn đại ca gởi cho huynh huynh có nhận được không?

– Ừm! – Dương Lăng gật đầu lia lịa.

Mã Liên Nhi lại hỏi:

– Nghe nói… Hoàng Thượng ban thưởng cho huynh hai người thiếp, đẹp chứ?

– Ừm!… Ờ… có điều, không đẹp bằng muội – Dương Lăng ngập ngừng đáp.

– Sao lại thế được? Của Hoàng Thượng ban thưởng mà, Hoàng Thượng ban thưởng mà huynh còn chê ư?(*)

(*) Câu này có nhiều nghĩa tuỳ theo ngữ cảnh. Đây là câu mà Chí Tôn Bảo nói với Tử Hà lúc hai người ở chợ. Đại khái Chí Tôn Bảo nói là lương duyên ông trời sắp đặt thì còn sợ gì.

– A… – Đây là câu Dương Lăng dạy cho nàng lúc kể cho nàng nghe “Đại Thoại Tây Du”, nghe nàng nhắc lại, y cảm thấy mình như chợt quay về cái đêm đông ấy, hai người tự nguyện dựa sát vào nhau, kể chuyện cho nhau nghe để chống đỡ cái giá lạnh trong hố tuyết. Một cảm giác ấm áp chợt ùa vào lòng, cảm giác xa cách và ái ngại lập tức tan biến, y không kiềm được liền mỉm cười vui vẻ.

Mã Liên Nhi lại không cười, tiếng cười Dương Lăng chưa dứt, nàng lại chợt hỏi:

– Huynh đến Giang Nam có ghé qua Tô Châu phải không?

– Ừm, có ghé, du lịch qua vài nơi.

– Hình như Tô Châu cách Kim Lăng không xa lắm thì phải nhỉ? Dương đại nhân.

– Ặc…- Dương Lăng bỗng cảm thấy người nóng ran, trán muốn túa mồ hôi.

Mã Liên Nhi chậm rãi ngẩng đầu, cặp mắt to tròn xinh đẹp hơi nheo lại:

– Huynh đến Kim Lăng mang theo một cô nương xinh đẹp, chắc không phải là thu nhận ở Tô Hàng đó chứ? Tô Hàng thật đúng là nơi sản sinh ra mỹ nữ nhỉ.

Dương Lăng thở phào, liền vội giải thích:

– Nàng ấy là lang trung của huynh, là người chữa bệnh cho huynh – Trừ Mã Liên Nhi ra, những người con gái bên y không ai dám nói chuyện thẳng tuồn tuột với y như thế này.

Có lẽ đây là thói quen nàng có được do lớn lên ở biên tái, song Dương Lăng nghe xong lại cảm thấy thân thiết vô cùng, có cảm giác như được tắm trong gió xuân. Nhưng mà cái cảm giác nguy hiểm trùng trùng khi nãy thật khiến y thiếu chút hít thở không thông. Cuối cùng thì hôm nay cũng đã có cơ hội để chứng tỏ sự trong sạch.

– Gì cơ? – Mã Liên Nhi không nỡ bức hiếp y nữa. Nàng không thèm đoái hoài gì đến hình tượng nữa mà chạy bổ qua, nắm lấy tay y, mở to đôi mắt nhìn y từ trên xuống dưới, lo lắng hỏi:

– Huynh bị bệnh hả? Bao lâu rồi, sao lại bị bệnh chứ? Huynh bị bệnh gì, mau nói cho muội nghe.

– À… ờ… việc này… ha… ha… – Dương Lăng khó xử, chỉ đành xấu hổ cười trừ. Tuy rằng cá tính của vị đại cô nương trước mặt này không giống cô nương tiểu thư con nhà người ta, nhưng cũng không cách nào giải thích chuyện này cho nàng ấy.

Mã Liên Nhi bỏ tay y ra, trừng mắt oán giận nói:

– Chắc là bị mắc bệnh của vua chúa(*) rồi chứ gì?

(*) ND không rõ ý của Mã Liên Nhi nhưng đoán cô nàng trêu Dương Lăng hoang dâm vô độ nên chỗ ấy bị bệnh

Không biết phải giải thích thế nào, Dương Lăng đành đỏ mặt ấp úng “nhận tội”. Tuy Mã Liên Nhi ăn nói bạo dạn thẳng thắn, nhưng cũng không khỏi có phần xấu hổ, nàng ngẩng đầu liếc Dương Lăng một cái, rồi lại cúi xuống thật nhanh, thỏ thẻ:

– Vị nữ thần y đó nói… nói là trị khỏi được chứ?

Dương Lăng trả lời cứng nhắc:

– Ừm… Nàng ấy nói sau hai tháng thì sẽ có thể… à không phải, không phải… là sẽ bình thường.

Mã Liên Nhi liền đỏ mặt, vờ như không hiểu sự mập mờ trong lời nói cải biên của y. Nàng vân vê đai lưng, quấn nó quanh ngón tay mình, rồi lí nhí nói:

– Có phải là muội ngang ngược lắm không? Thật ra… thật ra sau khi nghe được chuyện huynh vì Ấu Nương muội muội mà kháng chỉ bất tuân, muội đã biết… biết rằng mặc dù huynh làm quan to nhưng con người huynh tịnh sẽ không thay đổi. Đêm đó muội đã khóc rất nhiều, khóc đến… muội vui, rất vui, muội biết muội đã không chọn lầm người. Những kẻ trong thiên hạ dù có yêu thê tử đến mấy thì cũng chẳng có ai xem trọng thê tử mình hơn cả Hoàng đế? Muội… muội thật sự rất nhớ huynh, ngày nào cũng mơ thấy huynh.

Nàng sụt sịt mũi, nước mắt đã chảy xuống thành dòng:

– Muội chỉ giận huynh, huynh làm quan to như vậy ở trong kinh, thông qua trạm dịch gửi thư đi khó lắm à? Huynh đã đến Giang Nam, còn đến Tô Châu chơi, mà lại không thể đến Kim Lăng gặp muội một chút sao?

Nàng ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ, run run hỏi:

– Dương đại ca, muội chỉ muốn biết, trong lòng huynh có Liên Nhi không?

Nàng căng thẳng nhìn vào khuôn mặt anh tuấn quen thuộc của Dương Lăng, chiếc đai lưng thít ngón tay đến tím tái, đầu ngón tay đã đỏ bầm.

Mắt nàng nhoè đi, bóng hình y cũng trở nên mơ hồ. Người con trai mơ hồ đó đột nhiên cởi đai lưng, khiến cho Mã Liên Nhi đang tràn ngập bi thương giật nảy mình. Nàng lùi về sau mấy bước, khiếp đảm trợn tròn cặp mắt đẫm lệ, giọng hốt hoảng:

– Huynh… huynh làm gì vậy?

Dương Lăng cởi đai lưng ra, tháo miếng ngọc bội quấn trên đó xuống, rút ba lọn tóc đen được thắt lại bằng một sợi dây đỏ ở mặt sau ra, cười gượng gạo. Hiện tại y vẫn không biết rốt cuộc lời nói của Trương thiên sư có thật hay không nên lần này đến gặp Liên Nhi, y định bụng sẽ cố giữ chút khoảng cách để cô nương nhà người ta không lún quá sâu vào hố tình. Nhưng nào ngờ… lời yêu thương không tiện nói ra, lời làm người ta tổn thương thì có đánh chết y cũng không dám nói, thế mà mới chớp mắt y đã bị chìm vào tình cảm dịu dàng và những giọt nước mắt của Liên Nhi.

Mã Liên Nhi dụi mắt, nhìn kỹ ba lọn tóc dài ấy, song lại không cầm lấy mà chỉ cúi đầu bẽn lẽn.

– Quân tự minh nguyệt ngã tự vụ, vù tuỳ nguyệt ẩn không lưu lộ. Chích duyên cảm quân nhất hồi cố, sử ngã tư quân triều dữ mộ…Liên Nhi, thật ra Dương đại ca… Dương đại ca…

Mã Liên Nhi vẫn cúi đầu, song khoé môi đã không nén được mà nhoẻn một nụ cười ngọt ngào. Nàng đột nhiên lao vào lòng Dương Lăng, ngượng ngùng nói:

– Muội biết, muội biết, muội biết cả rồi, huynh không cần phải nói ra.

Dương Lăng cứng người, Mã Liên Nhi tựa vào ngực y, cánh tay mềm mại siết chặt eo y. Sau thoáng do dự Dương Lăng ôm lấy vòng eo yêu kiều nhỏ nhắn của nàng. Một cảm giác “hoa nở trong đêm” mập mờ nhanh chóng bao phủ lấy con tim hai người.

Thật lâu sau, Mã Liên Nhi mới thở dài, nũng nịu hỏi:

– Dương đại ca, lần này đến Kim Lăng huynh ở lại được bao lâu?

Dương Lăng đáp:

– Huynh… bố trí hai thuế giám xong thì phải chạy về kinh ngay nên cũng chỉ ở hai ngày này thôi. Trong triều… xa cách hơn một tháng đã xảy ra rất nhiều chuyện rồi. Huynh không thể không… không sớm quay về.

– Ừm! – Dường như chỉ dựa vào lòng y thôi thì Mã Liên Nhi đã vô cùng hạnh phúc rồi, nàng ngoan ngoãn ngật đầu, khẽ thỏ thẻ:

– Liên Nhi hiểu rồi, Liên Nhi thích được ôm huynh, được nghe huynh kể những câu chuyện ly kì, nhưng muội cũng thích nghe người ta kể chuyện huynh kháng chỉ cứu thê, kể chuyện huynh khẩu chiến với đám hủ nho, kể chuyện huynh ngăn việc dời lăng, kể chuyện huynh bình định giặc Oa, trừ gian thần lộng quyền, mỗi lần nghe xong muội đều cảm thấy rất vui, chỉ bởi vì… đó chính là nam nhân của muội.

Đoạn nàng ngẩng đầu, ánh mắt chứa đựng tình ý miên mang, giọng xa xăm:

– Nam nhi tốt có chí tại bốn phương. Phu quân của Liên Nhi không phải là một nam tử hán chỉ biết khoe tài anh hùng chốn quê nhà yên ả. Liên Nhi sẽ không cản trở huynh. Có điều… có điều còn hai năm nữa mới có thể ở chung với huynh…

Mã Liên Nhi lưu luyến ngắm đôi mày y, mắt y, môi y, rồi si mê nói:

– Liên Nhi không tiện đến Kinh sư thăm huynh. Nếu… nếu được, mỗi năm huynh có thể đến thăm muội một lần thì cũng đủ rồi. Dù không đến được thì một phong thư của huynh là đủ rồi.

Dương Lăng đã bị “hạ gục” bởi ánh mắt chứa đầy cảm xúc ấy, không tự chủ mà gật đầu:

– Huynh đáp ứng muội, nếu có cơ hội huynh sẽ đến thăm muội. Nếu không thể rời kinh, vậy thì… huynh sẽ sai người đưa thư cho muội.

Mã Liên Nhi đảo làn thu ba, ánh mắt loé lên vẻ mê hoặc, ngón tay đặt nhẹ lên môi Dương Lăng, trong lòng thầm nghĩ: “Bên người huynh có Ấu Nương muội muội, còn có hai con hồ ly tinh do tên Hoàng đế xấu xa nọ ban thưởng cho. Hai năm đằng đẵng, nếu bên cạnh huynh lại xuất hiện thêm mấy nữ nhân, huynh có sẽ quên muội không? Mã Liên Nhi mình cắt tóc tỏ lòng, dùng ba mũi tên đính ước, lang quân hiếm có như vậy, còn lâu mới khoanh tay nhường lại cho đám chim oanh chim yến đó. Mình phải… mình phải… phải có được huynh ấy trước.”

Dương Lăng ngắm khuôn mặt xinh xắn của nàng. Mọi đường nét ngũ quan trên khuôn mặt Mã Liên Nhi đều được phân chia rõ ràng: má đào trơn bóng như ngọc đẹp, cặp mắt trời sinh quyến rũ, hàng mày đen cùng mi cong hình cánh quạt hiện rõ đường cong ưu mỹ, đẹp khiến người ta nín thở. Dương Lăng lại không để ý thấy vẻ kì lạ bỗng loé lên trong mắt nàng.

– Di di(*) không biết xấu hổ, đi ôm nam nhân – Mã Liên Nhi vừa tính mở miệng nói chuyện, một giọng nói trẻ con chợt cất lên. Hai người giật nảy mình, lật đật tách nhau ra rồi cùng quay lại thì chỉ thấy một bé gái độ bảy tám tuổi đang đứng ở cửa sân hiếu kỳ vỗ tay cười.

(*) dì.

Cô bé trông trắng trẻo xinh xắn, tóc búi hai bên(2), buộc lại bằng tua chuỗi ngọc màu đỏ, còn thõng thêm hai cái đuôi sam, trông đáng yêu vô cùng. Nó mặc chiếc áo gấm xinh màu hồng nhạt, chân mang đôi giày nhung trẻ con thêu hình đầu cọp ở hai bên.

Mã Liên Nhi đỏ mặt, đi tới cúi xuống bế đứa cháu gái lên, dọa dẫm:

– Còn nói bậy, nói bậy nữa là di di sẽ không mua đường (kẹo) cho con ăn nữa.

Áo nàng tuy rộng, song lúc hai tay cử động, y phục bị kéo căng khiến vòng eo nhỏ xíu mềm mại và đường cong tuyệt mỹ của bộ ngực hiện rõ mồn một, khiến Dương Lăng nhìn mà gợn sóng lòng, bèn vội dời ánh mắt đi.

Ánh dương quang của buổi chiều tà ấm áp chiếu lên làn da trắng mịn ửng hồng của nàng khiến nó được phủ lên một quầng sáng nhàn nhạt. Nàng cười khúc khích trêu đứa bé, rồi chợt quay đầu, khuôn mặt trái xoan trắng mịn được phớt lên những vầng đỏ hây hây, ánh mắt đong đưa. Nàng nói:

– Bá phụ vẫn chưa biết thân phận huynh, muội… bây giờ muội cũng không tiện nói. Hôm nay gặp được huynh, muội thấy rất vui. Huynh… ngày mai có thể đến thăm muội nữa không? Muội muốn cùng huynh lên núi một lần nữa. Lần đó là núi tuyết, lần này là Tê Hà(3), lên núi Tê Hà xem lá phong, chỉ có… muội và huynh, được không?

***

Trên tường mã đầu (*), một khóm tường vi khẽ lay trong gió thoảng, trong mái đình tám cạnh, một lão già râu trắng vận trường bào màu đen tuyền đang nhìn về phía dãy căn lầu gác gạch xanh ngói nhỏ nối nhau chập trùng, ngón tay vuốt râu của lão hơi run rẩy.

(*): Đã chú thích ở chương trước.

Cư ngụ bên trong chốn trạch viện cách một con phố dài đó là kẻ thù giết con của lão, cái tên gian nịnh dùng lời ngon ngọt mua chuộc lòng người, thao túng nội đình, mê hoặc quân thượng ấy. Lão thực muốn lập tức chạy qua chém chết cái tên gian thần đó, trừ hại cho triều đình, báo thù cho nhi tử lắm nhưng lão không thể manh động vì hiện giờ còn chưa phải lúc; với quyền thế và địa vị Dương Lăng lúc này, ai có thể giết được hắn chứ?

Một gia bộc lặng lẽ đi đến. Vương Quỳnh quay đầu lại, điềm nhiên hỏi:

– Hắn về rồi à?

Lão bộc vội đáp:

– Dạ, đầu tiên hắn đến sông Tần Hoài, lên thuyền hoa của cô nương hồng kỹ(*) tên Khả Khanh, mãi đến trưa mới trở ra, sau lại đến một quán rượu ở Trường Can Lý. Sau khi hắn rời khỏi, tiểu nhân đã nghe lỏm được khách nhân trong quán tán gẫu, hình như quán rượu đó có vị cô nương vô cùng xinh đẹp. Sau khi hắn vào liền dẫn cô nương đó ra hậu viện, nghe nói công tử của quan thủ bị cũng thích vị cô nương này đã bị thủ hạ của hắn dùng quan uy doạ dẫm, kết quả thậm chí nhà cũng không dám về, mà chạy thẳng tới nhà nhạc phụ hắn để “tránh gió”.

(*) kỹ nữ bán thân, như hồng quan nhân

Vương Quỳnh cười khinh miệt một tiếng, lạnh lùng nói:

– Nguỵ quân tử mua danh chuộc tiếng, cái đồ háo sắc quái đản. Hừ! Tìm cớ đến Kim Lăng, còn chẳng phải để vơ vét tiền tài ư – Đoạn lão phất tay nói:

– Lui xuống đi, không cần phái người theo dõi hắn nữa.

Vương Quỳnh xoay người lại, trông về phía tư dinh của Phùng công công cười khẩy: kẻ này tuổi trẻ, dựa vào xum xoe nịnh nọt, quyền bính lại càng lúc càng nhiều, trong triều lại kết giao với một đám tiểu nhân nịnh bợ. Kẻ này tương lai nhất định sẽ là mối họa của Đại Minh.

Bạn đang đọc truyện trên 123truyen.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Xem thêm nhiều truyện hay tại Top Truyen


Use arrow keys (or A / D) to PREV/NEXT chapter